Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 90: Phiên ngoại Tạ Kiếm Bạch [Phần 3] - Tình yêu và xiềng xích
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Thực , ban đầu Tạ Kiếm Bạch cũng cực đoan đến thế.
Giữa việc chống thiên mệnh và bảo vệ gia đình, Tạ Kiếm Bạch chọn vế .
Nếu là vạn năm , khi phát hiện cuộc đời vận mệnh định đoạt, Tạ Kiếm Bạch nhất định sẽ từ thủ đoạn mà tìm thiên đạo gây sự.
Dù là trời, cũng đấu một phen, bắt đối phương trả giá.
Thế nhưng, một khi nam nhân điểm yếu, kiếm của sẽ còn sắc bén như khi còn gì để mất nữa.
Hắn dùng thần lực che giấu đảo, cắt đứt liên lạc giữa thế giới bên ngoài với thê nhi . Vốn dĩ đôi phu thê cũng chẳng bạn bè gì, chỉ Ninh Tố Nghi sẽ định kỳ đến thăm một .
Tạ Kiếm Bạch giấu gia đình của , giai đoạn đầu cũng dồn hết tâm sức gia đình giống như một trượng phu bình thường, bầu bạn cùng thê nhi, sống một cuộc sống của bình thường.
Đó cũng là đoạn ký ức duy nhất trong trí nhớ của Ngu Thừa Diễn mà họ giống như một gia đình bình thường.
Có thể rằng với tính cách của Tạ Kiếm Bạch, là tránh mũi nhọn, vô cùng nhượng bộ .
Hắn là Thiên Tôn, hễ lộ diện là sẽ thiên mệnh của nguyên tác phát hiện cho nên suốt thời thơ ấu của Ngu Thừa Diễn, chính Tạ Kiếm Bạch cũng từng rời khỏi đảo.
Cho đến một ngày nọ, Tạ Kiếm Bạch đột nhiên một nữa cảm nhận đôi mắt dò xét đầy ác ý .
So với mấy tiếp xúc đây, tiếp xúc cảm giác yếu ớt nhưng khiến Tạ Kiếm Bạch đột nhiên căng thẳng - đảo cách biệt với thế gian, cắt đứt liên lạc, thiên mệnh của nguyên tác thể tìm đến đây?
Tạ Kiếm Bạch mất một ngày để kiểm tra kết giới, tìm kiếm manh mối đảo nhưng thu hoạch gì.
Buổi chiều tối về đến nhà, Tạ Kiếm Bạch lòng trĩu nặng tâm sự, sắc mặt âm trầm.
Ngu Thừa Diễn sáu tuổi đến mặt , rụt rè : “Phụ , hôm nay con luyện kiếm xong , kiểm tra ạ?”
Tạ Kiếm Bạch sững sờ ngẩng mắt, đối diện với ánh mắt trong veo của nhi t.ử.
Một luồng khí lạnh đột nhiên chạy dọc sống lưng .
Là Thừa Diễn.
Hắn là đứa trẻ duy nhất đời kế thừa huyết mạch thần thú và tiên thể Thiên Tôn, vốn thể giáng sinh nhưng Ngu Thừa Diễn mới là thiên chi kiêu t.ử thật sự, Thiên Đạo nâng đỡ mà sinh .
Bất luận là phận nhân vật chính trong nguyên tác là mối nhân quả , giữa Ngu Thừa Diễn và thiên mệnh của nguyên tác đều mối liên hệ chằng chịt.
Thiên đạo thế gian vốn nên công bằng chính trực chỉ riêng một mực thiên vị .
cũng chính vì thế, thiên mệnh của nguyên tác cũng thể lợi dụng mối quan hệ yếu ớt mà thông qua Ngu Thừa Diễn để tìm vị trí của họ.
Ánh mắt Tạ Kiếm Bạch lạnh , sát ý gần như thể che giấu !
Thiên mệnh thật đáng hận.
Hắn vốn tưởng rằng, ác ý của thiên mệnh chỉ nhắm hai phu thê họ, Thừa Diễn là nhân vật chính định sẵn sẽ chỉ nó che chở.
Không ngờ rằng thiên mệnh độc ác đến , dùng chính thể của Ngu Thừa Diễn để tìm kiếm vị trí của đảo.
Thiên mệnh vốn quan tâm đến nhân vật chính, thứ nó quan tâm chỉ là kịch bản nguyên tác.
Nếu nó thực sự một chút thương xót cho Ngu Thừa Diễn, thể nỡ lòng lợi dụng một hài t.ử để mưu hại mẫu của nó?
Tạ Kiếm Bạch vốn nhượng bộ, chỉ Ngu Duy c.h.ế.t mà thôi. Hắn từng nghĩ, đợi đến khi Ngu Thừa Diễn trưởng thành, trời cao biển rộng mặc cho nó tung hoành, cuối cùng dù thật sự c.h.ế.t trong tay nhi t.ử thì chứ.
Ngu Duy là một thần thú tàn tật, nàng còn cơ hội trường sinh như thần tiên bẩm sinh yếu ớt, lẽ chỉ thể sống vài trăm năm.
Hắn chỉ bảo vệ nàng cả đời, thậm chí bằng lòng đè nén mối hận thiên mệnh dòm ngó xuống, ngờ rằng nó ngay cả mấy trăm năm cũng cho !
Khi màn đêm buông xuống, vẻ mặt Tạ Kiếm Bạch vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.
Kể từ khi bàn bạc chuyện về hài t.ử với sáu năm , Ngu Duy lâu thấy Tạ Kiếm Bạch vẻ mặt như .
"Đã xảy chuyện gì ?" Ngu Duy hỏi.
Tạ Kiếm Bạch kể chuyện.
"Chỉ trốn tránh thôi thì thể sống yên nữa." Tạ Kiếm Bạch lạnh giọng : "Dù chúng tránh né mũi nhọn của nó, thiên mệnh cũng sẽ buông tha cho chúng ."
Ngu Duy im lặng lâu, một lúc nàng mới : "Thật , chuyện nghĩ đến từ lâu ."
"Ngày mai sẽ ngoài tìm cách khác." Tạ Kiếm Bạch dường như thấy lời của Ngu Duy, : "Thiên đạo vốn nên công chính và cân bằng, thiên mệnh của nguyên tác là thiên đạo, ít nhất bây giờ nó vẫn , nhất định sẽ tìm cách xóa sổ nó..."
"Kiếm Bạch." Ngu Duy bất đắc dĩ : "Ta sức khỏe , bao năm nay đều sống nhờ thần huyết của . Thật , dù thiên mệnh bức ép, cũng sống bao lâu nữa."
Nàng vốn định , cứ để chuyện thuận theo tự nhiên .
Thế nhưng cảm xúc của Tạ Kiếm Bạch đột ngột đổi.
"Duy Duy, đừng những lời như ." Hắn trầm giọng : "Ta sẽ tìm cách, bất kể là thiên mệnh bệnh tật của nàng, đều sẽ giải quyết. Bằng thì, diệt cả trời đất là ..."
Ngu Duy vội bịt miệng Tạ Kiếm Bạch, bên ngoài cửa sổ, bên ngoài đảo, bên ngoài kết giới, cách lớp lớp rào cản, nàng vẫn thấy tiếng sấm rền vang.
"Chàng bậy bạ gì thế!" Nàng cau mày trách: "Chàng là Thiên Tôn, những lời như thể bừa !"
Ngu Duy buông tay, nàng thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ bắt gặp đôi mắt hoe đỏ của nam nhân, tim nàng khỏi nảy lên một nhịp.
Tạ Kiếm Bạch gần như si ngốc nàng, trong mắt dần phủ một lớp nước.
"Duy Duy, đừng những lời như ." Hắn với giọng gần như thì thầm khẩn cầu: "Mọi chuyện sẽ giải quyết, nàng đừng nàng sống."
Bao năm nay sinh mệnh hai tương liên, nàng thể cảm nhận cảm xúc của nam nhân, điều Ngu Duy sững .
...Hắn mà đang sợ hãi.
Ngu Duy vươn cánh tay gầy guộc, từ từ vòng qua cổ Tạ Kiếm Bạch.
"Ta hứa với ." Nàng nhẹ giọng : "Vì , cũng sẽ cố gắng sống, sống thật lâu ?"
Tạ Kiếm Bạch gì, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
12
Tạ Kiếm Bạch phong ấn tu vi của nhi t.ử.
Nay Thừa Diễn tuổi còn nhỏ, đang là lúc xây dựng nền tảng, tạm thời chuyện phong ấn tu vi sẽ ảnh hưởng lớn đến , chỉ chậm thời gian tu luyện, ngược còn cho thêm mấy năm để hít thở.
Hắn nhận , Ngu Thừa Diễn càng mạnh, cảm ứng của thiên mệnh nguyên tác đối với Ngu Thừa Diễn càng rõ rệt.
Ngu Thừa Diễn huyết mạch đặc biệt, thiên phú hơn , nếu cứ tiếp tục như , thể từ khi kịp lớn, thiên mệnh tìm nơi ở của bọn họ.
Nếu thiên mệnh nguyên tác chịu buông tha cho họ, Tạ Kiếm Bạch cũng cần khách khí nữa. Hắn lập tức rời khỏi đảo, dành nhiều thời gian hơn để tìm kiếm phương pháp và giải pháp ở bên ngoài.
Dường như nhận sự việc bại lộ, thiên mệnh càng thêm kiêng dè mà giám sát . Tạ Kiếm Bạch cũng dần nắm phương pháp, nơi duy nhất thiên mệnh thể giám sát chính là Vô Tận Chi Hải.
Mỗi trở về, Tạ Kiếm Bạch đều mở khe nứt thời từ trong Vô Tận Chi Hải, nhờ mới cắt đuôi thiên mệnh, khiến nó vẫn tìm đảo Tạ Kiếm Bạch giấu ở .
Năm qua năm khác, đảo vẫn phát hiện nhưng chuyện chẳng hề chút chuyển biến nào.
Ban đầu, Tạ Kiếm Bạch còn thể cân bằng việc, thường xuyên về chăm sóc Ngu Duy, bôn ba bên ngoài tìm cách, còn luôn đúng giờ về dạy dỗ, kiểm tra việc tu luyện học tập của nhi t.ử.
Trong cái rủi cái may, Tiểu Thừa Diễn là một hài t.ử ngoan ngoãn khiến yên lòng.
Ngu Duy cho đủ tình yêu và sự dịu dàng sự dạy dỗ của Tạ Kiếm Bạch Ngu Thừa Diễn hề bất kỳ thói hư tật nào do nuông chiều.
Thật cả Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch đều những thiếu sót trong tính cách bẩm sinh, một vài đặc điểm của họ vốn thích hợp để phụ mẫu, thế nhưng khi hai ở bên bổ sung cho một cách hảo, mà tạo một gia đình bình thường.
Những ngày tháng tạm gọi là yên như kéo dài bao lâu, nhanh, thứ dần mất sự cân bằng.
Thời gian trôi qua, dù Tạ Kiếm Bạch nỗ lực thế nào, tình trạng của Ngu Duy bẩm sinh yếu ớt từng thức tỉnh ngày càng trở nên suy nhược.
Thần thú cần sức mạnh cùng nguồn gốc với để bổ sung cho cơ thể nhưng là một thần thú tàn tật, Ngu Duy thể kiểm soát hiệu quả việc hấp thụ sát khí, bản đây là một căn bệnh vô phương cứu chữa.
Căn cơ của nàng sớm mục ruỗng, nhờ Tạ Kiếm Bạch những năm nay luôn dùng vô tiên thảo linh d.ư.ợ.c và cả thần huyết của mà nàng mới miễn cưỡng giữ một tàn, nhưng giờ đây, tình trạng của nàng vẫn bắt đầu trở nên .
Mà ở một bên khác, cho dù phong ấn phần lớn thiên phú, Tiểu Thừa Diễn vẫn tiến bộ vượt bậc, bóng ma của thiên mệnh đang dần dần áp sát.
Cho đến một ngày, khi Tạ Kiếm Bạch đang dạy dỗ Ngu Thừa Diễn, một nữa cảm nhận cảm giác dòm ngó quen thuộc.
13
Dưới áp lực kép, tâm trạng của Tạ Kiếm Bạch càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, u ám thấy rõ.
Hắn cam lòng, tin thiên mệnh của nguyên tác vô địch như thiên đạo. Một khi lòng riêng, nó còn xem là thiên đạo gì nữa?
Nó chẳng qua chỉ là một khối thịt thối rữa trong thiên đạo, nhất định sẽ cách loại bỏ nó.
Tạ Kiếm Bạch ở bên ngoài ngày một lâu hơn. Hắn tìm kiếm và lật xem tất cả những ghi chép liên quan đến thiên đạo trong quá khứ xa xôi ở thiên đình, hy vọng thể tìm manh mối.
Mặt khác, lặn xuống Vô Tận Chi Hải cũng ngày một nhiều hơn. Vô Tận Chi Hải là khởi đầu và cũng là kết thúc của vạn vật, nếu vạn vật điểm kết thúc thì nơi đó nhất định là Vô Tận Chi Hải.
Tạ Kiếm Bạch gần như mỗi giờ mỗi khắc đều đang tìm kiếm giải pháp, đồng thời, vẫn duy trì tần suất về nhà hơn năm mỗi tháng, dùng thần huyết để gắng gượng níu giữ cơ thể ngày càng suy yếu của Ngu Duy.
Sau bao nhiêu năm cung cấp m.á.u, mối quan hệ phụ thuộc giữa hai cũng dần trở nên méo mó. Tạ Kiếm Bạch là đang dùng m.á.u của để nuôi dưỡng một hung thú bao giờ no nhưng cam tâm tình nguyện, bao giờ cảm thấy chuyện đó vấn đề gì.
"Nếu m.á.u bắt đầu vô dụng, là thử ăn thịt xem ?" Tạ Kiếm Bạch ôm lấy thể gầy gò của Ngu Duy, khẽ ngửi vành tai nàng, thì thầm : "Chúng hòa một cũng , như sẽ sợ mất nàng nữa."
"Không ." Ngu Duy đẩy mặt , vô tình : "Làm nam nhân của con mồi, chỉ thể chọn một. nếu thật sự ăn , còn thể nhiều nam nhân khác."
Xem vẫn nên chọn cái .
Hắn cầm lấy tay Ngu Duy, đặt lên môi mân mê.
Tạ Kiếm Bạch vốn là bình thường. Trước , dùng phận để trói buộc bản , Ngu Duy, tiêu chuẩn để đo lường thứ trong lòng đều đặt nàng.
Trong cuộc sống áp lực thấy hy vọng như , đối mặt với thương ngày một suy yếu, tinh thần căng như dây đàn của Tạ Kiếm Bạch bắt đầu dần đến cực đoan.
Muốn khó, luôn tuân theo đủ loại giáo điều luật lệ nhưng nếu kẻ ác, chỉ cần ngừng sa đọa là .
Đã nhiều Tạ Kiếm Bạch thể sẽ đến cực đoan nhưng vài câu từ chối nhẹ nhàng của Ngu Duy kéo trở .
"Ta sẽ tìm cách." Hắn với giọng điệu gần như cố chấp.
Bao năm qua, lặp lặp câu vô .
"Được." Ngu Duy cũng luôn như một trả lời một câu như .
Mấy năm nay, nàng ngày càng yếu , cũng càng ngày càng ham ngủ hơn. Lúc còn trẻ, nàng thỉnh thoảng còn biến thành mèo lên núi xuống nước vui đùa, bây giờ cả ngày nàng chỉ thể lì giường dậy nổi.
Mỗi trở về, Tạ Kiếm Bạch đều sẽ ôm nàng dạo một vòng đảo.
Không đảo bốn mùa rõ rệt, Ngu Duy rúc trong lòng Tạ Kiếm Bạch, ngắm dòng suối ánh trăng, nàng ngẩng đầu : "Rất giống lúc chúng mới ở bên ."
Bao năm qua , đôi mắt nàng vẫn sáng lấp lánh, sự trắc trở và yếu đuối hề hao mòn vẻ trong trẻo trong nàng.
Tạ Kiếm Bạch gì, chỉ ôm nàng c.h.ặ.t hơn.
"Chàng lâu đến thăm Diễn Diễn ." Ngu Duy : "Nó bây giờ mỗi ngày đều chăm chỉ luyện kiếm, chờ để cho xem đó."
"Ta ." Tạ Kiếm Bạch : "Nó thiên phú, còn giỏi hơn cả ."
"Chàng nhớ nó ?" Ngu Duy hỏi.
Tạ Kiếm Bạch im lặng.
"Những năm gần đây, thiên mệnh bám theo càng lúc càng c.h.ặ.t. Nếu nó cảm ứng ở bên cạnh Thừa Diễn, chúng thể sẽ bại lộ." Hồi lâu , Tạ Kiếm Bạch trầm giọng : "Cho thêm chút thời gian."
Sau nửa đêm, lúc Tạ Kiếm Bạch đưa Ngu Duy về, nàng biến thành một chú mèo con ngủ say.
Tạ Kiếm Bạch trong nơi rừng núi tối tăm lâu. Một canh giờ , khi trời còn sáng, một bóng trẻ tuổi đơn bạc rời khỏi sân, bắt đầu buổi luyện công buổi sáng hàng ngày.
Tạ Kiếm Bạch từ xa bóng dáng thiếu niên, đó lâu, lâu.
14
Tạ Kiếm Bạch vẫn luôn tranh giành thời gian với ông trời.
cuối cùng, Ngu Duy vẫn c.h.ế.t.
Năm đó, Ngu Thừa Diễn mười sáu tuổi.
Năm đó, hơn mười năm tìm kiếm và thử nghiệm quản ngày đêm, Tạ Kiếm Bạch cuối cùng phát hiện thiên mệnh đại đạo quả nhiên là thiên đạo thực sự, hạt nhân của nó giấu ở nơi sâu thẳm của Vô Tận Chi Hải.
Trời đất tự nhiên thể cho thiên mệnh tham lam đủ sức mạnh để thúc đẩy cả thế giới theo kịch bản. Nó còn cần che giấu bản , thể quá xa, để tránh thiên đạo phát hiện.
Thế nên, thiên mệnh của nguyên tác chỉ thể trộm lấy sức mạnh từ trong Vô Tận.
Trước đây, bốn vị Thiên Tôn phát hiện trong hải vực Vô Tận xuất hiện nhiều luồng sức mạnh màu đen, tựa như thứ gì đó đang nuốt chửng Vô Tận, đó chính là "chuyện " mà thiên mệnh .
Tạ Kiếm Bạch thử vô , dùng thể thần linh để chống tổn thương của vùng Vô Tận Chi Hải, cuối cùng lặn xuống nơi sâu nhất, đến hạt nhân của thiên mệnh.
Bao năm rèn luyện vô ở vùng Vô Tận Chi Hải, chống tiếng của hàng vạn ý thức và đại đạo, sức mạnh của Tạ Kiếm Bạch vượt qua đỉnh cao của thiên giới, đạt đến một cảnh giới đáng sợ.
Có lẽ, các Thiên Tôn trong Lục Giới vẫn chỉ coi là thần tiên nhưng vượt qua đỉnh cao mới thể coi là một vị thần thực sự.
Tạ Kiếm Bạch dùng thể bán thần, chiến đấu với nguỵ thiên.
Trận đại chiến cho nơi sâu thẳm của Vô Tận Chi Hải rung chuyển hỗn loạn nhưng thế giới bên ngoài vẫn một ai .
Tạ Kiếm Bạch gần như chiến thắng, cho đến khi thiên mệnh đột nhiên mở một khung cảnh mặt .
Đó là đảo.
Thiên mệnh tìm đảo
Tạ Kiếm Bạch trơ mắt Ngu Duy vì bảo vệ nhi t.ử mà c.h.ế.t, khoảnh khắc thấy thể gầy gò yếu ớt của nàng ngã xuống, ho một ngụm m.á.u.
Giây phút , vạn niệm của hoá tro tàn, trong cơn kinh hãi, phẫn nộ và đau đớn tột cùng, Tạ Kiếm Bạch suýt chút nữa c.h.ế.t ở nơi sâu thẳm của Vô Tận Chi Hải.
Giao chiến với trời, chỉ một ý niệm sai lầm cũng thể dẫn đến họa sát .
Tạ Kiếm Bạch chống đỡ .
Một cố chấp đến nhường , mà thể chịu đựng nỗi đau mất thê, bò từ địa ngục trở về.
Dưới sự truy sát điên cuồng của thiên mệnh, Tạ Kiếm Bạch trọng thương trốn khỏi Vô Tận Chi Hải.
Bên ngoài Vô Tận Chi Hải, tất cả trở về yên bình.
Tạ Kiếm Bạch đầy thương tích, thần lực rối loạn nhưng hề ý định dừng chữa thương. Hắn vốn nên phát điên nhưng lúc đột nhiên bình tĩnh đến cực điểm, đầu óc trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ cuối cùng - thể để hung sát hạch tâm của Duy Duy tan biến!
Thần thú kiếp , khi c.h.ế.t sẽ chỉ tan biến trời đất, trở về một phần của sức mạnh tự nhiên.
Tạ Kiếm Bạch mất một ngày, cuối cùng cũng tìm thấy hung sát hạch tâm đang dần suy yếu trong hư . Ngu Duy bẩm sinh thiếu hụt, hạch tâm của nàng cũng nhỏ bé, mờ nhạt, tựa như ngọn nến leo lắt chực tàn gió.
Hắn thu hạch tâm chi lực của Ngu Duy, một sợi dây trong đầu chùng xuống.
Tạ Kiếm Bạch ngẩn ngơ tại chỗ, đầu óc choáng váng, bỗng cảm thấy vô cùng m.ô.n.g lung.
Duy Duy c.h.ế.t , rốt cuộc vẫn thể bảo vệ nàng.
Không... đúng! Tạ Kiếm Bạch lập tức sửa suy nghĩ của , hung sát hạch tâm của Ngu Duy còn tan, nàng c.h.ế.t!
, nàng c.h.ế.t, nàng chỉ là yếu mà thôi.
Thần thú và sức mạnh tự nhiên cùng nguồn gốc, hạch tâm tan là vẫn còn cơ hội!
Tạ Kiếm Bạch đặt hạch tâm của Ngu Duy trong ngọc bội thần khí, dùng thần huyết của để nuôi dưỡng.
Hắn nắm c.h.ặ.t ngọc bội, sống vật vờ mê suốt hai ngày mới nhớ một việc.
Về nhà.
15
Lúc về tu chân giới, Tạ Kiếm Bạch mới muộn màng nhận tin nhắn mà Ninh Tố Nghi gửi tới.
Khi Ngu Duy c.h.ế.t, Tạ Kiếm Bạch cũng cận kề cái c.h.ế.t, đây là đối mặt với nguy hiểm gần nhất. Thần lực thể tiếp tục bảo vệ hòn đảo rộng lớn nên cũng theo đó mà mất tác dụng.
Ninh Tố Nghi dễ dàng tìm thấy đảo, nàng đưa Ngu Thừa Diễn và cũng lo liệu hậu sự cho Ngu Duy.
Khi đến bên ngoài linh đường, ý thức của Tạ Kiếm Bạch ngày càng trở nên mơ hồ.
Thân thể trọng thương lành của dường như còn nặng nề hơn bình thường.
Dù cho Ninh Tố Nghi đùng đùng nổi giận chạy tới, giữa ánh mắt kinh hãi của , nước mắt lưng tròng mà tát cho một cái, Tạ Kiếm Bạch vẫn mang nét mặt vô cảm, phản ứng gì.
Tiếng mắng giận dữ của nữ t.ử như xa cách ngàn trùng, Tạ Kiếm Bạch lặng lẽ bước về phía linh đường.
Thiếu niên Ngu Thừa Diễn đang quỳ trong viện, lớp tang phục trắng là y bào đẫm m.á.u. Ba ngày qua, vẫn quỳ ở đây, tựa như một cái cây non kịp lớn bắt đầu úa tàn khô héo.
Tạ Kiếm Bạch chăm chú dung nhan yên tĩnh, nhợt nhạt trong quan tài của Ngu Duy, tinh thần của nam nhân vốn bình tĩnh đến c.h.ế.t lặng suốt cả chặng đường cuối cùng cũng run lên.
"...Xin ." Hắn thì thầm.
Đã hứa sẽ tìm cách, sẽ giải quyết vấn đề, hứa dù trả bất cứ giá nào cũng sẽ bảo vệ nàng.
Hắn cố hết sức, nhưng tại kết quả vẫn là như ?
Những ngón tay xương xẩu của Tạ Kiếm Bạch chống lên vành quan tài, một khoảnh khắc, thậm chí còn sức để vững.
Dưới sự sắp xếp của Ninh Tố Nghi, hai phụ t.ử mất hồn mất vía chôn cất Ngu Duy.
"Ba ngày nay, ngươi gì?"
Trước mộ bia, thiếu niên khàn giọng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-90-phien-ngoai-ta-kiem-bach-phan-3-tinh-yeu-va-xieng-xich.html.]
Tạ Kiếm Bạch gắng gượng gượng dậy tinh thần, Ngu Thừa Diễn, trái tim vốn là vũng nước tù đọng, c.h.ế.t lặng ngờ khiến vực dậy đôi chút.
Hắn còn nhi t.ử, còn trách nhiệm để gánh vác.
"Đi với ." Tạ Kiếm Bạch .
Nay Ngu Duy mất, cần trốn tránh nhi t.ử của nữa.
Những năm tháng xa cách ngày một dài thêm, Tạ Kiếm Bạch thể cảm nhận rõ ràng sự lưu luyến của Thừa Diễn từ nhỏ đến lớn.
Ít nhất , thể luôn mang Ngu Thừa Diễn theo bên .
"Trả lời câu hỏi của !" Thiếu niên lùi mạnh về hai bước, tức giận hỏi: "Mẫu qua đời ba ngày, tại ngươi trở về!"
"Ngươi là kiếm tu mạnh nhất thiên hạ nhưng lúc chúng gặp chuyện, ngươi ở ?"
"Ngươi yêu chúng ? Trong lòng ngươi rốt cuộc cái gia đình ?"
Tạ Kiếm Bạch cúi mắt thiếu niên đang tức giận, im lặng hồi lâu : "Chuyện điều mong ."
Ngu Thừa Diễn trừng mắt , chờ đợi Tạ Kiếm Bạch đưa một lời giải thích nhưng nam nhân thêm lời nào nữa.
Hắn tự giễu lạnh một tiếng rời .
Tạ Kiếm Bạch theo bản năng nắm lấy cánh tay của thiếu niên.
"Buông !" Thiếu niên mắt ngấn lệ, trừng mắt phụ , bướng bỉnh : "Chẳng ngươi vẫn luôn ghét tên nhi t.ử của ngươi ? Bây giờ mẫu , ngươi cũng cần tiếp tục giả vờ nữa. Yên tâm , tuyệt đối sẽ theo ngươi!"
Ngu Thừa Diễn giằng khỏi tay Tạ Kiếm Bạch bỏ .
Tạ Kiếm Bạch tại chỗ, thiếu niên về phía Ninh Tố Nghi và bóng dáng hai dần dần biến mất.
Hắn chăm chú về hướng họ rời , cho đến khi một cơn ho dữ dội truyền tới.
Dòng m.á.u vàng óng chảy qua kẽ tay, thấm lòng đất nâu.
Sau khi trở về Thiên giới, Tiêu Lang đợi sẵn trong điện. Nhìn thấy dáng vẻ của Tạ Kiếm Bạch, Tiêu Lang rõ ràng cảm nhận đang trọng thương, kinh ngạc : "Ngươi nông nỗi ?"
Sau đó Tiêu Lang chữa thương cho Tạ Kiếm Bạch.
Khoảnh khắc nam nhân hề né tránh, Tiêu Lang nhạy bén nhận rằng nhất định chuyện.
Sắc mặt quá tệ, khiến Tiêu Lang thậm chí dám hỏi thẳng xảy chuyện gì, chỉ sợ sẽ kích động Tạ Kiếm Bạch.
"Kiếm Bạch... chuyện gì cần chúng giúp ?" Hắn uyển chuyển hỏi han.
Tạ Kiếm Bạch chỉ ngây hư .
Khi Tiêu Lang tưởng Tạ Kiếm Bạch sẽ trả lời, nam nhân mới khàn giọng lên tiếng.
"Ta một phu quân , cũng một phụ , một vị Thiên Tôn ."
"Ta những chuyện khác nhưng , ngươi là một vị Thiên Tôn ." Tiêu Lang thấp giọng .
Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu, khi đối diện với ánh mắt của , lòng Tiêu Lang đột nhiên thắt .
Hắn bao giờ thấy Tạ Kiếm Bạch vẻ mặt như , u ám và lạnh lẽo đến mức khiến sợ hãi.
"Sau sẽ nữa." Tạ Kiếm Bạch bình thản .
16
Hắn là một trò .
Cả cuộc đời , Tạ Kiếm Bạch bao giờ bảo vệ những gì trân quý.
Lúc thiếu thời là mèo, ch.ó, chim ch.óc, lúc thanh niên là tính mạng của ngàn vạn chúng sinh, và giờ là thương của .
Hắn bảo vệ một ai cả.
Đây là ác ý của vận mệnh ?
Vì là nhân vật phản diện nên mới cho hy vọng tàn nhẫn tước đoạt hết đến khác, để cho bất cứ thứ gì, nhất định đẩy đến bờ vực sụp đổ mới chịu dừng tay ?
Tạ Kiếm Bạch mơ hồ nghĩ, nếu thì sẽ một nhân vật phản diện như thiên mệnh mong đợi.
Duy Duy c.h.ế.t , trời đất còn cần tồn tại để gì?
Không.
Tạ Kiếm Bạch hết đến khác tự nhủ, Duy Duy c.h.ế.t, hạch tâm của nàng đặt trong cổ tháp, dùng thần huyết nuôi dưỡng, giờ sinh động hơn lúc đầu nhiều .
Duy Duy c.h.ế.t, thế giới thể hủy diệt.
Duy Duy c.h.ế.t, vẫn Thiên Tôn, vì chỉ Thiên Tôn mới thể những gì ở mức độ cao nhất, dốc lực để hồi sinh nàng, còn phản diện thì thể.
Không còn nỗi lo về gia đình, Tạ Kiếm Bạch bắt đầu tâm lực chiến đấu với trời.
Hắn như phát điên, ngừng tiến Vô Tận Chi Hải, hết đến khác tìm kiếm hạch tâm của thiên mệnh.
Trên đời , duy nhất còn vướng bận chỉ Ngu Thừa Diễn.
Hắn , Ngu Thừa Diễn theo Ninh Tố Nghi.
Thiếu niên sống ở địa bàn của dưỡng mẫu hai năm nhưng luôn u uất vui, dứt khoát năm mười tám tuổi một xông pha tu chân giới.
Hắn thiên phú hơn , thiên đạo ưu ái, thậm chí còn xuất sắc hơn trong nguyên tác, cũng yêu mến hơn so với những gì nguyên tác miêu tả.
Thế nhưng Ngu Thừa Diễn tâm ma ảnh hưởng, việc tu đạo của bắt đầu gặp khó khăn, và lúc , Ngu Thừa Diễn từ bỏ tất cả những gì Tạ Kiếm Bạch từng dạy, chọn từ đầu.
Hắn lấy tâm ma nhập đạo.
Ngày hôm đó, hai phụ t.ử hai năm gặp tương phùng.
"Đây con đường phù hợp với con." Tạ Kiếm Bạch : "Con nên từ bỏ những gì truyền thụ."
"Đây là đại đạo chọn, liên quan gì đến ngươi!" Ngu Thừa Diễn lạnh lùng : "Lúc nhỏ ngươi chăm sóc, bây giờ lớn , càng cần ngươi giả nhân giả nghĩa!"
Ngu Thừa Diễn gần như cố ý, dùng nhiều lời lẽ quá đáng mà đây bao giờ dùng với phụ mẫu.
Sâu trong lòng, hy vọng thể chọc giận Tạ Kiếm Bạch, cho dù Tạ Kiếm Bạch nổi trận lôi đình dạy dỗ một trận, giống như phụ t.ử thực sự, cũng thấy gương mặt vô cảm của Tạ Kiếm Bạch.
dù những lời quá đáng đến , Tạ Kiếm Bạch vẫn bình tĩnh , khiến cảm thấy vô cùng bất lực.
Lòng Ngu Thừa Diễn ngày càng nguội lạnh, lạnh lùng : "Ta gặp ngươi nữa, đừng đến tìm nữa!"
Hắn nhưng chỉ thấy mắt nhoáng lên, hiểu đối mặt với Tạ Kiếm Bạch.
"Lấy tâm ma nhập đạo, khó vượt qua lôi kiếp." Tạ Kiếm Bạch : "Con sẽ chống đỡ nổi ."
Nghe lời Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn từ từ nở một nụ .
"Nếu thật sự như , chẳng lẽ ?" Hắn khẽ gọi: "Phụ ?"
...
Ngày Ngu Thừa Diễn độ kiếp, lôi kiếp tạo nên thanh thế vang dội.
Dù sự thiên vị của thiên mệnh nguyên tác nhưng lôi kiếp đến từ bộ thiên đạo, với con đường tà đạo tu luyện bằng tâm ma của , lôi kiếp thể bỏ qua?
Không ai hiểu rõ điều hơn Ngu Thừa Diễn.
Hắn chìm sâu trong nỗi đau mất mẫu , trăm năm vẫn thể thoát .
Có lẽ từ sớm, định dùng cách để c.h.ế.t .
E rằng ngay cả thiên mệnh cũng ngờ rằng sự bức ép của nó dẫn đến cái c.h.ế.t của Ngu Duy nhưng cũng vì thế mà méo mó kịch bản của chính nó, thể đúng quỹ đạo nữa.
Nhân vật chính của nó thậm chí còn sống tiếp.
Ngu Thừa Diễn gắng gượng vượt qua vô đạo lôi kiếp phía , đến cuối cùng, mất ý thức.
Lôi kiếp chí mạng với uy áp kinh hoàng giáng xuống từ trời thể ngăn cản, trời đất đều chiếu rọi đến trắng xóa.
Ầm ầm ầm!
Giữa những đám mây sấm cuồn cuộn, một Tạ Kiếm Bạch y bạch đột nhiên xuất hiện.
Hắn giơ tay, trực diện đ.á.n.h tan lôi kiếp!
Mây sấm giận dữ cuộn trào, phi thăng kiếp lập tức chuyển thành tiên phạt kiếp nhắm thần tiên, thiên đạo thể dung một hạt cát.
Vào lúc , Tạ Kiếm Bạch và thiên mệnh đầu tiên đạt một sự đồng thuận.
Tạ Kiếm Bạch gắng gượng chống đỡ tiên phạt lôi kiếp, cho đến khi tiếng sấm kinh hoàng biến mất, mới mang Ngu Thừa Diễn mất ý thức đến Thiên giới.
Chuyện thần tiên bình thường nhưng ba vị Thiên Tôn còn thể .
Tiêu Lang và Ninh Nhược là những đến đầu tiên.
"Ngươi điên !" Ninh Nhược : "Tạ Kiếm Bạch, ngươi dám vì tình riêng mà trái phép... ngươi nghĩ đến hậu quả ?"
Uy lực còn sót từ việc chống lôi phạt của Tạ Kiếm Bạch tan, ngước mắt lên, vạn tầng uy áp và sát ý lập tức cuộn trào về phía hai vị Thiên Tôn.
"Ta đúng là đang vì tình riêng mà trái phép." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Không ai đụng đến nhi t.ử của ."
"Đã thì , ngươi thế nào?"
"Ngươi...."
Tiêu Lang vội ôm lấy Ninh Nhược, ngoài , hai vị Thiên Tôn còn hề về sự đổi của Tạ Kiếm Bạch.
Tạ Kiếm Bạch bây giờ còn là gã kiếm tu cổ hủ khắc kỷ phục lễ của năm xưa nữa.
Một con dã thú cam tâm tình nguyện xiềng xích mang tên tình yêu trói buộc, thì khi nó mất xiềng xích, tự do tuyệt đối, ai thể đoán con dã thú đó sẽ gì.
Hiện giờ, ai trong họ là đối thủ của , họ an ủi còn kịp, thể kích động thêm?
"Hài t.ử của Kiếm Bạch đương nhiên cũng là vãn bối của chúng , đương nhiên thể thấy xảy chuyện ." Tiêu Lang vội an ủi: "Ngươi yên tâm , bốn vị Thiên Tôn chúng cùng đồng ý, để Thừa Diễn khỏe mạnh thuận lợi thành tiên chẳng đơn giản ? Không vấn đề gì cả."
Hắn liều mạng hiệu cho Ninh Nhược, Ninh Nhược mới tức giận hừ một tiếng: "Ta là quan tâm , phản ứng kịch liệt như để gì?"
Uy áp và sát khí kinh hoàng xung quanh Tạ Kiếm Bạch lúc mới dần tan biến.
"Ta giao cho ngươi." Tạ Kiếm Bạch Tiêu Lang, : "Không cần chăm sóc đặc biệt, sẽ thích. Chỉ cần nhắc đến chuyện là ."
"Kiếm Bạch!"
Nhìn Tạ Kiếm Bạch rời , Tiêu Lang vội vàng đuổi theo.
"Tại ngươi cho sự thật?" Tiêu Lang khó hiểu hỏi: "Ngươi rõ ràng quan tâm đến đứa trẻ ."
"Hắn ghét ." Tạ Kiếm Bạch bình thản : "Nếu là cứu , ngày mai sẽ tìm cách tự vẫn."
"Ta giữa các ngươi xảy chuyện gì, nhưng tin rằng đó nhất định là hiểu lầm." Tiêu Lang trầm giọng : "Đứa trẻ hề ngang ngược, ngươi chuyện t.ử tế với là sẽ giải quyết thôi."
Nói chuyện?
Hắn mở lời thế nào đây?
Tạ Kiếm Bạch nhi t.ử của dựa dẫm Ngu Duy đến nhường nào, nếu Ngu Thừa Diễn sự thật, rằng chính gián tiếp ép c.h.ế.t mẫu , sẽ đối mặt với bản ?
Đến nước , Tạ Kiếm Bạch chỉ g**t ch*t thiên mệnh chứ còn đổi vận mệnh nữa.
Ngu Thừa Diễn hận , ghét , là một ai đó cụ thể, thể báo thù. Bọn họ thể sẽ giống như trong nguyên tác, khi Ngu Thừa Diễn g.i.ế.c , lẽ cũng sẽ buông bỏ quá khứ.
khi sự thật, Ngu Thừa Diễn đây? Hận chính , là giống như bao năm qua, hận thiên đạo bất công nhưng cũng chỉ thể những việc vô ích, cuối cùng đổi gì cả.
Tạ Kiếm Bạch ngước mắt, Tiêu Lang bình thản cất lời: "Ta là phụ của , hận thì thể hận ai?"
17
Thời gian dần trôi qua, Tạ Kiếm Bạch cũng càng thêm cố chấp.
Hắn ngừng dùng thần huyết và hung thú hung ác đời để nuôi hung sát hạch tâm của Ngu Duy trong cổ tháp.
Hạch tâm Tạ Kiếm Bạch nuôi ngày càng mạnh mẽ, khi phát hiện tất cả những điều , Tiêu Lang cuối cùng cũng sụp đổ.
Những năm gần đây, cố gắng kéo thứ trở đúng hướng nhưng khi thấy Tạ Kiếm Bạch ngấm ngầm nuôi dưỡng một thứ tà ác đáng sợ như , hơn nữa còn cố chấp tỉnh ngộ, cuối cùng cũng nhận , hết t.h.u.ố.c chữa .
Hắn thậm chí còn mơ hồ phát hiện, lý do khiến Tạ Kiếm Bạch vẫn thể gắng gượng duy trì phận một vị Thiên Tôn , chuyện gây hại thế gian chỉ là vì còn hạch tâm sát khí để nuôi và vì Ngu Thừa Diễn vẫn còn sống.
Nếu thiếu một trong hai, Tạ Kiếm Bạch sẽ phát điên.
Tiêu Lang đau lòng nhận , trong lòng Tạ Kiếm Bạch , đồng liêu cùng việc vạn năm. Hắn vốn tưởng rằng họ bằng hữu thì cũng là quen.
Tạ Kiếm Bạch quá mạnh, hiện nay ai là đối thủ của , kích động lẽ còn gây hậu quả kinh khủng hơn.
Tiêu Lang nản lòng thoái chí rời .
Tạ Kiếm Bạch nhận mất cuối cùng quan tâm đến .
Hắn một lòng một tập trung việc hồi sinh Ngu Duy và g**t ch*t thiên mệnh, ngày đêm lặn xuống Vô Tận Chi Hải.
Cho đến ba ngàn năm , Vô Tận Chi Hải còn thể tổn thương nữa.
Tạ Kiếm Bạch cuối cùng cũng như ý nguyện, dồn thiên mệnh của nguyên tác đường cùng.
Cùng lúc đó, sức mạnh của vượt qua đỉnh cao của thiên giới, thu hút sự chú ý của pháp tắc thế gian.
Sau khi tính toán, pháp tắc thế gian nhận cả thế giới đang thể tránh khỏi việc đến hủy diệt.
Vì sự nhúng tay ngầm của thiên mệnh nguyên tác, sát khí trong trời đất mất cân bằng mà thần thú cuối cùng quản lý nó thiên mệnh hãm hại bỏ ba ngàn năm .
Trừ khi Lục Giới hủy diệt sinh một sinh mệnh mới, nếu thì sự mất cân bằng của đại thế thể cứu vãn nữa .
Còn một điểm nữa là thực lực của Tạ Kiếm Bạch vượt qua đỉnh cao của Lục Giới, pháp tắc thế gian thể xóa sổ , và theo kết quả tính toán, Tạ Kiếm Bạch thể cầm cự thêm nhiều nhất một vạn năm nữa.
Khi nhi t.ử của u uất mà c.h.ế.t, hạch tâm mà nuôi dưỡng thể biến thành quái vật, Tạ Kiếm Bạch tuyệt vọng đến cực điểm tám phần khả năng sẽ kéo cả thế giới c.h.ế.t cùng.
Hai nguy cơ gộp , thế gian hủy diệt cũng khó.
Và thế là pháp tắc thế gian và Tạ Kiếm Bạch thực hiện một cuộc giao dịch.
Tạ Kiếm Bạch thể trở về bất kỳ thời điểm nào dòng thời gian của cuộc đời họ để đổi tương lai, cứu Ngu Duy.
Đổi , giao thiên phú và sức mạnh đáng sợ của , đời chỉ thể sống trong Lục Giới, trở thành thần thực sự.
Tạ Kiếm Bạch gần như chút do dự mà đồng ý, thiên phú đáng ghen tị nhất của chính là thứ quan trọng nhất đối với .
Những năm qua ngừng nỗ lực, chỉ đơn thuần là để g.i.ế.c thiên mệnh báo thù, chủ ý của Tạ Kiếm Bạch vốn là ép thiên đạo lộ diện, để nó thể đàm phán.
Cứu vớt Ngu Duy là một tình huống đôi bên cùng lợi.
Thế gian cần thần thú để xoa dịu và điều hòa sát khí mất cân bằng trong trời đất và càng cần một thể dùng xiềng xích trói buộc Tạ Kiếm Bạch, để thể giữ lý trí.
Một thần thú thể chuyển hóa sức mạnh tự nhiên, đương nhiên còn giống một vị thần thực sự hơn bất kỳ thần tiên nào ở thiên giới. bất kể thế nào, để Ngu Duy thần thú sở hữu sức mạnh vẫn hơn là để một kẻ điên như Tạ Kiếm Bạch nắm giữ.
Vì , pháp tắc thế gian mở cánh cửa thời gian, để Tạ Kiếm Bạch rời .
Tạ Kiếm Bạch từ chối, đó yêu cầu để nhi t.ử của .
[Ngươi tự , chẳng sẽ chắc chắn hơn ?] Pháp tắc thế gian hỏi.
Nó thể phá lệ đưa về quá khứ để cứu Ngu Duy nhưng thành sự tại nhân, nó thể chi phối nhân quả của sinh linh, tất cả vẫn xem lựa chọn của chính họ.
Nhìn Ngu Thừa Diễn mất ý thức đưa về thời điểm khởi đầu của chuyện, vẻ mặt lạnh lùng u ám bao năm nay của Tạ Kiếm Bạch cuối cùng cũng dịu đôi chút.
"Trên đời chỉ trở về quá khứ, mới thể yên lòng," Tạ Kiếm Bạch cánh cửa thời gian đang đóng , : "Hài t.ử của là một hơn . Hắn sẽ đưa lựa chọn viên mãn nhất."
[Ngươi từng nghĩ, nếu nó chỉ cứu Ngu Duy mà còn ngăn cản hai các ngươi đến với , đó sẽ chỉ là dung hợp đổi vận mệnh mà còn là xóa bỏ tương lai .] Pháp tắc thế gian : [Khi đó sẽ phát triển thành một dòng thời gian mới, Ngu Thừa Diễn sẽ mãi mãi ở thời đại đó, còn ngươi của hiện tại sẽ biến mất.]
"Ta ." Tạ Kiếm Bạch .
Hắn hư khẽ .
...
Ta tin con sẽ cứu nàng.
Có một phụ đủ tiêu chuẩn như , những năm qua chắc con cũng đau khổ ?
Mẫu con từng , con quyền lựa chọn sinh , càng thể lựa chọn phụ mẫu của .
Bây giờ, quyền lựa chọn vận mệnh trao tay con. Nếu con cảm thấy sự tồn tại của sẽ khiến con và mẫu hạnh phúc hơn, thì cứ như .
·
Trong thời gian cuối cùng đó, Tạ Kiếm Bạch một nữa sự yên bình mất từ lâu.
Hắn tất cả những gì thể.
Hắn Ngu Duy sẽ sống sót. Dù cho Ngu Thừa Diễn trở thời đại tất cả sẽ biến mất và , Tạ Kiếm Bạch đều chuẩn sẵn sàng.
Trong tiên điện lạnh lẽo và trống trải, Tạ Kiếm Bạch bàn dài, chống trán, nhắm mắt .
Hắn mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Ngu Duy bên cạnh , đôi mắt mèo xinh của nàng ngước mỉm rạng rỡ.
Tạ Kiếm Bạch chỉ dịu dàng ngắm nàng, như thể vì khoảnh khắc , đợi lâu, lâu .
——Ngoại truyện về Tạ Kiếm Bạch · Hết—