Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 58: Cái gối ôm bạc hà mèo to đùng của nàng đâu rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tiểu hung thú rúc đầu lòng nam nhân, mãi cho đến khi cảm nhận gió nhẹ thổi qua bộ lông, nó mới ngẩng đầu lên, xuống .

Sông núi lướt qua vun v.út bên Kỳ Nguyệt kiếm, khí tự do mang theo thở của Tạ Kiếm Bạch, ngửi trong lành ngọt ngào, khiến tâm trạng nó lập tức trở nên vui vẻ.

ngẩng đầu, về phía Tạ Kiếm Bạch.

"Chúng về môn phái ?"

"Ừm." Tạ Kiếm Bạch : " chúng thể tiện đường ghé qua một nơi khác."

Tạ Kiếm Bạch đó vì để đến lòng đất nhà họ Ninh trong chớp mắt mà mở một phong ấn , bây giờ tu vi tăng thêm một bậc.

Hắn thẳng về hướng Huyền Thiên Tông, mà lệch khỏi lộ trình, về phía tây.

Tiểu yêu miêu ngủ một giấc trong lòng , lúc nửa tỉnh nửa mê, nó thấy giọng trong trẻo lạnh lùng của Tạ Kiếm Bạch vang lên đỉnh đầu.

"Đến ."

Nó mơ màng mở mắt, đập mắt là một màu trắng xóa.

Mèo con lập tức tỉnh táo, nó vươn cổ, kinh ngạc cảnh sắc mặt.

Hầu hết các nơi trong giới tu chân đều bốn mùa như xuân, mà hòn đảo tiên mặt băng tuyết bao phủ.

"Nơi tên là Tuyết Đảo, là đảo Huyền cấp, vì sản sinh tiên thảo quý hiếm nhưng nhiều yêu thú cao cấp sống ở đây nên về cơ bản sẽ ai đến." Tạ Kiếm Bạch : " chúng gì uy h**p đối với ngươi."

Lời còn dứt, mèo con từ trong lòng vọt ngoài.

Tuyết Đảo lâu ai đặt chân tới, tuyết đọng mặt đất cao gần đến bắp chân lớn, mèo con nhảy liền vặn nhấn chìm.

Nó chạy loạn xạ tuyết, húc tuyết bay tung tóe, chút quen mà giũ lông giũ chân trong hố tuyết.

Mát quá, mát quá, thú vị quá!

Mèo con dùng móng vuốt gạt tuyết dính ch.óp mũi, đầu Tạ Kiếm Bạch.

Tạ Kiếm Bạch tuyết như đất bằng. Hắn cũng đang dõi theo tiểu yêu miêu ở cách đó xa. Nó trắng muốt, gần như hòa một với nền tuyết, từ xa như một quả cầu tuyết đang lăn lộn khắp nơi.

khi đầu , đôi mắt mèo màu xanh băng như hai viên lam bảo thạch trong suốt lấp lánh, tỏa sáng nền tuyết.

Tạ Kiếm Bạch nó, giọng điệu bất giác dịu nhiều: "Thử biến về nguyên hình xem."

Mèo trắng nhỏ tập trung tinh thần, khi mở mắt nữa, nó biến thành hình dáng tựa như một con báo nhỏ, mèo con trắng biến thành mèo lớn trắng.

Phía nó là ba chiếc đuôi thả ngẫu nhiên đang nhẹ nhàng phe phẩy.

Bạch thú nền tuyết với tư thế tao nhã, đường cong cơ thể tuyệt như một tinh linh trong tuyết, thêm một phần bí ẩn nguy hiểm của dã thú.

"Meo" Mèo lớn cất tiếng gọi, giọng vẫn nũng nịu như khi còn nhỏ.

Nó nghiêng đầu, Tạ Kiếm Bạch ở cách đó xa.

Giữa họ một ranh giới rõ ràng, phía bên mèo con, tuyết nó húc cho bừa bộn, còn phía Tạ Kiếm Bạch vẫn là một màu trắng bạc, tuyết hề lưu một dấu chân nào, vẫn sạch sẽ và lạnh lẽo như một bức tranh.

Mèo lớn nảy ý đồ , nó giả vờ chơi đùa như vô tình tiến gần Tạ Kiếm Bạch, đợi đến khi lưng về phía nó, nó đột nhiên bổ nhào về phía .

Nó vốn định đè Tạ Kiếm Bạch ngã tuyết, ai bảo nam nhân lúc nào cũng vẻ nghiêm nghị lạnh lùng.

Không ngờ, Tạ Kiếm Bạch nghiêng , tay một đẩy một ấn, dùng thế bốn lạng đẩy ngàn cân nhẹ nhàng đè con mèo lớn xuống đất.

Mèo con chỉ cảm thấy hoa mắt, bản từ trung rơi xuống nền tuyết.

"Muốn dùng tư thế để đ.á.n.h lén thì thể thành công ."

Giọng của Tạ Kiếm Bạch truyền đến từ đầu nó, đó gáy nó nới lỏng, buông nó .

Mèo con giũ giũ bộ lông, nó ngẩng đầu, nam nhân ngay cả vạt áo cũng hề xộc xệch đang từ cao xuống nó, tâm trạng vui đùa ban đầu bỗng thế bởi sự phục.

"Meo meo meo meo mi!"

Ở Ninh gia vồ bốn, năm đó!

Nhìn con mèo lớn đang trừng mắt với , Tạ Kiếm Bạch đưa tay, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng khẽ vuốt qua đỉnh đầu mèo con.

"Trong lòng ngươi, bọn họ thể so sánh với ?" Hắn nhẹ giọng .

Mèo con vui, nó giơ vuốt gạt tay nam nhân lùi vài bước, hạ thấp , như một con mãnh thú đang rình mồi, rõ ràng là nó thử nữa.

Một một thú qua nền tuyết, Tạ Kiếm Bạch đạp tuyết dấu, tiểu bạch thú hình nhanh nhẹn uyển chuyển. Giữa khung cảnh tuyết trắng bao phủ, bộ bức tranh vài phần thơ mộng.

Tuy nhiên, thực tế là...

"Quá chậm."

"Ngươi nên do dự."

"Vẫn chậm."

"Ta hai tóm cùng một điểm yếu của ngươi, ngươi vẫn phòng ?"

Aaaa, phiền c.h.ế.t mèo !

Phải rằng, Ngu Duy từng gặp Tạ Kiếm Bạch của ngày xưa nên đó nàng cũng cảm thấy gì đặc biệt với .

bây giờ Tạ Kiếm Bạch đang chuyên tâm dạy dỗ nàng, thái độ của bất giác về với tác phong nghiêm túc, công tư phân minh và cứng rắn của quá khứ.

Tạ Kiếm Bạch sư phụ chắc chắn là một thầy nghiêm khắc, hề khuyến khích nàng như thường lệ, chỉ những lời nhận xét khắt khe theo những đòn khống chế gọn gàng, dứt khoát.

Tiểu yêu miêu căn bản thể đến gần , ngay cả tay áo cũng nhàu , còn liên tục đè đống tuyết.

Bất kể nó cố gắng thế nào, Tạ Kiếm Bạch vẫn như một bức tường đồng vách sắt, nó dùng bao nhiêu sức, liền dùng bấy nhiêu sức.

Cứ qua như , mèo con từ phục đến chống cự nghiêm túc, liên tiếp thất bại, nó lời của Tạ Kiếm Bạch kích động, cuối cùng nó nổi cáu. Nó lao lên một cách vô trật tự, đương nhiên là thất bại thêm nữa.

"Nếu ngươi nóng vội, cơ hội của kẻ địch sẽ đến." Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh .

Giọng trong trẻo như suối băng của cực kỳ hợp với đất trời băng tuyết , càng thêm lạnh lẽo.

Tiểu hung thú chọc tức lùi về , nó căng cứng, gầm gừ hung tợn, con ngươi dọc màu lam trừng trừng Tạ Kiếm Bạch trông vẻ nguy hiểm.

Trực tiếp tấn công thể thành công . Nó chằm chằm Tạ Kiếm Bạch, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, để đ.á.n.h bại nam nhân , đầu óc nó xoay chuyển cực nhanh, ngẫm nghĩ tìm điểm yếu của .

Người khác dù Tạ Kiếm Bạch là ai nhưng chỉ cần đến gần sẽ cảm nhận luồng khí lạnh đến rùng , dường như nhiệt độ xung quanh cũng lạnh hơn vài phần.

Thực đó là uy áp và sát khí mà Tạ Kiếm Bạch tinh luyện và tích lũy vạn năm tu luyện Sát Lục Đạo. Thực lực cao thâm đến mức như , dù nổi sát niệm, xung quanh cũng sẽ bao phủ một luồng khí lạnh lẽo.

Trong trạng thái thú mèo, tất cả năng lượng thế gian đều cụ thể hóa trong mắt tiểu yêu miêu, nó thể thấy rõ ràng luồng năng lượng lạnh lẽo bao quanh Tạ Kiếm Bạch và cả sát khí sinh từ sát ý mạnh mẽ chí thuần .

Sát khí...

Hơi thở của tiểu hung thú từ gấp gáp vì tức giận dần dần chậm , nó chằm chằm Tạ Kiếm Bạch, căng cứng đột ngột lao .

Mọi thứ dường như gì khác so với đó, Tạ Kiếm Bạch chắp tay trái lưng, dùng một tay đỡ đòn nhưng ngay khi sắp đè nó xuống như những , con mèo vốn ở ngay mặt bỗng nhiên biến mất!

Tạ Kiếm Bạch khẽ nhướng mày, trong mắt lộ một tia kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-58-cai-goi-om-bac-ha-meo-to-dung-cua-nang-dau-roi.html.]

Trong khoảnh khắc , mà thật sự mất cảm giác về tiểu yêu miêu.

Hơi thở của nó dường như truyền đến từ phía , Tạ Kiếm Bạch đầu nhưng vồ hụt.

Giây tiếp theo... thú mèo vồ ngã tuyết từ phía chính diện.

Mèo lớn xinh tao nhã dùng đệm thịt ở chân đạp lên n.g.ự.c Tạ Kiếm Bạch, nó sung sướng kêu lên, móng vuốt nặng nhẹ mà ấn lên , nỡ buông cúi đầu vò rối mái tóc của Tạ Kiếm Bạch.

Tạ Kiếm Bạch ngẩn ngơ nó, tuy thật sự dùng hình thức vui đùa để dạy Ngu Duy cách tấn công nhưng vẫn ngờ rằng nàng cần ai chỉ điểm, tự trong một khoảnh khắc ngắn ngủi học cách lợi dụng sát khí để ẩn , thậm chí còn đến mức "binh bất yếm trá", khiến tưởng nàng sẽ tấn công từ phía , thu hút sự chú ý của bất ngờ tấn công từ chính diện.

Tất cả những điều đều là do nàng tự lĩnh ngộ.

Ánh mắt Tạ Kiếm Bạch trở nên dịu dàng, : "Làm lắm."

Mèo lớn vẫn buông , nó ném những bực bội lúc giao đấu đầu, mật dùng đầu cọ cọ , nó cúi đầu, con ngươi dọc bỗng nhiên dán c.h.ặ.t cổ Tạ Kiếm Bạch.

Bản tính hoang dã tự nhiên thôi thúc nó gì đó với con mồi mà săn bắt thành công.

thể thấy tiếng m.á.u chảy trong mạch m.á.u ở cổ nam nhân, điều đó dường như sức hấp dẫn mãnh liệt đối với nó.

Mèo con chằm chằm cổ Tạ Kiếm Bạch, ánh mắt trở nên chuyên chú và nguy hiểm. Nó ngẩng đầu, thăm dò , Tạ Kiếm Bạch chỉ đáp bằng ánh mắt bình tĩnh và bao dung.

Cứ như thể bất luận nó gì đều cho phép.

Có một khoảnh khắc, tiểu hung thú c*n v** c* , nó đột ngột áp sát.

Khoảng cách gần như , chỉ cần nó mở miệng là thể chạm cổ .

Thế nhưng dừng một lúc lâu, mèo con c.ắ.n xuống mà duỗi đầu lưỡi hồng phấn, nhẹ nhàng l**m lên yết hầu nhô của Tạ Kiếm Bạch.

Vừa tiểu hung thú dùng ánh mắt đáng sợ như c.ắ.n đứt cổ họng chằm chằm, Tạ Kiếm Bạch hề phản ứng gì, nhưng khi nó l**m cổ, thở của nam nhân lập tức trở nên rối loạn.

"Đừng..."

Hắn theo bản năng đưa tay lên chặn, thứ chạm là bộ lông mềm mại mà là làn da ấm áp của thiếu nữ.

Tạ Kiếm Bạch vặn nắm lấy cổ tay Ngu Duy, Ngu Duy rút mà cứ giữ nguyên tư thế nam nhân nắm cổ tay, tiếp tục cúi đầu.

Tạ Kiếm Bạch lúc mới đột nhiên cảm thấy gì đó đúng. Cứ theo tư thế bổ nhào đó, Ngu Duy biến thành hình , căn bản là cả nàng đều ôm trọn trong lòng.

Tư thế của họ trông như đang ôm trong tuyết.

Ngu Duy như một con mèo nép n.g.ự.c , nàng ngẩng đầu, thở từ ch.óp mũi quẩn quanh yết hầu của .

"...Tại c.ắ.n?" Giọng Tạ Kiếm Bạch chút khàn.

"Ta c.ắ.n cổ họng mấy , m.á.u me họ be bét." Ngu Duy : "Ta ngươi cũng thành như ."

Nghĩ một lát, nàng : "Như sẽ nữa."

Tạ Kiếm Bạch chút ngẩn vì câu trả lời , câu hỏi tiếp theo của Ngu Duy đến: "Ta c.ắ.n cổ họ , họ c.h.ế.t? Trước đây lúc săn chim nhỏ đều từng thất thủ."

Vấn đề hôm qua nàng cũng hỏi Ngu Thừa Diễn, chỉ là thanh niên vẫn trả lời.

"Tu tiên giả từ Kim Đan kỳ trở lên đều nội đan ở vị trí đan điền." Tạ Kiếm Bạch : "Nội đan hủy thì tu tiên giả sẽ khó c.h.ế.t."

"Đan điền ở ?" Ngu Duy thắc mắc.

"Dưới rốn ba ngón tay."

Tạ Kiếm Bạch dứt lời cảm thấy tay Ngu Duy ấn xuống bụng , thở của lập tức rối loạn.

"Ở đây ?" Ngu Duy ngây thơ vô tội .

Tạ Kiếm Bạch từ từ kéo tay nàng lên khó khăn đáp: "Ừ."

"Thì , thảo nào lúc đó cảm thấy bụng họ năng lượng tụ ." Ngu Duy nhớ : "Vậy còn ngươi thì ? Nếu nội đan hủy, ngươi cũng sẽ c.h.ế.t chứ?"

"Không." Tạ Kiếm Bạch : "Ta còn thần cách."

"Đó là gì, là cái ô vuông ?" Ngu Duy thắc mắc hỏi.

Tạ Kiếm Bạch khựng , lúc mới nhận thất thố, Ngu Duy hỏi sự thật trong lúc bối rối.

"Ý là, bây giờ ngươi vẫn đủ mạnh." Tạ Kiếm Bạch đổi cách : "Đợi đến khi ngươi mạnh như , ngươi sẽ khả năng g.i.ế.c ."

Ngu Duy là thể thần thú, bây giờ nàng mới thức tỉnh thể thương. Nếu nàng thể phi thăng, thực lực của thần tiên, lẽ nàng thật sự thể g.i.ế.c , đó cũng là chuyện thể chắc.

"G.i.ế.c ngươi gì? Nếu ngươi c.h.ế.t , sẽ gặp ngươi nữa." Ngu Duy lẩm bẩm: "Vậy thì sẽ đói bụng mỗi ngày."

Yết hầu của Tạ Kiếm Bạch ngừng trượt lên xuống, một lúc mới khẽ "ừ" một tiếng.

Hắn vốn tưởng Ngu Duy sẽ c.ắ.n , uống m.á.u như nhưng nàng chẳng gì cả, chỉ rúc n.g.ự.c , bộ trọng lượng của nàng đều trong vòng tay , vì tư thế bổ nhào mà đầu tiên hai ôm c.h.ặ.t đến thế.

Tạ Kiếm Bạch nhịn một lúc khó khăn mở lời: "Ngu Duy, ngươi thể... xuống khỏi ?"

"Ta ."

Ngu Duy n.g.ự.c , nàng phát hiện thích lúc như .

Hơi thở của Tạ Kiếm Bạch ngày thường luôn trong trẻo mát lạnh nhưng khi ở trong tuyết trở nên ấm áp.

Là mèo rúc trong lòng Tạ Kiếm Bạch biến thành rúc trong lòng , đối với Ngu Duy đều gì khác biệt, đó vốn dĩ đều là nàng.

nàng xem chuyện là lẽ dĩ nhiên - Tạ Kiếm Bạch ôm hình dạng mèo của nàng bao nhiêu , giờ ôm nàng đương nhiên cũng là chuyện bình thường.

Tạ Kiếm Bạch ngày thường đều mặt lạnh như núi băng vạn năm nên chỉ cần một chút biểu cảm liền sẽ vô cùng rõ ràng.

Giống như bây giờ, Ngu Duy nhận rằng dường như cứ ngập ngừng thôi, cả càng lúc càng căng cứng, trông cực kỳ thoải mái.

"Ngươi ?" Tay Ngu Duy chống n.g.ự.c , nàng ngẩng đầu : "Ngươi khỏe ?"

Tạ Kiếm Bạch hình dạng mèo của nàng giẫm lên mấy nhưng từng nghĩ, khi Ngu Duy biến thành , tiếp xúc vốn quen thuộc đều trở nên khác biệt.

Từ nãy đến giờ, trong đầu vẫn luôn tiếng vo ve, nam nhân tâm phiền ý loạn.

Mãi cho đến khi tay Ngu Duy chống lên n.g.ự.c , nàng chỉ dùng một chút sức khiến Tạ Kiếm Bạch đang cố nhẫn nhịn nghẹn thở, như trọng thương , đầu óc bỗng nhiên trở nên trống rỗng.

Giây tiếp theo, Ngu Duy rơi xuống nền tuyết, nàng mơ màng ngẩng đầu, phát hiện xung quanh chỉ còn một .

Meo?

Người ?

Cái gối ôm bạc hà mèo to đùng của nàng ?!

—--

Tác giả lời :

Mèo con: Ngươi là đồ ăn mà thích nhất!

Cha ch.ó FA vạn năm: Nàng thích , thôi xong ... *nai con chạy loạn*

Mèo con: ?

 

 

Loading...