Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 79: Chúng ta hợp tác báo thù được không?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Thừa Diễn cố ý thăm dò Cốc Quảng Minh nên hề chống cự khi ông tay. Hắn quả thực lường , chỉ là chuyện ngất cũng là thật.
Bị một tôn giả Đại Thừa kỳ dùng uy áp chấn cho ngất hề dễ chịu gì, lúc Ngu Thừa Diễn tỉnh , chỉ cảm thấy đau nhức, khí huyết đảo lộn, chân khí hỗn loạn, suýt nữa thì ho một ngụm m.á.u.
Ngu Thừa Diễn thậm chí thể xem xét tình hình xung quanh, ngay khi tỉnh tập trung bộ sự chú ý việc điều hòa chân khí, cuối cùng cũng ngăn dòng năng lượng hỗn loạn.
Hắn mở mắt, xung quanh liền phát hiện đang ở một nơi giống như hang động, giường đá, còn đắp một chiếc chăn mỏng.
Dòng suối ngầm trong vắt lạnh lẽo chảy qua xa, vọng tiếng nước chảy khe khẽ.
Đây là một động phủ đơn sơ xây dựng dựa hang động.
Cảnh tượng đối đầu mà Ngu Thừa Diễn dự đoán xảy , thậm chí còn chăm sóc, sự tương phản khiến cau mày.
"Ngươi tỉnh ."
lúc , một giọng già nua vang lên.
Ngu Thừa Diễn giật , nhận ở gần đây, thể thấy tu vi của cực cao. Hắn cảnh giác đầu thì thấy một ông lão chừng bảy, tám mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, tay xách hai con cá, dường như từ sâu trong hang động bên dòng suối ngầm trở về.
Lão giả dường như nhận sự xa cách và địch ý của Ngu Thừa Diễn, ông tới, ngón tay khẽ động, đống củi ở giữa vòng đá trong hang lập tức bốc cháy, xua cái lạnh lẽo của hang động.
Ông xuống bên đống lửa, thành thục xử lý cá, Ngu Thừa Diễn, hiền hòa và bình tĩnh : "Bị uy áp chấn một cái, vẫn còn khó chịu lắm . Cá là cá băng lòng đất, là thiên cấp thực bổ, lát nữa ngươi ăn hết , lợi cho cơ thể ngươi."
"Ngươi là ai?" Ngu Thừa Diễn cảnh giác hỏi: "Ngươi và Cốc Tông chủ quan hệ gì? Tại đưa đến đây?"
Lão giả để tâm đến lời truy hỏi của , ông xử lý nội tạng cá : "Ngươi là Ngu Thừa Diễn, nhi t.ử duy nhất của Thiên Tôn Tạ Kiếm Bạch. Còn về lão phu là ai, ngươi thể thử nghĩ xem."
Ngu Thừa Diễn lạnh lùng ông lão bên đống lửa.
Hắn ngạc nhiên khi phận thật của vạch trần dễ dàng như , bởi vì kẻ chỉ điểm ba đời tông chủ trộm năng lượng của Thiên Tôn để tu luyện chắc chắn quan hệ với Tạ Kiếm Bạch, hoặc ít nhất cũng là hiểu rõ y.
Hắn im lặng một lúc : "Ngươi và phụ quen?"
Lão giả xiên cá cành cây và trả lời.
Ngu Thừa Diễn chằm chằm ông lão, đầu óc ngừng xoay chuyển. Mối quan hệ của Tạ Kiếm Bạch vô cùng nhạt nhẽo, dù là Thiên Tôn, ở Thiên giới Tạ Kiếm Bạch cũng bao giờ kết giao thiết với ai, ngay cả những Thiên Tôn khác cùng y việc vạn năm cũng chỉ thể gọi là đồng liêu mà thôi.
Ngoài và nương , chút quan hệ với Tạ Kiếm Bạch, lẽ cũng chỉ thể là...
Ngu Thừa Diễn cau mày: "Ngươi... từng gặp phụ lúc nhỏ? Ngươi là sư phụ của y?"
Lão giả đặt con cá lên giá nướng bên đống lửa thở dài : "Xem , Tiểu Tạ bao giờ kể cho ngươi chuyện của ."
Ông đầu , thấy vẻ mặt thiện cảm của Ngu Thừa Diễn tỏ như hiểu: "Hình như cũng kể một ít, chắc lời ý gì nhỉ."
Dù xác nhận phận của lão ông nhưng chuyện càng thêm rối rắm, cũng toát lên vẻ kỳ quái.
"Ngươi thật sự là sư phụ của phụ ?" Ngu Thừa Diễn càng nhíu c.h.ặ.t mày: "Chẳng ngươi c.h.ế.t , ngươi ở đây? Hơn nữa, ở thời đại , ngươi sự tồn tại của ?"
"Chuyện thì dài dòng lắm." Lão nhân : "Lão phu tên là Quách Chính Thành, khác đều gọi là Quách lão, ngươi cũng thể gọi như ."
Ông về phía Ngu Thừa Diễn thở dài: "Chuyện của mẫu ngươi, cũng lấy tiếc. Con dạy là của cha, thể chuyện như cũng đều do dạy dỗ cho ."
"Ngươi đang bậy bạ gì đó! Ta tận mắt thấy mẫu c.h.ế.t trong tay kẻ khác thì liên quan gì đến phụ chứ, ngươi đang cố ý châm ngòi ly gián!" Ngu Thừa Diễn lạnh lùng : "Ta từng chuyện của ngươi, ngươi vì một hạt giống như phụ mà g.i.ế.c cả nhà y, đó y báo thù. Nay ngươi sống một cách khó hiểu, tất cả những gì ngươi đều là để báo thù y !"
"Xem ngươi cũng lừa ." Quách lão bình tĩnh : "Tạ Kiếm Bạch trời sinh m.á.u lạnh, trong lòng chỉ kiếm đạo, hề tình cảm. Nếu ngươi tin lời một phía của mới là bỏ qua kẻ thù thật sự."
"Ngươi..."
Ngu Thừa Diễn định tiếp nhưng lão giả ngắt lời: "Ngươi thể câu chuyện của . Nghe xong, ai đúng ai sai, lẽ ngươi sẽ phán đoán mới."
"Phụ của ngươi đúng là một hạt giống vạn năm khó gặp. Năm đó khi sinh , khắp trời đều là kỳ cảnh, sáu tuổi đ.á.n.h bại tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tuổi còn nhỏ gây chấn động, cả giới tu chân đều kinh ngạc. Ta cũng là đầu đến tên lúc đó..." Quách lão : "Lần tiếp theo tin về là nửa năm ."
"Lúc đó cũng xem là một kiếm đạo tôn giả chút danh tiếng, một hôm đến cầu kiến , đó chính là phụ của Tạ Kiếm Bạch. Lúc đó mới , Tạ Kiếm Bạch khi mới là một đứa trẻ sáu tuổi tàn sát cả một gia đình sáu dân làng tay tấc sắt, chỉ vì tò mò bộ kiếm phổ Sát Lục Đạo mà tìm thật - sự m.á.u lạnh vô tình, hề coi mạng gì như khiến phụ mẫu sợ hãi."
"Thân phụ tự thấy quản hài t.ử , bèn xin nhận đồ , cắt đứt liên lạc với gia tộc, dù vinh nhục cũng còn liên lụy đến gia đình nữa." Quách Chính Thành thở dài: "Cái tên Tạ Kiếm Bạch là do đặt. Lúc bái sư, dù phụ mẫu từ bỏ , dường như cũng hề đau buồn, cứ như thể chút tình cảm nào với họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-79-chung-ta-hop-tac-bao-thu-duoc-khong.html.]
"Vậy ngươi chứng minh ngươi g.i.ế.c cả nhà y để cướp y đồ ?" Ngu Thừa Diễn lạnh giọng : "Y từng với , là ngươi cần một thanh đao thuận tay..."
"Ta chuyên tâm tu luyện để phi thăng thì cần gì cho chứ?" Quách lão hỏi vặn : "Phụ ngươi là một kỳ tài cái thế, ai cũng một ngày nào đó ắt sẽ nên chuyện lớn. Thân là sư phụ, sớm nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ mong ngày thành tài để cùng thơm lây chèn ép , chờ báo thù, ngươi thấy hợp lý ?"
Ngu Thừa Diễn ngập ngừng thôi, cuối cùng thốt nên lời.
Nhìn dáng vẻ của , Quách lão đành bất lực : "Ta nội tâm phức tạp của ngươi đang giằng xé. Ngươi hận , nhưng là phụ ngươi, điều khiến ngươi khỏi thiên vị , bào chữa cho ... Hài t.ử đáng thương, ngươi chịu khổ ."
Ngu Thừa Diễn gì, lão giả bèn tiếp tục hồi tưởng.
"Cái căn bản của việc nhập Sát Lục Đạo chính là g.i.ế.c thấy m.á.u. Hắn dựa việc lạm sát vô tội lĩnh ngộ Sát Lục Đạo và tự thấy con đường hợp với , bất kể khuyên can thế nào, Tạ Kiếm Bạch vẫn một mực kiên trì. Khi đó nhận lão phu thầy, vẫn còn lời, sợ cứ phản đối mãi sẽ khiến trở mặt nên đành lùi một bước, định bụng sẽ dạy dỗ mí mắt , ít nhất để lạm sát vô tội."
Quách lão thở dài: "Chuyện ngươi cũng . Năm mười lăm tuổi, thực lực vượt qua . Sát Lục Đạo cần mài giũa trong nguy hiểm mới thể tiến bộ nhanh hơn, mà g.i.ế.c liên quan đến cũng sẽ c.h.ặ.t đứt nhân quả, trợ giúp cho Sát Lục Đạo. Vì thế mà Tạ Kiếm Bạch sát sư chứng đạo."
"Là do dạy dỗ ."
Nói đến đây, lão giả lắc đầu đầy bất lực.
"Không thể nào, ngươi đang lừa !" Ngu Thừa Diễn bật dậy, giận dữ : "Chính Tạ Kiếm Bạch dẹp yên đại chiến ở hạ giới, chính y chỉnh đốn giới tu chân, lưu môn phái để giáo dưỡng đời, y tuyệt đối tệ như lời ngươi !"
Quách Chính Thành thẳng bình thản : "Thật trong lòng ngươi câu trả lời , ?"
"Ngươi... ngươi gì..."
"Tạ Kiếm Bạch chặn cuộc chiến ở hạ giới, dùng một phách của để trấn áp sát khí vì chúng sinh mà là vì chính bản !" Quách Chính Thành trầm giọng : "Khi đó ở hạ giới đối thủ, nhờ thiên phú đáng sợ mà sớm thấu tỏ sự tồn tại của trật tự thế giới. Hắn đoán rằng khi kiếm đạo của đạt đến đỉnh cao sẽ thể tiến thêm nữa. Tầm cao khi thoát khỏi cõi trần tục chính là hòa một thể với trật tự thế giới, với sức mạnh của tự nhiên."
"Khí huyết và sát ý thể tạo Sát, mà hung sát chi khí chính là nguồn năng lượng mạnh nhất trong các loại năng lượng tự nhiên, chỉ năng lượng sinh mệnh. Tạ Kiếm Bạch còn cần g.i.ế.c để dưỡng đạo nữa, thấu quy luật của thế gian nên mới chuyển hướng sang sát khí." Lão giả : "Hắn đúng là cứu vớt hàng triệu nhưng đồng thời cũng thu nạp một lượng sát khí thuần túy khổng lồ tương đương, đó mới là lý do chịu buông tay."
"Còn cần tiếp ?" Lão nhân Ngu Thừa Diễn : "Thân phận của mẫu ngươi, ngươi còn nhớ ?"
Sắc mặt Ngu Thừa Diễn tức thì trắng bệch.
"Mẫu của ngươi, Ngu Duy là thần thú cuối cùng thế gian, một thượng cổ hung thú lấy Sát nguồn gốc." Quách lão : "Trên đời vô thần tiên, bốn vị Thiên Tôn nhưng chỉ một Ngu Duy. Nàng là nữ t.ử duy nhất thể khống chế nguồn năng lượng mạnh nhất trong sức mạnh tự nhiên, thành với nàng là chuyện đem lợi ích vô cùng."
Ngu Thừa Diễn ngã giường đá, ngây ngẩn hư , nghĩ đến điều gì mà sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Lão giả cầm hai con cá nướng xong, đến xuống bên cạnh Ngu Thừa Diễn và đưa một con cho .
"Thừa Diễn, ăn chút ." Ông hiền từ hòa ái : "Cứ từ từ , khó chịu bây giờ."
Ngu Thừa Diễn nhận lấy con cá nướng, vẻ mặt sa sút nhiều. Một lúc lâu , đầu Quách lão, trầm giọng hỏi: "Vậy... tại ông vẫn còn sống, và đây là nơi nào?"
"Ngươi Vô Tận Chi Hải ?" Quách lão : "Vô Tận Chi Hải là điểm cuối và cũng là khởi nguồn của vạn vật. Sức mạnh của sự sống cùng sự cân bằng tuần của tất cả các loại năng lượng đều sẽ qua Vô Tận Chi Hải."
"Ý ông là..." Ngu Thừa Diễn cau mày.
" , lão phu hẳn là còn sống, cũng hẳn là c.h.ế.t." Quách Chính Thành : "Nơi đây là một góc của Vô Tận Chi Hải. Biển Vô Tận kết nối với các giới, nó là khởi nguồn của vạn vật, đương nhiên cũng bao hàm cả dòng thời gian. Ta thể rời khỏi đây nhưng những lúc cơ duyên trùng hợp, cũng thể thấy những thời điểm khác ."
"Vậy tại ông khiến Tông chủ Huyền Thiên Tông nảy sinh lòng riêng với sức mạnh của Kiếm Tôn?" Ngu Thừa Diễn hỏi.
"Tất nhiên là để hóa giải sức mạnh kết giới của Tạ Kiếm Bạch, để lượng sát khí mà đang giữ sẽ trở về với trời đất tự nhiên." Quách Chính Thành thở dài: "Đáng tiếc là hiệu quả chẳng bao nhiêu."
Im lặng một lúc, Ngu Thừa Diễn hỏi: "Vậy tại ông gặp ?"
"Ta thấy bi kịch ngươi, hài t.ử ạ." Quách lão với giọng đầy thương xót và từ bi: "Tạ Kiếm Bạch nghênh thú Ngu Duy là để sát thê chứng đạo, điểm chắc ngươi cũng cảm nhận nhỉ. Hắn bao giờ yêu thương ngươi, tình yêu của dành cho mẫu ngươi cũng là giả dối. Kẻ sinh m.á.u lạnh, nếu thì tại chậm trễ cả tang lễ của mẫu ngươi? Ta nghĩ, ngươi tìm kiếm hung thủ sát hại mẫu lâu ."
Vẻ mặt Ngu Thừa Diễn trở nên nghiêm nghị, trầm giọng : "Ông họ là ai?"
"E rằng, những đó cũng giống như , đều là những vô tội c.h.ế.t lưỡi kiếm của ." Quách lão thở dài : "Có những c.h.ế.t oan, hoặc cam tâm sẽ luân hồi như mà tiến Vô Tận Chi Hải. Hồn phách sinh oán, trong vùng biển vô tận sẽ thời gian ràng buộc, chúng ngừng hấp thu sức mạnh hỗn độn, cuối cùng biến thành những con quái vật đầy sát khí, về báo thù."
"Sức mạnh hỗn độn mà loại quái vật hấp thu thứ mà Lục giới thể trói buộc, đương nhiên cũng cách để vượt qua kết giới của Tạ Kiếm Bạch." Lão giả : "Trước khi tay, những kẻ đó từng là báo thù vì Tạ Kiếm Bạch ?"
Sắc mặt Ngu Thừa Diễn càng thêm trắng bệch còn chút huyết sắc, suy sụp đó, hồi lâu nên lời.
Một lúc , giọng khàn : "Vậy nên, ông trăm cay ngàn đắng như chỉ để gặp một ..."
"Ngươi là nhi t.ử của , đồng thời cũng sở hữu thiên phú của Tạ Kiếm Bạch và huyết thống của Ngu Duy." Quách Chính Thành trầm giọng : "Thừa Diễn, ngươi là duy nhất khả năng g.i.ế.c , chúng hợp tác, cùng g.i.ế.c tên bại hoại ?"
Ông Ngu Thừa Diễn, khẩn thiết : "Chỉ cần Tạ Kiếm Bạch c.h.ế.t , trời đất sẽ trở bình thường, mẫu của ngươi cũng sẽ còn gửi gắm sai , c.h.ế.t một cách oan uổng nữa!"