Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 60: Sao cứ cảm thấy hai người này có gì đó là lạ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mặc dù Ninh Tố Nghi vẫn nửa tin nửa ngờ về phận của Tạ Kiếm Bạch nhưng nàng vẫn khó chịu với hành động một đưa Ngu Duy của y.

Thật chỉ nàng, Ngu Thừa Diễn cũng .

Hắn lo Tạ Kiếm Bạch sẽ hại Ngu Duy, nhưng cô nam quả nữ ở với nhiều ngày như , lỡ như nảy sinh tình cảm thì !

Còn chuyện Ngu Duy thư Tạ Kiếm Bạch đưa nàng xem biển hoa, phản ứng đầu tiên của Ngu Thừa Diễn là tin.

Loại như Tạ Kiếm Bạch chính là một kiếm tu thuần túy, đầu óc chỉ một đường thẳng, chỉ mục tiêu và thành mục tiêu, y thể suy nghĩ chuyện lãng mạn như ? E rằng biển hoa đó giá trị d.ư.ợ.c liệu gì đó thì .

Ngu Thừa Diễn định yên tâm, nhưng nghĩ , đúng, nếu nam nhân thật sự gì, lòi đứa nhi t.ử lớn như !

Nghĩ tới nghĩ lui, Ngu Thừa Diễn vẫn thể yên tâm .

Buổi tối gọi cho Ngu Duy qua ngọc bài, lâu , hình ảnh của Ngu Duy liền xuất hiện mặt .

"Lăng Tiêu!" Ngu Duy vui vẻ : "Ngươi đến môn phái ?"

Từ khi Ngu Thừa Diễn cho nàng tên thật của , bây giờ nàng gọi bằng cả hai cái tên, tên nào thuận miệng thì gọi tên đó.

"Ừm, đến hôm qua ." Ngu Thừa Diễn bóng gió: "A Duy, khi nào thì các về?"

"Không nữa, Tạ Thanh đưa nhiều nơi thú vị, vui lắm." Ngu Duy hứng khởi : " , ngươi nhớ đúng ?"

Ai thèm nhớ y chứ!

Ngu Thừa Diễn định mở miệng chối thì hình ảnh rung lên, bóng dáng Tạ Kiếm Bạch xuất hiện.

Nam nhân vẫn bình thản và lãnh đạm như thường lệ, thấy cũng chỉ khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

"Khi nào các đến môn phái?" Ngu Thừa Diễn hỏi.

"Hai ngày nữa." Tạ Kiếm Bạch .

Thấy vẻ mặt rõ ràng đồng tình của thanh niên, Tạ Kiếm Bạch bình thản : "Để nàng hấp thu thêm các loại năng lượng khác , sẽ lợi cho sức khỏe của nàng."

"Thật sự chỉ ?" Ngu Thừa Diễn tin lắm, nghi ngờ : "Ngươi còn nhớ giao ước ban đầu của chúng ?"

Tạ Kiếm Bạch gì, ngược Ngu Duy tò mò hỏi: "Hai giao ước gì thế?"

Có Ngu Duy bên cạnh, đây rõ ràng là thời điểm để hỏi Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn chỉ đành lấp l**m cho qua, nuốt những lời bụng, một bên trong lòng mài d.a.o, một bên khổ sở chờ hai họ trở về.

Ở bên , Ngu Duy cúp ngọc bài.

Mấy ngày , bọn họ rời khỏi Tuyết Đảo, dạo quanh mấy tiên thành gần đó, để Ngu Duy đường hấp thu ít năng lượng.

Đương nhiên, năng lượng của tu sĩ bình thường hút mấy ngày cũng bằng hút một của Tạ Kiếm Bạch, chỉ là như sẽ dinh dưỡng cân bằng, thích hợp cho sự trưởng thành của hung thú hơn.

Ngoài năng lượng, các tiên thành từ quán ven đường đến t.ửu lâu lớn, Ngu Duy gần như ăn thử hết, từ tinh thần đến khẩu vị đều vô cùng thỏa mãn.

Cảm giác ngoài cùng Ngu Thừa Diễn và ngoài cùng Tạ Kiếm Bạch khác .

Khi nàng ở bên ngoài cùng Ngu Thừa Diễn, thanh niên sẽ tùy theo từng nơi mà kể cho nàng một vài câu chuyện, kiên nhẫn trả lời những câu hỏi thường thức của nàng.

Chỉ là sẽ chú trọng đến chuyện ăn mặc của nàng, sẽ trông chừng Ngu Duy, lên kế hoạch , đưa nàng đến những nơi nguy hiểm, ngay cả môi trường ăn uống và chỗ ở cũng sẽ lựa chọn kỹ càng, Ngu Duy chỉ cần theo .

Còn khi ngoài cùng Tạ Kiếm Bạch, về cơ bản đều là Ngu Duy tự do tung tăng, còn nam nhân ít sẽ trầm lặng theo nàng.

Thỉnh thoảng Ngu Duy thấy thứ gì đó kỳ lạ, ví như dấu vết do một vị tiên nhân nào đó để từ bao nhiêu năm một tòa kiến trúc cổ xưa nào đó, nàng hỏi Tạ Kiếm Bạch đó là gì, Tạ Kiếm Bạch thường sẽ rằng .

Ngu Duy cảm thấy thiếu thường thức , chuyến , nàng cảm thấy Tạ Kiếm Bạch và cũng kẻ tám lạng nửa cân. Tạ Kiếm Bạch chỉ những địa danh tự nhiên như Tuyết Đảo, còn ít về chuyện trong giới tu chân.

Hai ngoài cũng kế hoạch gì, Ngu Duy hỏi còn nơi nào thú vị như Tuyết Đảo , Tạ Kiếm Bạch suy nghĩ một lúc liền nghĩ đến một nơi nổi tiếng với biển hoa và linh thảo.

Họ vốn chỉ định ở tiên thành một ngày để nghỉ ngơi, kết quả là Ngu Duy thêm mấy ngày, họ liền thật sự ở thêm mấy ngày... rằng nếu cùng Ngu Thừa Diễn, lẽ sẽ dịu dàng giảng giải đạo lý cho nàng, dắt tiểu yêu miêu đang thuyết phục đến mơ màng mất.

Tạ Kiếm Bạch hiếm khi đưa ý kiến, về cơ bản là Ngu Duy thế nào thì thế đó, dù đề nghị của nàng hoang đường, cũng từng mở miệng từ chối.

Chỉ là Ngu Duy cảm thấy hai ngày nay vẻ là lạ.

Tạ Kiếm Bạch vốn dĩ lạnh nhạt ít lời, bề ngoài trông vẻ như đổi nhưng Ngu Duy thể cảm nhận rõ ràng giống như đây.

Từ ngày đầu tiên quen , Tạ Kiếm Bạch từng từ chối tiếp xúc thể với Ngu Duy.

Có lẽ vì mối quan hệ cung cấp vốn cần tiếp xúc da thịt, tự nhiên cũng kéo gần cách giữa hai , cũng thể vì Tạ Kiếm Bạch cũng giống Ngu Duy, đây hiếm khi tiếp xúc với khác, nên phương diện vẫn là một tờ giấy trắng, bao giờ cảm thấy đúng.

từ khi rời khỏi Tuyết Đảo, Ngu Duy vẫn theo thói quen gần Tạ Kiếm Bạch như , lặng lẽ kéo giãn cách. Một, hai thì , nhưng đường càng tăng lên, Ngu Duy cũng cảm nhận sự né tránh của Tạ Kiếm Bạch rõ ràng hơn.

Ngu Duy vì mấy ngày nay chơi khá vui, nên tuy nàng nhận cũng quá để tâm đến chuyện mà luôn những chuyện khác thu hút sự chú ý.

Hôm nay lúc Ngu Thừa Diễn truyền tin đến, hai đang đối diện bên bàn, đến lúc Ngu Thừa Diễn chuyện với Tạ Kiếm Bạch, Ngu Duy tự nhiên mà cầm ngọc bài qua.

Kết quả là kết thúc liên lạc, Ngu Duy liền cảm thấy thở mát lạnh bên cạnh đột nhiên xa dần.

Nàng ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Kiếm Bạch kéo dãn cách với , trống ở giữa họ đủ để một khác .

"Tạ Thanh, ngươi trốn ?" Ngu Duy vốn còn chuyện thêm vài câu với Ngu Thừa Diễn qua ngọc bài, thấy hành động của , nàng liền đặt ngọc bài xuống, bất mãn hỏi.

Tạ Kiếm Bạch một vẻ ngoài đoan chính của một chính nhân quân t.ử. Khi khác với vẻ mặt vô cảm còn toát một uy áp chính trực, khiến chằm chằm run rẩy, hận thể kể hết những chuyện như hồi nhỏ bắt tổ chim, chỉ mong khoan hồng.

Hắn ngày thường chính là dáng vẻ chính trực như , nhưng lúc , đối mặt với đôi mắt mèo của Ngu Duy đang trừng mắt , ánh mắt Tạ Kiếm Bạch bất giác lảng nơi khác, dám thẳng nàng - trông vô cùng chột .

"Tối nay lễ hội đèn l.ồ.ng." Tạ Kiếm Bạch khẽ .

"Không đổi chủ đề." Ngu Duy rướn về phía , nàng hừ một tiếng: "Ngươi nghĩ vẫn dễ lừa như ?"

Ở cùng với con gian xảo nhiều , nàng còn là con mèo ngốc một câu bâng quơ là thể đ.á.n.h lạc hướng nữa!

Tạ Kiếm Bạch đành dời tầm mắt , đối diện với đôi mắt của Ngu Duy.

Không lâu , dời mắt .

"Thật sự lễ hội đèn l.ồ.ng." Tạ Kiếm Bạch .

Ngu Duy hài lòng với việc quanh co, định đến gần hơn, Tạ Kiếm Bạch như cảm nhận , dậy nàng một bước, đến bên cửa sổ đẩy cửa .

Tiếng ồn ào náo nhiệt của đường phố bên lập tức ùa phòng, "bùm" một tiếng, căn phòng khách đ**m vốn tối mờ pháo hoa trời chiếu rọi thành màu xanh lam.

Pháo hoa chiếu rọi khuôn mặt sâu sắc, góc cạnh rõ ràng của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Duy ngẩn trong chốc lát, nàng vốn chút vui liền bất giác nguôi giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-60-sao-cu-cam-thay-hai-nguoi-nay-co-gi-do-la-la.html.]

Nghe tiếng đám đông bên ngoài, Ngu Duy cũng chút động lòng.

"Vậy chúng ngoài dạo ."

Ban ngày nàng dạo mệt nhưng nàng vẫn ngoài, nàng liền biến thành mèo, quen thói nhảy lòng nam nhân.

Kết quả là Tạ Kiếm Bạch đặt nó lên bàn!

"Chợ đêm chắc chắn nhiều hàng quán bán đồ ăn, ngươi tự sẽ hơn." Tạ Kiếm Bạch .

Mèo trắng nhỏ kinh ngạc mở to mắt, nam nhân đang những lời m.á.u lạnh gì !

Hắn tưởng nó là đồ ngốc , nó ngoài với nhiều khác bao nhiêu , dù là hình dạng mèo lúc biến thành , chỉ cần tìm một nơi ai là biến , ai như Tạ Kiếm Bạch.

Hắn chính là ôm nó!

Hắn tránh né hình của nó thì thôi, bây giờ ngay cả hình dạng mèo cũng ôm!

Mèo con thật sự tức giận , khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nó xuất hiện vẻ mặt cau mày trừng mắt, Tạ Kiếm Bạch lúc mới nhận chọc giận nó.

Hắn theo bản năng mà đưa tay liền thấy một tiếng mèo gầm một tiếng giận dữ, lúc rụt tay , tay thêm vài vết cào còn tiểu yêu miêu thì biến mất.

Tiểu yêu miêu rời từ cửa sổ, dứt khoát tự ngoài dạo, nó nam nhân đáng ghét đó thêm nữa.

Nó nghĩ mãi , tại Tạ Kiếm Bạch đột nhiên xa lánh nó.

Hừ, kệ , nó còn lâu mới thèm mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, nếu Tạ Kiếm Bạch để ý đến nó, nó cũng thích nữa.

Mèo con dạo dọc theo mái hiên, đêm nay quả nhiên là lễ hội đèn l.ồ.ng, nó cúi đầu từ mái nhà những đường đều đeo mặt nạ, cầm những chiếc đèn l.ồ.ng hình thù kỳ lạ, một còn cầm những chiếc bánh ngọt thành hình các loại ma quỷ, tiểu yêu miêu dần thu hút sự chú ý, quên mất Tạ Kiếm Bạch.

Tìm một nơi vắng vẻ, nó biến thành hứng khởi trở con đường chính.

Tiên thành vốn lấy chợ trung tâm, đường chen chúc, tự nhiên hình thành hai hướng trái tới, lùi. Ngu Duy theo dòng về phía , các sạp hàng ven đường nối tiếp , đồ của các gánh hàng gần như chồng chéo lên , một khe hở, nhiều đến nỗi Ngu Duy xuể.

Nàng cầm chiếc bánh ngọt mua, đang ngó nghiêng ở sạp mặt nạ thì cảm thấy vai vỗ một cái.

Ngu Duy đầu, nàng thấy một trai dung mạo thanh tú, tuấn dật.

"Ngu Duy, quả nhiên là ngươi." Hắn chút kinh ngạc hỏi: "Sao ngươi ở nơi ?"

Ngu Duy thấy quen mặt nhưng nhất thời nàng quên mất tên là gì.

Nàng thấy mặc y phục t.ử Huyền Thiên Tông, trông tuấn nhưng thở nhạt, Ngu Duy hình như nhớ điều gì đó nhưng chút chắc chắn.

"Ta là Tống Tuyết Thâm." Tống Tuyết Thâm bất đắc dĩ : "Lúc đưa ngươi đến Huyền Thiên Tiên Tông, ngươi ấn tượng gì ?"

Ngu Duy như bừng tỉnh đại ngộ.

"Là ngươi ."

Lẽ nàng nên nhớ khuôn mặt của Tống Tuyết Thâm. Tiếc là thanh niên quá sạch sẽ, chút năng lượng tiêu cực nào. Điều cho thấy Tống Tuyết Thâm là chính trực, là một . Tiếc là đối với tiểu hung thú, chút giá trị "ăn " nào, nên nàng cứ gặp là quên.

Hai sạp hàng của ông chủ bán hàng quá lâu nên nhắc nhở, Ngu Duy liền trả tiền cho ông chủ mới chọn mặt nạ.

Con những thứ thật , nàng chọn tới chọn lui, cảm thấy cái nào cũng thích, khỏi rơi mê mẩn.

Nàng cầm mặt nạ mèo và thỏ lên hỏi: "Cái nào hơn?"

"Cái hình mèo giống ngươi hơn."

Giọng trong trẻo lạnh lùng quen thuộc thế bởi giọng điệu ấm áp của Tống Tuyết Thâm, Ngu Duy lúc mới nhớ đang giận dỗi Tạ Kiếm Bạch, ngoài cùng tên đó.

Nếu là Tạ Kiếm Bạch, chắc chắn sẽ chỉ tất cả đều mua cả hai cho nàng. Đống đồ lặt vặt đầy ắp trong nhẫn của Ngu Duy đều là từ đó mà .

Nhớ đến thái độ của Tạ Kiếm Bạch gần đây đột nhiên trở nên kỳ quái, Ngu Duy khỏi hừ một tiếng, nàng với ông chủ: "Ta lấy cả hai."

Ngu Duy cất mặt nạ mèo , đội mặt nạ thỏ lên đầu mới tiếp tục về phía , còn Tống Tuyết Thâm thì song song bên cạnh nàng.

"Sao ngươi một ở nơi xa môn phái như ?" Tống Tuyết Thâm hỏi: "Lăng Tiêu ?"

"Ở khách đ**m." Ngu Duy mơ hồ.

Nàng Ngu Thừa Diễn và Tạ Kiếm Bạch đều đang che giấu sự tồn tại của Tạ Kiếm Bạch nên cũng sự thật.

Nàng về phía Tống Tuyết Thâm hỏi: "Sao ngươi ở đây?"

"Ta thành nhiệm vụ ở gần đây, lễ hội đèn l.ồ.ng nên đến xem thử." Tống Tuyết Thâm với vẻ tán đồng: "Hắn nên để ngươi ngoài một . Đợi ngươi dạo xong, sẽ đưa ngươi trở về."

Ngu Duy vốn tính cách hướng ngoại, nàng thể bắt chuyện với bất kỳ ai nhưng vì chuyện của Tạ Kiếm Bạch mà hôm nay nàng hứng thú.

Mới đầu nàng tức giận vì Tạ Kiếm Bạch né tránh , bây giờ nàng vui vì cùng nàng dạo lễ hội. Hơn nữa, nàng cũng Tống Tuyết Thâm đưa về, lỡ phát hiện thì , vì Ngu Duy chút lơ đãng.

Lúc , đoàn múa lân và xe hoa của lễ hội từ phía tới tựa như rẽ nước mà , vạch một con đường giữa đám đông.

"Cẩn thận." Tống Tuyết Thâm .

Hắn định kéo Ngu Duy một chút nhưng tay còn chạm cánh tay nàng, Ngu Duy một khác ôm lấy, xoay , đoàn múa lân và dòng xe hoa lướt qua lưng họ.

Tống Tuyết Thâm ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của 'Lăng Tiêu'.

Lúc ở đại điển tông môn, Tống Tuyết Thâm từng gặp Lăng Tiêu. Hắn đúng là một lạnh lùng, nhưng lạnh đến mức áp bức, khiến lạnh sống lưng thì bây giờ thì Tống Tuyết Thâm ngờ tới.

"Lăng Tiêu đạo hữu." Tống Tuyết Thâm khách khí .

Ngu Duy cũng ngẩng đầu đang ôm trong lòng. Nàng thấy gương mặt Ngu Thừa Diễn, một thoáng kinh ngạc nhanh ch.óng hiểu .

Nàng chút nương tay thúc cùi chỏ bụng 'Lăng Tiêu', thoát khỏi tay hừ một tiếng, chẳng thèm để ý đến mà tiếp tục thẳng.

'Lăng Tiêu' cuối cùng cũng thu ánh mắt lạnh lẽo đầy uy áp, lẳng lặng theo nàng.

Tống Tuyết Thâm tại chỗ, vốn định dặn dò vài câu nhưng 'Lăng Tiêu' trừng mắt đến quên cả lời: ???

Sao cứ cảm giác... hai gì đó là lạ?

—-

Tác giả lời :

Tiểu Tống vô tội: Tại lườm như , hiểu!

Chó con: cũng hiểu.

 

 

Loading...