Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 81: Vận mệnh chi thư
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi gặp Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn chút ngỡ ngàng.
Nam nhân vận một bộ bạch bào, ngọc quan cài cao. Y vẫn như đây, lạnh nhạt và xa cách như núi cao trăng sáng, cao thể với tới, lạnh lẽo và thanh cao. Đôi mắt như khẽ lướt qua, phảng phất như mang theo cái lạnh của băng tuyết.
Dường như bất kể khi nào gặp Tạ Kiếm Bạch, y vẫn luôn như , bao giờ đổi.
"Ngươi phát hiện điều gì?" Tạ Kiếm Bạch mở miệng hỏi.
Ngu Thừa Diễn định thần , : "Ngươi thấy tiếng sóng biển ? Năng lượng của vùng nước mất cân bằng. Sau khi dò xét, phát hiện bên tiên châu nhiều hang động, bên trong dấu vết sinh hoạt của con , dọc theo sông ngầm, thể thấy một khe hẹp, nơi đó thông thẳng đến Vô Tận Chi Hải."
Đây là bước đầu tiên mà Quách Chính Thành và Ngu Thừa Diễn bàn bạc. Quách lão cho rằng Tạ Kiếm Bạch của thời đại vẫn là một đầu óc đơn giản, chỉ dùng thực lực để giải quyết vấn đề.
Vì quá mạnh nên sẽ để tâm khác âm mưu gì với , dù thì âm mưu quỷ kế lợi hại đến thì cứ trực tiếp dẹp yên là , chẳng cần động não.
Cho nên Ngu Thừa Diễn gọi y đến, Tạ Kiếm Bạch nhất định sẽ đến.
"Đợi đến khi dụ đến hang động, chuyện tiếp theo sẽ dễ dàng hơn." Quách Chính Thành vuốt râu : "Thân là Thiên Tôn, tầm quan trọng của chuyện Vô Tận Chi Hải, với tính cách của , sẽ trực tiếp đến khe hẹp xem xét. Đến bước đó, dụ trong sẽ dễ hơn nhiều."
Nghe lời Ngu Thừa Diễn, Tạ Kiếm Bạch quả nhiên cau mày .
"Dẫn đường." Y .
Hang động mà Quách Chính Thành trú ngụ và hoạt động giống một loại ký sinh trùng do ông luyện hóa hơn, bám khe hẹp đó, dựa Vô Tận Chi Hải để tồn tại. Thông thường, nó ở trong một gian đặc biệt, cũng thể dựa pháp lực của Quách Chính Thành để tạm thời tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Hai phụ t.ử lời nào suốt đường , họ trong hang động, Tạ Kiếm Bạch quanh, sắc mặt liền trầm xuống.
"Năng lượng của Vô Tận Chi Hải rò rỉ nghiêm trọng, hơn nữa đều ô nhiễm." Tạ Kiếm Bạch trầm giọng : "Ta từng thấy tình huống tương tự, nơi vấn đề."
Ngay lúc đó, năng lượng trong hang động đột nhiên trở nên hỗn loạn, thậm chí còn khiến cả mặt đất rung lên ầm ầm.
Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng quan sát sự đổi trong động, trong khí, sức mạnh của Vô Tận Chi Hải vốn chỉ rò rỉ một chút giờ bắt đầu trở nên vô cùng đậm đặc.
Ngu Thừa Diễn rằng đây là Quách Chính Thành cắt đứt liên kết của hang động với thế giới bên ngoài, khiến nó trở gian hư vô.
Đợi đến khi thứ trở yên tĩnh, bộ hang động biến thành nơi âm dương đảo lộn, năng lượng mất cân bằng, đó cũng chính là bộ dạng mà Ngu Thừa Diễn quen thuộc nhất trong suốt thời gian qua.
Theo kế hoạch định, Ngu Thừa Diễn đáng lẽ nên dẫn Tạ Kiếm Bạch qua sông ngầm nhưng thấy nam nhân lạnh lùng : "Không cần lén lút trốn trong bóng tối nữa, đây ."
Ngu Thừa Diễn kinh ngạc. Quách Chính Thành dựa Vô Tận Chi Hải tu luyện quỷ đạo để kéo dài tuổi thọ, và lão giả ở cùng lâu như mà vẫn thể cảm nhận chính xác Quách lão đang ở , mà Tạ Kiếm Bạch phát hiện tung tích của ông.
Trong hang động ai trả lời, Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Mất công mất sức dụ đến đây mà dám gặp mặt một ? Nếu như ...."
Vừa dứt lời, kiếm khí đột ngột bùng lên quanh Tạ Kiếm Bạch, luồng kiếm phong lạnh lẽo x.é to.ạc vùng năng lượng hỗn loạn trong khí. Tay áo Tạ Kiếm Bạch bay phần phật, để lộ cánh tay với những đường vân màu vàng đang lóe sáng.
Y mà thế thật!
Thấy Tạ Kiếm Bạch định giải trừ cấm chế tu vi ngay tại đây, với tư thế như phá hủy cả hang động, Quách Chính Thành thể tiếp tục ẩn trong bóng tối nữa.
Trong hang động, nguồn năng lượng Quách lão ô nhiễm cũng trở nên cuồng bạo hơn, tựa như một cơn bão ập đến, đối đầu với kiếm khí của Tạ Kiếm Bạch. Tạ Kiếm Bạch rõ ràng kinh nghiệm đối đầu với đối thủ kỳ quái như , trong lúc nhất thời y đẩy lùi.
"Nếu gặp , thì như ngươi mong !" Một giọng trầm thấp vang vọng khắp hang động, uy nghiêm cất lên: "Nghiệt đồ, còn mau quỳ xuống!"
Cơn cuồng phong tan , Quách Chính Thành hiện .
Hình ảnh lão ông hiền lành râu tóc bạc phơ biến mất, đó là một nam tu sĩ trạc ngoài bốn mươi, vận trường bào màu nâu hoa văn chìm, bên môi để ria ngắn gọn gàng, tóc b.úi cao trong mũ miện, dáng một nam nhân trung niên nghiêm nghị.
Cùng lúc đó, Ngu Thừa Diễn cũng nhận khí tức của Tạ Kiếm Bạch ở bên cạnh chợt căng .
Hắn sang Tạ Kiếm Bạch, đây là đầu tiên thấy đồng t.ử của nam nhân co rút, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, rõ ràng là vô cùng kinh ngạc. Ngay đó, sự ngạc nhiên biến thành cái lạnh buốt và sát ý tột cùng.
"Ngươi c.h.ế.t." Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh cất lời, giọng điệu phẳng lặng nhưng ngưng tụ sát khí dồn nén đến cực điểm, y thẳng Quách Chính Thành: "Ngươi chính là kẻ giở trò trong bóng tối."
"Hừ, ngươi mơ cũng ngờ tới ngày hôm nay ?" Quách Chính Thành lạnh: "Ngôi vị Thiên Tôn bao năm qua dễ chịu ? Một kẻ súc sinh coi thường luân thường đạo lý, sát hại trưởng bối như ngươi mà cũng xứng đời kính trọng đến , ông trời đúng là mù mắt ! Hôm nay sẽ trời hành đạo, dọn dẹp môn hộ!"
"Đã g.i.ế.c ngươi một , thể g.i.ế.c ngươi thêm thứ hai." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng .
Sát khí như sóng thần cuộn trào khắp hang động, hai sư đồ liền giao đấu ngay bên trong.
Mọi thứ nơi đây đều là lãnh địa của Quách Chính Thành, ông giao thủ điều khiển cả hang động, dùng lợi thế sân nhà để áp chế Tạ Kiếm Bạch.
Tạ Kiếm Bạch tuy thần lực phong ấn nhưng bao năm qua y vẫn luôn chuyên tâm nghiên cứu sức mạnh, sớm học cách dùng kiếm thế để dẫn động sát khí . Tuy thể tùy tâm điều khiển như Ngu Duy nhưng y nắm giữ thế mượn lực.
Nhất là khi ở bên Ngu Duy, luồng sát khí vốn chỉ gây gánh nặng cho nay phối hợp hơn nhiều, việc điều động cũng trở nên dễ dàng hơn.
Tạ Kiếm Bạch mượn sát khí để chống Quách Chính Thành, hai nhất thời bất phân thắng bại nhưng sức mạnh của Tạ Kiếm Bạch thì vô tận, còn Quách Chính Thành sống dựa Vô Tận Chi Hải, năng lượng sẽ dần hao mòn.
Quách Chính Thành cao giọng gọi: "Diễn Nhi, mau giúp một tay, Tạ Kiếm Bạch thừa nhận hành vi khi sư diệt tổ, còn sát thê sát nhi, loại bại hoại như , chỉ hai chúng liên thủ mới diệt trừ !"
Quách Chính Thành rõ ràng là nhân lúc Tạ Kiếm Bạch còn đang kinh ngạc, tâm thần còn , thêm lợi thế sân nhà của để tấn công bất ngờ, định một đòn hạ gục y.
Không ngờ rằng Tạ Kiếm Bạch điều chỉnh nhanh đến thế, trong cuộc đối đầu cường độ cao lúc , Quách Chính Thành, rời Vô Tận Chi Hải quá lâu rõ ràng thể trụ nổi nữa, ngay cả dáng vẻ trung niên dùng để dọa Tạ Kiếm Bạch cũng thể giữ , ông trở về với hình dạng lão ông tóc bạc phơ.
Ngu Thừa Diễn, nãy giờ vẫn luôn im lặng xem lúc mới cầm kiếm xông lên. Kiếm phong của như mưa rào ập đến nhưng sức mạnh dùng của tu vi Nguyên Anh kỳ mà là sức mạnh tự nhiên tìm thấy trong Vô Tận Chi Hải, một sức mạnh chỉ riêng thể điều khiển - sức mạnh Hỗn Độn, cấp độ tiếp theo của hung sát chi khí.
Tạ Kiếm Bạch với tu vi vốn cao hơn vài cảnh giới ở tu chân giới nhất thời thể chống đỡ , chuyển từ công sang thủ, dùng sát khí bảo vệ cơ thể lùi về phía .
Nhìn cảnh , trong đầu Ngu Thừa Diễn dường như gì đó khẽ động. Vào giờ phút , trong cõi u minh, dường như nhận điều gì đó.
Hắn vẻ thoáng chạm tới quy tắc của trật tự thế giới.
Trong trời đất , nếu tuân theo cảnh giới tu tiên, thể nào là đối thủ của phụ . bên ngoài trật tự trời đất, khi nắm giữ năng lượng tự nhiên, lẽ thể đấu một trận với nam nhân !
Khái niệm ý thức cố hữu dường như bao phủ bởi một tầng trật tự cao hơn, đạt đến một tầm cao mà Ngu Thừa Diễn đây từng . Nếu dùng con mắt mới để thế gian, thứ dường như sẽ khác hẳn.
Thậm chí... lật đổ cả Lục giới cũng là thể.
Tuy nhiên, thời điểm cũng cho phép Ngu Thừa Diễn thể suy nghĩ sâu hơn.
Hai phụ t.ử dùng kiếm đối đầu . Ngu Thừa Diễn hỏi: "Ngươi gì giải thích ?"
"Đã thì là ." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng đáp: "Không gì để ."
Kiếm khí cuồng bạo ngừng càn quét khắp hang động. Nhân lúc Ngu Thừa Diễn xông lên chặn, Quách Chính Thành lập tức lao xuống sông ngầm, trốn chạy về phía Vô Tận Chi Hải.
Gần như cùng lúc, hai phụ t.ử đều thu kiếm thế.
"Chân của ông ở trong Vô Tận Chi Hải, cộng sinh cùng với những nguồn năng lượng đó." Ngu Thừa Diễn : "Muốn g.i.ế.c ông chỉ thể trong. Ông sống lay lắt trong Vô Tận Chi Hải bao lâu, bây giờ vẫn là đối thủ của ông ."
"Cùng ." Tạ Kiếm Bạch : "Tốt nhất là bắt sống, vài chuyện hỏi ông ."
Sau cuộc đối thoại ngắn gọn, hai phụ t.ử cùng về phía sông ngầm.
"Còn một điều nữa, miệng của ngươi lúc nào cũng cứng như ?" Ngu Thừa Diễn cằn nhằn: "Nếu mới xuyên từ tương lai đến, thấy một lão nhân hiền từ và bộ dạng đầy sát khí của ngươi, chừng sẽ tin là thật, cùng ông đối phó ngươi đấy."
"Người vốn dĩ cũng là do g.i.ế.c." Tạ Kiếm Bạch trả lời.
Lại là kiểu tư duy thẳng như ruột ngựa kinh điển của cha , câu trả lời lúc nào cũng chỉ là kết quả cuối cùng.
Đáng tiếc, chuyện đời đều trắng đen rõ ràng, cùng một kết quả nhưng quá trình và động cơ khác thì ý nghĩa đương nhiên cũng sẽ khác.
Ngu Thừa Diễn lúc là lúc để cằn nhằn, cạn lời lườm Tạ Kiếm Bạch một cái nhảy xuống sông ngầm.
Thật đến giờ cũng tại Tạ Kiếm Bạch khi sư diệt tổ. Những lời Quách Chính Thành đều lý lẽ, thậm chí nhiều chi tiết trùng khớp. Nếu là của lúc mới đến, lẽ thật sự sẽ những lời đó mê hoặc.
hơn một năm ở bên , Ngu Thừa Diễn tin tưởng Tạ Kiếm Bạch. Hắn tin phụ là một kẻ tàn bạo như , cha chỉ là một tên ngốc ăn mà thôi.
Hai lặn qua sông ngầm, men theo khe hở tiến Vô Tận Chi Hải.
Dù vô đây nhưng khi cảm nhận cơn đau quen thuộc như x.é to.ạc linh hồn ập đến, hàng mi của Ngu Thừa Diễn vẫn kìm mà run rẩy.
Dù trải qua vô luyện tập, Ngu Thừa Diễn vẫn cảm thấy quen, trong tiềm thức cho rằng Tạ Kiếm Bạch cũng sẽ khó khăn như , nhưng ngờ, tốc độ di chuyển của nam nhân trong Vô Tận Chi Hải nhanh hơn nhiều!
Hắn định đầu Tạ Kiếm Bạch liền cảm nhận luồng năng lượng hỗn loạn phức tạp trong Vô Tận Chi Hải như sóng nước đẩy về phía , Tạ Kiếm Bạch lao thẳng về phía , giống như một con cá mập ngửi thấy mùi m.á.u, bám riết lấy Quách Chính Thành buông.
Ngu Thừa Diễn dĩ nhiên rằng Tạ Kiếm Bạch từng vô lặn Vô Tận Chi Hải, nếu về kinh nghiệm, y còn nhiều hơn nhi t.ử nhiều.
Mọi chuyện vẻ vô lý nhưng nghĩ đó là Tạ Kiếm Bạch thì dường như cũng thể hiểu !
Ngu Thừa Diễn bám sát theo , khi đến nơi, Tạ Kiếm Bạch một nữa giao đấu với Quách Chính Thành. Xem ý nghĩ của Quách Chính Thành rằng khi Vô Tận Chi Hải sẽ nắm thế chủ động phần quá tự tin .
Tạ Kiếm Bạch rơi thế động như ông tưởng mà vẫn vô cùng khó đối phó.
Ngu Thừa Diễn , chỉ cần Quách Chính Thành cố gắng kéo dài thời gian sẽ lúc Tạ Kiếm Bạch bào mòn sức lực nên tốc chiến tốc thắng.
Trong Vô Tận Chi Hải, sự vật đều tồn tại giữa hư và thực, năng lượng, ý chí, sinh mệnh... những thứ thấy dường như đều thể hóa thành những hình dạng khác , lúc thì là màu sắc, lúc như những con sóng biển ngũ sắc sặc sỡ, mang đến cảm giác ngạt thở thực sự.
Thấy đến, Quách Chính Thành lập tức vui mừng khôn xiết.
"Diễn Nhi, nhanh! Mau đến đây, chúng cùng giải quyết !"
Vẻ mặt Ngu Thừa Diễn trầm xuống, từ trong vô luồng năng lượng hỗn loạn phức tạp của Vô Tận Chi Hải, tách từng lớp sức mạnh hỗn độn, luồng khí hỗn độn màu xám nhạt ngưng tụ xung quanh .
Kiếm khí hóa thành từ sức mạnh hỗn độn c.h.é.m mạnh về phía Tạ Kiếm Bạch, uy lực của kiếm khiến năng lượng xung quanh rung chuyển ầm ầm, rõ ràng là hề nương tay.
Một đòn tấn công uy thế như ập đến, Tạ Kiếm Bạch hề để phòng thủ mà vẫn giữ thế tấn công bám riết lấy Quách Chính Thành. Cùng lúc đó, kiếm khí của Ngu Thừa Diễn đến lưng Tạ Kiếm Bạch đột ngột chuyển hướng, như một tia chớp vẽ một đường cong, lướt qua nam nhân.
Mọi chuyện diễn đó càng bất ngờ hơn - đòn tấn công của Tạ Kiếm Bạch và của Ngu Thừa Diễn hợp một!
Hai phụ t.ử hành động nhất quán, kiếm thức uyển chuyển như nước chảy mây trôi, kiếm khí khi hợp nhất khuấy động cả Vô Tận Chi Hải sôi trào, lật ngược tình thế. Quách Chính Thành vốn đang một đối đầu với Tạ Kiếm Bạch nay cùng lúc đối mặt với cả hai liền lập tức rơi thế yếu.
Tạ Kiếm Bạch kinh nghiệm phong phú, đầu óc thực chiến nhạy bén đến đáng sợ còn Ngu Thừa Diễn thì dùng sức mạnh hỗn độn tương trợ, hai phụ t.ử đồng lòng hợp sức, uy lực đủ để san bằng một tiên châu chỉ trong chớp mắt.
Dưới đòn tấn công kinh khủng như , Quách lão thể giữ hình . Ông vốn là mà là một con quái vật méo mó sinh dựa nơi , nay ông dứt khoát từ bỏ hình , ẩn trong dòng năng lượng hỗn loạn xiết chảy mà nơi nào qua cũng như một đám mây u ám.
"Hay lắm, lắm!" Giọng của Quách Chính Thành vang đến từ bốn phương tám hướng, méo mó, khàn đặc và khó như vô giọng chồng lên : " là một màn phụ t.ử tình thâm, Ngu Thừa Diễn, ngươi sẽ hối hận, ha ha ha ha ha ha ha...."
Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn tựa lưng , vẻ mặt hai khi trầm xuống gần như giống hệt .
Sau khi Quách Chính Thành từ bỏ hình , trận chiến trở nên khó khăn hơn nhiều. Dù , ông vẫn là đối thủ của hai phụ t.ử.
Rất nhanh, khối năng lượng của Quách Chính Thành dồn ép đến mức sắp tan rã. Ngu Thừa Diễn vẫn còn non kinh nghiệm, trận chiến kéo dài thế khiến tinh thần chịu gánh nặng cực lớn, đến bên bờ cực hạn.
Mỗi khi cảm thấy sắp trụ nổi, thanh niên về phía Tạ Kiếm Bạch. Dù cũng huyết mạch thần thú, sự dày vò của Vô Tận Chi Hải đối với Tạ Kiếm Bạch hẳn là còn lớn hơn.
dù là lúc nào Ngu Thừa Diễn qua, Tạ Kiếm Bạch vẫn luôn giữ dáng vẻ trầm , bình tĩnh, ngay cả đôi mày cũng nhíu . Lý trí của Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch thể đau, chỉ là nam nhân chịu đựng giỏi hơn mà thôi. chỉ cần thấy vẻ bình tĩnh và tự nhiên của phụ , vẫn cảm thấy an tâm và thêm dũng khí để tiếp tục.
Dưới sự vây hãm như , Quách Chính Thành nhanh ch.óng dồn đường cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-81-van-menh-chi-thu.html.]
Cả Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn đều g.i.ế.c ông , vì họ lão giả giở trò, nhiều chuyện vẫn còn là bí ẩn, lẽ chỉ Quách Chính Thành mới thể giải thích.
Khối năng lượng của Quách lão hóa thành hình , chỉ là khuôn mặt và thể ông trở nên méo mó, ngũ quan và da thịt như những tảng băng tan chảy xuống. Tạ Kiếm Bạch cầm kiếm tiến lên, Quách Chính Thành ngẩng đầu.
Hai sư đồ , trong mắt Quách Chính Thành lóe lên tia hung quang, cái miệng thành hình của ông phát tiếng ghê rợn.
Tạ Kiếm Bạch khẽ cau mày, trong tiềm thức y cảm thấy điều . Cùng lúc đó, Quách Chính Thành đột ngột hóa thành năng lượng, tấn công về phía Ngu Thừa Diễn lưng Tạ Kiếm Bạch!
Hai phụ t.ử gần như tấn công cùng lúc. Lần Quách Chính Thành chống cự, mặc cho kiếm phong của họ xé nát khối năng lượng đen của , giống như vứt bỏ một thứ gì đó nặng nề, khối năng lượng đen giảm xuống còn một đám sương mù đen nhưng vẫn hề giảm tốc độ mà lao về phía Ngu Thừa Diễn.
Ngu Thừa Diễn cố gắng chống đỡ nhưng đám sương mù đen đó xuyên qua tất cả, trong khoảnh khắc tiếp theo, nó đột ngột lao l.ồ.ng n.g.ự.c thanh niên từ lưng xuyên , bao trùm cả vùng biển!
Mọi chuyện xảy quá nhanh, Tạ Kiếm Bạch như một nữa về những ngày tháng qua. Xung quanh là bóng tối dày đặc một kẽ hở, y cảm nhận bất cứ thứ gì, ngay cả chạm chính cũng cảm giác.
Vẻ mặt Tạ Kiếm Bạch trầm xuống, y những đòn tấn công thông thường vô dụng liền chuyển sang dò dẫm trong bóng tối. Sau nhiều thử, cuối cùng y cũng rạch cánh tay .
Cũng may nhờ tiểu miêu thú tham ăn, sát khí y quen di chuyển theo m.á.u. Máu phun , lơ lửng trong bóng tối, sát khí cũng theo đó lan , chống đám sương đen .
Cuối cùng, giác quan của Tạ Kiếm Bạch cũng hồi phục. Sát khí xé một lỗ hổng, tuy y vẫn thể rõ xung quanh nhưng ít nhất thể cảm nhận bản .
Tạ Kiếm Bạch trong bóng tối, trong cõi u minh, thứ gì đó đang kéo y . Nam nhân theo tiếng lòng mách bảo, ngờ tìm Ngu Thừa Diễn. Thanh niên trông như mất ý thức, tâm ma và sức mạnh hỗn độn quấn lấy, hai luồng sức mạnh hoà , dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
...
Ký ức cuối cùng của Ngu Thừa Diễn là tiếng khàn khàn, méo mó của lão giả.
Lúc sương đen ập tới, như rơi đầm lầy, cái lạnh thấu xương lập tức bao trùm khắp cơ thể.
Ban đầu, thậm chí nhận thức sự tồn tại của . Trong bóng tối, vô ký ức hỗn loạn lóe lên. Trong một khoảnh khắc nào đó, Ngu Thừa Diễn dường như thấy một hài t.ử trông giống Tạ Kiếm Bạch đang giữa vũng m.á.u.
Hắn là chủ nhân của những ký ức đó, chỉ thể trơ mắt những hình ảnh biến mất.
Rất nhanh, tất cả chìm bóng tối và giá lạnh, chỉ một vệt sáng mờ ảo ở phía xa xăm.
Ngu Thừa Diễn vô thức về phía ánh sáng, mỗi một bước tiến lên, ý thức của hồi phục thêm một chút. Khi đến ánh sáng trắng, nhớ chuyện.
Giây tiếp theo, ánh sáng trắng bao phủ lấy .
Mi mắt Ngu Thừa Diễn khẽ run, từ từ mở mắt .
Ánh sáng trắng tan , chân là sàn nhà của khách đ**m. Mọi thứ đều quá chân thực, căn phòng trong khách đ**m, rèm cửa khẽ bay, tiếng qua ồn ào con đường chính bên ...
Ngu Thừa Diễn ngơ ngác đó, nhất thời quên mất đang ở . Mãi cho đến khi cánh cửa phòng lưng đẩy .
Thanh niên đầu , một làn hương thoang thoảng theo tà váy mềm mại lướt qua mặt .
Hắn thấy Ngu Duy trong bộ y phục màu hồng phấn lao đến bên giường, dường như thấy sự tồn tại của .
Ngu Thừa Diễn thấy nàng lăn một vòng giường, ôm lấy gối chống dậy, ngẩng đầu về phía .
"Chàng mau , còn gì ?" Ngu Duy thúc giục.
Ngu Thừa Diễn vô thức định lên tiếng, mãi cho đến khi thấy tiếng cửa phòng lưng đóng , Tạ Kiếm Bạch bước .
Chàng thanh niên sững sờ Tạ Kiếm Bạch trong bộ trường bào màu mực, cuối cùng cũng nhận chuyện gì đang xảy - hiểu vì , dường như đang ở trong quá khứ của phụ mẫu , một Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch tự do yêu đương, sự xuất hiện của .
Ngu Thừa Diễn bao giờ thấy Tạ Kiếm Bạch mặc y phục sẫm màu. Khi nam nhân trút bỏ bộ bạch bào, khí chất thánh khiết và trang nghiêm liền suy yếu , đó là cảm giác bí ẩn và trầm hơn.
Tạ Kiếm Bạch xuống bên giường, Ngu Duy ôm gối, cọ cọ hai cái giường gối đầu lên đùi y.
Không sự bao bọc hảo của kiếp , thần thái của Ngu Duy tuy vẫn giữ nét nhõng nhẽo, rạng rỡ nhưng mất vẻ ngây thơ màng thế sự.
Tạ Kiếm Bạch cúi đầu, ngón tay y nhẹ nhàng v**t v* má Ngu Duy.
"Xin ." Một hồi lâu , y .
"Lần vì chuyện gì nữa đây?" Ngu Duy lười biếng hỏi, thậm chí còn thèm ngẩng đầu lên y.
Tạ Kiếm Bạch im lặng một lúc : "Nàng thích cuộc sống tự do tự tại, tiếc là loạn thế bắt đầu, thể đầu nữa."
Ngu Thừa Diễn chợt hiểu , thời điểm hẳn là lúc Tạ Kiếm Bạch giải tán Huyền Thiên Tông, Ngu Duy rời khỏi tiên môn, đó Tạ Kiếm Bạch thu hồi một phách của , sát khí trấn áp tự do, gây chiến loạn ở hạ giới.
Thời loạn thế mà Tạ Kiếm Bạch dùng sức một trì hoãn vạn năm, cuối cùng vẫn thể tránh khỏi mà ập đến.
Về mỗi Tiên thành đều mở pháp trận phòng hộ, kiểm tra nghiêm ngặt kẻ để đảm bảo an trong thành. Những yêu tộc như Ngu Duy, tính mạng khi ở bên ngoài luôn đe dọa, nếu là khi quen Tạ Kiếm Bạch, Tiên thành e rằng sẽ vô cùng khó khăn.
"Ta thật sự phục ." Ngu Duy ngẩng mặt lên, nàng thở dài: "Tạ Kiếm Bạch, là thần tiên sai nhưng chúng sinh hạ giới hài t.ử của , cần xin vì những chuyện kỳ quái đó."
"Sau sẽ nữa." Tạ Kiếm Bạch đáp.
Ngu Duy hài lòng với câu trả lời .
Tuy đầu óc của Tạ Kiếm Bạch kỳ quặc, khi hai chuyện thì ông gà bà vịt nhưng nam nhân một điểm , y sẽ cố gắng thấu hiểu suy nghĩ của nàng và thái độ sửa đổi cũng .
Ngu Duy dụi dụi lòng bàn tay y như một chú mèo con, nàng vui vẻ : "Sau hai chúng sẽ ở bên , thật quá."
"Nàng thực hiện điều gì ?" Tạ Kiếm Bạch hỏi.
"Chuyện gì cũng ?"
"Ừm."
Ngu Duy suy nghĩ một chút : "Vậy du ngoạn khắp nơi, khi hết Tu Chân Giới, còn đến Yêu Giới và Ma Giới xem thử, như ?"
"Được chứ." Tạ Kiếm Bạch : "Ta sẽ cùng nàng."
Ngu Duy lập tức vui mừng, nhưng nhanh, nàng chút buồn rầu : " A Ninh là loại thần tiên bận rộn nhất, thể ở bên mỗi ngày ? Còn công vụ của thì ?"
"Nàng cần lo lắng những chuyện ." Tạ Kiếm Bạch nhẹ nhàng vuốt tóc nàng : "Khi nàng ngủ, sẽ xử lý công vụ. Đợi khi bàn giao việc, sẽ từ chức, việc sẽ cần một chút thời gian."
Ngu Duy "ừm" một tiếng yên tâm nhắm mắt .
Tinh thần của nàng dường như lắm, chỉ một lát nàng ngủ gật đùi Tạ Kiếm Bạch. Nàng cũng thể thấy dáng vẻ thôi của nam nhân.
Một Tạ Kiếm Bạch việc luôn gọn gàng dứt khoát hiếm khi lúc do dự quyết như . Mãi cho đến khi Ngu Duy ngủ say, Tạ Kiếm Bạch vẫn cúi mắt, chăm chú nàng.
"Duy Duy, nàng thành với ?" Y nhẹ nhàng hỏi.
Ngu Duy ngủ say dĩ nhiên câu .
Tạ Kiếm Bạch nhắm mắt , dường như cảm thấy gì đó , y bèn đổi cách : "...Nàng bằng lòng thành với ?"
Dường như cách cũng khiến Tạ Kiếm Bạch hài lòng lắm, y : "Duy Duy, thành với nàng. Không, chúng thành ."
Sau khi thử mấy , y dường như vẫn tìm cách phù hợp, đôi mày y khẽ chau , y bất lực thở dài.
Tạ Kiếm Bạch tay trái vuốt mái tóc dài của Ngu Duy, tay cầm một cuốn «Tu Chân Giới Phong Tục Tường Giải» mà chăm chú .
Ngu Thừa Diễn dõi theo tất cả, những chuyện nhỏ nhặt của hai họ, tâm trạng dần lắng , như thể thứ gì đó chữa lành.
Qua thời gian tìm hiểu , Ngu Thừa Diễn thậm chí còn thể thấu suy nghĩ của Tạ Kiếm Bạch - nếu từ bỏ vị trí Thiên Tôn, Tạ Kiếm Bạch khi thoái vị sẽ tuyên bố chuyện thành hôn với Lục giới, để cho tất cả trong thiên hạ đều chuyện .
Chẳng qua là vì một vài lý do nào đó, cuối cùng Tạ Kiếm Bạch từ bỏ vị trí Thiên Tôn nhưng y vẫn chiêu cáo cho thiên hạ chuyện hôn ước.
Kiếm Tôn thành với yêu tộc, ở một mức độ nào đó chuyện cũng phần nào xoa dịu sự thù địch vốn giữa các giới. đó đều là chuyện của .
Vô cảnh tượng lướt qua mắt Ngu Thừa Diễn, cho đến khi dừng ở một căn phòng khác. Căn nhà giống khách đ**m mà thở của cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, xem Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch ẩn cư nơi đây một thời gian .
Tạ Kiếm Bạch luyện kiếm trong viện, còn ở trong phòng, Ngu Duy vẫn ngủ nướng giường.
Mãi đến quá trưa, nàng vẫn tỉnh. Tạ Kiếm Bạch đến bên giường xuống, nhẹ nhàng đ.á.n.h thức nàng.
"Đã quá trưa , ăn chút gì ?" Giọng Tạ Kiếm Bạch dịu dàng .
Ngu Duy mơ màng mở mắt, nàng mệt mỏi : "Ta thấy chút là lạ, mệt quá."
Tay nàng vô thức đặt lên bụng của , khoảnh khắc thấy động tác đó của nàng, cả Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn đều sững .
Tay Tạ Kiếm Bạch áp lên bụng nàng, y lập tức kiểm tra tình trạng của nàng và sắc mặt y đột ngột đổi.
"Sao ?" Ngu Duy nghi hoặc hỏi.
Tạ Kiếm Bạch kinh ngạc, lâu vẫn hồn, một lúc , y mới khó khăn : "Duy Duy, nàng... nàng t.h.a.i ."
"Hả?" Ngu Duy cũng kinh ngạc đến nỗi mở to mắt, nhất thời thể nên lời.
Tạ Kiếm Bạch thăm dò tình hình cơ thể Ngu Duy, y nhanh ch.óng lấy lý trí cơn chấn động, đôi mày y càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Phôi t.h.a.i của hài t.ử nối liền với đan nguyên linh phủ của nàng, các nữ tu khác khi m.a.n.g t.h.a.i cũng như ?"
"Vậy... là ý gì?" Ngu Duy ngây như phỗng, đầu óc nàng rõ ràng quá tải.
Sắc mặt Tạ Kiếm Bạch khó coi vô cùng nhưng y gì thêm.
Cùng là tu sĩ, Ngu Thừa Diễn hiểu điều nghĩa là gì, như thể một gáo nước lạnh dội xuống, lạnh buốt .
Nữ tu bình thường m.a.n.g t.h.a.i sẽ giống như nữ t.ử bình thường, dùng t* c*ng để nuôi dưỡng t.h.a.i nhi, t.h.a.i nhi dựa dây rốn để hấp thụ dinh dưỡng từ mẫu .
nối liền với đan nguyên của Ngu Duy - điều nghĩa là chỉ lấy tu vi và chân khí của Ngu Duy thức ăn mà nếu cơ thể của mẫu đủ mạnh, thể sẽ t.h.a.i nhi liên lụy mà c.h.ế.t , đáng sợ hơn là, Ngu Duy thậm chí còn thể bỏ .
Chỉ cần t.h.a.i nhi xảy chút chuyện đều sẽ tổn thương đến cơ thể mẫu .
Đây là một hài t.ử bắt buộc sinh .
Mắt Ngu Thừa Diễn dần hoa lên, thở gấp, đầu óc ong ong.
Hắn nhận điều gì đó, vì Tạ Kiếm Bạch căm ghét đến khi đời, sự thật dường như lờ mờ hiện , chỉ còn cách một lớp giấy cửa sổ nữa mà thôi....
Trong phòng ngủ là một sự tĩnh lặng như c.h.ế.t ch.óc, Tạ Kiếm Bạch đang quỳ bên giường bỗng khựng , y từ từ ngước mắt lên.
Một quyển sách đột nhiên xuất hiện mặt Tạ Kiếm Bạch, nó hóa thành những mảnh vụn vàng óng, ùa trán nam nhân.
Ngu Duy thấy sự xuất hiện của quyển sách, Ngu Thừa Diễn thật cũng nên thấy. Bởi vì đó là một quyển sách gần như là hiện của chính vận mệnh, lẽ chỉ Thiên Tôn chỉ còn một chút là thể chạm đến trật tự của trời đất mới khả năng trộm nội dung bên trong.
Trong khoảnh khắc , qua góc của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn cũng thấy cuốn vận mệnh chi thư đó....
Đây mà là một cuốn thoại bản.
... Mà nhân vật chính của cuốn thoại bản chỉ mới nảy mầm trong cơ thể mẫu một cách mạnh mẽ.