Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 57: Có lẽ hơi khó tin
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, một tiếng nổ lớn kinh động cả Thanh Phong Thành.
Mặt đất rung chuyển khiến bộ phủ Ninh gia sụp đổ thành một đống hoang tàn, lan cả tiên thành. Khi các tu tiên giả khác trong thành chạy đến Ninh gia, họ gần như thể tin những gì thấy.
Bí mật lòng đất của Ninh gia phơi bày thiên hạ, và chuyện cả tộc Ninh thị tu luyện tà thuật, cuối cùng bỏ mạng trong một buổi tế lễ tà ác cũng trở thành chủ đề bàn tán lúc dư t.ửu hậu trong giới tu chân một thời gian dài đó.
Còn về chi tiết Ninh gia diệt tộc, qua lời kể của nảy sinh nhiều phiên bản khác và lưu truyền lâu.
...
Bên , bốn Ngu Duy và Ninh Tố Nghi rời khỏi Thanh Phong Thành.
Phi thuyền lướt trung, Ninh Tố Nghi boong thuyền, gió thổi bay tà áo của nữ t.ử, nàng Thanh Phong Thành ngày một xa dần, cho đến khi biến mất giữa núi non.
Có lẽ nàng còn cảm ơn phụ mẫu bao giờ xem nàng là một nhà, thậm chí từng để ngoài Ninh thị còn một vị tiểu thư. Điều cũng giúp nàng vô cùng dễ dàng thoát khỏi vũng bùn Ninh gia, ai mối quan hệ giữa nàng và họ.
Ninh Vũ sinh trong bóng tối c.h.ế.t cùng với Ninh thị, từ hôm nay trở , nàng là Ninh Tố Nghi chỉ sống vì bản .
Ninh Tố Nghi dõi mắt những dãy núi, cánh rừng lướt qua nhanh như bay bên , lòng phẫn nộ và hận thù dần phai nhạt khi báo thù thành công, đó là một thoáng ảm đạm và bâng khuâng.
Thế giới khoảnh khắc dường như rộng lớn đến mức khiến cảm thấy thật nhỏ bé.
"A Ninh!" lúc , nàng thấy Ngu Duy gọi .
Ninh Tố Nghi trở khoang thuyền, vén rèm lên, mùi thơm của thức ăn ngon lập tức ập mặt.
Nàng thấy Ngu Duy đang bên bàn, vẫy tay với . Trên bàn đầy ắp món ăn, Ngu Thừa Diễn xới cơm, đặt đũa bên cạnh bát.
"Ninh tiểu thư, đến ăn cơm , xong cả ." Hắn .
Ninh Tố Nghi chút mơ màng xuống bên cạnh hai , Ngu Duy ăn rau đang cò kè mặc cả với Ngu Thừa Diễn, nóng từ thức ăn bốc lên xoay tròn trong trung, ánh nắng ngoài cửa sổ khoang thuyền chiếu khiến khung cảnh đến mức thật.
Sau gần ba tháng sống trong những ngày tăm tối tuyệt vọng, giờ phút , dường như nàng mới thật sự trở về nhân gian.
Ngu Duy và Ngu Thừa Diễn liều cứu giúp, bay qua nửa giới tu chân để tìm nàng. Ân tình và sự quan tâm khiến lòng Ninh Tố Nghi ấm , nàng giỏi ăn , đành giấu tất cả trong lòng.
"Người đến ăn ?" Ninh Tố Nghi hỏi.
"Không cần để ý đến , chúng cứ ăn ." Ngu Duy cầm đũa lên: "Ăn cơm, ăn cơm thôi!"
Ba cùng ăn, nhất thời chẳng ai với ai câu nào.
Đợi đến khi ăn lưng lửng bụng, Ninh Tố Nghi mới buồn rầu : "Tà thuật chúng tu luyện cần huyết trận lòng đất cung dưỡng lâu dài, nay huyết trận còn, e rằng tu vi của cũng sẽ tan thành mây khói trong vài ngày tới."
"Vậy khá ?" Ngu Duy : "Ngươi thông minh như , tu luyện từ đầu chắc chắn khó với ngươi."
"Thông tin chứng nhận ở môn phái đây của cũng là dựa thuật che mắt của tà thuật, khi mất tu vi, e rằng bên môn phái cũng sẽ mất hiệu lực..." Ninh Tố Nghi hạ giọng .
Thông tin của một t.ử ngoại môn đột nhiên khớp chắc chắn sẽ gây chú ý. Chuyện đối với ngoài quả thực phiền phức nhưng Ngu Thừa Diễn : "Ngươi yên tâm , sẽ chuyện gì ."
Nhìn dáng vẻ thề thốt chắc nịch của Ninh Tố Nghi nhướng mày : "Đây cũng là một phần của bí mật?"
Ngu Thừa Diễn chút bất lực.
"Bí mật gì thế?" Ngu Duy tò mò hỏi.
Bây giờ lúc cho Ngu Duy chân tướng, Ngu Thừa Diễn bèn tránh : "Ta môn phái bằng danh ngạch t.ử trao đổi, các chủ Trích Tinh Các tiến cử nhưng thực chỉ ."
Ngu Duy vốn hứng thú với tên các môn phái nhân vật trong giới tu chân, lời của Ngu Thừa Diễn cứ như nước đổ đầu vịt, chẳng hề đọng trong đầu nàng. Quả nhiên nàng hỏi thêm nữa, chỉ gật đầu tiếp tục ăn cơm.
Ninh Tố Nghi chuyện với Ngu Thừa Diễn về bí mật mà che giấu, Ngu Thừa Diễn cũng cho nàng .
phi thuyền giới hạn, những chuyện ngay mắt Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn quả thực chút khó mở lời mà đường về mất ít nhất sáu, bảy ngày.
Không khí trong phi thuyền thật khó xử. Nếu Tạ Kiếm Bạch thì còn đỡ, Ngu Duy, Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi là quen lâu nhất, họ là bạn bè, sớm quen với khí ở bên .
Hoặc nếu Ninh Tố Nghi, chỉ ba họ thì cũng cả, dù họ cũng là một gia đình.
Oái oăm là cả bốn cùng ở phi thuyền. Ngu Thừa Diễn vốn thể xem Ninh Tố Nghi trẻ tuổi như một bạn, tạm gác phận vốn của .
Thế nhưng bây giờ Ngu Duy, Tạ Kiếm Bạch, Ninh Tố Nghi, cả ba vị trưởng bối của đều ở đây, khiến Ngu Thừa Diễn bất giác kéo về với phận ban đầu của , ở thế nào cũng thấy gượng gạo, trong lòng khó mà đổi phận cho hảo .
Ninh Tố Nghi cũng , cứ nghĩ đến một nam nhân xa lạ trông thiết với Ngu Duy ở đây, nàng thấy cả khó chịu, tìm Ngu Thừa Diễn hỏi cho rõ ràng nhưng ngại phi thuyền chật hẹp, tiện mở lời, đến cả việc tương tác với hai Ngu lớn nhỏ cũng chút tự nhiên.
Giữa bầu khí im lặng đầy khó xử , chỉ Ngu Duy là hề ảnh hưởng gì. Nàng chỉ vui mừng vì cuối cùng tìm Ninh Tố Nghi, thể cùng về môn phái .
Bây giờ những quan trọng với nàng đều ở chiếc phi thuyền , Ngu Duy đương nhiên là cảm thấy thứ đều thật .
Mãi cho đến khi nàng thèm ăn, tìm Tạ Kiếm Bạch mới chậm chạp nhận , vốn chỉ Ngu Thừa Diễn chằm chằm , giờ thêm cả Ninh Tố Nghi.
Phi thuyền nhỏ, nàng tìm Tạ Kiếm Bạch, căn bản cách nào tránh bọn họ.
Hết cách, Ngu Duy chỉ đành ru rú ở trong phòng , dùng ngọc bài truyền tin cho Tạ Kiếm Bạch.
Nếu là bình thường, lẽ sẽ khó chuyện với Tạ Kiếm Bạch. Bởi vì nam nhân kiệm lời như vàng, câu trả lời cũng lạnh nhạt và ngắn gọn như chính con y. Có thể trả lời một chữ thì tuyệt sẽ trả lời hai chữ.
Thường thì Ngu Duy sẽ gõ một tràng dài, Tạ Kiếm Bạch chỉ trả lời một chữ "Ừ" để cho đang .
Chỉ điều, đối với mà , đây là một tiến bộ vượt bậc . Nếu là ngày khi còn ở Thiên giới, cho dù ba vị Thiên tôn khác gửi cho những tin liên quan đến công vụ, Tạ Kiếm Bạch cũng sẽ xem như tin rác mà lờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-57-co-le-hoi-kho-tin.html.]
Ngu Duy: 【Sao mỗi tìm ngươi, hai bọn A Ninh cứ chằm chằm thế? Hình như thích đến gần ngươi thì .】
Tạ Kiếm Bạch: 【Muốn gặp ?】
Ngu Duy: 【Ừm ừm. Ta đói , nhưng họ cứ , cảm giác kỳ quá.】
Bên im lặng một lúc, Ngu Duy còn tưởng y sẽ trả lời nữa, kết quả là một lát , ngọc bài sáng lên.
Tạ Kiếm Bạch: 【Muốn cùng về một ?】
Về một ... tâm tư của Ngu Duy bắt đầu lung lay.
Trước nàng quả thực hưởng thụ cuộc sống sâu gạo việc đều lo, chỉ là lúc đó nàng luôn lười biếng thích ngủ, cũng sức lực để nghĩ ngợi nhiều, giống như thiếu dinh dưỡng từ lúc phá vỏ chui nên nàng mới luôn mệt mỏi, tinh thần gì.
Bây giờ thể xem là lúc Ngu Duy ở trạng thái nhất, nàng tràn đầy năng lượng. Sau trận chiến nhỏ ở Ninh gia đó, tuy vì đ.á.n.h giá sai khả năng hồi phục của tu sĩ mà săn 'con mồi', nhưng bản tính hoang dã trong xương cốt của Ngu Duy khơi dậy ít nhiều.
Bây giờ nàng phấn chấn tinh thần, cơ thể khỏe mạnh, nếm trải hương vị tự do, cũng vì trận chiến nhỏ đó mà còn tăng thêm phần tự tin. Đột nhiên trạng thái Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn bao bọc tầng tầng lớp lớp như lúc khiến nàng chút quen.
Trái tim mèo bay nhảy thì sẽ khó lòng mà thu về nữa.
Sự bảo bọc quá mức của hai vẫn giữ nguyên như nhưng đối với Ngu Duy mà , bây giờ nàng thực sự thích Tạ Kiếm Bạch hơn, chỉ cho nàng ăn mà còn cho nàng tự do, tán thành hành vi của nàng.
Vì thế mà nàng gần như do dự đồng ý với đề nghị của Tạ Kiếm Bạch.
Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi đang trong khoang thuyền, họ ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Kiếm Bạch khỏi phòng.
"Sao thế?" Ngu Thừa Diễn nghi hoặc hỏi.
"Ta đưa Ngu Duy riêng." Tạ Kiếm Bạch mở miệng .
Giọng điệu y bình thản và lạnh nhạt, đang thương lượng với bọn họ, chỉ là vì mối quan hệ giữa Ngu Duy và Ngu Thừa Diễn nên mới thông báo cho họ một tiếng mà thôi.
"Không !" Ninh Tố Nghi lập tức cau mày : "Ta đồng ý!"
Tạ Kiếm Bạch lạnh nhạt liếc nàng một cái về phía phòng của Ngu Duy.
Y gì nhưng ý trong mắt quá rõ ràng - liên quan gì đến ngươi?
"Ngươi..."
Ninh Tố Nghi tức giận bừng bừng. Nàng thấy nam nhân mắt ngay từ cái đầu tiên. Nàng rời môn phái ba tháng, bên cạnh Ngu Duy đột nhiên xuất hiện một nam nhân xa lạ còn trở nên thiết, khiến từng hồi chuông báo trong Ninh Tố Nghi kêu vang.
Không đợi nàng mở miệng, cửa phòng Ngu Duy mở , mèo con vèo một cái chạy tới, nhảy lòng Tạ Kiếm Bạch.
Nó đoán là hai sẽ phản đối bèn dứt khoát đối mặt với hiện thực, rúc lòng Tạ Kiếm Bạch, chỉ để một cái đuôi vung vẩy bên ngoài.
Tạ Kiếm Bạch ôm tiểu hung thú lông xù bóng dáng hai họ biến mất ngay khỏi khoang thuyền.
"Đây... đây là thế nào ?!" Ninh Tố Nghi kinh ngạc .
Nàng vốn nghĩ nam nhân tệ lắm cũng sẽ vài câu, tranh luận với nàng một hồi, ai ngờ y thẳng luôn.
Nàng từng thấy nào tự cao tự đại như , thật quá vô lý.
Ninh Tố Nghi định đuổi theo nhưng Ngu Thừa Diễn cản nàng .
"Tu vi của y cao, hai chúng đuổi kịp ." Thái dương của Ngu Thừa Diễn giật giật, bất đắc dĩ : "Chuyện đến nước , hai chúng cứ về ."
Trong ấn tượng của Ninh Tố Nghi, thái độ của thanh niên đối với Ngu Duy quả thực là nâng tay sợ vỡ, hận thể để nàng trong tầm mắt suốt cả ngày, chỉ sợ nàng sẽ xảy chuyện gì.
Bây giờ thể trơ mắt nàng rời cùng gã mà hề lo lắng tức giận, thậm chí còn ý định truy cứu?
"Sao ngươi thái độ ?" Ninh Tố Nghi kinh ngạc : "Ngươi thật sự yên tâm để Tiểu Duy rời cùng gã nam nhân xa lạ đó ư? Nếu xảy chuyện thì , nếu gã ý đồ bắt cóc nàng thì ...."
"Thật ... cũng xa lạ lắm..." Ngu Thừa Diễn sờ mũi, ánh mắt chút lảng tránh, chột : "Xét ở một khía cạnh nào đó, cũng coi như chút hiểu về y."
Ninh Tố Nghi: ?
Tại ấp a ấp úng như ?
Dù tin tưởng Tạ Kiếm Bạch đột nhiên xuất hiện nhưng nàng vẫn tin Ngu Thừa Diễn. Thấy thái độ của Ngu Thừa Diễn kiên quyết như , Ninh Tố Nghi dứt khoát xuống đối diện .
"Nếu , ngươi hãy về bí mật mà ngươi che giấu ." Ninh Tố Nghi : "Đây là điều ngươi hứa với ."
Ngu Thừa Diễn gật đầu, hắng giọng, thận trọng mở lời: "Chuyện sắp đây... lẽ khó tin. ngươi tin rằng mỗi một chữ đều là sự thật..."
Khó tin? Chuyện nhỏ.
Là một lớn lên trong một gia đình tà tu với những kẻ đầu óc bình thường, trải qua một trận thập t.ử nhất sinh, đời sẽ còn chuyện gì thể khiến nàng cảm thấy khó tin nữa.
—-
Tác giả lời :
Cha ch.ó: Mặc kệ ngươi gì, bế mèo đây.
A Ninh: Ta mổ cá ở Đại Nhuận Phát tám năm , chuyện gì thể kinh ngạc nữa... Khoan , ngươi cái gì? (*)
(*Câu joke lấy từ một meme nổi tiếng bên Trung Quốc, một bác bán cá phỏng vấn là 'Bạn nghĩ còn quan tâm ? mổ cá ở Đại Nhuận Phát 10 năm, trái tim từ lâu lạnh như con d.a.o trong tay .' Đại Nhuận Phát là chuỗi siêu thị tiếng bên Trung Quốc, tên quốc tế là RT-Mart. Sau đó phát sinh câu joke cấu trúc tương tự và truyền về Việt Nam nhiều hơn là câu joke về 'luyện kiếm núi Côn Luân', cụ thể là 'Ngươi nghĩ sẽ quan tâm ? Ta luyện kiếm núi Côn Luân sáu năm, trái tim từ lâu lạnh như tuyết núi Côn Luân . Nam nhân/nữ nhân chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của thôi.' Cái meme nó nổi như bác ' năm nay 70 tuổi ...' bên á)