Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 68: Bọn họ rõ ràng là người một nhà
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với các tu sĩ sinh mệnh dài đằng đẵng, tình yêu từ lúc ngây ngô rung động đến khi yêu và cuối cùng kết thành đạo lữ lẽ trải qua một thời gian dài, thậm chí trong vài trăm năm cả ngàn năm, việc đổi yêu cũng là một chuyện bình thường.
đối với như Tạ Kiếm Bạch, khoảnh khắc động lòng mang ý nghĩa vĩnh cửu, giữa thích và yêu cũng sẽ bất kỳ sự khác biệt nào.
Khoảng thời gian đó cố gắng kéo giãn cách giữa hai , thực chất chính là vì nhận thể phản ứng, thể tâm như nước lặng khi Ngu Duy đến gần.
Mỗi Ngu Duy đến gần đều khiến thể nhận dị tâm của . Điều đối với một Tạ Kiếm Bạch vẫn kiên trì với lập trường ban đầu nghi ngờ gì là một sự dày vò, cho nên mới vô thức trốn tránh. Dường như chỉ cần giữ cách, duy trì lý trí thì sẽ chuyện gì xảy .
Có điều Tạ Kiếm Bạch là một do dự thiếu quyết đoán, ngược , phong cách hành sự của nay luôn gọn gàng dứt khoát.
Vào khoảnh khắc lý trí và tình cảm của đều chọn Ngu Duy cũng đại biểu rằng nàng sẽ là đáp án duy nhất.
Thừa nhận tư tâm của đồng nghĩa với việc ngược lập trường và lý tưởng của vạn năm qua, đối với khác, đây lẽ là một sự đổi đột ngột vô cùng khó chịu. với Tạ Kiếm Bạch, khoảnh khắc chấp nhận cái níu kéo của Ngu Duy, chút do dự chấp nhận sự đổi .
Ngu Duy nhận hành động nhất thời của đổi tương lai của Tạ Kiếm Bạch, định sẵn sẽ khác với quá khứ.
Nàng của bây giờ vẫn nhận sức nặng của điều , cũng nàng gây sự đổi lớn đến nhường nào. Nàng chỉ là một chú mèo con tìm bản ngã và tự do, dùng sự lương thiện và nhiệt tình theo bản năng để đáp thích.
Khác biệt rõ ràng nhất là nàng nhận thái độ của Tạ Kiếm Bạch đổi nhiều.
Nếu sự quan tâm của nam nhân dành cho nàng đây thiên về sự ủng hộ thầm lặng thì bây giờ giống như sự cưng chiều và dung túng giới hạn hơn.
Cuộc đời của Tạ Kiếm Bạch thiếu kinh nghiệm tình cảm, chỉ tình yêu mà ngay cả tình và tình bạn cũng cực kỳ thiếu thốn. Hắn thế nào để trở thành một bình thường, cũng hiểu sự đổi , nên đối xử với Ngu Duy như thế nào cho .
Vì , cách của Tạ Kiếm Bạch là đối xử với nàng, nàng vui vẻ. Cụ thể mà chính là Ngu Duy thế nào thì thế , bất kể nàng yêu cầu gì, Tạ Kiếm Bạch đều sẽ đồng ý vô điều kiện.
Ví như đây nàng thích gần gũi Tạ Kiếm Bạch, điều qua lời nhắc nhắc của Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi cùng với việc Tạ Kiếm Bạch giữ cách, nàng hiểu rằng nam nữ dường như thể tùy tiện quá gần gũi. Cho nên đây Ngu Duy luôn biến thành mèo để Tạ Kiếm Bạch ôm nàng.
Lần thì , nàng gần gũi thế nào cũng , nàng lì trong lòng bao lâu, Tạ Kiếm Bạch liền ôm nàng bấy lâu. Dù nàng chọc yết hầu của , sờ mặt , Tạ Kiếm Bạch cũng sẽ từ chối.
Hắn vẫn là gương mặt băng sơn tuấn mỹ lạnh lùng đó, chỉ điều khi nàng, ánh mắt dịu dàng và cưng chiều trong đó gần như nàng ngọt ngào đến thoát .
Nàng thật sự thích, thích sự đổi của Tạ Kiếm Bạch!
Chú mèo ngốc Ngu Duy hiểu rằng yêu, nàng chỉ một cảm giác mơ hồ rằng nam nhân là của nàng. Chỉ thuộc về một nàng, độc nhất vô nhị.
Hai ngày ngày dính lấy , lúc cần nhiều, chỉ ở bên thôi gió thổi cũng thấy ngọt ngào.
Có một hôm, Ngu Duy c.ắ.n hạt dưa, trong lòng Tạ Kiếm Bạch, nhất quyết đòi dùng miệng đút cho . Kết quả là tự lúc nào biến thành nàng tự "chiêu đãi" .
lúc , ngọc bài trong lòng nàng vang lên.
Ngu Duy hôn đến lười biếng, đầu óc nàng trống rỗng, vẫn là Tạ Kiếm Bạch giúp nàng lấy ngọc bài đưa cho nàng.
"A Duy, hai còn về?" Ngọc bài kết nối, giọng của Ngu Thừa Diễn liền vang lên: "Còn cách môn phái bao xa nữa?"
Không xong , cuộc sống ở bên ngoài quá tự do, ngày nào cũng dính lấy Tạ Kiếm Bạch, vui quá khiến nàng quên mất cả chuyện về môn phái.
Ngu Duy định mở miệng trả lời chợt ngừng , nhất thời chút nỡ định ngày trở về.
Nàng là nhớ Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi, chỉ là... về môn phái thì sẽ trở về cuộc sống hai họ quan tâm và quản thúc nhỉ?
Ngu Duy thật sự Tạ Kiếm Bạch chiều hư , tính tình nàng tùy hứng còn dễ d.a.o động, cuộc sống đây đương nhiên là , lo chuyện ăn uống, việc đều lo, bây giờ cũng mà còn thoải mái và tự do hơn nhiều.
Nàng do dự Tạ Kiếm Bạch, Tạ Kiếm Bạch một con lòng bàn tay nàng.
"... Ba ngày !" Ngu Duy : "Lăng Tiêu nhớ ngươi nha, đợi trở về gặp nhé!"
Kết thúc liên lạc, ngón tay Ngu Duy quấn quanh sợi tua rua do chính treo ngọc bài, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật sự ba ngày trở về ?"
"Ừm." Tạ Kiếm Bạch : "Còn chính sự ."
Sự tò mò của Ngu Duy đều dùng cho việc chơi bời, những chuyện chính sự mà Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn , nàng tuyệt đối quan tâm.
Nàng đương nhiên là vui khi về nhưng khi thật sự sắp về , trong lòng thấy gì đó dâng lên một cách khó hiểu, như thể chút cảm giác tiếc nuối.
Hơn nữa Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi dường như đều thích cho lắm, khi về sẽ thể thường xuyên gần gũi như bây giờ nữa nhỉ?
Tiểu yêu miêu dù nghĩ gì trong lòng, tâm sự cũng đều hiện hết mặt.
Nhìn nàng mím môi, hai má phồng lên, Tạ Kiếm Bạch bất giác đưa tay lên véo nhẹ má nàng.
Nàng vì rầu rĩ vui nhưng Tạ Kiếm Bạch thấu suy nghĩ của nàng.
"Sẽ lâu ." Hắn đảm bảo.
Nỗi buồn của Ngu Duy luôn đến nhanh mà cũng nhanh, chẳng mấy chốc, nàng hứng khởi hỏi: "Hôm nay chúng sẽ về luôn ?"
"Đến một nơi cuối cùng ." Tạ Kiếm Bạch .
So với Ngu Thừa Diễn khi ngoài luôn thích dùng phi thuyền để tiện chăm sóc Ngu Duy hơn, Tạ Kiếm Bạch luôn ngự kiếm phi hành. Ngu Duy biến thành mèo ngủ một giấc trong lòng , đến khi tỉnh , hoặc là đến một tiên thành mới, hoặc là đến một nơi khác.
Lần cũng , tiểu yêu miêu ngủ một đêm trong lòng nam nhân, thở mát lạnh và làn gió đêm nhẹ nhàng bao bọc lấy nó, nó một giấc ngủ thật ngon.
Khi nó sắp tự nhiên tỉnh giấc, giọng của Tạ Kiếm Bạch vang lên.
"Đến ."
Giọng của nam nhân truyền đến l.ồ.ng n.g.ự.c rung nhẹ. Tiểu yêu miêu nhắm mắt duỗi trong lòng , nó lắc lắc đầu mới từ từ mở mắt.
Khi nó thấy cảnh sắc mắt, đồng t.ử của nó chậm rãi trợn to .
Đó là một thung lũng ngập trong biển hoa từ đường chân trời đến sườn núi, những đóa hoa rực rỡ sắc màu nối tiếp nở rộ.
Họ đến sớm, lúc bình minh ló dạng. Vô vì vẫn còn lấp lánh bầu trời xanh nhạt, và ở đường chân trời, ánh nắng ban mai lên nhuộm một trời màu cam dịu nhẹ, hòa quyện với màu xanh đang dần phai của đêm.
Tiểu yêu miêu ngây tất cả, vẻ của khung cảnh khiến nó kinh ngạc đến nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-68-bon-ho-ro-rang-la-nguoi-mot-nha.html.]
Sau khi hồn, nó hưng phấn kêu meo meo, lao đầu biển hoa. Chú mèo nhỏ trắng muốt ẩn hiện giữa những bụi hoa còn những đóa hoa thì tựa như sóng biển dập dờn.
Sao trời, rạng đông, biển hoa và mèo con.
Gió nhẹ thổi bay vạt áo Tạ Kiếm Bạch, lặng lẽ ngắm khung cảnh .
Qua một hồi lâu, tiểu yêu miêu chơi mệt cuối cùng cũng chui khỏi bụi hoa, bộ lông trắng như tuyết dính đầy cánh hoa và lá cây. Nó giũ giũ bộ lông nhưng giũ sạch hết .
Lúc chơi thì thấy , ngoài, thấy dính dính, mèo con thậm chí còn thẳng nữa. Nó so vai, co vuốt, xiêu xiêu vẹo vẹo về phía Tạ Kiếm Bạch, rõ ràng là quen vật lạ .
Tạ Kiếm Bạch xuống ở nơi sườn núi, đưa tay , mèo trắng nhỏ quen đường quen nẻo nghiêng một cái, ngã lòng bàn tay , lười biếng vẫy đuôi, để Tạ Kiếm Bạch giúp nó gỡ lá cây và cánh hoa xuống.
Sau khi gỡ xong, tự nhiên v**t v* lưng tiểu yêu miêu. Một lát , mèo con thấy thoải mái liền từ hình dạng mèo biến về hình .
Ngu Duy sấp đầu gối Tạ Kiếm Bạch, cùng ngắm biển hoa .
Mặt trời mọc xua tan vẻ mờ ảo của lúc rạng đông, ánh nắng rắc những tia vàng li ti lên vô đóa hoa.
Tạ Kiếm Bạch luôn trầm lặng nhưng Ngu Duy vẫn nhạy bén nhận , tâm trạng của lúc dường như gì đó khác lạ.
"Tại cứ đưa đến đây ?" Ngu Duy ngẩng đầu lên từ đầu gối , : "Đẹp quá, đây thường đến đây ?"
"Từng một ngang qua đây." Tạ Kiếm Bạch : "Chỉ là cảm thấy nàng sẽ thích."
Ngu Duy luôn cảm thấy đây là lời thật.
Ngón tay Tạ Kiếm Bạch khẽ v**t v* đỉnh đầu nàng, Ngu Duy chống cằm, tiếp tục ngắm biển hoa vô tận.
"Sau khi về , chúng sẽ thể như bây giờ nữa ?" Nàng nhỏ giọng hỏi.
"Ta cần thời gian để xử lý một vài chuyện, bao gồm cả chuyện ." Tạ Kiếm Bạch : "Tạm thời che giấu, lẽ sẽ khiến việc thuận lợi hơn một chút. Nếu nàng thẳng thắn với Ngu Thừa Diễn về chuyện cũng . Hết thảy tùy nàng."
Ngu Duy đắn đo một lúc, nàng giỏi che giấu, hơn nữa nghĩ đến việc khi về môn phái trở trạng thái như với Tạ Kiếm Bạch, chắc chắn nàng sẽ quen.
Chỉ là Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi đều thích , lỡ như để họ phát hiện nàng vẫn dính lấy Tạ Kiếm Bạch, lẽ họ sẽ càng ghét hơn.
Nàng vẫn là tin tưởng Tạ Kiếm Bạch hơn, thể giải quyết thì nhất định thể.
"Vậy vẫn là theo ." Ngu Duy lẩm bẩm: "Về là ôm một chút nào đúng ?"
Tạ Kiếm Bạch suy nghĩ một lát : "Ta thể đến tìm nàng buổi tối."
! Ngu Duy chống tay, nàng nghĩ đến mấy đây lén gặp Tạ Kiếm Bạch trong môn phái để uống m.á.u , họ thể tiếp tục như , chỉ cần để Thừa Diễn và A Ninh là .
Sau khi ngắm biển hoa, hai bắt đầu thật sự lên đường trở về.
Ngu Duy vốn còn lo ba ngày sẽ về kịp, Tạ Kiếm Bạch đưa nàng đến biển hoa mất một ngày, còn ăn cơm ở tiên thành gần đó. Dựa quãng đường lúc , nàng tưởng lúc về ít nhất cũng mất sáu, bảy ngày.
Kết quả là ba ngày, Tạ Kiếm Bạch quả nhiên ngày thứ ba đưa nàng về Huyền Thiên Tông đúng giờ, đường cũng để Ngu Duy đói, ba bữa một ngày của nàng đều giải quyết ở các tiên thành khác , bữa nào cũng ăn đồ nóng.
Bốn hẹn gặp ở chỗ cũ, thấy căn cứ bí mật bên bờ suối mà ở hai năm qua, Ngu Duy liền dâng lên cảm giác hoài niệm.
Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi sớm đợi ở bãi đất trống, mặt cả hai đều đen .
"Lăng Tiêu! A Ninh!"
Ngu Duy vui vẻ nhào tới chào hỏi họ, cũng vì thích Tạ Kiếm Bạch, thời gian bọn họ sớm tối ở bên . Giờ đây khi gương mặt giống Tạ Kiếm Bạch đến bảy phần của Ngu Thừa Diễn, trong đầu Ngu Duy khỏi nảy một dấu chấm hỏi.
Hai họ... thật sự giống nhỉ?
Ý nghĩ đầu tiên mãnh liệt đến trong lòng Ngu Duy.
Ngu Thừa Diễn cuối cùng cũng gặp nương , kiểm tra nàng một lượt từ xuống .
Ừm, gầy , chắc là bỏ đói. Y phục mặc vặn, là đồ mới, lẽ may đo bên ngoài. Tâm trạng cũng , chắc chịu ấm ức gì.
Không ngờ Tạ Kiếm Bạch chăm sóc cũng tệ nhỉ?
Sau khi xác nhận tình trạng của Ngu Duy, mới ngước mắt nam nhân , cất giọng phần trách móc: "Ngươi mà về, còn tưởng ngươi định bắt cóc giấu ."
"Huyền Thiên Tông ở đây, thể về." Tạ Kiếm Bạch bình thản đáp.
Ngu Thừa Diễn hừ nhẹ một tiếng sang Ninh Tố Nghi. Suốt thời gian qua, nữ t.ử bán tín bán nghi về phận của Tạ Kiếm Bạch, chỉ còn thiếu chứng cứ xác thực nữa thôi.
Hắn vốn định gì đó nhưng ngẩng đầu lên thấy ánh mắt kinh ngạc của Ninh Tố Nghi đang Tạ Kiếm Bạch, lướt qua , cuối cùng dừng ở Ngu Duy - ánh mắt nàng cứ đảo qua giữa ba , vẻ mặt sững sờ đến nên lời.
"A Ninh, ?" Ngu Duy cũng nhận thái độ khác thường của Ninh Tố Nghi.
Ninh Tố Nghi thậm chí còn thời gian để trả lời Ngu Duy. Nàng ba mặt mà gần như nghẹt thở.
Ba họ cạnh , rõ ràng chính là một nhà!
Đặc biệt là gương mặt của Ngu Thừa Diễn, thừa hưởng đường nét ngũ quan của Tạ Kiếm Bạch đôi mắt của Ngu Duy, càng càng thấy giống hai họ.
Sự đấu tranh suốt gần nửa tháng của Ninh Tố Nghi thất bại, nàng mà, mà thật sự là di của Ngu Thừa Diễn!
Tác giả lời :
A Ninh: Bạn nhất của là của một đứa trẻ , a! Sao thế !
-
Mối tình đầu của bình thường: A, chỉ cùng một tình yêu ngọt ngào.
Trái tim của Lão Tạ: Ta đập loạn một nhịp, ngươi thấy ?
Lão Tạ: Nghe thấy , đang suy nghĩ sẽ chôn cùng ở .
Chó con: ?