Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 66: Muốn thơm thơm thì có gì sai

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tạ Kiếm Bạch mà Ngu Duy quen thuộc là một nam nhân đạm bạc, trầm như tùng bách núi cao.

Tạ Kiếm Bạch luôn điềm nhiên, dường như chuyện gì đời thể lay động . Hắn luôn cho cảm giác an , sự mạnh mẽ của , sự tuân thủ quy tắc của , dẫu cho Thái Sơn sụp đổ mắt, dường như cũng thể Tạ Kiếm Bạch giải quyết một cách lặng lẽ.

Hắn là thần tiên mạnh nhất thế gian nhưng tự tay nhốt l.ồ.ng giam, dùng giáo điều nghiêm khắc để trói buộc bản . Mà giờ đây, cái l.ồ.ng giam Tạ Kiếm Bạch dùng để trói buộc chính dường như vang lên tiếng vỡ vụn giòn tan.

Đôi mắt Tạ Kiếm Bạch sâu thẳm như biển, chằm chằm Ngu Duy, hình rắn chắc của kiếm tu lớp đạo bào căng cứng như mãnh thú, bờ lưng phập phồng theo nhịp thở.

Ánh mắt của mang tính xâm chiếm như , khiến cho Ngu Duy lúc mới muộn màng nhận nguy hiểm.

Nàng thử cử động cánh tay, Tạ Kiếm Bạch chỉ dùng một tay đủ để kìm c.h.ặ.t hai cổ tay nàng, nàng còn đường lui.

Trạng thái của Tạ Kiếm Bạch vẻ . Khác với vẻ điềm nhiên bình tĩnh thường ngày, nam nhân lúc mang theo thở lạnh lẽo nguy hiểm, như thể mặt nạ của vỡ tan, cuối cùng để lộ một tia hung bạo và công kích từ sâu trong nội tâm.

Ngu Duy hiểu xảy chuyện gì, đương nhiên nàng cũng hiểu tại Tạ Kiếm Bạch đột nhiên trở nên vui như , còn để lộ bộ dáng đáng sợ đến thế.

Bị bóng của nam nhân bao phủ bên , đây là một vị trí yếu thế và bất lợi, nàng giống hệt như một chú mèo con hổ dữ đè móng vuốt.

Ngu Duy chút thoải mái vì sự xâm lược mà nam nhân thể hiện, hàng mi nàng khẽ run, nhỏ giọng : "Tạ Thanh, giận ? Ưm..."

Nửa câu của nàng nuốt ngược trong, vì Tạ Kiếm Bạch đột ngột rút ngắn cách giữa hai .

Hơi thở nóng rực của Tạ Kiếm Bạch phả lên má nàng, nàng thấy đáy mắt sâu thấy đáy như đang ấp ủ một cơn bão lớn.

Hắn rũ mắt, chuyên chú cánh môi, cằm và chiếc cổ trắng ngần của nàng như thể đang dùng ánh mắt để đo đạc nàng từng tấc một.

...Không xong , hình như Tạ Kiếm Bạch cũng ăn nàng thì ?

Ngón tay thon dài mạnh mẽ của nam nhân khẽ lướt qua má Ngu Duy, cuối cùng dừng cổ nàng.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên mạch đập da, làn da trắng như tuyết của Ngu Duy nhanh ch.óng ửng đỏ.

Cổ là một trong những điểm yếu chí mạng của con , đây nghi ngờ gì là một hành động nguy hiểm, trong cảnh khác, nó thể xem như một lời đe dọa.

Thế nhưng Ngu Duy hề cảm giác nguy hiểm, thậm chí nàng hề giãy giụa phản kháng. Hay cách khác, trong tiềm thức, nàng tin rằng Tạ Kiếm Bạch sẽ hại .

Hơi thở lạnh lẽo của Tạ Kiếm Bạch bao quanh nàng, lúc đầu Ngu Duy chỉ cảm nhận sự lạnh lùng và bài xích của , nhưng dần dần, nàng nhận trong thở của dường như một tia... sợ hãi... gần như thể nhận thấy?

Tại sợ hãi?

Khi Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt trong veo sáng ngời của nàng, trong đó hề chút sợ hãi nào, chỉ vài phần nghi hoặc .

Ngực Ngu Duy khẽ phập phồng theo nhịp thở, nàng hé đôi môi mỏng, dùng giọng điệu mềm mại mơ màng gọi tên giả của Tạ Kiếm Bạch.

Hơi thở nguy hiểm nam nhân tan , như thể chìm sâu trong cơn chấn động tinh thần dữ dội của chính , đến tận giây phút mới đột nhiên thanh tỉnh.

Tạ Kiếm Bạch hồn, sững sờ nàng, dường như lúc mới chậm nửa nhịp nhận hành động xâm lược của cách quá gần giữa hai .

Hắn buông cổ tay nàng , đột ngột lùi về , ánh nắng rọi lên Ngu Duy. Tạ Kiếm Bạch ngây ngẩn bên cạnh Ngu Duy với vẻ mặt mờ mịt và trống rỗng.

"Tạ..."

Ngu Duy chống dậy, nàng định thì thấy Tạ Kiếm Bạch khẽ cau mày, nghiêng , đột nhiên ho một ngụm m.á.u.

Khác với m.á.u tươi mà nàng thường hút, m.á.u Tạ Kiếm Bạch ho màu vàng kim. Hắn bịt miệng nhưng m.á.u vàng vẫn ngừng chảy qua kẽ tay rơi xuống đất.

Tạ Kiếm Bạch dường như thể kiểm soát phản ứng của cơ thể , càng ho càng dữ dội, cho đến khi Ngu Duy thấy tất cả phần da lộ bên ngoài của , từ cánh tay đến cổ và má đều hiện lên những đồ đằng chú ấn màu vàng kim.

Đồ đằng tựa như bụi gai quấn c.h.ặ.t lấy Tạ Kiếm Bạch, tỏa ánh sáng vàng kim, vẻ thần thánh khiến cảm thấy ngạt thở, mãi cho đến khi dần bình phục, chúng mới từ từ tan .

Ngu Duy hiểu về tu sĩ nên nàng rốt cuộc xảy chuyện gì. Nếu Ngu Thừa Diễn ở đây, hẳn sẽ ngay lập tức nhận đây là biểu hiện đạo tâm bất của Tạ Kiếm Bạch, và ... đây là chuyện nghiêm trọng.

Tạ Kiếm Bạch thành tiên vạn năm, ngũ giác đều mất hết. Hắn duy trì sự cân bằng tinh thần của bản cần bỏ công sức nhiều hơn thường nhiều.

Đạo tâm của sinh trưởng trong một khuôn khổ dựng nên bởi kỷ luật sắt thép, trật tự và quy tắc. Ý nghĩa duy nhất mà tìm thấy cho sự tồn tại của chính là loại bỏ hết thảy nhân tính và tư tâm, mài giũa bản thành một món v.ũ k.h.í sắc bén, cống hiến cho Thiên Đình và bộ thiên hạ.

Còn Ngu Duy, trong khoảnh khắc rung động, dẫu nàng hiểu tình yêu là gì vẫn thể tự do theo ý , bản năng dẫn lối.

Nàng thậm chí còn hiểu rõ tình cảm và h*m m**n của , phân biệt nụ hôn và việc hút m.á.u qua tiếp xúc da thịt nhiều đây gì khác biệt, thế nên nàng hôn liền hôn. Đối với nàng, chuyện chẳng đáng là gì, nàng hề hành động đường đột của sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến Tạ Kiếm Bạch đến mức nào.

Tạ Kiếm Bạch dù bao giờ gì nhưng hành động thực tế trong cuộc sống đủ nghiêng về phía Ngu Duy, điều, thể tự nhủ rằng đây là chức trách, là trách nhiệm của , liên quan gì đến cảm xúc cá nhân.

Dù sâu trong lòng, vô cùng rõ ràng rằng thái độ của khi đối mặt với Ngu Duy sự khác biệt một trời một vực so với khi xử lý công vụ đây.

Hắn thể lừa dối lâu, nhưng Ngu Duy hôn , mạnh mẽ x.é to.ạc lớp vỏ tự lừa dối của trong suốt thời gian qua.

Mọi thứ đều đang vượt khỏi tầm kiểm soát, điều đó khiến Tạ Kiếm Bạch cảm thấy sợ hãi.

Lý trí mách bảo rằng, nên kéo thứ đang mất kiểm soát trở đúng quỹ đạo, ví như - giải quyết ngọn nguồn khiến mất kiểm soát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-66-muon-thom-thom-thi-co-gi-sai.html.]

Thế nhưng khi đối mặt với Ngu Duy, trong lòng lấy một tia sát ý, thể chuyện tổn thương nàng, thậm chí ngay cả ý niệm như cũng thể nảy sinh!

Hắn cảm tình với Ngu Duy.

Khi ý nghĩ xuất hiện trong đầu Tạ Kiếm Bạch, mất sự cân bằng.

Người vô tâm động lòng, đạo tâm Tạ Kiếm Bạch bất , tinh thần chấn động, kéo theo vô cấm chế phản phệ, dùng nỗi đau khắc xương tuỷ để đổi lấy sự bình tĩnh.

Cơn chấn động mà Tạ Kiếm Bạch chịu ở kiếp còn lớn hơn ở kiếp . Kiếp và Ngu Duy tự do yêu đương, thứ diễn như nước chảy thành sông. ở kiếp , khi gặp Ngu Duy, Tạ Kiếm Bạch chuyện từ Ngu Thừa Diễn.

Hắn cảm thấy tương lai thành hài t.ử thật hoang đường và khó tin, ngay từ đầu tiếp cận Ngu Duy với thái độ phủ nhận.

Tạ Kiếm Bạch rõ ràng thấy vận mệnh của nhưng vẫn bước lên con đường tương tự, điều ảnh hưởng đến đạo tâm của càng nhiều hơn.

Nam nhân thở hổn hển, ngẩng đầu Ngu Duy đang bên cạnh với vẻ mặt mờ mịt nhưng chút lo lắng cho . Tạ Kiếm Bạch khẽ mím đôi môi mỏng, ánh mắt lóe lên.

Không thể tiếp tục như nữa.

Đây là cơ hội cuối cùng để đưa thứ trở đúng quỹ đạo.

Ngu Duy hiểu tu sĩ nhưng nàng đầu tiên thấy Tạ Kiếm Bạch để lộ vẻ yếu đuối rõ ràng đến như , trong mắt một tia bi thương bình tĩnh nhưng nhiều hơn cả là sự quyết tuyệt.

Tim nàng đập mạnh một cái. Ngay khoảnh khắc , Ngu Duy bỗng nhận , Tạ Kiếm Bạch sắp bỏ trốn, giống như ở Tuyết Đảo !

Chỉ là gì đó khác lạ, tựa như... nếu để mặc rời , nàng sẽ vĩnh viễn mất thứ gì đó.

Trước khi Tạ Kiếm Bạch hành động gì khác, Ngu Duy vươn tay, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay . Nàng thậm chí còn thầy dạy cũng hiểu, vận dụng sát khí bện thành một sợi dây thừng, quấn c.h.ặ.t cổ tay hai với , chặn khả năng bỏ chạy.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Duy nhíu mày, nàng nhoài về phía , hung hăng : "Chàng định chạy !"

"Ngu Duy, buông tay ." Tạ Kiếm Bạch trầm giọng .

"Ta buông đấy. Chàng đúng là một kẻ kỳ lạ, rốt cuộc đang nghĩ gì , chẳng chút nào." Ngu Duy lẩm bẩm: "Nếu vui, thẳng ? Ta chẳng sai điều gì cả..."

Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt mèo của Ngu Duy nhanh ch.óng hướng khác.

"...Tại nàng ?" Một hồi lâu , Ngu Duy thấy khẽ cất lời.

"Làm gì cơ?" Ngu Duy vô cùng mờ mịt.

Tạ Kiếm Bạch đành nàng, ánh mắt lướt xuống đôi môi nàng, gì nhưng Ngu Duy hiểu.

"Chàng cái ?" Ngu Duy chỉ môi vô tội : "Thấy môi mềm quá, c.ắ.n thử một cái, thế là c.ắ.n thôi. Ta vẫn c.ắ.n , nổi giận?"

Tạ Kiếm Bạch nàng chăm chăm hít một thật sâu.

"Chỉ vì thế thôi ?" Hắn trầm giọng hỏi: "Nàng luôn gì thì nấy, nếu nàng c.ắ.n khác thì cũng sẽ như ư?"

Tạ Kiếm Bạch dường như thật sự nổi giận nhưng Ngu Duy vẫn chút mờ mịt, nàng thực sự rốt cuộc vui vì điều gì.

"Ta gì với thì liên quan gì đến khác, khác là ai chứ?" Nàng thắc mắc hỏi.

"Không ." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng đáp: "Cũng thể là Tống Tuyết Thâm."

Cũng thể là Tiêu Dực. Tiêu Thiên tôn ở Thiên giới duyên với nữ giới, phần lớn tiên t.ử Thiên giới đều ái mộ . Có điều Ngu Duy vẫn gặp Tiêu Dực, hình như bây giờ nhắc đến cũng ý nghĩa gì.

Vừa lời Tạ Kiếm Bạch, mặt Ngu Duy nhăn vì khó hiểu.

"Tống Tuyết Thâm? Sao c.ắ.n ? Hắn ngửi nhạt nhẽo như , chắc chắn ăn cũng chẳng ngon." Ngu Duy nghi hoặc : "Ta chỉ thích thôi, , còn thích cả Ngu Thừa Diễn nữa. thể c.ắ.n, những khác cũng chẳng hứng thú, chỉ c.ắ.n thôi."

Cái "thích" mà Ngu Duy lẽ chỉ là theo một nghĩa rộng hơn. Thế nhưng nàng vẫn cảm nhận thở vốn căng c.h.ặ.t của Tạ Kiếm Bạch chợt thả lỏng, tâm trạng dường như cũng dịu .

Nàng vẫn chút hiểu, nàng chân thành : "Chàng thích khác chạm môi ? Nếu thì tại tức giận. Ta các yêu tộc khác cũng nhiều nơi cho chạm , yêu tộc ai v**t v* thế nào cũng như là hiếm thấy lắm đó."

"Đừng những lời như , tức giận." Tạ Kiếm Bạch bất đắc dĩ : "Chỉ là việc nàng quá đường đột, đây là một chuyện mật, thể tùy tiện như ."

Tạ Kiếm Bạch một tràng như , tai Ngu Duy tự động lọc bỏ, chỉ rằng giận. Còn về mật - nàng thấy họ mật mà.

"Ồ." Nàng : "Nếu giận, chúng thơm thơm tiếp ?"

Tạ Kiếm Bạch: ...

Hắn thật sự sắp phát điên .

—--

Tác giả lời :

Tiêu Dực: gửi một lời cảm ơn tới ông nhé, ông bạn già của , bình thường còn chẳng thèm liếc một cái, đến lúc nhớ tới .

 

 

Loading...