Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 80: Vô Tận Chi Hải
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Thừa Diễn bên bờ sông ngầm, dòng nước trong vắt đang chảy xiết chân.
"Nếu chúng đang ở trong Vô Tận Chi Hải, con sông chảy về ?" Hắn hỏi.
Bên hang động, lão giả đang sưởi ấm bên đống lửa.
"Nói chính xác hơn, là ở nơi giao giữa Vô Tận Chi Hải và thế giới bên ngoài." Quách lão : "Chắc ngươi cũng cảm nhận , năng lượng ở đây hỗn loạn, đó chính là do Vô Tận Chi Hải ảnh hưởng. Còn về con sông ngầm , do chịu ảnh hưởng của Vô Tận Chi Hải, nó cũng năng lực tương tự."
Vô Tận Chi Hải là điểm khởi đầu và cũng là điểm kết thúc của Lục giới luân hồi, tất cả năng lượng của thời gian đều sinh ở đây và cuối cùng cũng sẽ về đây. Con sông ngầm năng lực tương tự, điều đó nghĩa là nó thể thông đến các vùng nước của các giới khác , thậm chí... vượt cả thời gian?
Trước khi Cốc Quảng Minh đ.á.n.h ngất, thấy biển, lẽ đó là lý do đến đây.
Ánh mắt Ngu Thừa Diễn trầm xuống, chằm chằm vùng nước, trong lòng đang nghĩ gì.
"Tiểu Ngu, qua đây ."
Mãi cho đến khi Quách Chính Thành gọi, Ngu Thừa Diễn mới thu ánh mắt đang mặt nước, đến bên đống lửa, xuống cạnh Quách Chính Thành.
Không gian dường như chút hỗn loạn, Ngu Thừa Diễn thể cảm nhận , khi đống lửa xua tan cái lạnh lẽo và bóng tối, nó cũng sẽ định một chút năng lượng xung quanh, giữ cho thứ ở trong một môi trường dễ chịu hơn.
"Ông nghĩ cách ?" Ngu Thừa Diễn : "Tạ Kiếm Bạch là thần tiên mạnh nhất thiên hạ, nếu thể một đòn lấy mạng, hậu quả sẽ khôn lường."
"Bên trong Lục giới, Tạ Kiếm Bạch là mạnh nhất nhưng cả Lục giới thì ?" Quách Chính Thành thản nhiên : "Tiểu Ngu , ngươi hãy nghĩ kỹ xem, thứ gì siêu thoát khỏi chúng sinh, ngay cả Tạ Kiếm Bạch cũng ở nó?"
Ngu Thừa Diễn cau mày, đăm đăm ngọn lửa đang cháy, nhanh, sững sờ ngẩng đầu.
"Vô Tận Chi Hải?"
" thế. Dù là Tạ Kiếm Bạch, cũng vẫn chỉ là một vị thần tiên trật tự của trời đất. Vô Tận Chi Hải, nơi vượt ngoài Lục giới, chính là một ngọn núi cao mà ngay cả cũng thể vượt qua."
Quách Chính Thành vuốt râu : "Vậy nên, nếu thắng thì dụ Vô Tận Chi Hải - với tính cách của đồ , nay vốn sợ bất cứ thứ gì. Hẳn là chỉ cần khích nhẹ một chút, sẽ tự dẫn biển thôi."
" đó thì ?" Ngu Thừa Diễn vẫn đầy nghi ngờ : "Ta bây giờ chỉ là một tu sĩ với tu vi Nguyên Anh, khả năng g.i.ế.c ."
"Muốn dùng sức mạnh cao hơn cả Tạ Kiếm Bạch để g.i.ế.c thì tự nhiên còn liên quan đến cảnh giới tu tiên nữa." Quách Chính Thành thở dài: "Ngươi đừng quên phận của , ngươi là hài t.ử của Ngu Duy, trong ngươi cũng chảy dòng m.á.u của thần thú. Nàng cùng nguồn gốc với sát khí, mà Tạ Kiếm Bạch tu luyện Sát Lục Đạo chính là mảnh đất màu mỡ nhất cho hung sát chi lực. Sự tồn tại của ngươi kết hợp tất cả thiên phú và ưu thế của hai họ, nếu , ngươi nghĩ tại thể dùng tâm ma nhập đạo mà vẫn giữ sự tỉnh táo suốt bao nhiêu năm qua?"
Trước đây Ngu Thừa Diễn từng nghĩ đến điều , nay Quách Chính Thành , mới chút bừng tỉnh.
Phải , tâm ma nhập đạo vốn xem là tà đạo, những tu sĩ khác một ai kết cục . Thế nhưng dù đau khổ, dù từng giãy giụa, cuối cùng vẫn lảo đảo thành tiên, luôn giữ sự minh mẫn. Tâm ma dễ dàng sinh sát khí nhất, nếu huyết mạch của mẫu , e rằng sức chống cự .
"Sát là một nhánh hung ác nhất trong các nguồn năng lượng tự nhiên. Giống như linh khí tiên khí, nó cao hơn chúng sinh Lục giới trật tự trời đất, ngay cả Tạ Kiếm Bạch cũng thể thoát khỏi ảnh hưởng của nó. Chỉ Ngu Duy với phận là thần thú đồng nguyên mới sức mạnh đổi và khống chế sát khí." Quách lão về phía Ngu Thừa Diễn: "Nàng thì ngươi cũng ."
"Thần tiên ở Thiên giới đều là hư ảo, nếu thế gian thần thật sự thì đó là vị thần thể đổi sức mạnh của tự nhiên. Chỉ thần tiên và thần thú thời thượng cổ khai thiên lập địa mới năng lực ."
"Tiểu Ngu, hai mẫu t.ử các ngươi chính là những cuối cùng thế gian kế thừa huyết mạch của thượng cổ thần tiên." Quách Chính Thành đưa tay, vỗ lên vai Ngu Thừa Diễn khẽ : "Ngươi nên quên những pháp thuật cấp thấp đây và tu luyện từ đầu."
-
Những ngày tiếp theo, ban đầu Ngu Thừa Diễn còn thể ước lượng thời gian trôi qua bao lâu nhưng đó còn nhớ rõ nữa.
Năng lượng trong hang động vô cùng hỗn loạn, giống như đang ở trong một gian trời đất đảo điên, thấy phong cảnh bên ngoài, chỉ một đống lửa cháy suốt ngày đêm.
Ngu Thừa Diễn trôi qua bao lâu, cũng mất khái niệm về ngày và đêm.
Cuộc sống mỗi ngày đều lặp lặp . Hắn và lão giả sẽ lặn xuống từ con sông ngầm, ở đây, tu vi của vô dụng, chỉ thể nín thở như một bình thường, chịu đựng cảm giác ngạt thở.
Bơi qua con sông ngầm tối tăm và lạnh lẽo đó tốn nhiều thời gian, Ngu Thừa Diễn buộc vứt bỏ tất cả những gì khi đến đây, giống như một bình thường nỗ lực từ đầu.
Mà cuối con sông ngầm dài dằng dặc là một khe hở dẫn đến Vô Tận Chi Hải.
Hắn và Quách Chính Thành sẽ từ khe hở trông chỉ rộng bằng ngón tay đó tiến Vô Tận Chi Hải, tiếp tục công cuộc tu luyện.
Trong Vô Tận Chi Hải, tất cả năng lượng đời hỗn tạp và gào thét chảy qua, thứ trở nên hỗn loạn thể tả. Linh khí, tiên khí và yêu ma khí cơ sở ngừng sinh , năng lượng sống của vạn vật chúng sinh khi c.h.ế.t luân hồi qua tuần , còn vô những sức mạnh ồn ào khác, thậm chí chúng còn bắt đầu trở nên trừu tượng.
Bước Vô Tận Chi Hải là một cực hình đáng sợ giống như tiếng sấm ngừng vang dội trong đầu, Ngu Thừa Diễn giữ cho lý trí, chỉ kiên trì trong nỗi đau khổ hỗn loạn đan xen mà còn để ý chí bóp méo của khác những âm thanh đạo hạnh trong Vô Tận Chi Hải ảnh hưởng.
Đã vài Ngu Thừa Diễn nghĩ sẽ c.h.ế.t ở đây. Quách Chính Thành giờ nửa sống nửa c.h.ế.t, là một con quái vật Vô Tận Chi Hải bắt giữ, ông chỉ thể sống một cách méo mó như nhưng thể tự do trong Vô Tận Chi Hải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-80-vo-tan-chi-hai.html.]
Nếu Quách Chính Thành g.i.ế.c , Vô Tận Chi Hải chính là nơi nhất.
Thế nhưng lão giả . Ông vô cùng kiên nhẫn chỉ dạy thanh niên tu luyện và mỗi khi lơ đãng, ông sẽ lập tức kéo trở .
Ngu Thừa Diễn mang trong huyết mạch của thượng cổ thần thú, từng nghĩ lẽ chỉ thể khống chế sát khí giống như Ngu Duy nhưng Quách Chính Thành cho sự thật như .
Thần thú đời đời tương sinh nhưng là sự duy trì nòi giống như các sinh vật bình thường. Thượng cổ thần thú giống như các vị thần khai thiên lập địa, là những tồn tại siêu việt của thế gian, chỉ điều cuối cùng chúng chọn nhập thế. Mỗi đời thần thú giáng sinh sẽ ngẫu nhiên dựa một giống loài khác và sức mạnh mà họ nắm giữ cũng là ngẫu nhiên.
Chỉ là từ lâu về , các thần thú tự động biến mất, hóa thành một phần của sức mạnh tự nhiên, về với trời đất.
Nói cách khác - Ngu Duy là tộc mèo, đó cũng là một sự ngẫu nhiên, thể suy ngược là thần thú 'sinh' nàng trông như thế nào.
Đến mức sự tồn tại của Ngu Thừa Diễn cũng vô cùng đặc biệt, bởi vì thần thú cần thể xác. Thậm chí việc sinh thế hệ cũng là lựa chọn của chính họ mà là do trời đất tự nhiên lựa chọn.
"Sự tồn tại của ngươi là độc nhất vô nhị, từ cổ chí kim, lẽ cũng chỉ một ngươi là trường hợp đặc biệt ." Lão giả : "Ngươi là thần thú, cũng là hài t.ử bình thường của thần tiên. Từ góc độ của thần thú mà , ngươi vẫn còn là một hài t.ử non nớt - ngươi thậm chí còn thể khống chế loại sức mạnh nào."
Đó chính là ý nghĩa của việc họ đến đây.
Vô Tận Chi Hải chứa đựng tất cả năng lượng trong vũ trụ, Ngu Thừa Diễn tu luyện trong Vô Tận Chi Hải sẽ tìm thấy nguồn năng lượng phù hợp với .
Ngu Thừa Diễn cứ lặp lặp trong cuộc khổ tu, mỗi lặn xuống sông ngầm, đến Vô Tận Chi Hải, đều trải qua nỗi đau đớn như cắt da cắt thịt, giống như ném chảo dầu sôi hết đến khác.
Ở trong Vô Tận Chi Hải, nơi thứ đều mất cân bằng quá lâu, Ngu Thừa Diễn mới cảm nhận sự định và yên bình mà đống lửa trong hang động mang quý giá đến nhường nào.
Hắn và Quách lão phảng phất như một đôi sư đồ thực sự, cũng giống như một đôi gia tôn (*). Đệ t.ử thì chăm chỉ khổ luyện, sư phụ thì hết lòng chỉ dạy.
(*Gia tôn: Ông cháu.)
Trong Vô Tận Chi Hải khái niệm thời gian, Ngu Thừa Diễn thậm chí sắp quên mất là ai, qua bao lâu, thấy giọng phấn khích của lão giả.
"Diễn Nhi, thành công !"
Ngu Thừa Diễn theo Quách lão trở về hang động, bên đống lửa, ngọn lửa bập bùng cháy, nhất thời thể hồn .
"Trật tự trong Vô Tận Chi Hải khác với bên ngoài." Quách Chính Thành : "Ở bên ngoài, ngươi đương nhiên là thể đ.á.n.h Tạ Kiếm Bạch, nhưng chỉ cần tiến Vô Tận Chi Hải, sẽ còn là đối thủ của ngươi!"
Ngu Thừa Diễn mặc cho Quách lão vỗ vai , vẻ mặt dần trở nên trầm tư.
...
Đến khi một nữa thấy ánh mặt trời, cảm giác như thể trải qua một kiếp.
Những ngày ở trong hang động lâu đến , cảm giác như trôi qua mấy trăm năm nhưng khi Ngu Thừa Diễn trở thế giới bên ngoài phát hiện ở bên ngoài chỉ mới qua đầy năm ngày.
Tất cả pháp bảo Ngu Thừa Diễn đều mất tác dụng trong hang động, lúc chúng mới khôi phục.
Hắn lấy ngọc bài, liên lạc với Tạ Kiếm Bạch.
Đầu bên kết nối, truyền đến giọng điệu lạnh nhạt của Tạ Kiếm Bạch: "Có chuyện gì?"
Ngu Thừa Diễn im lặng một lúc, : "Giao ước đây của chúng , giúp ngươi độ kiếp thành công trở về Thiên giới, ngươi và mẫu t.ử đoạn tuyệt quan hệ, bao giờ gặp Ngu Duy nữa, tất cả vẫn còn hiệu lực chứ?"
"Tất nhiên." Tạ Kiếm Bạch .
Ngu Thừa Diễn ngước mắt lên, một đốm quỷ hỏa màu tím lơ lửng giữa trung, đó chính là tai mắt của Quách Chính Thành.
Hắn nhàn nhạt : "Ta phát hiện mới, đến chỗ ."
—--
Tác giả lời :
Quách sư phụ: Cha của ngươi chỉ dùng vũ lực để suy nghĩ vấn đề, đ.á.n.h lúc nào cũng xông lên hàng đầu, gọi đến đây quả là dễ như trở bàn tay.
Chó con: thật.
Cha ch.ó: ...