Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 54: Cơn đau nơi lồng ngực

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khi cử hành huyết tế, lòng đất phong tỏa.

Ngoại trừ Ngu Duy hiểu huyết trận ảnh hưởng, những khác nếu huyết trận hút cạn thì cũng đều thể động đậy trong thời gian , chỉ thể chờ cho đến khi huyết tế kết thúc. Vì , cả hai bên đều giữ im lặng, chọn lúc để tay mà lặng lẽ chờ đợi chuyện chấm dứt.

"Bây giờ trong đám t.ử Ninh gia lòng đất ít nhất một Nguyên Anh kỳ, bốn Kim Đan kỳ. Nếu dùng tế đàn để tăng cường sức mạnh, chỉ dựa hai chúng e là sẽ khó lòng đột phá." Ninh Tố Nghi thấp giọng: "Đây thể sẽ là một trận chiến cam go."

Ninh Tố Nghi quen với việc chuyện đều dựa chính , nay vì chuyện riêng của nàng mà kéo theo Ngu Duy và Ngu Thừa Diễn cùng nàng gánh chịu nguy hiểm, trong lòng Ninh Tố Nghi cảm thấy vô cùng áy náy.

"Ta đối phó với kẻ ở Nguyên Anh kỳ, chính ngươi cẩn thận." Ngu Thừa Diễn an ủi nàng: "Chúng sẽ ngoài thôi."

Ngu Duy trái , nhận hai chuyện mà hề tính cả nàng , nàng bất mãn : "Còn nữa mà, là ba chứ."

Hai nàng, trong ánh mắt họ đều chút bất đắc dĩ.

"Tiểu Duy, ngươi đ.á.n.h bọn họ ." Ninh Tố Nghi dịu giọng : "Nghe lời , ngươi biến thành mèo, tìm một góc trốn , đợi chúng giải quyết xong sẽ đưa ngươi rời ."

"Không ." Ngu Thừa Diễn cau mày: "Vẫn nên mang Tiểu Duy theo, thấy nàng, lòng yên."

Nhìn hai tranh cãi vì chuyện , Ngu Duy chút vui.

Tạ Kiếm Bạch nàng lợi hại, thì nàng nhất định là lợi hại, cần bảo vệ trốn cả.

Vì thế, khi Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn khó khăn lắm mới đạt thỏa thuận, họ đột nhiên phát hiện Ngu Duy biến mất!

Giống như lúc đến, nàng một nữa lặng lẽ rời .

Thái dương của Ngu Thừa Diễn giật thon thót, dù thời gian cấp bách, họ chẳng hề trò chuyện gì nhiều nhưng , thể cởi bỏ kết giới của chỉ Tạ Kiếm Bạch.

Nếu cảnh cho phép, thật sự chất vấn Tạ Kiếm Bạch rốt cuộc đang nghĩ gì, tại để Ngu Duy đến đây lúc nguy hiểm như .

Thấy ánh sáng của huyết tế dần dần mờ , chỉ thể tạm thời đè nén sự bất an và tức giận trong lòng, tập trung kẻ địch mắt.

Ở một bên khác, tiểu yêu miêu học cách dùng sức mạnh để tàng hình để xuyên qua huyết trận khổng lồ ở trung tâm, tiến về phía nơi tập trung của nhà họ Ninh.

Tu sĩ bình thường dù từng g.i.ế.c thường cũng là trừ gian diệt ác, sẽ sát khí quá nặng.

mấy Ninh gia hắc khí ngút trời, đặc biệt là nữ nhân trung niên đang đẩy xe lăn , tiểu yêu miêu thậm chí còn thấy bên ngoài lớp hắc khí của bà còn ba hồn phách nhỏ bé khác bám vai và đỉnh đầu, ngừng gặm nhấm năng lượng sống .

Đáng tiếc sức mạnh của ba oan hồn quá yếu ớt, trông thì vẻ là hung hồn nhưng thực chất còn hung hãn bằng sát khí bao bọc quanh Ninh phu nhân, về cơ bản thể gây tổn thương gì rõ rệt cho bà .

đẩy xe lăn sải bước tiến về phía , lạnh giọng lệnh: "Các ngươi chuẩn chặn bọn họ , tất cả các lối mặt đất đều đóng hết, để bất kỳ ai thoát ngoài!"

"Vâng!" Đám t.ử Ninh gia bên cạnh lập tức tản .

Bên , Ninh phu nhân đẩy Ninh Thanh một căn phòng bảo vệ bởi tầng tầng lớp lớp cấm chế, còn kịp để yên vị, Ninh Thanh ho dữ dội.

Người vốn gầy gò như da bọc xương. Cơn ho khiến từng ngụm m.á.u đen lớn nhỏ xuống chiếc áo bào hoa lệ .

"Nương... con đau, con đau quá... con uống t.h.u.ố.c..."

Hai mắt Ninh Thanh tan rã, đưa tay nắm lấy tay áo Ninh phu nhân, nhưng bà né tránh, cau mày, vẻ mặt lạnh lùng tìm kiếm thứ gì đó trong nhẫn trữ vật.

"Thanh nhi, với con bao nhiêu kiên cường lên. Con là truyền nhân Ma Thần chỉ định và công nhận, chút đau đớn mà cũng chịu nổi ?" Ninh phu nhân lạnh giọng : "Con uống cái , đừng kêu khổ nữa."

lấy một cái chai nhỏ từ trong nhẫn, tiểu yêu miêu ở bên cạnh đó là gì nhưng sắc mặt Ninh Thanh đại biến.

"Con, khụ khụ, con uống cái , con đau nữa, mẫu ..."

Lời yếu ớt của ngăn Ninh phu nhân, bà mở nắp chai, một mùi m.á.u tanh nồng nặc lan , ba oan hồn vai Ninh phu nhân lập tức rú lên ch.ói tai, chúng bay lượn quanh bà , tấn công nhưng đều lớp hắc khí bao quanh Ninh phu nhân chặn .

Ninh phu nhân đổ lọ m.á.u nhỏ miệng Ninh Thanh, khuôn mặt lập tức hiện lên một vẻ hồng hào bệnh tật, khí sắc trong phút chốc lên nhiều, đôi mắt vô thần cũng thêm vài phần thần thái.

Không là trùng hợp , Ninh Thanh yếu ớt mặt , Ninh phu nhân, về phía con mèo nhỏ đang ở góc tường, sát khí che giấu hình.

Hắn nó chăm chú, gì nhưng đôi mắt sáng lên một chút.

"Thanh nhi, con lời, phụ mẫu vì con trả giá bao nhiêu, trong lòng con tự rõ." Ninh phu nhân thu chiếc bình rỗng, vẻ lạnh lùng mặt biến mất, đó là dáng vẻ của một hiền: "Con vốn dĩ c.h.ế.t yểu năm sáu tuổi, con thể sống đến bây giờ, phụ mẫu hao tổn bao nhiêu tâm huyết, bây giờ cha con cũng vì con mà c.h.ế.t, cho nên con ngoan, lời nương, ?"

Ninh Thanh vô lực tựa lưng ghế, mặc cho mẫu ôm đặt lên giường.

"Con cứ ngủ một giấc thật ngon, đợi nương giải quyết xong chuyện bên ngoài sẽ đón con." Ninh phu nhân vén góc chăn, dịu dàng .

Tiểu yêu miêu còn đang do dự giữa việc theo Ninh phu nhân , chỉ chậm một nhịp mà Ninh phu nhân bước khỏi phòng, một tiếng "cạch" vang lên, vẻ .

Nó vội vàng chạy đến bên cửa, nhảy lên đè tay nắm cửa nhưng cửa lớn hề nhúc nhích. Trận pháp cửa đóng , cũng chừa chỗ cho sát khí qua, thế là xong , nó thật sự nhốt ở trong .

Mèo con trắng muốt nhảy lên thử hai vãn thành công, nó chút buồn bực dùng vuốt cào cửa.

Ngay lúc , nó thấy tiếng khẽ từ phía .

đầu , đôi mắt xanh biếc về phía thanh niên giường, hai chạm mắt từ xa.

Tốt lắm, xác nhận, gã quả nhiên thể thấy nó.

"Ngươi là cái gì?" Ninh Thanh tò mò hỏi: "Ngươi thật sự là Ma Thần ?"

Mèo con trắng muốt bèn nhảy thẳng lên giường, nó xổm ở mép giường, mắt chớp chằm chằm Ninh Thanh, dường như manh mối gì đó từ mặt .

Ninh Thanh giơ tay lên, động tác dường như tiêu hao nhiều sức lực của .

Hắn dường như v**t v* con mèo, nhưng khi thấy bàn tay khô khốc xí của và con mèo trắng sạch sẽ một hạt bụi, Ninh Thanh cuối cùng vẫn hạ tay xuống.

"Không... ngươi Ma Thần." Hắn cụp mắt xuống, lẩm bẩm một .

"Sao ngươi Ma Thần?"

Ngay lúc đó, một giọng trong trẻo khác hẳn với giọng khàn khàn khó của vang lên.

Ninh Thanh ngước mắt lên, sững sờ.

Một thiếu nữ trẻ tuổi đang bên giường , làn da nàng trắng mịn như tuyết, mái tóc đen như lụa xõa lưng, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay tinh xảo xinh , đặc biệt là đôi mắt to của nàng, xếch lên như mắt mèo, đang tò mò .

"Ngươi, ngươi..." Hắn lắp bắp : "Ngươi..."

Ngu Duy cũng đang quan sát từ xuống , nàng : "Chính là ngươi bắt nạt A Ninh ?"

"Bắt nạt A Ninh?" Ninh Thanh ngẩn ngơ hỏi: "Ngươi là Tố Nghi ?"

" , nàng biến mất hai tháng, là m.á.u, chính là các ngươi bắt nạt nàng chứ gì." Ngu Duy hừ một tiếng: "Nếu ngươi gầy trơ xương, nhất định sẽ cho ngươi tay."

"Bắt nạt..." Thanh niên lặp từ , cụp mi xuống, gì.

Sự chú ý của Ngu Duy nhanh ch.óng chuyển nơi khác, nàng vốn định nghiên cứu xem thế nào để ngoài, dù thì cho dù Ninh Thanh là một trong những thủ phạm chính, nàng cũng đến nỗi tay với một kẻ tàn phế.

Ngay lúc , nàng thấy Ninh Thanh hỏi bằng giọng khàn khàn: "Ngươi là bạn của Tố Nghi ?"

" , đến để đón nàng về." Giọng điệu của Ngu Duy thản nhiên: "Lũ các ngươi rõ ràng là của nàng , đối xử tệ bạc với nàng như . Sau nàng còn quan hệ gì với các ngươi nữa, nàng của ."

"Đây là mệnh của chúng ." Ninh Thanh bình tĩnh : "Tộc của chúng thờ phụng Ma Thần nhiều năm, mỗi đều sứ mệnh của riêng . Ta Ma Thần chọn, từ đó mạng của còn thuộc về nữa. Giống như Tố Nghi, ý nghĩa duy nhất khi nàng sinh chính là hiến dâng căn cốt của , tất cả thứ của chúng đều định sẵn."

"Tên nhà ngươi rốt cuộc là thiếu gia thế gia ." Ngu Duy thể tin nổi : "Đây là tu chân giới đó, tu chân giới nào tin mệnh chứ? Ta thấy chẳng liên quan gì đến Ma Thần hết, chỉ đơn thuần là cả nhà các ngươi vấn đề về đầu óc mà thôi."

"Đây là tín ngưỡng." Ninh Thanh .

Lời , Ngu Duy lập tức để ý đến Ninh Thanh nữa.

Nàng tuy thích xinh nhưng cũng kỳ thị ai, cho nên nàng cảm thấy Ninh Thanh với vẻ ngoài gầy gò đáng sợ . Chỉ là chuyện cứ điên điên khùng khùng, khó mà giao tiếp .

Vì thế nàng bèn bên cửa xem xét, tìm cách ngoài.

Ngu Duy loanh quanh trong phòng, ánh mắt của Ninh Thanh cũng dõi theo nàng.

"Nói với thêm vài câu nữa ?" Hắn dùng giọng khàn đặc cầu xin.

"Không ." Ngu Duy cẩn thận nghiên cứu những thuật pháp khắc tường, : "Các ngươi tổn thương A Ninh, ghét ngươi, gì để với ngươi cả."

Ninh Thanh bắt đầu ho, yếu ớt : "Ta nhiều năm chuyện với khác , chỉ vài câu thôi, ? Nếu ngươi ghét , mắng vài câu cũng ."

Ngu Duy thấy sinh mệnh lực của Ninh Thanh vô cùng yếu ớt, giống như ngọn nến lay lắt trong gió, dường như thể tắt bất cứ lúc nào.

Nàng bèn trở : "Vậy ngươi cho về A Ninh ."

Ninh Thanh ngẩn một lúc lâu mới : "Ta từng sống cùng . Khi chào đời, mẫu bế đến cho xem, rằng căn cốt của , thể bồi dưỡng. Sau cũng lâu mới gặp một , ban đầu thích , còn gọi là đại ca, chữa bệnh cho . Sau đó..."

Ánh mắt chút tan rã, dường như đang chìm hồi ức.

"Có một ngày, khi đến thăm lén với rằng, thích tên của , nên tự đặt tên là Ninh Tố Nghi, còn bắt giữ bí mật." Hắn thấp giọng : "Không từ lúc nào, Tố Nghi bắt đầu ghét , khi đến vẫn , nhưng thể thấy trong đáy mắt lạnh ."

Thấy Ninh Thanh nữa, Ngu Duy hỏi: "Hết ?"

"Sức khỏe , thể thấy ánh mặt trời nên chỉ thể sống lòng đất." Ninh Thanh : "Ta nhiều cơ hội để gặp ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-54-con-dau-noi-long-nguc.html.]

Ngu Duy cảm thấy gia đình thật kỳ quặc.

"Gia đình các ngươi thật kỳ quái. Như mà cũng gọi là ?" Nàng phàn nàn: "Các ngươi còn với nàng bằng một bạn như ."

Ninh Thanh im lặng.

Một lúc , khẽ hỏi: "Có thể kể cho về chuyện của các ngươi ?"

cũng ngoài , Ngu Duy bèn loanh quanh tìm tòi, kể một vài chuyện ở môn phái.

Thật đều là những chuyện vặt vãnh nhưng Ninh Thanh chăm chú.

Vốn Ngu Duy ở tu chân giới cũng xem là bắt đầu tìm hiểu từ con , kết quả nàng phát hiện Ninh Thanh cũng chẳng khác gì nàng lúc ban đầu, nhiều thứ đều ý nghĩa gì.

Vì chuyện của Ninh Tố Nghi, cho dù bắt chuyện với , thái độ của Ngu Duy cũng hung dữ, hề khách sáo, nhưng thái độ của Ninh Thanh luôn ôn hòa.

Ninh Thanh vốn còn gì đó, kết quả là bắt đầu ho, hơn nữa càng lúc càng dữ dội, còn nôn m.á.u.

"Thuốc sắp hết tác dụng , mẫu chắc cũng sắp về. Bà bao giờ để một quá lâu." Ninh Thanh thở hổn hển, yếu ớt : "Thời gian còn nhiều, ngươi nhớ kỹ lời . Toàn bộ cung điện lòng đất huyết trận trói buộc, cách biệt với thế giới bên ngoài. Nếu mẫu phát hiện chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, bà thể khởi động bộ huyết trận lòng đất, đến lúc đó chính là đồng quy vu tận."

Hắn : "Nơi là một kết giới khổng lồ luyện thành từ hàng trăm huyết trận, dùng sức phá hủy gần như là thể. Ngươi thể dựa sát khí để đây, tức là ngươi cũng thể rời . Ngươi... ngươi mau ."

"A Ninh và Ngu Thừa Diễn đều ở đây, sẽ một ." Ngu Duy bực bội , nàng nghiên cứu những ký tự khắc tường mà hiểu, lẩm bẩm: "Trận pháp ở khách đ**m thể giải , thì trận pháp ở đây nhất định cũng cách để mở..."

Nàng nhớ sát khí nâng đỡ nhẹ bẫng rơi trung tâm huyết trận, mà trận pháp mất hiệu lực khi nàng chạm ... Đây nhất định là trùng hợp!

Ngu Duy nhắm mắt , chỉ thấy trong phòng sát khí mịt mù, Ninh Thanh vốn dựa sát khí để kéo dài mạng sống, nhưng vì sát khí quá nồng đậm, ngược càng k*ch th*ch ho dữ dội hơn.

Khó khăn lắm mới dịu , Ninh Thanh ngẩng đầu lên và thở gần như ngừng vì cảnh tượng mắt.

Một con... đúng, là một con mãnh thú xinh , trắng như tuyết đang xổm bên cửa, nó vẫn mang dáng vẻ của một con mèo, nhưng hình thon dài và to lớn như sói báo, vài chiếc đuôi trắng bông xù đang phe phẩy phía .

Đôi mắt thú màu xanh băng của nó chăm chú phù thuật huyết trận khắc cửa đá, giống như vô tình sát khí bao bọc mà tàng hình, bây giờ nó cũng bắt đầu thử ngưng tụ sát khí lơ lửng trong khí.

Nó luồn sát khí qua khe cửa đột ngột ngưng tụ ... quả nhiên, cho dù trong phòng chừa gian để sát khí lưu thông nhưng huyết trận là dùng để chứa và ngưng tụ sát khí, cho nên khi nó thể chứa nổi nữa sẽ mất hiệu lực.

Giữa luồng sát khí, huyết trận cửa đá mất tác dụng, đột ngột mở .

Con mèo lớn trắng như tuyết ngửi ngửi khí lao về một phía của hành lang.

Sau khi biến thành hình dạng , khứu giác của nó nhạy bén hơn nhiều, gần như ngay lập tức nó nhận vị trí của chiến trường.

Nó lao như điên trong những hành lang và ngã rẽ chằng chịt như tổ kiến, mùi m.á.u và sát khí trong khí ngày càng nồng nặc. Vốn dĩ nó phản ứng gì với những thứ , cho đến khi trong khí truyền đến một mùi huyết khí khác với đó.

Đồng t.ử của con mèo co rụt , tốc độ chạy của nó càng nhanh hơn.

Xuyên qua từng hành lang tăm tối, con đường phía sụp xuống thành một cái hố lớn, nó nhảy một cái đến bên mép hố xuống .

Bên hành lang là một hang động tự nhiên khổng lồ. Vết tích của huyết trận phức tạp và tối tăm mặt đất chứng tỏ đây mới là nơi thế hệ đầu tiên của nhà họ Ninh cử hành huyết tế.

Trong hang động là x.á.c c.h.ế.t la liệt của nhiều t.ử Ninh gia nhưng bọn họ vẫn siết c.h.ặ.t vòng vây, nhốt Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn ở bên trong.

Hai bọn họ lấy ít địch nhiều, thậm chí còn vượt cảnh giới để chiến đấu, cầm cự đến mức là vô cùng dễ dàng.

Trên họ đều những vết thương ở các mức độ khác , Ngu Thừa Diễn trông vẻ thương nặng hơn, vốn luôn chân khí dồi dào, mà cơ thể cả thời gian để chữa lành vết thương, m.á.u tươi n.g.ự.c nhuộm đỏ vạt áo , ngừng nhỏ xuống đất.

Keng!

Ngu Thừa Diễn cắm kiếm xuống đất mới miễn cưỡng ngã. Thân kiếm kêu ong ong, trong khoảnh khắc đó, dường như thứ đ.â.m là mặt đất mà là trái tim của mèo.

Tiểu yêu miêu cảnh , m.á.u của Ngu Thừa Diễn loang lổ mặt đất, tiếng thở nặng nhọc của ...

Thình thịch, thình thịch.

Đôi mắt thú của nó dán c.h.ặ.t tất cả, tim nó đập càng lúc càng nhanh.

Một cảm giác từng đang trướng lên và va đập loạn xạ trong tim nó, khiến nó nảy sinh một luồng lệ khí xé xác tất cả.

"Thật đáng tiếc, tuy ngươi g.i.ế.c sáu cao thủ của Ninh gia nhưng cuối cùng vẫn bại ở đây." Giữa đám t.ử, Ninh phu nhân lạnh lùng : "Đợi ngươi c.h.ế.t , sẽ luyện ngươi thành con rối, đời đời kiếp kiếp bán mạng cho Ninh gia !"

"Vậy cũng xem ngươi mạng để nhận ." Ngu Thừa Diễn lạnh lùng đáp.

Ninh phu nhân lạnh một tiếng, bà đang định lệnh thì ngay lúc đó, bà đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ cổ xuống .

Sát khí lan tràn trong hang động, cảm giác âm u và nguy hiểm khiến các t.ử Ninh gia đồng loạt xung quanh.

Ninh phu nhân cũng , bà một cảm giác khó chịu như dã thú chằm chằm, đối với tu sĩ mà , chỉ khi uy áp của một kẻ mạnh tuyệt đối mới phản ứng như .

thậm chí thèm để ý đến Ngu Thừa Diễn và Ninh Tố Nghi mặt mà chỉ xung quanh, lớn tiếng : "Là vị tôn giả nào cũng ở đây, xin hãy nể mặt Ninh gia , bất kể hiểu lầm gì, chúng đều thể giải quyết!"

Ninh Tố Nghi cảm nhận gì, nàng cau mày : "Sao , chúng còn trợ lực từ bên ngoài ?"

Ngu Thừa Diễn đám t.ử Ninh gia đang hoảng sợ mà sững sờ.

Hắn cũng thấy gì cả, nhưng... một luồng năng lượng quen thuộc đang lượn lờ trong hang động, luồng năng lượng đó chút lành lạnh nhưng thấu xương, ngược còn bao bọc lấy , cho một cảm giác an .

Luồng năng lượng ngày mười sáu tuổi, mất mẫu hôn mê cũng từng xuất hiện.

So với hai còn thời gian để nghi hoặc, bên nhà họ Ninh đang hoảng loạn đến tột độ.

Ninh phu nhân với tu vi Nguyên Anh kỳ chỉ thể cảm nhận nguy hiểm nhưng phát hiện sự hiện diện của ai cả. Bà bên trái thì bỗng nhiên tiếng thét đau đớn vang lên bên - một t.ử tu vi kim đan bất ngờ biến mất như một phàm tay tấc sắt!

Hắn như đột nhiên bắt , chỉ để tiếng thét vang vọng ngừng trong hang động, rõ phát từ .

Mồ hôi lăn dài xuống thái dương, các t.ử nhà họ Ninh đều thấp thỏm yên.

Nhân lúc đối thủ đang yếu, Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn dù là ai đang giúp họ vẫn nắm bắt cơ hội để tấn công.

Ngu Thừa Diễn mới Ninh phu nhân cùng một tu sĩ nguyên linh phối hợp tấn công. Dù nhờ tu luyện tâm ma mà sức mạnh ngang tầm Nguyên Anh kỳ nhưng khi đối đầu một đ.á.n.h nhiều cũng gặp khó khăn, may là đòn lén của Ninh phu nhân đ.á.n.h chí mạng, trọng thương nặng, song cũng g**t ch*t một Nguyên Anh khác.

Hắn một nữa giao chiến cùng Ninh phu nhân, bà lạnh lùng : "G.i.ế.c trượng phu , phá huỷ lễ tế huyết, hôm nay sẽ bắt ngươi dùng mạng đền mạng!"

Ngu Thừa Diễn dùng ý chí kiên cường chịu đựng vết thương nghiêm trọng. Kiếm pháp của đạt tới cảnh giới tinh thâm, hạ giới chẳng ai thể địch . Hắn dùng ưu thế kiếm thuật để nhanh ch.óng c.h.é.m c.h.ế.t Ninh phu nhân nhưng Ninh phu nhân trải qua sức mạnh kiếm pháp của , bà chịu đương đầu trực tiếp mà lập tức tạo cách.

Khi thanh niên định dùng kiếm khí để áp chế, đột nhiên lưng rung lên, ôm lấy vết thương ở bụng quỳ gối xuống.

"Lăng Tiêu!" Một tiếng hô của Ninh Tố Nghi vang lên từ phía bên .

Trán Ngu Thừa Diễn lập tức toát mồ hôi lạnh, cảm giác vết thương như một nữa, như một nhát kiếm đ.â.m từ bên trong .

"Pháp thuật tà đạo mới luyện, đúng lúc dùng ngươi để thử tay chút." Dù Ninh phu nhân cũng thương, vẻ khá thê t.h.ả.m nhưng bà vẫn lạnh lùng lớn, "Cảm giác chính đ.â.m một kiếm ?"

Ngu Thừa Diễn phun một ngụm m.á.u, tình trạng cực kỳ tệ, sức mạnh cuộn trào, chân khí rối loạn. Hơn nữa Ninh phu nhân bằng pháp thuật tà đạo nào đó trả đòn của , khiến gồng gồng gánh sức mạnh, chật vật đến mức thể lên phản kích. Trong khi đó, Ninh Tố Nghi vài khác rối loạn đ.á.n.h lạc hướng, thể tới hỗ trợ .

"Ta một tên tiểu t.ử như ngươi dồn đến mức cũng coi như là năng lực của ngươi ." Ninh phu nhân lạnh lùng , " đáng tiếc... đến đây là hết."

Ngu Thừa Diễn nguy hiểm và khó địch, khiến Ninh phu nhân thậm chí tạm gác ý định dùng vật chứa, chỉ mong thể nhanh ch.óng tiêu diệt nguy hiểm từ trong nôi.

nối ba ngón tay , dường như chuẩn giáng đòn cuối cùng lên thì bất thình lình, tiếng gầm dữ dội của một loài thú vang lên, ngay lập tức, Ninh phu nhân ngã xuống giữa đống đổ nát. Bà ngẩng mắt lên thì đối diện với một cặp mắt thú lạnh lùng.

Con mèo lớn như báo trắng giận dữ há miệng lộ răng sắc nhọn, Ninh phu nhân phát hiện thể cử động, tựa như một bình thường con thú xé xác .

Đau đớn là thứ yếu, bà kinh hoàng nhận sát khí xung quanh tốn nhiều năm để tích tụ cũng biến mất, thậm chí nội lực tà đạo trong cũng dần hao hụt.

Ninh phu nhân hét lên vì hoảng sợ nhưng cổ họng tổn thương khiến tiếng hét bà khàn vì chảy m.á.u.

Ở phía bên , Ngu Thừa Diễn ngây cảnh tượng , con mèo lớn mất hết lý trí và chỉ tuân theo bản năng, gắng gượng lấy tinh thần, khó khăn dậy, thều thào gọi: "Nương... Ngu, Ngu Duy, Ngu Duy!"

Hang động như tĩnh lặng đến lạ thường, các t.ử nhà họ Ninh hoảng sợ dã thú đáng sợ đó.

Dưới tiếng gọi của Ngu Thừa Diễn, con thú trắng mặt Ninh phu nhân ngẩng đầu lên. Nó biến trở thành một thiếu nữ trẻ tóc trắng, duy chỉ còn đôi mắt mèo vẫn giữ màu xanh băng lãnh, vẫn vô cảm thẳng nữ nhân đang vô cùng sợ hãi mặt.

Ngu Duy hạ ánh mắt, tay đưa về phía bụng Ninh phu nhân, xoa lên nơi đan điền như đang cân đo điều gì đó.

Ngu Thừa Diễn bất giác giật , vội gọi: "A Duy, khó chịu."

Nghe thấy lời đó, cuối cùng Ngu Duy cũng buông tha cho nội đan của nữ nhân. Nàng tiến tới mặt Ngu Thừa Diễn, đưa tay xoa lên vai .

Ngu Thừa Diễn cảm nhận một luồng sức mạnh tràn về , chữa lành vết thương của ... Ngu Duy dùng sát khí trị thương cho ?!

Đó là sát khí, loại năng lượng tiêu cực mà ngay cả thần tiên cũng thể kiểm soát .

Ngu Thừa Diễn ngẩn mẫu trẻ mặt, đôi tay vốn gầy gò, sạch sẽ của nàng giờ dính đầy m.á.u tươi, môi mỏng của khẽ động nhưng chẳng thể thốt nên lời.

"Ngu Thừa Diễn, cũng đau đớn." lúc , thấy Ngu Duy .

Hắn lập tức chút lo lắng hỏi: "Không thoải mái ở ? Vừa thương ?"

Ngu Duy dựa vai thanh niên, mi mắt nàng rũ xuống.

"Không ." Nàng uể oải đáp: "Đau ở nơi l.ồ.ng n.g.ự.c."

 

 

Loading...