Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 93: Ngoại truyện thế giới song song - Nếu gia đình chưa từng chia xa · Khi Ngu Tiểu Diễn muốn bỏ nhà ra đi
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:19:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
01
Kể từ ngày thành với Ngu Duy, Tạ Kiếm Bạch liền từ bỏ chức vị Thiên Tôn.
Chuyện thành hôn đối với một coi trọng quy tắc và trật tự như Tạ Kiếm Bạch mà là vô cùng quan trọng, phận mới mang cho cảm giác an .
Hai dành mấy năm để chu du khắp các giới, Ngu Duy chơi đời, cuối cùng nàng cũng chán những ngày tháng rong ruổi đường, vì thế mà họ tìm một nơi non xanh nước biếc để bắt đầu cuộc sống mới.
Cũng chính lúc , Ngu Duy mang thai.
Tạ Kiếm Bạch ngờ họ hài t.ử. Đối với mà , để một phụ là một lĩnh vực xa lạ, dù thì chính Tạ Kiếm Bạch cũng phụ , mấy vị Thiên Tôn quen cũng chẳng ai hài t.ử.
Hắn chỉ đành nhiều sách nuôi dạy hài t.ử, dù cuối cùng gần như chẳng tác dụng gì.
Dù thì, hài t.ử thể lớn lên theo đúng như trong sách .
Lúc Ngu Duy sinh, Tạ Kiếm Bạch mời một vị thần tiên phụ trách chuyện con nối dõi ở Thiên giới đến. Dưới sự hướng dẫn của bà, Tạ Kiếm Bạch với động tác cứng đờ đầu tiên ôm hài t.ử lòng.
Đây là đầu tiên Ngu Duy thấy Tạ Kiếm Bạch vụng về đến . Hắn ôm tã lót mà giống như đang ôm một vật gì đó nguy hiểm, đầu óc dường như động tác của tay chi phối, đến xuống cũng , gần như là nghiêng dịch ghế, cả cơ thể như thể hài t.ử bé nhỏ trong lòng điều khiển.
Với thể chất thần thú của Ngu Duy, việc sinh một hài t.ử gần như ảnh hưởng gì đến nàng, khi thấy bộ dạng của , nàng chọc cho bật .
Cuối cùng, T.ử Tự Thần (*) cũng cho Tạ Kiếm Bạch nhiều lời khuyên hữu ích, còn hữu dụng hơn cả sách nuôi dạy con. Chỉ là bà cũng bóng gió uyển chuyển, bày tỏ suy nghĩ thật của - một hài t.ử thừa hưởng huyết mạch thần thú và thiên phú của Tạ Kiếm Bạch, đời quả thực là độc nhất vô nhị.
(*T.ử Tự Thần: nghĩa đen là thần con nối dõi, T.ử Tự là con nối dõi, là một vị thần trong tín ngưỡng dân gian Trung Quốc, thờ phụng để phù hộ cho việc sinh con đẻ cái và bảo vệ trẻ em.)
Cho nên, đừng hỏi nuôi thế nào nữa, cứ nuôi đại ! Huyết thống mạnh mẽ thế , cứ vứt hài t.ử xuống đất rắc cho nắm gạo cũng đủ để nó lớn lên khỏe mạnh .
Cứ như , Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch bắt đầu cuộc sống mới của hai .
02
Vì tiểu Thừa Diễn một nửa huyết mạch thần thú, học cách tự chủ kiểm soát nên lúc còn bé, thường buổi sáng sẽ là một em bé, buổi chiều biến thành một chú mèo con.
Sau , Ngu Duy phát hiện thầy dạy cũng tự cách cho bảo bối nhỏ biến hình. Chỉ cần nàng xoa xoa gáy của tiểu Thừa Diễn, sẽ biến thành hình dạng khác và cũng chỉ Ngu Duy mới điều .
Vì thế, trong cuộc sống hàng ngày của Ngu Duy thêm hoạt động l**m lông cho mèo con.
Vào những lúc như , nàng sẽ vô cùng tập trung, để ai phiền. Nếu Tạ Kiếm Bạch đến gần lúc , thể sẽ nàng xù lông cảnh cáo hoặc cào cho vài phát.
Và thói quen kéo dài mãi cho đến khi Ngu Thừa Diễn đến tuổi thiếu niên.
Thần thú tuy sinh cao quý nhưng cũng là loài dã thú nguy hiểm.
Nếu lúc tu luyện kiếm thuật, Ngu Thừa Diễn ở trong lĩnh vực của phụ học hỏi Tạ Kiếm Bạch thì khi biến thành mèo, nhất nên ngoan ngoãn lời mẫu .
Bình thường ở hình , Ngu Duy dịu dàng, cưng chiều và câu nệ tiểu tiết nhưng trong thế giới của loài mèo, nàng mạnh mẽ hơn nhiều.
Hai mẫu t.ử lúc thì ấm áp l**m lông cho , lúc thì mèo con nương nó vật ngửa . Cứ như trong những trận "thực chiến" đùa giỡn, Ngu Thừa Diễn dần học cách kiểm soát sức mạnh tự nhiên của , hỗn độn.
Chỉ là là con lai, tu kiếm thì dễ nhưng thể dễ dàng nắm giữ sức mạnh như Ngu Duy.
Vì Ngu Thừa Diễn tuy thể kiểm soát một chút năng lượng hỗn độn nhưng nhiều. Tạ Kiếm Bạch cho rằng đó là do cảnh giới của đủ, lẽ đợi đến khi Ngu Thừa Diễn phi thăng thành tiên mới là lúc bắt đầu học về năng lượng hỗn độn.
Vì thế mà thời niên thiếu của Ngu Thừa Diễn trôi qua một cách hèn mọn - đ.á.n.h cha , cũng đ.á.n.h nương .
Phụ mẫu mỗi đều thể cho "ăn hành" trong lĩnh vực của riêng , khiến cho Ngu Thừa Diễn, sở hữu thể chất và thiên phú kinh lớn lên trong sự ngoan ngoãn và chăm chỉ, thấy chút kiêu ngạo nào.
Ồ, đúng, chỉ thời niên thiếu đ.á.n.h , lớn lên cũng đ.á.n.h !
Sống ở "đáy xã hội" trong gia đình, Ngu Tiểu Diễn dù lớn cũng thoát khỏi cảnh ban ngày thì cùng cha "tỉ thí" (ăn đòn), tối đến nương mèo đè móng vuốt l**m lông.
Vào những lúc thế , Tạ Kiếm Bạch thường phiền hai mẫu t.ử, dù thì trong quá trình l**m lông, hai mẫu t.ử họ sẽ hiểu đ.á.n.h , dường như đó là một cách học hỏi và giao lưu đặc thù của loài thú.
Y sẽ uống trong phòng khách thấy tiếng "meo meo" ngớt vọng từ trong phòng, rõ ràng cả hai mẫu t.ử đều tiếng nhưng cứ thích dùng tiếng mèo để cãi .
"Meo meo!" (Nương! Con lớn , con mười sáu tuổi !)
"Meo!" (Kẻ yếu chỉ kêu gào, ngày nào thực lực thắng hẵng đến chuyện con !)
"..." (Nương dạo thoại bản gì ?)
"Meo meo!"
"Meo mi!"
Trong phòng vang lên tiếng mèo lớn mèo nhỏ kêu inh ỏi, một lúc , Ngu Thừa Diễn ấm ức bước .
Miêu miêu quyền của nương đau quá, đó là miêu miêu quyền là Thiết Sa Chưởng !
Theo Ngu Thừa Diễn là Ngu Duy đang vênh váo đắc ý.
"Hừ, con thắng mà." Nàng chống nạnh, đắc ý : "Tiểu t.ử thối về luyện thêm vài năm nữa ."
Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch bằng ánh mắt cầu cứu.
"Cha, con lớn mà nương còn bắt nạt con!" Hắn ấm ức .
Tạ Kiếm Bạch nâng tách , nén sự buồn cuộc cãi vã trẻ con của hai mẫu t.ử, y ngẩng đầu, định gì đó thì Ngu Duy nhướng mày.
Lời đến bên miệng Tạ Kiếm Bạch xoay một vòng biến đổi.
"Mười sáu tuổi thì gì mà lớn." Y nghiêm mặt .
"Hừ, còn liên thủ với cha con để đối phó ." Ngu Duy véo tai thiếu niên, hừ hừ : "Đấu với , con còn non lắm."
"Đau đau đau, nương, con sai ." Ngu Thừa Diễn vội .
Ngu Duy giành thắng lợi, lúc nàng mới hài lòng mà buông .
Đợi đến khi nàng rời khỏi phòng, Ngu Thừa Diễn ôm tai, xuống đối diện Tạ Kiếm Bạch.
"Cha, chúng thể chút khí phách ." Hắn nhỏ giọng phàn nàn: "Không sẽ về phía con , cha ăn gian."
"Ta thứ đó." Tạ Kiếm Bạch nghiêm túc .
Nhìn Tạ Kiếm Bạch uống xem quyển trục kiếm thuật, Ngu Thừa Diễn gục mặt xuống bàn.
Kể từ khi đột phá đến Kim Đan kỳ năm ngoái, trái tim thiếu niên bắt đầu rục rịch. Tuy nhiên, dù cầu xin thế nào, phụ mẫu cũng đồng ý cho ngoài một , cứ như thể mười sáu tuổi mà vẫn chỉ là một tiểu hài t.ử.
"Con thật sự lớn , các hiệp khách trong thoại bản đều mười sáu tuổi bôn tẩu giang hồ , hai cứ coi con như tiểu hài t.ử ." Hắn lẩm bẩm: "Lúc cha mười sáu tuổi nổi danh ở Tu Chân Giới , con thì ?"
Tạ Kiếm Bạch ngước mắt, liếc thiếu niên đang bẹp bàn dạng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-93-ngoai-truyen-the-gioi-song-song-neu-gia-dinh-chua-tung-chia-xa-khi-ngu-tieu-dien-muon-bo-nha-ra-di.html.]
"Sao , dùng ánh mắt tiểu hài t.ử đó để con." Ngu Thừa Diễn chống tay dậy, cố gắng chứng minh bản : "Con Kim Đan kỳ , ở bên ngoài Kim Đan kỳ thể tự lập môn phái ! Tại cho con ngoài một lang bạt một phen chứ, nửa năm, , một tháng cũng mà."
Tạ Kiếm Bạch cụp mắt uống , y : "Nếu con chứng minh lớn thì nên nũng với ."
"Vậy... chứng minh thế nào ạ?" Ngu Thừa Diễn ngơ ngác hỏi.
"Cửa ở ngay ." Tạ Kiếm Bạch ung dung : "Nếu con đủ khí phách để mặc kệ ý kiến của bọn , cứ thế mà , thật sẽ còn con bằng con mắt khác, tin rằng con khả năng ngoài một ."
...Khí phách kiểu Ngu Thừa Diễn cũng .
Phụ mẫu đều lợi hại như , cũng tạo nên danh tiếng cho riêng , chẳng là chuyện bình thường ?
Haizz, Ngu Thừa Diễn cảm thấy phụ mẫu thật sự quá coi thường , giọng điệu Ngu Duy dỗ dành đến giờ vẫn y hệt như lúc còn nhỏ, từng đổi.
Buổi tối, Ngu Thừa Diễn bổ củi nhóm lửa, Tạ Kiếm Bạch nấu cơm. Mặc dù tu vi của cả nhà đều thể cần ăn uống nhưng họ vẫn giữ thói quen của một gia đình bình thường, ngay cả việc nấu nướng cũng tự tay chứ dùng thuật pháp để thế.
Ăn cơm xong, Ngu Thừa Diễn theo thời gian biểu còn sách hai canh giờ.
Tình cảm của phụ mẫu , ban ngày là thời gian của cả gia đình, buổi tối ăn cơm xong họ luôn ngoài hẹn hò riêng, để một Ngu Thừa Diễn ở nhà sách.
Đọc một hồi, Ngu Thừa Diễn bắt đầu chút mất tập trung.
Hắn cứ ngừng nghĩ về lời của Tạ Kiếm Bạch lúc chiều.
, nếu thật sự lớn, chín chắn, quyết định của riêng thì sẽ dứt khoát , cho dù họ ngăn cản, cứ là . Với tính cách của phụ mẫu , dù đồng tình, họ cũng sẽ ép buộc giữ .
Thế nhưng thanh niên bây giờ chỉ vì một lời ngăn cản bằng miệng của phụ mẫu mà dám tiến thêm bước nữa.
Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Ngu Thừa Diễn hạ quyết tâm, bỏ nhà , , ngoài xông pha Tu Chân Giới!
Ý nghĩ nảy , Ngu Thừa Diễn sôi trào nhiệt huyết, bèn một lá thư từ biệt đặt lên bàn. Suy nghĩ một chút, cất .
Lỡ như tối nay hối hận, sáng mai về còn thể viện cớ, chứ thư từ biệt mà để thì cứ cảm thấy còn đường lui.
Vẫn là để thư thì hơn.
Ngu Thừa Diễn trong phòng hai vòng, cảm thấy nên chuẩn thứ gì đó nhưng gì, bèn quyết tâm một phen, cứ thế mà rời khỏi nhà.
Gió lướt qua má , thanh niên nhiệt huyết dâng trào, trái tim đập nhanh.
Hắn bỏ nhà , , cuối cùng cũng tự do , cuối cùng cũng thể bôn tẩu giang hồ, cần mỗi ngày luyện kiếm học bài nữa!
Ở một nơi khác, Tạ Kiếm Bạch và Ngu Duy đang ở đỉnh một ngọn núi khác, chấm nhỏ là Ngu Thừa Diễn đang bay với tốc độ ch.óng mặt.
Hai phu thê hề vẻ gì là lo lắng, Ngu Duy tựa lòng Tạ Kiếm Bạch, nàng : "Chàng thấy nó thể trụ mấy ngày? Ta cá ngày mai nó sẽ trở về."
Nhi t.ử của , Ngu Duy còn hiểu ?
Ngu Thừa Diễn quả thật là tính phản nghịch, nhưng tính tình lương thiện, hiếu. Chắc là một đêm hóng gió, ngày mai sẽ bắt đầu lo sợ rời nàng lo lắng .
Tạ Kiếm Bạch : "Ta đoán là lúc trời sáng."
"Cá thì cá!"
·
Ngu Thừa Diễn tuy còn trẻ nhưng tu vi quả thực cao thâm.
Đi trong đêm nửa canh giờ, thấy tiên thành gần nhà họ nhất, do dự một chút dừng chân.
Gần quá, cứ sợ phụ mẫu sẽ xuất hiện ngay tức khắc.
Vì thế, bay về hướng mà cả nhà ít khi tới, một canh giờ , cuối cùng cũng thấy một tiên thành khá xa lạ.
Ngu Thừa Diễn quên mất là một tu sĩ Kim Đan kỳ, thể ngủ trong một thời gian dài. Chỉ là ở nhà quy củ cứ tối đến là nghỉ ngơi, khó khăn lắm mới ngoài, theo thói quen tìm một khách đ**m, thuê phòng nghỉ ngơi.
Hắn đả tọa một đêm, hiệu quả lắm, lúc nào cũng chút tập trung, trong lòng cứ cảm thấy trống rỗng.
Đến nửa đêm, Ngu Thừa Diễn mới miễn cưỡng tập trung tinh thần.
Lúc đang đả tọa, gặp một cơn ác mộng.
Trong mơ, Ngu Thừa Diễn cũng mười sáu tuổi. Năm đó, mẫu qua đời, và phụ trở mặt thành thù, quyết tuyệt gặp .
Từ đó, bơ vơ thích, dù sống ở địa bàn của Ninh di, Ninh di đối xử nhưng bao giờ cảm nhận hương vị của gia đình.
Sau , lấy bốn bể nhà, dần dần chút thanh danh, gặp nhiều bạn đồng hành ngưỡng mộ thế nhưng, nỗi thống khổ trong ngày càng mãnh liệt.
Lúc hạnh phúc nhất là khi chìm sâu tâm ma, tâm ma hóa cho một ngôi nhà và phụ mẫu vẫn yêu thương như ngày nào.
Cơn mơ ngắn nhưng quá đỗi ngột ngạt và tuyệt vọng.
Ngu Thừa Diễn mở mắt , nước mắt lưng tròng. Hắn nhất thời phân biệt là mơ, là thực, sợ đến phát hoảng, gần như dùng tốc độ nhanh gấp ba lúc đến để lao về nhà.
Về đến nhà là lúc trời rạng sáng, khói bếp lượn lờ, là một khung cảnh yên bình.
Lồng n.g.ự.c Ngu Thừa Diễn phập phồng dữ dội, sững sờ Tạ Kiếm Bạch từ nhà bếp , tay bưng bát cháo. Bên là Ngu Duy đang chiếc bàn trong sân mà ăn nho.
Hai phu thê đều về phía , Ngu Duy : "Sao khó khăn lắm mới bỏ nhà một mà nước mắt ngắn nước mắt dài trở về thế ?"
Ngu Thừa Diễn sững sờ phụ mẫu, cuộc sống bình thường đây lúc đẽ đến mức như thể đây là ảo cảnh do tâm ma lừa gạt mà tạo .
Hắn tự tát một cái, chút đau nhưng vẫn chắc chắn.
Đến khi Ngu Thừa Diễn rút d.a.o găm định tự thương để xác nhận, Tạ Kiếm Bạch nắm lấy cổ tay , chau mày truyền một luồng chân khí để kiểm tra trạng thái của Ngu Thừa Diễn.
"Tối qua gặp chuyện gì ?" Tạ Kiếm Bạch lạnh giọng hỏi: "Có kẻ nào gây sự với con ?"
Đây là mơ, cũng ảo giác!
Ngu Thừa Diễn lúc mới nhận , cuối cùng cũng tỉnh khỏi cơn ác mộng quá đỗi chân thật , thanh niên bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biến thành mèo con, nhảy lòng Tạ Kiếm Bạch meo meo kể lể chuyện đau lòng hôm qua. Đến khi Ngu Duy gần, mèo con trắng muốt liền chui lòng mẫu , bắt đầu thút thít.
Vừa dỗ dành trái tim mong manh của mèo con trong lòng, Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch khỏi , cả hai đều chút bất đắc dĩ.
Hài t.ử trời đ.á.n.h , từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn, khó khăn lắm mới đến tuổi dậy thì chút nổi loạn, đầu tiên bỏ nhà vì một cơn ác mộng mà chạy về ngay trong đêm, còn ấm ức đến thế .
"Thôi , bỏ nhà nữa." Ngu Duy dỗ dành: "Ăn sáng thôi, ?"
Trong bữa sáng, thanh niên ăn hết ba bát cháo lớn. Ăn no mà vẫn còn sợ hãi, cảm thấy vô cùng may mắn vì tất cả đều là sự thật.
Hu hu, bao giờ xông pha Tu Chân Giới nữa, ở bên phụ mẫu cả đời!