Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 67: Sự chuyển biến giữa họ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đối diện với ánh mắt mong chờ của Ngu Duy, thái dương Tạ Kiếm Bạch chút nhói đau.

Đôi mày kiếm của nhíu , mím môi, sửa đổi hành vi của Ngu Duy như thế nào.

Hắn đương nhiên rõ nam nữ nên tùy tiện như , nhất là khi Ngu Duy lẽ chỉ vì ham vui chứ thật sự động lòng với . Nàng hiểu, dung túng ngầm đồng ý để nàng , chút hiềm nghi như chiếm tiện nghi của tiểu cô nương.

Chỉ là tuy Tạ Kiếm Bạch hiểu đạo lý nhưng để diễn đạt thành lời mà thuyết phục Ngu Duy chút khó khăn.

Vạn năm qua, tâm tư của đều đặt kiếm đạo và công vụ, còn hiểu rõ chuyện trần tục, cho nên tuy trong lòng là sai, khó thể đạo lý .

Kết quả là trong thời gian ngắn Tạ Kiếm Bạch im lặng, Ngu Duy nhận hồi đáp trực tiếp nhích gần.

Nàng định bổ nhào lòng , Tạ Kiếm Bạch mau tay nhanh mắt, nắm lấy eo nàng, để nàng như ý.

"Ngu Duy!" Thái dương Tạ Kiếm Bạch giật thót, thấp giọng .

"Lại nữa?" Ngu Duy tóm trong tay, nàng ngây thơ : "Sao cho ôm nữa ? Chàng thật là kỳ lạ."

... Rốt cuộc là ai kỳ lạ chứ!

Ngón tay thon dài mạnh mẽ của Tạ Kiếm Bạch nắm lấy vòng eo mềm mại của Ngu Duy, nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay dường như càng lúc càng nóng, như bỏng .

"Nàng thể như , chúng ... thể như ."

Tạ Kiếm Bạch buông nàng nhưng nới lỏng một chút, Ngu Duy định dán sát , đành giữ nguyên tư thế để giữ cách với nàng.

"Nàng thể yên ?" Tạ Kiếm Bạch đau đầu : "Ta chuyện với nàng, chuyện nghiêm túc."

"Không thể ôm chuyện nghiêm túc ?" Ngu Duy hỏi.

"Không thể."

Thấy dáng vẻ thực sự kiên quyết của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Duy mới miễn cưỡng gật đầu, đồng ý yên.

Tạ Kiếm Bạch buông Ngu Duy , hai đối mặt , cuối cùng cũng chút dáng .

"Nàng thể tùy tiện hôn môi khác, đây là một chuyện mật." Tạ Kiếm Bạch : "Ra ngoài lâu như , nàng từng thấy ai như ?"

Tuy Tu Chân Giới cởi mở hơn phàm trần nhiều nhưng phong tục vẫn tương đối kín đáo, hiếm ai hôn yêu bên đường.

Ngu Duy ngẫm nghĩ một chút, hình như bất kể là ở môn phái ở bên ngoài, nàng thật sự từng thấy ai hôn môi bao giờ?

" thơm thơm mà." Nàng vui : "Người khác là khác, . Người khác gì thì liên quan gì đến ?"

Tạ Kiếm Bạch nhận lý lẽ với Ngu Duy là điều thể. Nàng một cách thế giới của riêng , khác biệt với những khác.

Hắn chỉ thể thuận theo logic của nàng, đau đầu hỏi: "Rốt cuộc nàng chỉ thơm một cái thơm ?"

Câu hỏi khó Ngu Duy.

Nàng nghiêm túc suy nghĩ về sự khác biệt giữa hai điều đó, nếu đổi Tạ Kiếm Bạch thành khác, ví dụ như Ngu Thừa Diễn? A , tại , nảy sinh ý nghĩ , bản năng của nàng kháng cự mà rùng .

Nếu đổi thành Ninh Tố Nghi... Ừm, thể thơm, nàng cũng bằng lòng thơm A Ninh. nếu thơm nàng đến mức nào thì , chỉ là thể chấp nhận mà thôi.

Chỉ khi nghĩ đến Tạ Kiếm Bạch, nàng mới rúc lòng , ôm, thơm , thấy mà thỏa hiệp - những thôi thúc đều là độc nhất vô nhị.

"Muốn thơm ." Vì thế Ngu Duy trả lời như .

Nàng thấy Tạ Kiếm Bạch sững sờ, ngay cả ánh mắt cũng hoảng loạn trong giây lát đột nhiên mặt , cúi đầu xuống.

Ngu Duy lúc còn hiểu thế nào là e thẹn, nàng chỉ nghi hoặc cho đến khi Tạ Kiếm Bạch điều chỉnh vẻ mặt, một nữa ngẩng đầu lên.

Yết hầu trượt một cái, khó khăn cất lời: "Tại ... thơm ?"

Tạ Kiếm Bạch là thích chuyện, cũng thích biểu đạt bản . Nếu một tia khả năng thì sẽ mở miệng. Đáng tiếc là gặp Ngu Duy.

Nếu Tạ Kiếm Bạch , Ngu Duy sẽ thật sự hiểu. Điều đó ép một nam nhân trầm mặc ít lời cũng mở miệng chuyện.

"Chính là thơm mà thôi." Ngu Duy chớp chớp hàng mi, nàng Tạ Kiếm Bạch thẳng thắn : "Ta ôm , thơm , dính lấy - chỉ nghĩ đến mới như thôi, thơm khác."

Tạ Kiếm Bạch Ngu Duy chăm chú, thở của dần trở nên nặng nề, dường như nhập thần nhưng nhanh tỉnh táo trở , thần sắc chút giằng xé.

"Bây giờ thơm ?" Ngu Duy yên, nàng chống nghiêng về phía , mong đợi hỏi.

Tạ Kiếm Bạch chút ngơ ngác, khẽ lẩm bẩm một : "Như đúng... nên..."

"Cái gì mà đúng với đúng, đúng là kẻ kỳ lạ." Ngu Duy lẩm bẩm.

Nàng cảm thấy Tạ Kiếm Bạch dường như còn bài xích như lúc nãy, cũng tức giận nữa liền mặc kệ cho gì, nàng sấn tới, vòng tay qua cổ Tạ Kiếm Bạch, ngẩng cằm lên hôn thêm một nữa.

Đôi môi mỏng lành lạnh mềm mại của nam nhân nhanh ch.óng trở nên nóng rực, dẫu đáp , Ngu Duy vẫn thơm thơm l**m l**m, tìm thấy niềm vui vô tận trong hành động đơn giản , căn bản tài nào dừng .

Nàng vốn tưởng đây chính là thơm một cái, mãi cho đến khi ngón tay Tạ Kiếm Bạch đang ôm eo nàng bỗng dùng sức, cúi đầu, ngậm lấy cánh môi mềm mại và đầu lưỡi đang loạn của Ngu Duy, thể Ngu Duy hôn đến mức ngửa liên tục.

"Ưm..."

Một ngày thường vẫn luôn lãnh đạm và bình tĩnh như Tạ Kiếm Bạch, ngờ khi hôn mạnh mẽ và dữ dội đến thế, Ngu Duy gần như thở nổi, nàng hôn đến đầu óc tê dại.

Qua một hồi lâu , Tạ Kiếm Bạch mới buông nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-67-su-chuyen-bien-giua-ho.html.]

Môi Ngu Duy hôn đến đỏ ửng, đôi mắt nàng chút mơ màng, đuôi mắt phiếm hồng, nàng ngừng th* d*c, mãi vẫn hồn.

Nhìn đôi mắt ngấn nước của nàng, ánh mắt Tạ Kiếm Bạch trở nên tối sầm .

Ngu Duy còn hồn, Tạ Kiếm Bạch một nữa cúi xuống, hôn lên đôi môi nàng. Ngu Duy hôn đến thể mềm nhũn, bất giác đè lên tấm t.h.ả.m một nữa.

Ngu Duy ngẩn cả , thơm một cái mà cũng thể như thế ?!

Ngay khoảnh khắc , nàng mới muộn màng nhận hình như chọc phiền toái lớn .

Tạ Kiếm Bạch đoạn tình tuyệt ái vạn năm nhưng , mà thì sẽ d*c v*ng, chỉ là Tạ Kiếm Bạch đè nén d*c v*ng của một con đến cực điểm.

Ngu Duy khơi gợi h*m m**n mà đè nén suốt vạn năm qua, hậu quả cũng vô cùng mãnh liệt.

Hơi thở lạnh lẽo của Tạ Kiếm Bạch mang tính xâm lược như công chiếm thành trì, thế công dữ dội như mưa bão, Ngu Duy vứt bỏ áo giáp, cổng thành rộng mở. Tạ Kiếm Bạch thầy dạy cũng hiểu, nhanh ch.óng bắt nạt đầu lưỡi mềm mại và khoang miệng của nàng.

Ngu Duy chút sức lực phản kháng, nàng hôn đến thất điên bát đảo, mãi đến khi Tạ Kiếm Bạch buông nàng , môi nàng hé mở ngừng th* d*c, Tạ Kiếm Bạch nghiêng đầu, men theo cánh môi nàng hôn xuống tận cổ.

Làn da trắng như tuyết của tiểu yêu miêu hằn lên những vết đỏ, mãi cho đến khi ch.óp mũi Tạ Kiếm Bạch chạm đến vạt áo xương quai xanh của nàng, nam nhân bỗng khựng , chút lý trí còn sót ghìm cương, buộc dừng bước.

Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu, thấy đôi mắt Ngu Duy ngấn nước, bờ môi đỏ mọng, cổ là dấu hôn, thở nặng thêm vài phần.

Hắn nhắm mắt, kéo giãn cách, gắng gượng xoay chuyển tâm niệm để bình tĩnh trở .

Mèo nhỏ còn dương oai diễu võ trêu chọc nay hôn cho ngoan ngoãn. Nàng chống dậy, Tạ Kiếm Bạch đang đả toạ để bình tĩnh nhỏ giọng : "Lúc nãy hung dữ quá, còn tưởng sẽ ăn luôn mất."

Một câu vu vơ của nàng cũng đủ loạn trái tim Tạ Kiếm Bạch, mở mắt nàng.

"Sợ ?" Tạ Kiếm Bạch thấp giọng : "Đây mới là con thật của ."

"Ý gì ?" Ngu Duy nghi hoặc hỏi.

Tạ Kiếm Bạch dời mắt, về phía rừng núi xa xăm.

Làn gió nhẹ mát lành của buổi chiều thổi qua, xua tan bầu khí nóng bỏng giữa hai lúc nãy.

"Ta là một con quái vật." Một hồi lâu , Tạ Kiếm Bạch : "Dù chỉ giải phóng một chút bản cũng khả năng tổn thương khác."

Cho nên, chỉ thể ngừng tự g**t ch*t chính , lấy trật tự quy tắc xiềng xích mới thể sống như một bình thường.

Ánh mắt lướt qua vết đỏ cổ Ngu Duy nhanh ch.óng cụp mắt xuống.

"Xin ." Hắn thấp giọng .

"Chàng tổn thương , xin ?" Ngu Duy nghi hoặc hỏi: "Tuy lúc nãy hung dữ thật, nhưng cũng thích mà."

Tạ Kiếm Bạch yên lặng nàng, vẻ mặt như tin cho lắm.

Ngu Duy nhướng mày bất mãn : "Chàng biểu cảm gì thế, tin ? Hừ... nếu thích thì sớm cào ."

Cả hai dường như cùng lúc nghĩ đến chuyện cào khi sờ tai nàng đây, vẻ mặt Tạ Kiếm Bạch dịu một chút, : "Ừm."

"Chỉ thế thôi ?" Ngu Duy hài lòng.

Ánh mắt Tạ Kiếm Bạch chút mờ mịt, dường như vẫn thể nắm bắt tâm trạng sáng nắng chiều mưa thất thường của Ngu Duy nhưng cũng cảm nhận phản ứng quá mức trì độn của so với chuyện kiếm đạo, vì thế mà xin : "Xin ."

Ngu Duy hừ một tiếng: "Còn bỏ chạy nữa ?"

Tạ Kiếm Bạch ngờ sự lùi bước và trốn tránh đó của Ngu Duy phát hiện, ngượng ngùng lắc đầu.

Ngu Duy nhưng Tạ Kiếm Bạch vẫn phản ứng gì, chỉ thẳng mắt nàng, đôi mắt giờ cảm giác ngây thơ trong sáng, thoáng chốc còn vẻ trầm như thường ngày, điều trông chỉ sàn sàn như tuổi của Ngu Thừa Diễn.

là một nam nhân ngốc nghếch, chẳng hiểu gì về chủ động cả, đẩy một cái mới nhúc nhích một cái.

Thôi , ai bảo nàng là một con mèo rộng lượng chứ, tha cho .

Ngu Duy buông lỏng sát khí đang khóa c.h.ặ.t hai dang tay .

"Ôm một cái."

Tạ Kiếm Bạch lấy tự do, ngay lúc , thể rời gặp bất kỳ trở ngại nào.

Hắn cúi mắt cổ tay ngước mắt Ngu Duy đang dang tay mặt, trong mắt thoáng qua một tia giằng xé.

Giây tiếp theo, Ngu Duy Tạ Kiếm Bạch ôm lòng.

Hơi thở mát lạnh quen thuộc bao bọc lấy nàng, dường như còn thêm một chút vị ngọt ngào.

Trước đây Ngu Duy cũng luôn thích dính lấy Tạ Kiếm Bạch nhưng , nàng nhận điều gì đó đổi.

Hóa là vì Tạ Kiếm Bạch đây gần như bao giờ chủ động chạm nàng, dù chỉ là những tiếp xúc đơn giản cũng chỉ nhẹ nhàng như đỡ lấy eo mà thôi. nam nhân ôm lấy lưng nàng, bàn tay to lớn và mạnh mẽ ấn nàng lòng .

Trong vòng tay đầy cảm giác an , hàng mi Ngu Duy khẽ run, nàng nhắm mắt .

Dù vẫn hiểu rõ nhưng nàng thích sự chuyển biến giữa họ.

—--

Tác giả lời :

Chó con: Đạo đức ở , pháp luật ở !

 

 

Loading...