Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 61: Quen thuộc một cách khó hiểu
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Duy về phía đám đông, bất giác, luồng khí tức thanh lãnh quen thuộc một nữa áp sát từ phía .
Không cần đầu, nàng cũng là nam nhân kiệm lời theo.
Vì đoàn múa lân, múa rồng và xe hoa dài qua, đám đông đường đều dạt sang hai bên, trong dòng chút hỗn loạn, mất trật tự ban đầu.
Ngu Duy cảm nhận vai chạm n.g.ự.c Tạ Kiếm Bạch, nam nhân nghiêng bên cạnh nàng, che chắn cho nàng khỏi qua kẻ .
Hắn trở dáng vẻ ngụy trang thường ngày, trông chỉ như một nam tu bình thường nhưng xung quanh dường như một khí trường vô hình, khiến những đường lướt qua hai đều bất giác nghiêng vai né tránh, Ngu Duy thật sự hề chen lấn.
Tạ Kiếm Bạch tuy gì nhưng dùng ngôn ngữ cơ thể lặng lẽ để thể hiện sự nhượng bộ, để cách giữa họ trở như .
Thế nhưng mèo con dễ dỗ dành như - lúc nàng gần gũi thì Tạ Kiếm Bạch né tránh. Bây giờ chủ động đến lành, Ngu Duy còn lâu mới thèm để ý đến !
Ngu Duy thèm Tạ Kiếm Bạch lấy một cái, nàng tăng tốc, kéo xa cách với , kết quả là tu vi của nam nhân cao thâm, dù nàng đổi tốc độ thế nào, vẫn nhanh chậm theo nàng một bước.
Tu sĩ đáng ghét!
Con đường phía ngày càng tắc nghẽn, đường kẻ dừng ở giữa xem xe hoa, kẻ ngắm các sạp hàng bên cạnh, lối chỉ còn cách rộng bằng nửa , qua chen lưng kề lưng giữa đám đông.
Tạ Kiếm Bạch nay vốn thích những thứ hỗn loạn và vô trật tự, đặc biệt là những nơi náo nhiệt đông đúc thế . Nhìn cảnh tắc nghẽn phía , khẽ cau mày.
Và ngay lúc đó, đột nhiên cảm nhận tiểu hung thú bên cạnh nữa. Khí tức của Tạ Kiếm Bạch lập tức trở nên rét lạnh, trái , xung quanh vẫn ồn ào náo nhiệt nhưng thấy bóng dáng Ngu Duy .
Ngu Duy dùng chiêu thức học khi giao đấu với để thoát khỏi .
Hóa thành dạng mèo xuyên qua nơi đông đúc, tiểu yêu miêu dễ dàng đến con đường bên ngoài khu phố.
Nó cảm nhận dòng sông nhỏ tạo thành từ năng lượng sinh mệnh của vô trong bộ tiên thành, trong đó một nhánh dường như đang lan về phía ngõ cụt.
Mèo con theo sự dẫn dắt của sức mạnh. Sau khi rời khỏi Tạ Kiếm Bạch, trong khí gần như còn chút sát khí nào, nó bắt đầu dùng bản năng để học cách 'tóm lấy' năng lượng sinh mệnh của kẻ khác để tiếp tục che giấu tung tích của .
Năng lượng sinh mệnh sinh linh, hai mặt âm dương của năng lượng đều là những tồn tại cao hơn cả sinh linh, giống như thường thể thấy hồn phách. Mà tiểu yêu miêu tổ tiên cùng nguồn gốc với sát, ở một mức độ nào đó, nó là một tồn tại cao hơn sinh linh bình thường, thậm chí còn cao hơn cả thần tiên thông thường.
Chỉ cần nó học cách dùng nguồn năng lượng mà khác thấy để che giấu bản , về lý thuyết, nó thể duy trì trạng thái ẩn mặt các tu sĩ ở cấp độ tu vi.
Mèo con xổm mái hiên bên cạnh, cúi đầu các tu sĩ thỉnh thoảng con ngõ cụt tối tăm, đầy rác rưởi , bóng dáng họ biến mất trong khí. Nó để ý thấy những đều một mặt dây chuyền màu đỏ.
Chọn đúng thời cơ, nó nhẹ nhàng nhảy lên, ngay khoảnh khắc một tu sĩ khác kết giới khí, nó đạp lên đầu , cùng tiến nhanh ch.óng rời .
Tu sĩ cảm nhận gì sờ sờ tóc , tưởng là do d.a.o động khi kết giới nên cũng để tâm lắm.
Mèo con nấp trong góc, đợi đến khi chắc chắn phát hiện, nó mới thò đầu từ bậc thềm, quan sát môi trường xung quanh, cảnh tượng nó thấy khiến mắt mèo của nó mở to.
Ngõ cụt ở lễ hội đèn l.ồ.ng ngờ dẫn đến một khu chợ khác.
Chẳng qua là khu chợ mắt nó còn rộng lớn và quy mô hơn nhiều. Không chỉ mặt đất sáng rực đèn đuốc mà các cửa tiệm còn kéo dài lên tận trời cao, thể thấy nhiều tu sĩ đang bay lượn .
So với những 'món đồ bình dân' và những vật dụng thông thường dành cho tu sĩ bày bán bên ngoài, những thứ bán trong khu chợ ngầm còn đa dạng và kỳ lạ hơn nhiều, mang theo một sắc thái khác.
Một vài cửa tiệm bán đan d.ư.ợ.c, v.ũ k.h.í, pháp bảo thì còn xem như bình thường. những gian hàng khác bán cả những tảng xương thịt lớn của yêu thú, ma thú, những lá bùa hình thù kỳ dị, thậm chí còn nơi bán đồ vật vẫn còn đượm sát khí, là hung vật.
Trên đường phố, ít tu sĩ qua đều đội mũ trùm hoặc đeo mặt nạ để che giấu dung mạo và phận.
So với khu chợ náo nhiệt trong tiên thành, nơi đây dường như một luồng khí tức nguy hiểm, ngay cả tiếng khách hỏi giá cũng hạ giọng, cả con phố toát lên một sự yên tĩnh đầy ngột ngạt như một cơn sóng ngầm cuộn chảy.
Bị bầu khí ảnh hưởng, dù ai thấy nhưng bước chân của mèo con vẫn nhẹ nhiều.
Tiểu yêu miêu ẩn chạy khắp khu chợ ngầm. Nó ở đây càng lâu, càng cảm thấy gì đó kỳ lạ, dường như nó từng tới đây, càng càng thấy kiến trúc và cách bài trí nơi vô cùng quen thuộc.
Hơn nữa... giác quan thứ sáu của mèo con luôn cảm thấy đang trộm từ trong bóng tối nhưng khi nó đầu , chỉ thấy con phố yên tĩnh hoặc những góc tối đen, một bóng .
Cảm giác đầu tiên khiến tiểu yêu miêu thấy sởn gai ốc, nó chạy về phía , lông lưng khỏi dựng cả lên.
Ở trung tâm khu chợ đen một tòa tháp cao lớn, đây là kiến trúc cao nhất, cũng là nơi ngưng tụ nhiều sát khí nhất.
Mèo con dừng mái hiên, nó ngẩng đầu tòa tháp phía , trong lòng khỏi cảm thấy bồn chồn, cái đuôi cũng bất an mà vung qua vẩy .
Nơi thật kỳ quái, nó thích chút nào.
Khi tiểu yêu miêu còn đang ngẩn tòa tháp, gáy nó đột nhiên ai đó xách lên. Mèo con vốn cảnh giác cao độ chọt giật nảy , còn kịp giãy giụa giữa trung, nó rơi một vòng tay quen thuộc mang khí tức se lạnh.
"Xin ." Lần , dường như sợ mèo con biến mất, Tạ Kiếm Bạch ôm c.h.ặ.t lấy nó, gần như ngay lập tức cất giọng trầm thấp : "Là của , xin ngươi. Có thể đừng đột nhiên bỏ nữa ?"
Mèo con sớm quên chút hờn dỗi ban nãy. Bị nơi kỳ quái dọa cho sợ hãi, nó thấy Tạ Kiếm Bạch liền như tìm chỗ dựa.
Tiểu yêu miêu mới lúc nãy còn từ chối tiếp xúc, giờ đây nó rúc thành một cục trong lòng , móng vuốt bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo Tạ Kiếm Bạch bắt đầu kêu meo meo tố cáo sự ghét bỏ và bất an của đối với nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-61-quen-thuoc-mot-cach-kho-hieu.html.]
Mèo con phần lớn chỉ đang trút giận, điều gì hữu ích, vẻ như phù hợp với đặc tính của loài mèo là ghét bỏ một vài thứ mà chẳng cần lý do.
Tạ Kiếm Bạch khẽ cau mày, hỏi: "Vì thích nơi , là trực giác gặp ai đó?"
Tiểu yêu miêu chẳng gặp nào kỳ lạ cả, chỉ là trong tiềm thức nó thích mà thôi. Sự căng thẳng của nó giống như bắt bóng bắt gió, vì dù cũng bằng chứng nào cả.
Bản nó vốn manh mối gì nhưng những câu hỏi bình tĩnh và cẩn trọng của Tạ Kiếm Bạch, nó vô tình dẫn dắt để sắp xếp ngọn nguồn của nỗi sợ hãi và chán ghét, nó kể cho ảo giác rằng thấy nơi quen thuộc, cùng với cảm giác khó chịu như ai theo dõi.
Sau một hồi trút giận như và Tạ Kiếm Bạch ôm trong lòng, bao bọc bởi khí tức của , mèo con dần bình tĩnh . Như cáo mượn oai hùm, nó đột nhiên cảm thấy đây cũng chỉ là một khu chợ bình thường, sự bất an ban nãy dường như chỉ là ảo giác.
Bản tiểu yêu miêu cũng chút tự tin, cảm thấy rằng lẽ nhầm, sự căng thẳng thật thể hiểu nổi.
Sau khi nó cho Tạ Kiếm Bạch suy nghĩ của , đồng tình với điều đó.
"Không ." Tạ Kiếm Bạch : "Ngươi cho rằng nơi vấn đề, thì chắc chắn là vấn đề."
"Meo meo?"
Thật ?
"Ừm." Nam nhân trầm giọng : "Chúng qua nhiều tiên thành, ngươi chỉ cảm thấy nơi quen thuộc, ắt là nguyên nhân."
Tiểu yêu miêu thật cũng niềm tin của dành cho từ mà , dường như dù nó gì cũng sẽ tin là thật.
Rõ ràng là chuyện căn cứ, mà Tạ Kiếm Bạch chỉ vì thấy trong tiềm thức nó thoải mái với nơi liền thật sự định bụng điều tra thực địa một phen.
Nhờ thái độ của , mèo con cũng tự tin hẳn lên - Điều tra! Phải điều tra cho nhẽ!
Tạ Kiếm Bạch bảo tiểu yêu miêu tiếp tục ẩn , còn thì giống như các tu sĩ khác trong chợ đen, áo choàng và đeo mặt nạ, mèo con tàng hình thì trốn trong chiếc mũ trùm rũ lưng áo choàng của , chỉ để lộ hai chân và cái đầu gác lên vai .
Giống như việc nó chú ý đến tòa tháp ở giữa chợ đen ban nãy, ánh mắt của Tạ Kiếm Bạch cũng khóa c.h.ặ.t cùng một kiến trúc.
"Ngươi cũng thấy sát khí bao quanh nơi đó ?" Mèo con vai , tò mò hỏi.
"Không thấy." Tạ Kiếm Bạch : "Là trực giác."
Nếu Tạ Kiếm Bạch vẫn còn là Thiên tôn, siêu việt ngoài Lục giới, đương nhiên thể thấy tất cả năng lượng giữa trời đất. Nay thần lực phong ấn, cũng chỉ thể dựa trực giác và kinh nghiệm để hành sự.
Hắn xác định mục tiêu là tòa tháp nhưng lập tức đến đó ngay mà ẩn ở gần đấy, quan sát những tu sĩ thỉnh thoảng qua phố.
"Chúng đang đợi gì ?" Mèo con hỏi.
"Quan sát." Tạ Kiếm Bạch : "Ngươi thể phân biệt ai trong những là liên quan, và ai là tòa tháp ?"
Nghe câu hỏi của , tiểu yêu miêu cũng hứng khởi quan sát đường.
"Người nào che đậy càng kín thì càng khả năng tháp, hơn nữa họ dường như đều lệnh bài màu đen bằng chứng." Mèo con do dự một chút, mới tiếp tục kêu meo meo: " những đó ai cũng là , một nửa trong họ khí tức trông khá sạch sẽ."
"Tòa tháp tám phần là một nhà đấu giá, cũng khả năng chia thành các sảnh đấu giá khác nên cả lẫn kẻ ." Tạ Kiếm Bạch : "Trả lời , thôi."
Bàn tay nam nhân đưa , ôm mèo con lòng, v**t v* bộ lông đặt nó trong túi vải.
Tạ Kiếm Bạch gói túi vải kỹ, mèo con chỉ cảm thấy như đang đu đưa trong bóng tối, túi vải lắc lư như chiếc nôi, ở trong đó cũng khá thoải mái.
Một lát , nó cảm thấy xung quanh trở nên ồn ào, Tạ Kiếm Bạch liền hé một kẽ hở túi vải, tiểu yêu miêu lập tức chen đầu ngoài.
Bọn họ ở bên trong tòa tháp. Nơi đây ngập tràn tiếng huyên náo, giống vẻ yên tĩnh, ngột ngạt của con phố bên ngoài.
Tạ Kiếm Bạch lên theo cầu thang xoắn ốc, dọc đường nhiều tu sĩ chào mời đủ loại hàng hóa rõ nguồn gốc. Buổi đấu giá dường như vẫn bắt đầu, các vị khách trong tháp cảnh giác xung quanh, thì trò chuyện với , thậm chí còn lén mua bán, mà tòa tháp dường như cũng ý định quản.
Tiểu yêu miêu từ từ rút cái đầu chen ngoài về, chỉ để lộ đôi mắt quan sát trong bóng tối.
Cảm giác bất an trong lòng nó càng tăng thêm, tựa như đáy lòng nó giờ trống rỗng, chỉ còn chút bồn chồn, căng thẳng.
Mối quan hệ cung cấp giữa Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch khiến họ thể cảm nhận đôi chút về , tâm trạng nàng , Tạ Kiếm Bạch liền lập tức nhận ngay.
Rất nhanh, Tạ Kiếm Bạch tìm một góc vị trí khá dùng ánh mắt lạnh lùng "lịch sự" mời mấy tu sĩ khác cũng chen nơi khác, lúc mới ôm túi vải lòng.
Tầm của tiểu yêu miêu lập tức nâng cao, nó từ cao xuống, thấy sân khấu bên .
Nhìn thấy đài cao hình tròn và gian bên trong tòa tháp ngừng vươn lên cao, nó chút hoảng hốt, bất giác lắc lắc đầu.
Cảm nhận sự bất an, bồn chồn của mèo con, Tạ Kiếm Bạch nhẹ nhàng v**t v* lưng và đỉnh đầu nó để xoa dịu tâm trạng.
Cách dỗ dành vốn luôn hiệu quả mất tác dụng, mèo con bám lan can, trong trạng thái tàng hình thứ xung quanh, thứ gì đó trong tim nó ngày càng trở nên bồn chồn, phình to.
Tại đối với tất cả thứ ở đây, nó một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu?