Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 56: Sao càng nhìn càng thấy y không vừa mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Con mèo trắng muốt ôm lấy cổ tay Tạ Kiếm Bạch buông, mùi hương thanh lãnh dễ chịu của nam nhân bao bọc lấy nó, xua tan mùi m.á.u tanh nồng nặc lòng đất của nhà họ Ninh, thế giới dường như cũng trở nên hơn.

Thấy tiểu yêu miêu còn đang bồn chồn mệt mỏi giờ trở nên yên tĩnh, Ngu Thừa Diễn cũng chỉ thể nén giận, lạnh giọng : "Ngươi đến khi nào?"

"Lúc các ngươi ở trong hang động." Tạ Kiếm Bạch . Hắn ôm mèo, ngẩng đầu Ngu Thừa Diễn, giọng thanh lãnh và bình tĩnh: "Kiếm pháp và khả năng quan sát của ngươi ở hạ giới đều thuộc hàng đầu, chỉ một điều là đủ phòng đối với nhân tính gian trá hiểm ác."

Ngu Thừa Diễn lời Tạ Kiếm Bạch lý, tuy lúc đó thương nhưng đến nỗi rơi tình thế nguy hiểm như . Là do lường đòn tấn công hiểm độc của Ninh phu nhân nên mới đ.á.n.h lén thành công.

"Bây giờ lúc những chuyện ." Ngu Thừa Diễn cau mày: "Hiện tại tất cả các lối đều nhà họ Ninh khóa c.h.ặ.t, nếu Ninh phu nhân chịu khuất phục, để rời là cả một vấn đề."

"Tà đạo mà nhà họ Ninh tin theo chủ yếu là huyết thuật, họ dẫn dụ sát khí của cả tiên thành đến đây là lấy nhà họ Ninh trung tâm để tạo một pháp đàn khổng lồ, đủ để bao trùm cả Thanh Phong Thành." Tạ Kiếm Bạch : "Đến lúc đó, tất cả trong Thanh Phong Thành đều là một phần của huyết tế ."

Hắn nghiêng đầu, về phía nơi sát khí tập trung nhàn nhạt : "Phá hủy bộ huyết trận lòng đất thể ngoài."

Cả nhà ba xuyên qua hành lang, tiểu yêu miêu tuy tạm thời thỏa mãn cơn thèm ăn nó nhưng vẫn ỷ , trong lòng Tạ Kiếm Bạch chịu động đậy.

Ngu Thừa Diễn lòng vẫn còn chút tức giận, thấy khung cảnh hòa hợp của hai họ là khó chịu. cũng Ngu Duy thích mùi hương Tạ Kiếm Bạch, dù giành cũng giành , chỉ thể trơ mắt Tạ Kiếm Bạch ôm nàng.

Đáng ghét nhất là Tạ Kiếm Bạch cứ như một khúc gỗ, ngay cả một lời giải thích, một câu quan tâm cũng , thậm chí còn tại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Ngu Thừa Diễn chỉ thể tự an ủi duy nhất chỉ EQ và IQ bình thường trong cái nhà , thể nổi giận với một khúc gỗ, là một trưởng thành, chín chắn, chấp nhặt với y.

"Sao ngươi đột nhiên đến đây, còn hiểu rõ nơi như ?" Sau khi tự xây dựng tâm lý xong, Ngu Thừa Diễn mới miễn cưỡng lên tiếng.

"Ngu Duy nơi sát khí nặng, hình thành thế mây đen che lấp mặt trời. Ta liền tìm Ninh Thiên tôn, nhờ nàng xem xét Thanh Phong Thành một chút." Tạ Kiếm Bạch : "Nàng phát hiện linh mạch ở đây động tay động chân, khí vận đảo ngược, sát khí ngưng tụ, thể sẽ nguy hiểm nên quyết định đến xem xét một chút."

"Ngươi là nguy hiểm, tại còn..." Ngu Thừa Diễn nửa câu, con mèo trắng như tuyết trong lòng Tạ Kiếm Bạch, nhất thời nên lời.

Hắn để Ngu Duy hiểu lầm là tức giận vì chuyện nàng lén chạy ngoài nên nhanh ch.óng ngậm miệng .

"Nguy hiểm là chỉ ngươi và Ninh Tố Nghi." Tạ Kiếm Bạch nhàn nhạt : "Trước đó nhà họ Ninh tu luyện tà pháp gì, nhưng bất kể là tà thuật gì đều thuộc một phần của sức mạnh hung sát. Sát khí nhà họ Ninh ngưng tụ, càng cho thấy thuật pháp họ tu luyện thể tách rời khỏi sát khí."

"Bọn họ thể sẽ hại hai nhưng đối với hung thú cùng nguồn gốc với sát khí mà , những nhà họ Ninh mặt Ngu Duy chỉ thể đồ ăn bồi bổ cho nàng." Tạ Kiếm Bạch v**t v* bộ lông mềm mại của con mèo trong lòng, cụp mắt xuống, nhẹ giọng : "Nếu nàng đủ hung ác, từ đến sát khí của nhà họ Ninh cũng đủ để nàng thăng lên Nguyên Anh kỳ ."

"Ngươi..."

Ngu Thừa Diễn nhất thời nên lời.

Hắn vốn tưởng nam nhân dạy nàng cách ngoài là vì tin tưởng năng lực của Ngu Duy nên mới thuận theo ý của nàng, để nàng cứu Ninh Tố Nghi.

Ngu Thừa Diễn ngờ rằng, trong đầu Tạ Kiếm Bạch nghĩ đến những điều , y dạy Ngu Duy ngoài, cũng chẳng liên quan gì đến lòng quan tâm.

Y thậm chí còn để nhà họ Ninh mắt, như thể bao nhiêu năm khổ tâm gây dựng của nhà họ Ninh chỉ ý nghĩa duy nhất là để bổ sung dinh dưỡng cho Ngu Duy.

Sự thờ ơ, lãnh đạm toát từ trong giọng của nam nhân và sự dịu dàng khi y v**t v* con mèo trong lòng tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ, khiến mà thấy lạnh gáy.

" mà..." Ngu Thừa Diễn ngập ngừng một lát mới lên tiếng: "Chẳng lẽ chúng nên cố gắng hết sức để tránh cho nàng trở nên xa ? Nếu A Duy thật sự như , thì..."

"Sẽ xảy chuyện như ." Tạ Kiếm Bạch nhàn nhạt : "Nàng thích."

So với sự ngoan ngoãn mềm mại khi ở trong lòng Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi, tiểu yêu miêu đến lòng Tạ Kiếm Bạch trở thành một con mèo c.ắ.n .

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của nam nhân v**t v* gáy nó, mèo con liền xoay cào tay , ngẩng đầu lên c.ắ.n ngón tay của Tạ Kiếm Bạch.

Chỉ khi đối mặt với Tạ Kiếm Bạch nó mới để lộ móng vuốt nhọn, móng vuốt cào mu bàn tay , chẳng mấy chốc cào vết m.á.u, khiến Ngu Thừa Diễn thôi.

Nếu Tạ Kiếm Bạch sửa chữa điểm , y chỉ cần trực tiếp lên tiếng là , nhưng từ đầu gặp mặt đến nay, nam nhân đều gì cả.

Y ngầm cho phép hành vi của tiểu hung thú.

Dù là phận tế phẩm trong mối quan hệ cung cấp cho hung thú gọi là con mồi, Tạ Kiếm Bạch vốn nên ở thế yếu, nhưng sức mạnh tuyệt đối của y xóa nhòa mối quan hệ nguy hiểm .

Ngu Thừa Diễn thậm chí còn một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể... Tạ Kiếm Bạch đang tự tay dạy Ngu Duy cách săn bắt chính .

Chàng thanh niên nổi da gà vì ý nghĩ đột nhiên nảy , lắc đầu, vội vã vứt cái ý nghĩ đó ngoài.

Bọn họ đến nơi sâu nhất lòng đất, nơi một huyết trận đang vận hành độc lập, ngừng hấp thu và dung nạp sát khí tuôn đến từ khắp tiên thành.

Tạ Kiếm Bạch cúi đầu hỏi: "Ngươi ăn thêm chút sát khí ở đây ? Nơi tích trữ hung sát chi khí trăm năm nay của Thanh Phong Thành, lợi cho ngươi."

Tiểu yêu miêu ngẩng đầu luồng sát khí tụ tập ở phía xa. Lúc mới , nó còn mê hoặc đến cuồng, nhưng bây giờ Tạ Kiếm Bạch ở bên, nó lập tức sự so sánh.

Sát khí sinh từ năng lượng tiêu cực của vô hỗn độn, tăm tối và hung tà. Thứ sức mạnh dơ bẩn như , vốn nên là thức ăn nhất của hung thú.

mà, nó quả nhiên vẫn thích sát khí ngưng tụ từ sự chí cường chí hàn Tạ Kiếm Bạch hơn, sạch sẽ và tinh khiết, lạnh đến ngọt ngào.

Thế là mèo con lắc đầu quầy quậy, rúc lòng Tạ Kiếm Bạch, hít hà thở lành lạnh , nhúc nhích.

Đôi môi mỏng của Tạ Kiếm Bạch nhếch lên một đường cong nhỏ đến mức khó lòng nhận biến mất nhanh đến nỗi Ngu Thừa Diễn ngỡ nhầm.

"Phá hủy nơi huyết trận sẽ gián đoạn, lúc đó liền thể ngoài." Tạ Kiếm Bạch một vòng : "Bây giờ tay chứ?"

"Đợi A Ninh !" Nghe , tiểu yêu miêu lập tức : "A Ninh còn tới."

Nó vẫn biến thành hình , trong tai Ngu Thừa Diễn chỉ thấy tiếng "meo meo meo meo" nhưng Tạ Kiếm Bạch : "Được."

"Ngươi học cách hiểu ngôn ngữ của yêu tộc từ bao giờ thế?" Hắn hỏi với vẻ thể tin nổi.

"Mấy tháng ." Tạ Kiếm Bạch đáp.

Mấy tháng ?

Tiểu yêu miêu đến giờ mới chuyện . Nó chợt nhớ những lúc ở bên suốt hai tháng qua, mỗi nó kêu meo meo, Tạ Kiếm Bạch cũng chỉ nó, nhất định đợi nó biến thành một nữa mới đáp lời.

Hóa y cố tình trêu nó!

"Meo meo mi mi mi!" Mèo con lớn tiếng tố cáo.

Tạ Kiếm Bạch nó, vẻ mặt y lạnh nhạt nhưng giọng điệu bày vẻ vô tội: "Ngươi hỏi ."

Đáng ghét!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-56-sao-cang-nhin-cang-thay-y-khong-vua-mat.html.]

Mèo con thù dai há miệng, c.ắ.n lấy tay y chịu nhả.

Sau khi Ngu Duy biến thành mèo, trừ những lúc tự lẩm bẩm một , còn nó đều mở miệng, vì nó khác hiểu, cũng như , tính tình nó lười biếng đến mức mở miệng cũng lười.

Lần thì , Tạ Kiếm Bạch thể hiểu, đường trở về, cả hành lang dài cứ vang vọng tiếng "meo meo meo".

Nó kể hết cho Tạ Kiếm Bạch những gì thấy đường , mà kể thôi đủ, nó đợi Tạ Kiếm Bạch đáp mới chịu kể tiếp.

Giọng điệu lạnh nhạt của Tạ Kiếm Bạch và tiếng kêu meo meo của tiểu yêu miêu vốn là hai thứ nên xuất hiện cùng , mà chúng hòa quyện một cách kỳ lạ.

Ngu Thừa Diễn mặt cảm xúc theo họ, bao nhiêu tức giận của cũng đều mài mòn hết cả.

Nói chuyện riêng ngay mặt , ngông cuồng, thật sự quá ngông cuồng, đợi về cũng học ngôn ngữ của yêu tộc!

Sau khi dò xét tình hình, ba về theo lối cũ.

Phía bên Ninh Tố Nghi tra hỏi xong, nàng đang cửa phòng Ninh Thanh.

Thấy nàng xuất hiện, Ninh Thanh ho khan, giọng khàn đặc mệt mỏi cất lời: "Tố Nghi."

"Xem ngươi chuyện gì xảy ." Ninh Tố Nghi lạnh lùng : "Phu thê họ c.h.ế.t , nếu ngươi hận thì cứ hận ."

"Sống c.h.ế.t đều là chuyện thường tình." Ninh Thanh khẽ th* d*c, giọng bình thản đáp.

Ninh Tố Nghi vốn tưởng rằng sẽ hận Ninh Thanh. Nàng sinh là vì , phụ mẫu bao giờ xem trọng con nàng, chỉ xem trọng m.á.u thịt và xương cốt của nàng mà thôi. Nàng là vật hy sinh của .

nay phụ mẫu c.h.ế.t, trưởng gầy gò như que củi giường bệnh, lòng hận thù trong Ninh Tố Nghi tiêu tan từ lúc nào.

Họ thương nàng, nhưng liệu thật lòng thương yêu Ninh Thanh ?

Ninh Thanh vốn nên c.h.ế.t yểu năm sáu tuổi, phu thê Ninh thị cưỡng ép giữ , chỉ vì ma thần 'chọn trúng'. Một cha nương yêu thương con , nỡ lòng để con sống dở c.h.ế.t dở, lay lắt kéo dài tàn?

Nếu Ninh Thanh ma thần coi trọng, liệu họ cứu ? E là .

Cho dù Ninh Thanh tội, nhưng so với cặp phụ mẫu thao túng hai họ đủ chuyện xa, tội của cũng chẳng đáng là gì.

Hơn nữa, Ninh gia tan tác, còn ai duy trì huyết trận, Ninh Thanh đang thoi thóp cũng sống bao lâu nữa.

"Ngươi sắp c.h.ế.t ." Ninh Tố Nghi lạnh lùng : "Ta sẽ cứu ngươi."

Nghe câu , Ninh Thanh khẽ .

"Cảm ơn." Hắn chậm rãi .

Ninh Tố Nghi . Chỉ cần nàng rời khỏi đây, hội hợp cùng Ngu Duy và Ngu Thừa Diễn, từ nay về , nàng còn là 'Ninh Ngũ', còn là vị tiểu thư đáng thương ai nhớ tới, mà là chính nàng.

Ninh Thanh sẽ cùng với tất cả tội ác của Ninh gia vĩnh viễn ở lòng đất, cho đến khi ngoài phát hiện, phơi bày bộ sự thật ánh sáng.

Ngay khoảnh khắc sắp bước khỏi phòng, Ninh Tố Nghi vẫn dừng bước.

"Ngươi còn di nguyện gì ?" Nàng nghiêng đầu, cất tiếng hỏi.

Trên giường, Ninh Thanh vốn nhắm mắt bỗng mở bừng đôi mắt, sững sờ nàng.

"Ta ..." Thanh niên khàn giọng : "Ta c.h.ế.t ánh mặt trời."

...

Lúc hội hợp, Ninh Tố Nghi đương nhiên thấy nam nhân Ngu Thừa Diễn và mèo con trong lòng .

Nàng phận của Tạ Kiếm Bạch nên thể thấy dung mạo thật của . Tạ Kiếm Bạch đột nhiên xuất hiện, quả thực vô cùng đáng ngờ, đặc biệt còn thiết với tiểu yêu miêu như ... nàng gì?

Ninh Tố Nghi định mở miệng, Ngu Thừa Diễn vội bước lên một bước, chắn mặt nàng.

"Chuyện ngoài ."

Ninh Tố Nghi sang Tạ Kiếm Bạch, nàng hoài nghi hỏi: "Đây cũng là một trong những bí mật của ngươi ?"

Ngu Thừa Diễn chút khó xử, đó để cứu Ninh Tố Nghi, trong lúc hoảng loạn nàng manh mối, để lòng tin của nàng, thanh niên đành đồng ý khi ngoài sẽ giải thích những bí mật đó cho nàng.

Hắn chỉ đành chấp nhận phận mà gật đầu.

"Chuyện huyết trận phiền phức, dùng cả Thám Hồn Thuật cũng tra ." Ninh Tố Nghi cau mày : " đời trận pháp nào thể giải, chỉ cần nghiên cứu thêm một thời gian, nhất định sẽ tìm cách ngoài."

"Không cần phiền phức như ." Tạ Kiếm Bạch .

che giấu dung mạo, Tạ Kiếm Bạch trông cũng vẻ bình thường nhưng bất luận là vóc dáng giọng , y vẫn toát một khí chất khác hẳn thường, khiến theo bản năng mà tin phục y.

hiểu , Ninh Tố Nghi thấy y cực kỳ ngứa mắt, càng càng ưa.

"Ngươi cách giải ?" Ninh Tố Nghi nhíu mày .

"Không ." Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh : "Cứ phá hủy trực tiếp là ."

Bất kể là trận pháp nào cũng đều giới hạn sức mạnh. Tu sĩ vượt qua giới hạn đương nhiên thể phá hủy kết giới. Vì , về lý thuyết, lời của Tạ Kiếm Bạch là khả thi, nhưng...

Tạ Kiếm Bạch sang Ngu Thừa Diễn : "Ngươi tay ? Kinh nghiệm ý nghĩa."

"Thôi khỏi, vẫn là ngươi ."

Ngu Thừa Diễn chỉ rời khỏi cái nơi quái quỷ , vết thương nặng của tuy lành, nhưng sức mạnh vẫn còn hỗn loạn. Lúc là lúc để thể hiện, để Tạ Kiếm Bạch tay là nhất.

Tạ Kiếm Bạch đưa mèo con qua, Ninh Tố Nghi lập tức ôm lòng, cảnh giác y.

"Cứ phá hủy trực tiếp là ư?" Nhìn bóng lưng y biến mất trong hành lang, Ninh Tố Nghi lẩm bẩm: "Thật chịu nổi đám kiếm tu các ngươi..."

Đáng ghét, càng tên kiếm tu càng thấy mắt thế nhỉ?

—-

Tác giả lời :

A Ninh: DNA cảnh giác của nguời bên ngoại trỗi dậy .

 

 

Loading...