Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 84: Mèo con mừng như điên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian lùi một chút.
Huyền Thiên Tông.
Gió nhẹ thổi qua, lá cây xao động như sóng biển. Ánh mặt trời lọt qua kẽ lá, những đốm sáng li ti rải tấm lưng trắng như tuyết của mèo con.
Mèo con đang say ngủ, bụng khẽ phập phồng nhưng trông vẻ yên giấc. Đệm chân màu hồng trong mơ cứ cử động co duỗi.
Nàng mơ thấy Tạ Kiếm Bạch.
Trong mơ, nàng thấy nam nhân dường như đang ở một nơi cao, cao, vách núi sâu là mây mù tựa biển, sóng trắng cuồn cuộn.
Trên vách núi là một tòa kiến trúc kỳ lạ sừng sững, hình dáng giống một ngôi cổ tháp, thể tháp gia trì tầng tầng cấm chế.
Bên trong cổ tháp, một tia nắng từ đỉnh tháp chiếu xuống, chỉ thấy trong tháp lơ lửng một khối vật chất màu đen, trôi nổi giữa trung.
Ngu Duy luôn cảm thấy khối vật màu đen cảm giác quen thuộc, giống như sát khí, nhưng vẻ thuộc hơn cả sát khí.
Tạ Kiếm Bạch bước trong tháp, ngẩng đầu, vẻ mặt vốn lạnh như băng sương bỗng chốc tan , gương mặt tuấn mỹ nở một nụ nhàn nhạt khiến thể rời mắt.
"Nửa tháng qua đến thăm nàng, xin ." Hắn : "Thời gian vẫn luôn ở Vô Tận Chi Hải... cảm thấy gần với đáp án chính xác ."
Giọng Tạ Kiếm Bạch dịu dàng, như thể đang trò chuyện mặt đối mặt với ai đó nhưng trong cả cổ tháp chỉ một , chỉ thấy giọng trong trẻo từ tính như suối lạnh của nam nhân vang vọng trở .
Khối vật chất màu đen giữa trung lơ lửng một , bất kỳ phản ứng nào.
Tạ Kiếm Bạch như , tự với : "Duy Duy, nàng chắc đói lắm , con mèo nhỏ tham ăn nhà nàng, thiên hạ vô mỹ vị, nhưng , nàng thích nhất vẫn là uống m.á.u của ."
Ngu Duy kinh ngạc, Tạ Kiếm Bạch đang gọi nàng ? Nàng là khối năng lượng màu đen đó ?!
Sau đó, nàng thấy những ngón tay xinh , khớp xương rõ ràng của Tạ Kiếm Bạch men theo cổ áo xuống , kéo vạt áo vốn mặc chỉnh tề của , để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c của nam nhân.
Mèo con giây còn đang ngơ ngác, giây cơ n.g.ự.c của Tạ Kiếm Bạch thu hút. Nàng chớp mắt, còn kịp hồn thì thấy trong tay Tạ Kiếm Bạch xuất hiện một con d.a.o găm.
Hắn dứt khoát rạch một đường n.g.ự.c , tiếng v.ũ k.h.í sắc bén cắt da thịt, nếu Ngu Duy bây giờ còn đang trong hình mèo, chắc chắn nàng sẽ sợ đến dựng cả lông.
Máu tươi màu vàng kim của thần linh tuôn từ vết thương nhưng nhỏ xuống đất mà lơ lửng giữa trung.
Khối năng lượng màu đen như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u tanh, nó đột ngột lao tới, trong nháy mắt nuốt chửng bộ m.á.u tươi giữa trung ập về phía Tạ Kiếm Bạch.
Ngay cả Ngu Duy cũng cảm nhận sự hung ác và nguy hiểm của khối năng lượng màu đen , nếu vì tu vi của Tạ Kiếm Bạch cái thế, e rằng sớm sức mạnh nuốt chửng.
Đối mặt với ác niệm hề che giấu như , Tạ Kiếm Bạch chẳng chút ý phòng nào, thậm chí còn dùng một ánh mắt dịu dàng đến mức thể là méo mó trong mắt ngoài, cưng chiều chăm chú khối năng lượng màu đen đang g.i.ế.c ăn thịt.
lúc , cằm khẽ động, mi mắt nhướng lên, nghiêng mặt ngoài tháp.
Vẻ dịu dàng trong ánh mắt lập tức thế bằng sự lạnh lẽo.
"Xem , kẻ đến phiền chúng ." Tạ Kiếm Bạch lạnh giọng .
Hắn chụm ngón tay , khối năng lượng màu đen như một sợi xiềng xích vô hình kéo về trung tâm tháp. Khối năng lượng giãy giụa, khí cũng rung động theo từng đợt.
Y phục cài ngay ngắn, Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu khẽ : "Đừng lo, sẽ ."
Tạ Kiếm Bạch rời khỏi cổ tháp, thấy một đang cách đó xa.
"Tiêu Thiên Tôn." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Có việc gì ?"
Người đến chính là một vị Thiên Tôn khác, Tiêu Dực. Tiêu Dực cổ tháp lưng Tạ Kiếm Bạch, thể tin mà lẩm bẩm: "Ma Sát Chi Tháp tái xuất thế gian, ngờ thật sự là do ngươi , ngươi còn giấu nó ở đây. Tạ Kiếm Bạch, ngươi đang gì ?!"
Từ lúc nãy đến bây giờ, diễn biến sự việc ngày càng trở nên khó tin hơn, Ngu Duy đang chút mơ màng bỗng gọi Tạ Thanh là Tạ Kiếm Bạch, nàng càng hoang mang hơn.
Ở bên , Tạ Kiếm Bạch thản nhiên : "Tiêu Thiên Tôn đến để hỏi tội ? Vậy thì nên đến một , nếu sẽ dễ mà về."
"Ngươi..." Giọng Tiêu Dực run lên vì tức giận: "Tạ Kiếm Bạch, chúng là đồng liêu hơn vạn năm, cứ ngỡ dù chí giao thì cũng là quen, hà cớ gì ngươi những lời tổn thương khác như ? Đặt cảnh của mà nghĩ xem, những năm qua là hết lòng chiếu cố đối với ngươi ?"
Tạ Kiếm Bạch lặng lẽ , đôi mắt sâu như giếng cổ một gợn sóng, đến một tia cảm xúc cũng , lạnh lẽo đến mức khiến thấy rét trong lòng.
"Vậy ngươi ." Một lúc lâu , Tạ Kiếm Bạch : "Chỉ cần ngươi cản đường , sẽ tay với ngươi."
"Kiếm Bạch!" Tiêu Dực tiến lên một bước, vội vàng : "Ta trong lòng ngươi khổ sở, chuyện của cũng đau lòng, nhưng khuất, ngươi cũng về phía . Cứ tiếp tục như , đến chuyện ngươi sẽ tẩu hỏa nhập, giam giữ năng lượng trung tâm của nàng ở đây, lẽ nào đó thật sự là điều nàng thấy ?"
Tạ Kiếm Bạch ý định trả lời. Hắn chỉ bình thản lặp : "Nếu động thủ, ngươi hãy ."
Hắn xoay , dường như về tòa tháp tà ma , Tiêu Dực vội : "Ngu Duy và sát khí cùng một nguồn, ngươi cưỡng ép giữ năng lượng trung tâm của nàng, thứ còn chỉ là hung lệ tà ác nhất thế gian, ai thể khống chế! Đó còn là Ngu Duy, càng thể đến nhân tính, một thứ hung tà như , ngươi ngày ngày dùng thần huyết để tưới tắm, sớm muộn gì cũng sẽ nuôi một con quái vật...."
Tiêu Dực hết lời, khi thốt hai chữ "quái vật", Tạ Kiếm Bạch bóp cổ.
"Rút lời ." Giọng Tạ Kiếm Bạch âm u lạnh lẽo : "Xin ."
Tay Tạ Kiếm Bạch mạnh như gọng kìm, Tiêu Dực thế mà tài nào thoát ! Hắn đột nhiên nhận , thực lực của Tạ Kiếm Bạch tiến bộ .
Ý nghĩ khiến lòng Tiêu Dực càng thêm trĩu nặng, lo cho an nguy của bản , mà là Tạ Kiếm Bạch bây giờ tinh thần định, nếu một ngày nào đó y mất khống chế, tai họa mà y gây tuyệt đối sẽ là thứ đáng sợ nhất từ đến nay.
"Trong lòng ngươi thật." Tiêu Dực khàn giọng : "Nàng , Tạ Kiếm Bạch, điều ngươi nên là buông tay, để nàng yên nghỉ..."
"Bảo buông tay?" Tạ Kiếm Bạch lặp câu , lạnh: "Tiêu Dực, ngươi và đều là Thiên Tôn, ngươi cũng rõ, thần thú chuyện chuyển thế luân hồi. Nàng sẽ kiếp , năng lượng sinh mệnh của thần thú khi c.h.ế.t sẽ trở về với trời đất, hồn bay phách tán, còn gì cả! Nếu như , chẳng thà giữ ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ tìm cách để nàng sống !"
Tiêu Dực thật lâu.
"Nếu cách nào thì ?" Hắn hỏi.
Sắc mặt Tạ Kiếm Bạch chợt trở nên âm u lạnh lẽo.
Một lúc , .
"Thế gian nếu nàng, cũng chẳng cần thiết tồn tại nữa."
Trong những năm đó, Tiêu Dực thể cảm nhận Tạ Kiếm Bạch ngày càng cực đoan, nhưng vẫn thể duy trì sự bình yên bề ngoài, thế nhưng khoảnh khắc , khi Tạ Kiếm Bạch đích ý định của , Tiêu Dực đều lạnh toát.
Hắn rõ, nếu đời chỉ chọn một , đó chỉ thể là Tạ Kiếm Bạch.
Nếu Tạ Kiếm Bạch diệt thế, thì nếu y đạt ước nguyện, y nhất định sẽ như .
Tiêu Dực Tạ Kiếm Bạch thật lâu, vẻ mặt chút thất vọng, cũng chút đau lòng.
"Trước đây ngươi như ." Tiêu Dực khẽ : "Ngươi còn nhớ vì hơn mười vạn sinh linh mà tiếc dùng một phách của bản để trấn áp sát khí ở Yêu Giới ? Ngươi vô tâm vô tình nhưng là yêu thương thế nhân nhất trong chúng . Chính khí và nghĩa tiết của ngươi khi xưa nay ?"
"Ngươi đúng." Tạ Kiếm Bạch .
Trong một thoáng, Tiêu Dực gần như tưởng lay động y, kết quả, gọng kìm cổ siết c.h.ặ.t , Tiêu Dực đau đớn nắm lấy cánh tay Tạ Kiếm Bạch.
"Ban đầu là sai, nên lòng thương hại nực đó với thế gian . Ngươi ai g.i.ế.c Duy Duy ? Chính là thế gian ! Vạn năm qua tận tụy vì Lục Giới, thế mà thế gian đuổi cùng g.i.ế.c tận nàng, ngay cả một tia hy vọng sống sót cũng keo kiệt cho nàng!"
Sát khí quấn quanh Tạ Kiếm Bạch, ma văn hiện lên má, ánh m.á.u lóe lên trong mắt, ở bên bờ vực ma hóa.
Hắn siết c.h.ặ.t cổ Tiêu Dực, nhẹ nhàng : "Nếu như thì tất cả cùng c.h.ế.t . Ta cứu nàng, thì hãy để cả thiên hạ chôn cùng nàng."
Tiêu Dực khó khăn : "Vậy còn Thừa Diễn thì ? Ngươi cũng hài t.ử đó c.h.ế.t cùng ?"
Tạ Kiếm Bạch đang bờ vực ma hóa bỗng khựng , sững sờ Tiêu Dực, một lúc lâu mới buông tay khỏi cổ .
Ma văn dần tan biến, thứ trở yên tĩnh, cơn sóng gió nhỏ như từng tồn tại, Tạ Kiếm Bạch trở về là vị bạch bào Thiên Tôn tuấn mỹ cao xa.
"Về ." Tạ Kiếm Bạch lưng , giọng bình thản và lạnh nhạt.
Hắn phất tay áo, tạo một kết giới cấm chế siêu phàm, chặn Tiêu Dực vẫn còn gì đó ở bên ngoài.
Tạ Kiếm Bạch trở cổ tháp.
Khoảnh khắc cánh cửa nặng nề đóng lưng, đột nhiên cúi xuống và ho dữ dội, m.á.u tươi màu vàng kim theo kẽ tay nhỏ xuống đất, khiến khối năng lượng màu đen ở trung tâm cổ tháp bất an mà hỗn loạn.
...
Ngu Duy tỉnh dậy từ giấc mộng, nàng ngây một lúc lâu vẫn hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-84-meo-con-mung-nhu-dien.html.]
Nàng chút mơ màng về chuyện trong mơ, nhưng một điều nàng nhận rõ ràng, đó là thể của Tạ Kiếm Bạch trong mơ dường như đang cùng với trạng thái tinh thần của .
Lòng Ngu Duy đau như thắt , nàng tìm Tạ Kiếm Bạch nhưng khi đến căn cứ bí mật bên bờ, nàng mới chợt nhớ , hôm qua Tạ Kiếm Bạch với nàng rằng ngoài một chuyến để tìm Ngu Thừa Diễn, vài ngày nữa họ sẽ cùng trở về.
Bây giờ trong Huyền Thiên Tông, cả Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn đều ở đây, mà chỉ còn một nàng.
Ngu Duy ngơ ngác bên bờ nước, đầu óc nàng choáng váng từng cơn.
lúc , trái tim nàng đột nhiên co rút , đau nhói.
Không đúng... gì đó đúng!
-
Ninh Tố Nghi đang luyện kiếm ở sân tập thì thấy Ngu Duy chạy tới.
Ngu Duy bình thường bao giờ đến đây tìm nàng, Ninh Tố Nghi liền hạ kiếm xuống.
"Tiểu Duy, ?" Nàng hỏi.
"Ta cảm thấy Tạ Thanh và Thừa Diễn xảy chuyện !" Ngu Duy lo lắng : "Ta ... tìm họ."
"Ngươi gì?"
Ninh Tố Nghi lập tức buông kiếm, nàng kéo Ngu Duy sang một bên hỏi: "Sao ngươi họ xảy chuyện?"
"Ta thể cảm nhận ." Ngu Duy xong câu thì nhận vẻ mặt của Ninh Tố Nghi gì đó đúng, nàng kéo tay áo của nàng , khẩn thiết : "Ta thật sự thể cảm nhận mà. Tạ Thanh dùng sức mạnh để nuôi , giữa và một mối liên kết vô hình, còn Ngu Thừa Diễn nữa, cũng tại , nhưng dường như thể cảm thấy ."
Ninh Tố Nghi mối quan hệ của Ngu Duy với hai họ nên đương nhiên cũng tin lời nàng là thật.
Chỉ điều, nàng lập tức đáp ánh mắt mong đợi của Ngu Duy mà kéo nàng rời khỏi sân tập, trong rừng.
"Tiểu Duy, ngươi tin tưởng họ, sẽ chuyện gì ." Ninh Tố Nghi : "Nếu ngươi tìm họ, chỉ cho hai họ phân tâm mà thôi."
"Ta vẫn luôn tin tưởng họ, nhưng giống! Ta, thật sự cảm thấy hai họ dường như chút nào."
Ngu Duy đến đây vốn là vì nàng tin tưởng Ninh Tố Nghi nên mới đến để bàn bạc với nàng cách tìm .
Không ngờ Ninh Tố Nghi dường như hiểu ý nàng, dù thế nào cũng như nhận sự cấp bách của sự việc, nhất quyết đồng ý.
Ngu Duy quyết tâm, nàng quả quyết : "Ngươi tin thì thôi, tự tìm họ."
"Tiểu Duy!"
Ninh Tố Nghi nắm lấy tay nàng, bây giờ Ninh Tố Nghi tu luyện từ đầu, tu vi còn cao bằng Ngu Duy, thấy cản , nàng sợ rằng Ngu Duy thật sự sẽ một rời khỏi môn phái mà khỏi c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
"Ngươi Tạ Thanh là ai ?" Sau một hồi do dự, Ninh Tố Nghi quyết định bộ sự thật để an ủi và khuyên nhủ Ngu Duy: "Tạ Thanh chính là Tạ Kiếm Bạch, là sư tổ của Huyền Thiên Tông chúng , là kiếm tu mạnh nhất thiên hạ! Một mạnh mẽ như , thể xảy chuyện chứ, cho dù chút nguy hiểm, cũng nhất định thể vượt qua, ngươi tin tưởng chứ!"
Ninh Tố Nghi vốn tưởng rằng khi sự thật, ít nhất cũng thể Ngu Duy kinh ngạc, để nàng tiêu hóa lượng thông tin , chí ít cũng thể kéo dài thêm một chút thời gian.
Kết quả là Ngu Duy nghiêng đầu về phía nàng.
Đối diện với ánh mắt của nàng, Ninh Tố Nghi sững .
Không từ lúc nào, Ngu Duy còn là tiểu cô nương yếu đuối, chủ kiến trong ký ức của nàng nữa.
Trong đôi mắt mèo xinh của nàng chỉ sự kiên định hề lay chuyển.
"Ta quan tâm là Tạ Thanh Tạ Kiếm Bạch, thật sự lợi hại như ." Ngu Duy : "Ta chỉ , bảo vệ ."
Nàng thoát khỏi tay Ninh Tố Nghi, xoay ngoài bìa rừng.
Ninh Tố Nghi sững sờ bóng lưng của nàng, một lúc lâu , nàng khẽ mím môi, vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng cũng chút vui mừng.
"Nếu như , cùng ngươi." Ninh Tố Nghi .
Ngu Duy dừng bước, nàng vui vẻ , vì bạn của cuối cùng ủng hộ nàng.
Chỉ điều...
"Không cần , một ." Ngu Duy hừ hừ : "Ai bảo A Ninh bây giờ chỉ là một tân binh Luyện Khí kỳ chứ."
"Tiểu Duy." Ninh Tố Nghi bất đắc dĩ .
Nàng chăm sóc Ngu Duy bao năm, nay tiểu yêu miêu tự ngoài, hơn nữa còn là cứu khác, trong lòng Ninh Tố Nghi là vô vàn lo lắng.
nàng nghĩ , tu vi hiện tại của quả thật giúp gì, chỉ trở thành gánh nặng cho Ngu Duy. Hơn nữa, chim non cũng ngày sải cánh bay cao.
Tình yêu thương của nàng dành cho tiểu cô nương nên trở thành chiếc l.ồ.ng giam hãm.
Vẻ mặt Ninh Tố Nghi đổi, cuối cùng, nàng khẽ mỉm .
"Đi ." Nàng : "Chăm sóc bản cho ."
Ngu Duy cũng mỉm gật đầu thật mạnh. Nàng biến thành mèo, bóng dáng trắng như tuyết biến mất trong rừng.
-
Ngu Duy lái phi thuyền, nhanh ch.óng rời khỏi địa phận Huyền Thiên Tông.
Đây là đầu tiên Ngu Duy một rời khỏi Huyền Thiên Tông, tiếc là nàng nhiều thời gian để vui mừng khám phá, vì nàng chắc chắn rằng Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn gặp rắc rối lớn.
Còn về việc tại nàng lái phi thuyền, kể đến thời gian nàng và Tạ Kiếm Bạch ở bên ngoài một , hai yêu đương ngọt ngào, gì cũng thấy thú vị, thế nên Tạ Kiếm Bạch dạy nàng ít thứ, sử dụng pháp bảo phi hành là một trong đó.
Ngu Duy trực tiếp tìm cách tìm hai họ, nàng suy nghĩ một chút dứt khoát chọn điểm đến là Yêu Giới trong hệ thống dẫn đường tự động cài đặt sẵn phi thuyền.
Nếu là một kẻ mà cả Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn đều khó đối phó thì với bộ dạng hiện tại của nàng chắc chắn là .
nàng nhớ, trong giấc mơ , khi chuyện với Tạ Kiếm Bạch từng , Tạ Kiếm Bạch trấn áp nhiều sát khí ở Yêu Giới, nàng dùng cái đầu nhỏ thông minh nhưng đơn giản của suy nghĩ.
Mình ăn sát khí là thể mạnh lên - Tạ Kiếm Bạch trấn áp một lượng sát khí khổng lồ, thì cứ đến đó ăn sạch là !
Nếu Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn ở đây chắc chắn sẽ ngăn cản ý nghĩ mạo hiểm của Ngu Duy.
Dù thì đời hiện chỉ nàng là thần thú, hơn nữa còn là hung thú, ai thể đảm bảo khi nuốt chửng một lượng sát khí khổng lồ như , nàng sẽ trở thành thế nào, chuyện sát khí ảnh hưởng cũng là thể.
Đành chịu thôi, ai bảo bây giờ cả hai họ đều ở đây, để mèo con xưng bá vương.
Đến khi phi thuyền Nhân gian, Ngu Duy cảm thấy dường như dần dần nhớ những ký ức qua.
Nàng tự lái phi thuyền, trở theo con đường mà Huyền Thiên Tông đưa nàng lúc .
Khi đến biên giới Nhân gian nơi nàng từng lang thang, thứ quen thuộc ùa về, Ngu Duy lúc mới nhận thì nơi đây sát khí đậm đặc đến thế, thậm chí bám cả cây trồng, nhà cửa và cả , động vật.
Trên đường , Ngu Duy từ chối bất kỳ luồng sát khí nào, đến đây cũng , chỉ điều phạm vi hấp thụ của nàng hạn, chỉ thấy những nơi phi thuyền qua, sát khí màu đen đều như những sợi bông khuấy động, ào ào kéo đến phía nàng.
Đến nơi , nàng thậm chí cần tìm đường nữa, sát khí giữa trung quả thực như ngọn đèn chỉ lối.
Ngu Duy men theo sát khí thẳng một mạch, xuyên qua vách núi ngăn cách giữa Yêu giới và Nhân giới, tiến Yêu Giới.
Theo luồng sát khí ngày càng đậm đặc, cuối cùng nàng đến Vạn Cốt Chi Địa, cũng chính là nơi nàng sinh .
Kết giới cấm chế do một phách của Tạ Kiếm Bạch hóa thành uy lực vô cùng kinh , khi còn cách một đoạn nàng cảm nhận luồng uy áp đáng sợ truyền đến.
Chỉ là cảm giác đối với Ngu Duy mà quen thuộc như trở về nhà.
Nàng thậm chí còn quyến luyến cảm nhận thở sức mạnh thuộc về Tạ Kiếm Bạch xuyên thẳng qua kết giới, ai thể cản nổi.
Khi nàng một nữa trở bên trong kết giới, thấy sát khí khổng lồ tràn ngập khắp gian, thậm chí đậm đặc đến mức che trời lấp đất, Ngu Duy chút chấn động.
Nàng nhịn mà nuốt nước bọt - trông hệt như một chú mèo con cá khô từ trời rơi xuống nhấn chìm.
—--
Tác giả lời :
Vậy nên lúc mèo con qua đời, cha ch.ó ba ngày xuất hiện là vì bắt hồn phách đó.