Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 78: Kẻ điên
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:14:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Duy trong mơ thể phân biệt dòng chảy của thời gian, vì nơi nàng ở là một hòn đảo trung vĩnh viễn là mùa xuân, điều duy nhất nàng thể cảm nhận chính là khí chất ngừng đổi của Tạ Kiếm Bạch.
Hắn luôn vận một bạch bào, khí chất lạnh lùng thoát tục như một vị tiên đày.
Về trang phục và ngoại hình, Tạ Kiếm Bạch dường như từng đổi. sự khác biệt lớn nhất giữa và các kiếm tu khác là Tạ Kiếm Bạch ở ngôi vị Thiên Tôn lâu, lấy thiên hạ trọng, theo thời gian sẽ nhuốm một khí thế uy nghiêm thể xâm phạm, khiến nảy sinh lòng tin phục và kính sợ, đây cũng là con mà Ngu Duy quen thuộc nhất.
trong mơ cùng với gặp mặt tăng lên, loại khí chất công bằng chính trực Tạ Kiếm Bạch dường như giảm từng chút một, cho đến khi biến mất.
Lần cuối cùng gặp Tạ Kiếm Bạch trong mơ, Ngu Duy thậm chí chút do dự, nam nhân mặt đổi quá lớn so với trong ký ức của nàng, khiến tiểu yêu miêu một khoảnh khắc cảm thấy thực.
Nàng còn tìm thấy Tạ Kiếm Bạch loại khí chất điềm nhiên, cao ngạo, trầm mà nàng quen thuộc nhất, đồng t.ử của nam nhân sâu thẳm và tối tăm, giống như một đầm nước sâu đáy, khiến cảm thấy sợ hãi.
Vẻ u uất suy sụp Tạ Kiếm Bạch thể che giấu nữa, khi nơi khác, ánh mắt đều là sự lạnh lùng thờ ơ đến thấu xương, chỉ khi thấy Ngu Duy, mới bỗng lộ vẻ thâm tình dịu dàng.
Hai loại cảm xúc trái ngược chuyển đổi nhanh như , trông chút rợn .
"Duy Duy, ." Tạ Kiếm Bạch dịu dàng .
Hắn giơ tay lên, một thanh trường kiếm chuôi và kiếm đều thuần trắng bỗng nhiên xuất hiện giữa trung.
Tạ Kiếm Bạch nắm lấy chuôi kiếm, tiện tay múa một đường kiếm hoa trong phòng. Thanh kiếm trong tay như nước chảy mây trôi, dù là động tác đơn giản nhất cũng một sức hút khiến thể rời mắt.
Hắn hai tay dâng kiếm, quỳ xuống giường của Ngu Duy.
Tạ Kiếm Bạch đưa tay, nắm lấy ngón tay gầy guộc của nàng giữ lấy chuôi kiếm.
"Màu trắng hợp với nàng." Hắn dịu dàng : "Có thích thanh kiếm ?"
Ngón tay Ngu Duy mân mê chuôi kiếm, nàng hỏi: "Sao kiếm khí tức của ?"
Tạ Kiếm Bạch nhạt.
Đây là đầu tiên Ngu Duy thấy nở nụ như , tuấn mỹ và động lòng nhưng giống Tạ Kiếm Bạch cho lắm, vẻ suy sụp u ám toát một cách vô hình, thậm chí còn chút yêu mị.
"Ta dùng kiếm cốt của để rèn nên thanh kiếm ." Tạ Kiếm Bạch nắm lấy tay nàng, từ từ đặt thanh kiếm lên cổ , dịu dàng : "Nàng thể dùng thanh kiếm để đả thương , c.h.ế.t thì khó, vì thần cách. nàng thể thử xem. Duy Duy, nàng khai phong cho kiếm ? Giống như cách nàng đây vẫn thích."
Ngu Duy đang mơ đương nhiên rằng khai phong cho kiếm nghĩa là đầu tiên kiếm thấy m.á.u. Tạ Kiếm Bạch giúp nàng kề kiếm cổ , chỉ cần nàng cử động nhẹ là thể dễ dàng cắt cổ y, để kiếm nhuốm m.á.u.
Ngu Duy hiểu gì cả nhưng nàng chút dọa . Tạ Kiếm Bạch điên quá, khiến tiểu yêu miêu vốn hoạt bát cũng chống đỡ thế nào, thực sự sợ hãi.
Mà "nàng" trong mơ vẻ bình tĩnh hơn nhiều.
Ngay cả chuyện điên rồ như Tạ Kiếm Bạch lấy xương kiếm, 'nàng' dường như cũng phản ứng gì lớn.
Thanh kiếm dường như mỏng nhẹ vì cân nhắc đến thể trạng của nàng, Ngu Duy dễ dàng nhấc nó lên, đưa nó xa khỏi cổ Tạ Kiếm Bạch.
Dưới ánh nắng xuyên qua song cửa, nàng thanh bạch kiếm xinh khẽ : "Nếu nó từ kiếm cốt của , vẫn còn liên quan đến ?"
" , cho nên thanh kiếm là thanh kiếm duy nhất đời thể tùy ý đả thương ." Tạ Kiếm Bạch .
Hắn vẫn quỳ bên giường dậy, một độ cao thích hợp để Ngu Duy tổn thương . Tạ Kiếm Bạch nàng chăm chú, dường như đang mong đợi điều gì đó - thật quái quỷ, đây mà là đầu tiên tiểu yêu miêu thấy nam nhân biểu cảm tựa như vui vẻ ở trong mơ.
"Nếu thì..."
Tiểu yêu miêu thể điều khiển cơ thể trong mơ, nàng trơ mắt giơ kiếm lên, kề sát bản .
Tạ Kiếm Bạch gần như cùng lúc đưa tay , sợ nàng tự thương. Hắn nắm lấy lưỡi kiếm, m.á.u tươi lập tức tuôn từ kẽ tay, chảy dọc kiếm.
Cùng lúc đó, Ngu Duy nghiêng mặt, nhẹ nhàng hôn lên chuôi kiếm trắng như tuyết.
Nàng ngẩng đầu, với Tạ Kiếm Bạch vẫn đang kinh ngạc: "Làm như , cũng thể cảm nhận ?"
Ánh mắt Tạ Kiếm Bạch càng trở nên sâu thẳm.
Thanh bạch kiếm ném sang một bên, cúi xuống, Ngu Duy hoảng hốt chớp mắt, nàng cảm nhận bàn tay nóng rực của đỡ lấy tấm lưng gầy guộc của , một giây , Tạ Kiếm Bạch hôn lên đôi môi nàng.
A!
Ngu Duy đột ngột mở mắt, từ giường bật dậy.
Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng, một hồi lâu, khi cơn kinh hoàng qua nàng mới dần bình tĩnh .
Chim hót ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, xa xa còn tiếng nữ tu trò chuyện khe khẽ, thứ đều yên bình và hài hòa.
Ngu Duy vẫn còn chút sợ hãi - là A Ninh, là Tạ Thanh, nàng mơ những giấc mơ kỳ lạ như .
Bầu khí trong mơ yên tĩnh ngột ngạt, khiến Ngu Duy chút khó thở, bây giờ tỉnh nàng mới cảm thấy hô hấp thông suốt.
"Tiểu Duy, , gặp ác mộng ?" Nữ tu ở bên cạnh hỏi.
Ngu Duy trả lời qua loa nàng biến thành mèo, nhảy qua cửa sổ ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-78-ke-dien.html.]
Trong đầu nàng tràn ngập hình ảnh Tạ Kiếm Bạch phần xa lạ trong mơ, nàng từng thấy dáng vẻ đó của , nhẫn nhịn, u ám, suy sụp và điên cuồng. Thật sự khiến tiểu yêu miêu chút đỡ nổi.
Hơn nữa "nàng" trong mơ cũng quá bình tĩnh mất ! Thanh kiếm đó là xương của Tạ Kiếm Bạch đó a a a a a a! Ai mà món quà kỳ quái đó chứ!
Ngu Duy cả một bụng lời phàn nàn với Tạ Kiếm Bạch của nàng, hơn nữa thứ trong mơ quá chân thực, khiến nàng nhanh ch.óng tìm để xác nhận trạng thái tinh thần.
Khi đến căn cứ bí mật bên bờ suối, tiểu yêu miêu thấy một đang nấu cơm. Nếu mặc bạch y, e rằng phản ứng đầu tiên của nàng là nhầm đó thành Ngu Thừa Diễn.
"Tạ Thanh, đang gì ?" Ngu Duy biến thành , nàng hỏi: "Thừa Diễn ?"
"Hắn việc đến." Tạ Kiếm Bạch bộ dụng cụ nấu ăn của Ngu Thừa Diễn, nghiêng đầu nàng. "Hôm nay nấu cơm cho nàng ?"
Ngu Duy định thôi, cuối cùng nàng uyển chuyển đáp: "Thật ăn vặt một ngày cũng ."
Tạ Kiếm Bạch từng nấu cơm, trong lòng nàng cũng tin tưởng lắm. Không ngờ rằng cũng dáng hình, mấy món ăn bưng đều là những món Ngu Thừa Diễn từng , tuy hương vị đương nhiên bằng nghiên cứu lâu năm như Ngu Thừa Diễn nhưng cũng khó ăn, ở mức bình thường.
"Đây là đầu tiên nấu cơm ?" Ngu Duy hết lời khen ngợi: "Ngon lắm đó! Ta ngờ cũng khá giỏi đó."
"Ta nấu cơm." Tạ Kiếm Bạch : "Ta chỉ đơn thuần chép cách của Ngu Thừa Diễn."
Tạ Kiếm Bạch tuy rành về nấu nướng nhưng dựa trí nhớ thể mô phỏng các bước nấu ăn của Ngu Thừa Diễn gần như y hệt. Có thể là kỹ năng, tất cả đều dựa tài năng và trí tuệ hơn .
Nam nhân vẫn bình tĩnh và trầm như khi, khiến Ngu Duy tìm cảm giác an . Nàng ăn cơm, nóng lòng kể lể về giấc mơ của cho Tạ Kiếm Bạch .
Nói đến đoạn cuối, nàng nhịn mà múa may chân tay: "Chàng còn dùng cả kiếm cốt để kiếm cho , thật là hoang đường quá !"
Tạ Kiếm Bạch như điều suy nghĩ. Khi Ngu Duy kể những đoạn đầu, đây chắc chắn là những chuyện xảy ở kiếp mà và nàng sinh Ngu Thừa Diễn.
Nghe lời phàn nàn cuối cùng của nàng về thanh kiếm, Tạ Kiếm Bạch hỏi: "Nàng thích ?"
Trong khoảnh khắc , Tạ Kiếm Bạch trong mơ và ngoài đời dường như hòa một.
Cứ như thể nếu bây giờ nàng đồng ý, ngày mai Tạ Kiếm Bạch sẽ thật sự lấy xương của kiếm cho nàng.
Ngu Duy cạn lời, đây là vấn đề thích thích, ngay cả một yêu quái ngoại lai như nàng cũng chuyện thực sự bình thường!
"Một chút cũng thích." Ngu Duy từ chối lia lịa: "Ta hứng thú với kiếm." Thấy vẻ mặt hiểu của Tạ Kiếm Bạch, nàng lập tức nghiêm túc bổ sung thêm: "Ta bất kỳ sản phẩm nào từ xương, hãy để kiếm cốt của yên vị trong cơ thể ?"
"Biết ." Tạ Kiếm Bạch đành trả lời.
Chẳng hiểu cứ cảm thấy giọng điệu của vẻ khá tiếc nuối?
-
Ngu Thừa Diễn ở đây, hai thể quang minh chính đại ở bên từ sáng đến tối.
Cuộc sống như ban đầu cũng khá , vài ngày , Ngu Duy chút nhớ Ngu Thừa Diễn, đang ở , rốt cuộc đang bận rộn chuyện gì.
Thực tế là Ngu Thừa Diễn rời khỏi Huyền Thiên Tông ngay ngày Ngu Duy mơ thấy giấc mơ đó.
Liên minh các môn phái tu tiên tên là Thiên Minh, cứ năm năm tổ chức đại hội một . Tông chủ Cốc Quảng Minh từ sớm chỉ định Ngu Thừa Diễn cùng với ông .
Đối với bên ngoài, các tông chủ khác đều Cốc Quảng Minh thu nhận một tu sĩ trẻ tuổi Kim Đan kỳ thiên phú dị bẩm, Cốc Quảng Minh đưa Ngu Thừa Diễn cùng là điều gì đáng trách.
Đối với bên trong, Cốc Quảng Minh luôn dùng đủ cách để lôi kéo Ngu Thừa Diễn, mà Ngu Thừa Diễn tuy gia nhập môn phái của phụ , nhưng bề ngoài là mang ơn của Cốc Quảng Minh. Hắn ở Huyền Thiên Tông gần một năm, nếu giữ thể diện thì cũng khó mà từ chối chuyến .
Chỉ điều là so với việc đây Cốc Quảng Minh dù luôn quang minh chính đại thể hiện sự yêu mến tài năng của đối với , ông sẽ che giấu vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt một thời gian dài ở địa vị cao. Giống như những đây hai thỉnh thoảng gặp , Cốc Quảng Minh sẽ để Ngu Thừa Diễn rót cho và cảm thấy điều đó là lẽ đương nhiên. ngoài, Cốc Quảng Minh tỏ quá mức lịch sự khách sáo, hề phong thái như lúc .
Vài ngày , hai họ đến một tiên châu mới, bên là khu rừng rậm vô tận, phía chân trời xa xăm dường như tiếng sóng biển vỗ về.
Biển của tu chân giới ở một nơi cực kỳ hẻo lánh, Ngu Thừa Diễn xung quanh, hỏi: "Tông chủ, đại hội Thiên Minh tổ chức ở đây ?"
Cốc Quảng Minh trả lời thẳng, ông vỗ vai Ngu Thừa Diễn, cảm khái : "Lăng Tiêu , một năm qua Huyền Thiên Tông đối đãi với ngươi tệ chứ."
" ." Ngu Thừa Diễn tâng bốc: "Ân tình của tông chủ đối với vãn bối, vãn bối đều khắc ghi trong lòng."
"Tốt lắm." Cốc Quảng Minh vui vẻ : "Nếu như thì cũng đến lúc ngươi báo đáp ân tình ."
Nói xong câu , Cốc Quảng Minh đột nhiên phát uy. Dù ông chỉ miễn cưỡng lên Đại Thừa kỳ nhưng Ngu Thừa Diễn của hiện tại với tu vi chỉ Nguyên Anh vẫn là đối thủ của ông .
Một luồng uy áp kh*ng b* như sóng thần ập đến, Ngu Thừa Diễn thậm chí hề chống cự, phối hợp mà ngất .
—--
Tác giả lời :
Mèo con: Trong mơ ngươi lấy xương kiếm cho , thật là b**n th**!
Cha ch.ó: .
Nội tâm cha ch.ó: Không hổ là , đúng là sáng tạo mà.