Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 62: Một bài học

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bên trong tòa tháp rõ ràng bao phủ bởi một trận pháp gian lớn, gian vô cùng rộng rãi, lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài.

Chỉ từ tầng một đến tầng ba mới bàn ghế đặt quanh sân khấu, còn ở các bậc thang cao hơn, chỉ thể chen chúc cùng xuống như hai họ.

Rất nhanh, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.

Tu sĩ đài lượt mang những pháp bảo và đan d.ư.ợ.c trân quý hoặc hiếm thấy, nhiều pháp khí nổi danh, món đồ giá trị cao nhất bán thành công với giá một nghìn thượng phẩm linh thạch - cái giá lẽ là gì với các gia tộc lớn nhưng đối với tu sĩ bình thường, đây là một cái giá đắt đỏ.

Một nghìn thượng phẩm linh thạch tương đương với mười vạn hạ phẩm linh thạch, đủ cho một tiểu môn phái duy trì trong một thời gian dài.

Phần lớn vật phẩm đấu giá đều các tu sĩ ở ba tầng mua, cũng một vài món các tu sĩ bậc thang mua , khí bộ buổi đấu giá vô cùng náo nhiệt và quy củ, dường như bất kỳ điểm đáng ngờ nào.

Hai canh giờ , buổi đấu giá kết thúc.

Trên đài tròn, nam nhân trông như chưởng sự mỉm chắp tay cung tiễn những xem rời , buổi đấu giá tiếp theo sẽ tổ chức ba ngày nữa.

Các tu sĩ lượt rời , để tránh quá lộ liễu, Tạ Kiếm Bạch cũng đành theo dòng chầm chậm ngoài.

Những ngón tay thon dài của vẫn lặng lẽ v**t v* con mèo nhỏ trở nên ủ rũ ngay từ khi tháp, tạm thời đưa nó rời khỏi khu vực gần tòa tháp.

Sau khi xa khỏi nơi đó, tiểu yêu miêu mới thở một , trông vẻ lấy chút tinh thần.

"Buổi đấu giá đó vấn đề gì ?" Nó ngẩng đầu hỏi.

"Buổi đấu giá vấn đề nhưng trong tòa tháp chắc chắn bí mật." Tạ Kiếm Bạch .

Mèo con ở trong lòng họ ngày càng xa tòa tháp, nó chút khó hiểu: "Vậy tại bây giờ rời , điều tra nữa ?"

"Còn chuyện quan trọng hơn."

Tiểu yêu miêu nhanh chuyện quan trọng hơn là gì. Tạ Kiếm Bạch tìm một góc phố vắng vẻ, đưa cánh tay về phía nó.

Mèo con ngẩng đầu, dường như cảm nhận sự khó hiểu của nó, Tạ Kiếm Bạch giải thích: "Nàng nên bổ sung chút năng lượng."

Từ khi ở bổ sung năng lượng sinh từ những tiên thành và con khác ở bên ngoài, tiểu yêu miêu còn khát m.á.u như khi còn ở môn phái nữa.

Có lẽ vì đây nó thực sự thiếu dinh dưỡng, nó cần nuôi dưỡng bằng những nguồn năng lượng khác , dù những nguồn năng lượng đó yếu ớt và mang vị bình thường nhưng quan trọng đối với sức khỏe của cơ thể nó. Lợi ích cũng giúp nó cần lúc nào cũng chăm chăm Tạ Kiếm Bạch, năng lượng hấp thụ khi đồng hành là đủ .

, tiểu yêu miêu quả thật một thời gian uống m.á.u của Tạ Kiếm Bạch.

Lúc , khi phát hiện năng lượng của còn tác dụng dỗ dành nó, Tạ Kiếm Bạch mới đề xuất phương pháp cung cấp nguyên thủy nhất giữa hai .

Cánh tay đưa đến mặt, mèo con chút do dự, quen đường quen lối tìm đến mạch m.á.u của Tạ Kiếm Bạch, c.ắ.n xuống một cách chính xác.

Dòng m.á.u mang theo vị ngọt thanh tràn khoang miệng, sự bất an và bồn chồn vô cớ trong lòng mèo con cũng sự mát lạnh xua tan, khiến nó dần dần yên tĩnh trở .

Bất tri bất giác, mèo con trong lòng Tạ Kiếm Bạch biến thành một thiếu nữ, nàng dựa lòng , vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t cánh tay Tạ Kiếm Bạch buông.

Ngu Duy từ mèo biến thành , kích thước răng nanh đương nhiên cũng đổi theo. Nàng hề buông , Tạ Kiếm Bạch thể cảm nhận rõ ràng vết thương của răng nhọn lớn hơn c.ắ.n, đó tuyệt đối là cảm giác dễ chịu gì nhưng nam nhân một lời nào.

Hắn buông Ngu Duy , để nàng tựa vòng tay , từ từ hồi phục. Mọi chuyện dường như đang tiến triển , vẻ thành công xoa dịu tiểu yêu quái đang thoải mái.

Ngay lúc đó, sống lưng Ngu Duy đột nhiên căng cứng như một cái cây nhỏ bẻ cong, nàng đột ngột đẩy Tạ Kiếm Bạch , cả kiểm soát mà ngã nhào xuống đất.

Tạ Kiếm Bạch phản ứng nhanh, lập tức kéo nàng trở .

Hắn thấy đồng t.ử Ngu Duy giãn , môi nàng hé mở, thở hổn hển ngừng, vài lọn tóc mai bên má lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh, tựa như đang chìm sâu trong ác mộng mà thể tỉnh .

"Ngu Duy!" Tạ Kiếm Bạch trầm giọng gọi.

Lòng bàn tay áp bụng Ngu Duy, truyền lực của động phủ đan điền của nàng, gần như là ép năng lượng tận miệng nàng.

Bị luồng sức mạnh lạnh lẽo của Tạ Kiếm Bạch k*ch th*ch, Ngu Duy rùng một cái, đôi mắt vốn tan rã dần tập trung trở , những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi dính má nàng, Tạ Kiếm Bạch bất giác đưa tay gạt cho nàng.

"Đỡ hơn chút nào ?" Giọng vô thức dịu vài phần.

Ngu Duy yếu ớt gật đầu, nàng tựa lòng Tạ Kiếm Bạch một lúc, nhịp tim đập dồn dập mới dần trở bình thường.

Vừa nàng vốn đang uống m.á.u của nam nhân ngon lành, trạng thái cũng dần lên, thậm chí còn trở hình ở chế độ tiết kiệm năng lượng.

Ngay lúc nàng đang nuốt thứ m.á.u tươi ngon lành đó, chỉ trong một cái chớp mắt, nàng đột nhiên rơi một khung cảnh khác.

Mọi thứ xung quanh đều là hư ảnh, thể rõ. Nàng quên mất đang ở , quên cả Tạ Kiếm Bạch. Nàng cảm thấy mệt mỏi và tức giận, vì nàng ghê tởm thứ m.á.u trong miệng , nó vị tanh nồng và ghê tởm, cùng với m.á.u là ác niệm xa, đậm đặc của chủ nhân nó.

Đó lẽ là m.á.u của một kẻ ác nào đó, Ngu Duy uống, nhưng nàng thể dừng ... Nàng cố gắng uống hết chỗ m.á.u đó, nhanh mang đến một bát m.á.u tươi còn bốc nóng, cứng rắn nhét vành bát miệng nàng, đổ hết bát m.á.u đó .

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ngã xuống, Ngu Duy như trải qua một thời gian dài đằng đẵng, nàng thậm chí còn quên mất ép uống bao nhiêu m.á.u, ngay lúc Tạ Kiếm Bạch đ.á.n.h thức, phản ứng đầu tiên của nàng chính là đẩy cánh tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-62-mot-bai-hoc.html.]

Ngu Duy khó khăn lắm mới tỉnh táo , nàng liếc thấy vết m.á.u tay áo Tạ Kiếm Bạch, dày cuộn lên, như thể một nữa rơi cơn ác mộng .

Sau khi Ngu Duy hồi phục và gắng gượng kể chuyện kỳ lạ trải qua, Tạ Kiếm Bạch chau mày, sắc mặt chút nặng nề.

Ngu Duy thấy nơi quen mắt, thậm chí còn đột nhiên thấy cảnh tượng kỳ lạ, điều đó nghĩa là thể nàng thực sự đến đây và trải qua những chuyện đó.

Vì thời thiếu niên đây của nàng, phần lớn nữ tu trong môn phái đều xem nàng như nhưng thực tế, Tạ Kiếm Bạch chứng kiến sự đời của nàng ở Vạn Cốt Chi Địa, song thể xác định đó là khi nào.

Ngu Duy ký ức đầu đời, ký ức của nàng bắt đầu từ lúc lang thang ở biên giới nhân loại, vài năm đội t.ử Huyền Thiên Tông do Tống Tuyết Thâm dẫn đầu đưa về môn phái.

Không ai nàng thực sự đời bao nhiêu năm, càng thể đó nàng trải qua những gì.

Đây là đoạn ký ức mất của Ngu Duy ? Trước khi lang thang ở biên giới nhân giới, lẽ nàng liên quan đến khu chợ đen , thậm chí còn từng ngược đãi.

Chỉ là đổ m.á.u... tại chọn cách ? Lẽ nào đối phương phận hung thú của nàng, dùng cách để kích phát hung tính của nàng?

câu hỏi nảy sinh, nhưng dù thế nào nữa, nhất định đến toà tháp thêm một nữa.

Tạ Kiếm Bạch lướt qua chuyện trong đầu, cúi xuống Ngu Duy, ngắn gọn suy nghĩ của .

"Ngươi ở đây lẽ sẽ ngày càng khó chịu, sẽ đưa ngươi ." Tạ Kiếm Bạch trầm giọng : "Ta sẽ tiếp tục điều tra chuyện ."

Bàn tay Ngu Duy nắm c.h.ặ.t vạt áo , nàng nghỉ ngơi một lát mới lên tiếng: "Ta , chúng cùng ."

"Nếu nơi thật sự liên quan đến , lẽ sẽ nhớ nhiều chuyện hơn." Ngu Duy nhỏ giọng : "Xem nhiều thoại bản như , ai cũng quá khứ, chỉ , cũng , rốt cuộc quên những gì..."

Tạ Kiếm Bạch nàng, dừng một lúc lâu ngắn gọn đáp: "Được, thì cùng ."

Ngu Duy một nữa biến thành mèo. Tạ Kiếm Bạch điều chỉnh dây đeo theo ý nó, để túi vải ở vị trí n.g.ự.c khoác áo choàng ngoài. Như túi vải sẽ tự nhiên đè lên khe hở của áo choàng, chỉ để hở một góc, đủ cho đầu mèo con chui .

Độ cao quả thực là hảo.

Mèo con hài lòng. Tạ Kiếm Bạch cái gáy đầy lông và hai cái tai đang lanh lợi xoay tới xoay lui của nó, trong lòng chút tiếc nuối. Vị trí sẽ tiện v**t v* lông nó nữa.

Hai rời khỏi góc khuất đó, họ tiếp tục công việc rình rập đó, quan sát các tu sĩ qua con đường chính tòa tháp, xem xem thể tìm manh mối gì .

Ngay lúc đó, mèo con kêu lên một tiếng.

"Meo!"

Là Tống Tuyết Thâm!

Ngay cả Tạ Kiếm Bạch, thể cảm nhận sức mạnh sinh mệnh cũng thể nhận chính xác phận của khác giữa một con phố đầy những tu sĩ đeo mặt nạ che mặt, nhưng tiểu hung thú thì thể.

Khí tức mỗi đều là độc nhất vô nhị, gắn liền với phẩm cách và hành vi của họ.

Tống Tuyết Thâm, vị đại sư kiếm tu chuẩn mực và khí tức nhạt nhẽo như nước lã của trở nên vô cùng nổi bật giữa một con phố đầy những kẻ lòng khó lường.

Nhìn cùng hai tu sĩ khác cũng che chắn kín mít tiến về phía tòa tháp, Tạ Kiếm Bạch hiểu : "Bọn họ đang thực hiện nhiệm vụ môn phái."

Nơi cách Huyền Thiên Tông xa vạn dặm nên Tạ Kiếm Bạch cũng nghĩ đến việc tìm kiếm manh mối liên quan trong hệ thống môn phái. Xem ba t.ử Huyền Thiên Tông do Tống Tuyết Thâm dẫn đầu nhận ủy thác mới đến nơi xa xôi để điều tra khu chợ đen.

"Chúng gì bây giờ?" Mèo con hỏi.

Tạ Kiếm Bạch : "Dạy cho họ một bài học."

Mèo con: "Nghe hiểu."

"Vừa tòa tháp thông báo buổi đấu giá sẽ tổ chức vài ngày nhưng vẫn về phía , bao gồm cả Tống Tuyết Thâm. Cho nên, tòa tháp vẫn hoạt động, chỉ là mở cửa công khai mà thôi." Tạ Kiếm Bạch giải thích.

Mèo con: "Ồ, hiểu ! Vậy Tống Tuyết Thâm và những khác chắc chắn cũng tín vật tương tự như ngọc bội chứ?"

"Không sai."

Mèo con: "Vậy chúng sẽ..." hợp tác với Tống Tuyết Thâm?

Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh trả lời: "Đoạt lấy tín vật của họ."

Mèo con: ?

—-

Tác giả lời :

Chó con: Ngươi đang ! Đừng dạy hư nàng, trật tự của ngươi ! (hét lên)

Mèo con: Hắn chút thú vị, thích!

 

 

Loading...