Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 92: Ngoại truyện tiếp theo [Phần 2] Những ngày rất tốt đẹp

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nơi gia đình ba tạm thời dừng chân là Thiên giới mà là Yêu giới.

Tạ Kiếm Bạch dùng Tà Ma Cổ Tháp để nuôi dưỡng hạt nhân của Ngu Duy khi nàng qua đời và cổ tháp giấu ở Yêu giới.

Mấy ngày , khi chắc chắn cơ thể Ngu Duy thực sự khỏe mạnh, ăn uống cái gì cũng thấy ngon miệng, hai phụ t.ử bèn chuẩn lên đường trở về Thiên giới phục chức.

Chẳng qua là Tạ Kiếm Bạch còn lòng nào để Thiên Tôn nữa còn Ngu Thừa Diễn thì bắt đầu từ đầu.

Thanh niên kỳ thực những việc thiết thực cho Lục giới, chỉ tiếc là , vì nỗi đau mất mẫu chìm sâu tâm ma, sầu muộn nguôi, đến việc sống tiếp cũng thấy gắng gượng, chỉ miễn cưỡng phận sự của là điều dễ dàng gì với .

Nay tâm ma của Ngu Thừa Diễn biến mất nhưng từng nhập đạo bằng tâm ma, các Thiên Tôn mở cửa mới Thiên giới, nền tảng tiên thể của vốn vững chắc.

Sau khi trở về xử lý các công việc khác, Ngu Thừa Diễn quyết định phế bỏ tu vi, từ đầu, dùng chính đạo để phi thăng.

Với thể chất đáng sợ khi huyết mạch thần thú, kế thừa thiên phú của Tạ Kiếm Bạch, dù cho tu luyện từ đầu, nữa phi thăng cũng chỉ mất trăm năm. Nếu chăm chỉ khổ tu, lẽ sẽ giống như cha , đến ba mươi năm là đủ.

Chẳng qua trong cuộc đời của Ngu Thừa Diễn những chuyện quan trọng hơn cả tu luyện. Đắc đạo phi thăng thể quý giá hơn việc ở bên phụ mẫu chứ?

Lúc rời khỏi Yêu giới, cả nhà ba bàn bạc xong xuôi, đợi khi hai họ từ chức, cả nhà họ sẽ cùng chu du hạ giới, Ngu Thừa Diễn cũng thể từ từ tu luyện.

Đợi trăm năm , khi thần cách của Ngu Duy định, Ngu Thừa Diễn cũng đắc đạo phi thăng, lúc đó mới tính đến chuyện lên Thiên giới sinh sống.

Sau khi quyết định xong, họ thẳng về Thiên giới mà tiện đường ghé qua tu chân giới để thăm Ninh Tố Nghi.

Tu vi của Ninh Tố Nghi đạt đến Động Hư cảnh giới, nàng thiên phú nhưng phi thăng thì ít nhất cũng nỗ lực thêm cả ngàn năm nữa.

Thật , như nàng mới là tu sĩ bình thường thật sự thiên phú, còn như phụ t.ử Tạ Kiếm Bạch thì chỉ thể gọi là quái vật.

dù thế nào chăng nữa, Ninh Tố Nghi của hiện tại cũng hơn nhiều so với kiếp khi nàng tu luyện tà thuật.

rõ nhất chuyện Ngu Thừa Diễn xuyên , ngoài gia đình Ngu Duy và các vị Thiên Tôn, nàng là duy nhất rằng tất cả là mơ mà là sự thật.

Nàng cũng dung hợp ký ức của hai kiếp, bây giờ khi gặp Tạ Kiếm Bạch, thần sắc nàng chút phức tạp.

Kiếp , Ninh Tố Nghi thật sự hận Tạ Kiếm Bạch đến c.h.ế.t. Vị mà nàng chăm sóc bao năm vẫn luôn đột nhiên thành hôn với .

Ninh Tố Nghi tính tin bản hơn là tin khác. Nàng vốn tin một nam nhân chỉ đến từ tình một đêm thể thật lòng đối với Ngu Duy, mãi cho đến khi phận của Tạ Kiếm Bạch, nàng mới miễn cưỡng dằn xuống nỗi lo lắng.

thì Kiếm Tôn cũng danh tiếng lẫy lừng, thực lực hùng mạnh, chăm sóc, nàng cũng xem như thể yên lòng.

Không ngờ rằng Ngu Duy c.h.ế.t, mà gã nam nhân khốn kiếp đó ba ngày mới khoan t.h.a.i đến. Nếu vì tu vi đủ, Ninh Tố Nghi chỉ tát một cái, nàng chỉ hận thể g.i.ế.c để chôn cùng Ngu Duy.

Thế nhưng khi dung hợp ký ức, dù rõ chân tướng, Ninh Tố Nghi cũng thể đoán , chắc chắn là Tạ Kiếm Bạch nỗ lực gì đó mới thể đưa Ngu Thừa Diễn về để đổi lịch sử.

Cũng chỉ mới khiến tin rằng năng lực đổi cả thế giới.

Gặp ít nhiều gì cũng chút khó xử. Sau khi chào hỏi qua loa, Ninh Tố Nghi liền kéo hai mẫu t.ử qua một bên ân cần hỏi han đủ điều, thêm gì với Tạ Kiếm Bạch nữa.

Hiện giờ Ninh Tố Nghi đang ẩn cư tu luyện một . Nàng tìm một nơi linh khí hội tụ, dựng nên một động phủ. Nàng khiếu thưởng thức cuộc sống, còn xây một chiếc đình đơn độc ngọn núi cao gần đó, những lúc mệt mỏi liền đình uống .

Tạ Kiếm Bạch quả thật cũng với Ninh Tố Nghi nên cũng chẳng gì để hàn huyên, bèn một yên lặng trong đình, trông chừng họ, chờ ba họ trò chuyện xong.

Nửa canh giờ Ngu Thừa Diễn cũng , chỉ còn Ninh Tố Nghi và Ngu Duy vẫn ở trong động phủ trò chuyện.

Ngu Thừa Diễn xuống phía đối diện Tạ Kiếm Bạch, hai phụ t.ử cùng ngắm đám mây mù cuồn cuộn.

"Thật quá." Ngu Thừa Diễn : "Sau chúng cũng xây một cái đình ."

Thì khi trong lòng còn chút áp lực nào, chỉ còn niềm mong mỏi về tương lai thể hạnh phúc đến thế. Ngay cả khi chỉ ngắm mây và cây cối bình thường thôi cũng cảm thấy vui vẻ vô cùng.

Tạ Kiếm Bạch Ngu Thừa Diễn đang đối diện bên bàn đá.

Thanh niên mày ngài giãn , ánh mắt trong veo. Hắn vẫn đang ngắm núi và mây xa xăm, khóe môi khẽ cong lên một nụ .

trải qua một cuộc đời gian truân như nhưng dường như nó hề hao mòn nội tâm trong sáng của Ngu Thừa Diễn.

Trên toát một vẻ hăng hái và lương thiện đặc trưng của tuổi trẻ, mỗi khi thấy , sẽ cảm thấy vô cùng thiết và đáng tin.

Huyết thống quả là một thứ huyền diệu. Đây là hài t.ử của , dung mạo giống đến nhưng là một khác biệt.

Một hơn nhiều.

Tạ Kiếm Bạch sớm nhân cách của khiếm khuyết lớn, những chuyện nhưng Ngu Thừa Diễn thể.

Ngu Thừa Diễn cũng cảm nhận ánh của .

Mối quan hệ phụ t.ử giữa họ dường như luôn chút gượng gạo, lâu Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch như .

"Sao ?" Ngu Thừa Diễn chút ngượng ngùng hỏi.

"Ta nghĩ, nợ con một lời xin ." Tạ Kiếm Bạch .

Một Tạ Kiếm Bạch luôn mang bộ mặt băng giá lãnh đạm thể những lời kinh như , Ngu Thừa Diễn dọa cho giật nảy , căng thẳng hỏi: "Sao ạ?"

"Ta là một phụ . Vừa ở bên cạnh con, bảo vệ con." Tạ Kiếm Bạch : "Ta một gia đình bình thường thì nên như thế nào, chỉ thể học từ trong sách nhưng những cuốn sách đó đều vô dụng."

Trái tim căng thẳng của Ngu Thừa Diễn lúc mới từ từ thả lỏng. Những thăng trầm của cuộc đời khiến phần nhạy cảm, chỉ sợ câu tiếp theo lời xin của Tạ Kiếm Bạch là y che giấu chuyện gì đó đáng sợ.

May mà .

Sau khi thả lỏng, Ngu Thừa Diễn khỏi chút ngượng ngùng.

Ngay cả ở tu chân giới, nơi môi trường sống thoáng hơn cũng hiếm phụ mẫu nào sai mà xin con cái.

Cũng chỉ những bậc phụ mẫu như Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch, những từng bụi trần vẩn đục mới coi là hài t.ử, xem như một bạn bình đẳng để một hành động đáng kinh ngạc như .

Những năm qua Ngu Thừa Diễn ganh đua với Tạ Kiếm Bạch, điều chẳng qua chỉ là chứng tỏ bản , để Tạ Kiếm Bạch công nhận . Hắn nào ngờ , Tạ Kiếm Bạch sẽ nhận sai với ?

Hắn giờ đây hiểu nam nhân . Tạ Kiếm Bạch câu , Ngu Thừa Diễn liền bất đắc dĩ : "Vì con lớn lên giống như những ví dụ trong sách, đúng ?"

Tạ Kiếm Bạch gật đầu.

Ngu Thừa Diễn bất đắc dĩ buồn , ngày càng cảm thấy cha cũng là một đơn thuần, giống hệt nương .

Tạ Kiếm Bạch ngoài tu luyện thì chẳng gì khác, Ngu Thừa Diễn thậm chí thể tưởng tượng khi Tạ Kiếm Bạch phát hiện hài t.ử lớn lên như trong sách , còn xuất hiện đủ thứ vấn đề mà thư tịch giải quyết thì nam nhân đó sẽ dáng vẻ cau mày nghi hoặc đến mức nào.

Cười xong, Ngu Thừa Diễn rũ mắt khẽ : "Cha nợ con gì cả, con cha cố gắng hết sức . Nếu là con cũng chắc thể hơn cha."

"Thật mấy ngày nay con vẫn luôn nghĩ về những chuyện qua. Con từng luôn ghét cha cứ úp úp mở mở, rõ ràng với con. nếu đặt vị trí của cha, lẽ con cũng thể ."

Nếu lúc còn trẻ mà cái c.h.ế.t của mẫu là để trải đường cho cuộc đời của , e rằng Ngu Thừa Diễn sẽ thật sự sụp đổ.

Hắn thể kiên trì ba ngàn năm cũng là vì hờn dỗi với Tạ Kiếm Bạch, tuy cũng tự trách nhưng càng hận phụ hơn. Nếu Tạ Kiếm Bạch, sớm sự áy náy của bản đ.á.n.h gục .

Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch, khổ: "Là của con, lúc đó con quá ngây thơ, quá bốc đồng, tìm hiểu kỹ càng mà chỉ vì cơn giận nhất thời che mắt, cha gì con cũng . Nếu lúc đó con chín chắn, vững vàng hơn một chút, thể gánh vác chuyện, cha cũng cần một nhẫn nhịn nhiều năm như ."

"Biết tức giận, chủ kiến, như ." Tạ Kiếm Bạch : "Đừng giống , sống mà , lãng phí tháng ngày vạn năm."

Giọng nam nhân ôn hòa và bình thản nhưng lòng Ngu Thừa Diễn chút khó chịu.

Năm xưa khi Tạ Kiếm Bạch g.i.ế.c sư phụ , dường như y cũng g**t ch*t chính bản ngã của . Mãi cho đến khi vạn năm trôi qua, y gặp Ngu Duy, dần dần vì thương mà tìm bản , cuối cùng y mới kết thúc những ngày dài đằng đẵng tự giày vò chính .

Chỉ khi Ngu Duy, Tạ Kiếm Bạch mới thể sống như một con .

Khó mà tưởng tượng khi nương qua đời, cha chịu đựng bao nhiêu đau khổ.

Bây giờ nghĩ , Ngu Thừa Diễn nhớ rằng lúc đó Tạ Kiếm Bạch mang .

Thanh niên rằng, dù Tạ Kiếm Bạch là vị thần tiên mạnh nhất đời nhưng điểm tựa của cả con y đều đặt hết gia đình .

Tạ Kiếm Bạch nhắc đến vài nhưng của những năm tháng tuổi trẻ đó dùng những lời lẽ khó nhất mà thể nghĩ để vài châm biếm y, khiến nam nhân lộ gương mặt thật.

Hắn dùng lời như lưỡi d.a.o sắc bén xuyên qua lớp mặt nạ của Tạ Kiếm Bạch nhưng ngờ rằng, thứ đ.â.m xuyên khi chính là tấm chân tình của Tạ Kiếm Bạch.

Người thương qua đời chính nhi t.ử của oán hận hiểu lầm, Tạ Kiếm Bạch lúc đó rốt cuộc trải qua tâm trạng như thế nào?

Ngu Thừa Diễn thậm chí thể hiểu nổi, tại Tạ Kiếm Bạch thể trong ngoài như một như .

Hắn hận Tạ Kiếm Bạch che giấu nhưng khi hứa với Ngu Duy sẽ chấp nhận hài t.ử , Tạ Kiếm Bạch bao giờ oán trách . Thậm chí y hề vì những phiền phức do việc Ngu Thừa Diễn sinh và lớn lên gây mà trút giận lên .

Cha thật ngốc, đúng là một kẻ ngốc mở miệng.

"Sau , gia đình chúng sẽ bao giờ chia xa nữa." Ngu Thừa Diễn khẽ : "Lần tu luyện từ đầu, con đều sẽ theo lời cha. Cha dạy con thế nào, con sẽ học thế đó."

Tạ Kiếm Bạch sững sờ, dường như ngờ rằng Ngu Thừa Diễn những lời như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-92-ngoai-truyen-tiep-theo-phan-2-nhung-ngay-rat-tot-dep.html.]

Hắn Ngu Thừa Diễn, thanh niên cũng kiên định .

Ánh mắt Tạ Kiếm Bạch dần trở nên dịu dàng, khẽ gật đầu.

"Được." Tạ Kiếm Bạch .

" mà!"

Ngu Thừa Diễn thật sự quen với cảm giác phụ t.ử ấm áp , hổ thôi. Hắn hắng giọng, cố tình phá vỡ bầu khí: "Có một điều cha hứa với con, chúng giao tiếp thẳng thắn, úp mở nữa, chuyện gì cũng cho con !"

"Được." Tạ Kiếm Bạch đáp dứt khoát.

"Tốt lắm, bắt đầu từ bây giờ, chúng đều thành thật." Ngu Thừa Diễn lập tức : "Những năm qua rốt cuộc cha những gì, kể hết cho con ."

Dưới ánh mắt mong chờ của thanh niên, Tạ Kiếm Bạch ngẫm nghĩ một lúc.

Sau đó Tạ Kiếm Bạch cất lời: "Ta gặp pháp tắc thế giới, thương lượng với nó, đưa con về quá khứ."

Ngu Thừa Diễn chờ một lúc mà thấy y tiếp, thể tin nổi hỏi: "Hết ?"

"Hết ."

Thế mà gọi là thẳng thắn ư!

Thanh niên định phản đối thì thấy trong mắt Tạ Kiếm Bạch lóe lên một tia tinh nghịch.

Ngu Thừa Diễn: "... Cha đừng với con đây là cha đang đùa đấy nhé."

"Không buồn ?"

"Dĩ nhiên là buồn !"

"Ồ."

"..."

Tin : Cha ngày càng giống bình thường, giờ đùa .

Tin : Trò đùa nhạt, buồn chút nào!

Vài ngày , Ngu Duy trò đùa nhạt nhẽo của Tạ Kiếm Bạch chọc cho nghiêng ngả và những bong bóng màu hồng dường như đang bay lên giữa hai họ, Ngu Thừa Diễn bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

... Hắn chắc chắn là hài t.ử nhận nuôi, tuyệt đối sinh của bọn họ đúng ?

Còn chuyện cả nhà ba về Thiên giới từ chức, Tạ Kiếm Bạch mặt cảm xúc mà đùa, khiến Tiêu Lang Thiên Tôn sợ đến suýt lên cơn đau tim, Ngu Thừa Diễn giải thích một hồi lâu mới Tiêu Lang bình tĩnh , lòng y vẫn còn sợ hãi mà nắm lấy tay , khẩn khoản nhờ hai mẫu t.ử họ quản Tạ Kiếm Bạch cho thật kỹ thì là một câu chuyện khác.

Thiên giới đồng ý với yêu cầu của Tạ Kiếm Bạch, dù thì hai kiếp giày vò, các vị Thiên Tôn đều thấm thía một đạo lý: Khi nguy hiểm, Tạ Kiếm Bạch là tuyến phòng thủ cuối cùng của Thiên giới.

khi nguy hiểm, chính Tạ Kiếm Bạch là mối đe dọa lớn nhất của cả lục giới.

Nếu vì nam nữ khác biệt và vì lúc mới gặp mặt Ngu Duy một câu 'Ngươi là vị tu sĩ tuấn tú ở cùng Kiếm Bạch trong mơ ’ khiến Tiêu Lang ánh mắt âm u lạnh lẽo của Tạ Kiếm Bạch chằm chằm suốt quãng đường, Tiêu Lang lạnh cả sống lưng, ngay cả ngón tay cũng dám duỗi , chỉ sợ đến gần Ngu Duy một chút sẽ Tạ Kiếm Bạch c.h.ặ.t phăng ngay...

Không thì thật sự ôm lấy vạt váy của Ngu Duy mà rống lên một trận - Xin đấy, nhất định sống lâu trăm... , sống lâu vạn vạn tuổi, quản Tạ Kiếm Bạch cho thật kỹ, đừng để ngoài phát điên nữa!

Còn những chuyện khác đều dễ chuyện cả!

Sau khi bàn giao xong việc, nhóm Thiên Tôn do Tiêu Lang đầu đều đích tiễn cả nhà họ rời , ba vị Thiên Tôn và Ngu Duy hữu hảo đạt thành ước định, mấy trăm năm sẽ gặp ở Thiên giới, suốt quãng đường họ trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Bọn họ đều hiểu rõ một điều, nhà là do Ngu Duy quyết, cho nên suốt cả quãng đường họ thậm chí chẳng ai buồn để tâm đến việc từ biệt đồng sự cũ của .

Đến Tiên Phàm Đài, lúc sắp chia tay, Tiêu Lang mới về phía Tạ Kiếm Bạch.

Hắn xem như là hiểu rõ nhất những gì Tạ Kiếm Bạch trải qua trong những năm qua, cho nên dù đây từng nam nhân đối xử lạnh nhạt, Tiêu Lang vẫn vô cùng khoan dung và thấu hiểu cho Tạ Kiếm Bạch.

Một vị thần ở Thiên giới như sống bao nhiêu năm, năm đó đầu gặp Tạ Kiếm Bạch là khi Tạ Kiếm Bạch mới chỉ ngoài hai mươi tuổi.

Tuổi đời còn trẻ quá, dường như còn kịp trưởng thành thành tiên .

Nói là vì tiếc tài cũng vì thấy còn quá trẻ cũng chẳng , Tiêu Lang vẫn kìm mà quan tâm Tạ Kiếm Bạch nhiều hơn một chút, chỉ tiếc là nam nhân giờ đều vô tâm, bao giờ cảm nhận tấm chân tình .

Bây giờ thành gia , càng để tâm đến những đồng liêu cũ nữa.

Lòng Tiêu Lang ngổn ngang trăm mối, nhưng cuối cùng, niềm hy vọng Tạ Kiếm Bạch hạnh phúc vẫn chiếm thế thượng phong.

Hắn thở dài một tiếng: "Ngươi cuối cùng cũng như ý nguyện , chặng đường dễ dàng, trân trọng, đối xử với gia đình của ."

Với tính cách của Tạ Kiếm Bạch, coi như thấy mà thẳng là chuyện bình thường, thể liếc mắt qua, gật đầu một cái chứng tỏ tâm trạng của .

Kết quả là Tạ Kiếm Bạch về phía Tiêu Lang : "Những năm qua, đa tạ sự quan tâm của ngươi."

Tiêu Lang sững sờ.

Nhìn gia đình họ rời , Tiêu Lang cuối cùng mới nhận thấy gì.

Đó mà, là lời Tạ Kiếm Bạch ư?!

Hài t.ử thật sự trưởng thành . Tiêu Lang lau giọt nước mắt nóng hổi của một già, lòng phơi phới về tiếp tục việc.

Còn về vị trí Thiên Tôn thứ tư... cứ để trống .

thì cũng chỉ mất vài trăm năm, gia đình những nhân vật phi thường, chừng Thiên Tôn kế nhiệm xuất từ chính nhà họ.

Là Ngu Duy với thần cách luyện thành thần thú chính thống là Ngu Thừa Diễn với thiên phú đáng sợ, là Tạ Kiếm Bạch mời về ... cứ thấy chuyện gì cũng thể xảy nhỉ?

...

Ngu Duy đẩy cửa sổ , sân trồng đầy hoa tươi lập tức hiện mắt.

Gió nhẹ thoảng qua, nàng chống tay, hít hà hương hoa.

Giữa trung cách đó xa kiếm quang lóe lên, thậm chí đang ở .

là một đôi phụ t.ử mê kiếm, hai họ càng lúc càng hợp , lúc nào cũng tràn đầy năng lượng cho việc tỉ thí luyện kiếm.

"Ta đói ...." Nàng kéo dài giọng gọi.

Không lâu , bóng dáng Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn xuất hiện ngoài viện.

"Hôm nay chúng ăn cá nhé!" Ngu Thừa Diễn hào hứng đề nghị: "Con nghĩ một cách nấu mới, cá chắc chắn sẽ ngon tuyệt!"

Hắn đầu thì thấy Tạ Kiếm Bạch chau mày, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Nói cũng thật thú vị, ở kiếp thứ hai chung sống lâu như , Ngu Thừa Diễn cũng phát hiện Tạ Kiếm Bạch thích ăn cá.

"Không kén ăn, cứ quyết định !" Ngu Thừa Diễn thích gây sự với cha ở những chuyện nhỏ nhặt: "Người nấu cơm quyền quyết định, ăn cá thôi."

Tạ Kiếm Bạch suy nghĩ một lúc, cố gắng phản công: "Vậy tháng ăn điểm tâm nữa."

"Thế !" Ngu Duy lập tức phản đối: "Cá cũng ăn, mà điểm tâm cũng ăn."

Về khoản ăn uống, hai mẫu t.ử họ nay khẩu vị đều giống .

Thấy cha lép vế, Ngu Thừa Diễn lén trộm nhà bếp nhóm lửa.

Hắn đương nhiên thể chỉ mỗi món cá, bàn ăn lúc nào cũng món mà cả ba họ đều thích.

Ngu Thừa Diễn bắt đầu thái rau thái thịt, đó đầu , đập tay Ngu Duy.

"Lần ăn vụng." Không ngờ thấy giọng ấm ức của Ngu Duy.

Ngu Thừa Diễn đầu mới thấy Ngu Duy đang cầm đĩa trái cây mà chuẩn sẵn.

Bao năm qua thành thói quen, gần như trở thành phản xạ của cơ bắp. Không ngờ rằng đập nhầm, Ngu Thừa Diễn vội vàng lấy thêm một ít đồ ăn vặt để hối lộ Ngu Duy.

Vòi vĩnh thành công Ngu Duy mới hài lòng bưng đĩa .

Không lâu , khói bếp lượn lờ bay lên, mùi thơm từ phòng bếp lan tỏa .

Ngu Duy rúc trong lòng Tạ Kiếm Bạch ăn trái cây, đang ăn thì nàng bỗng chút xuất thần.

"Sao ?" Tạ Kiếm Bạch luôn thể nhanh ch.óng nhận sự đổi trong cảm xúc của nàng.

"Không gì." Ngu Duy ngẩng đầu, nàng : "Chỉ là cảm thấy, thật quá."

, thật quá.

Tạ Kiếm Bạch khẽ vuốt tóc Ngu Duy, ngoài cửa sổ.

Cuộc sống thế chỉ là một ngày bình thường.

Mà những ngày tháng quý giá và bình dị như thế sẽ còn kéo dài lâu, lâu nữa.

Loading...