Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 51: Một con mèo cũng đừng để lọt vào

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một đêm trăng sáng thưa, đường phố vẫn náo nhiệt ngớt, kẻ như nước chảy, các cửa hiệu, t.ửu lâu lâu đều sáng trưng suốt đêm.

Vì trong tiên thành cấm tu sĩ bay lượn, mái hiên càng yên tĩnh hơn nhiều, chỉ ánh trăng rải những miếng gạch ngói.

Một bóng trắng lướt qua xà nhà, lặng lẽ xuyên qua khu thành.

Tiểu yêu miêu chạy mái nhà, lanh lẹ nhảy chuyền các mái hiên khác . Trên chiếc cổ trắng như tuyết, xù lông của nó đeo một mặt dây chuyền hồng ngọc nhỏ bằng hạt gạo, ẩn hiện trong bộ lông trắng khi nó chạy.

Nó chạy một mạch cho đến khi đến khu chợ trung tâm ngã tư của Thanh Phong Thành mới khựng .

Mèo trắng nhỏ xổm bên mép mái hiên, đôi mắt màu xanh băng xuống dòng chen chúc bên , cái đuôi nó khẽ phe phẩy.

Sau khi quan sát kỹ một lúc, nó từ mái nhà nhảy xuống, đạp lên đầu những qua đường, nhanh ch.óng qua khu chợ lớn giữa trung tâm thành nhảy lên mái nhà.

Động tác của nó nhẹ nhàng và nhanh ch.óng đến mức đạp lên đầu ngơ ngác ngẩng lên nhưng chẳng thấy gì, chỉ đành cho rằng ảo giác tiếp tục đường.

Kể từ khi đưa về Huyền Thiên Tông hai năm , nó từ một con mèo hoang nhỏ biến thành một chú mèo cưng cả đám yêu chiều. Trước là Ninh Tố Nghi chăm sóc, đến khi Ngu Thừa Diễn đến, nó càng chăm sóc kín kẽ một kẽ hở.

Cuộc sống ăn trôi qua qua quá lâu, tiểu yêu miêu gần như quên mất cảm giác tự do chạy nhảy trong gió.

Trong đôi đồng t.ử màu xanh băng của nó phản chiếu con phố rực rỡ ánh đèn. Tiên thành tráng lệ trong tầm của tiểu yêu miêu là một cảnh tượng khác: trung phía đầu đường, những hạt cát đủ loại màu sắc trôi nổi như một dòng sông kỳ lạ, soi bóng cùng dòng tấp nập bên .

Và ở phía bắc thành, một đám mây đen hình thành từ sát khí che trời lấp đất, ngăn cản cả ánh và mặt trăng.

Nó chạy về phía đám mây đen, những luồng sát khí trôi nổi đường đều né tránh nó còn những luồng sát khí đến gần xung quanh tiểu yêu miêu đều nó hút .

Xuyên qua vô khu phố náo nhiệt, dần dần, càng đến gần Ninh gia, xung quanh càng trở nên yên tĩnh.

Cho đến cuối cùng, khi đường còn một bóng , ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống con đường đá.

Tiểu yêu miêu dừng bước, nó đến địa phận của Ninh gia, những con phố vắng lặng đều thuộc về Ninh thị. Nó đầu , thấy ánh đèn của Thanh Phong Thành và dòng qua như mắc cửi xa .

Nó thu ánh mắt, bức tường cao của chủ trạch Ninh gia mặt.

Dưới ánh trăng, bức tường đá vốn màu xám của Ninh gia trông như toát một màu trắng bệch, tường một tiếng động, chỉ sát khí ngưng tụ trung phủ chứng minh nơi đây vẫn ở, chỉ là yên tĩnh như .

Tiểu yêu miêu đang định trèo lên tường, đúng lúc , tai nó run lên, đôi mắt xanh trong veo lập tức ngước lên.

Giây tiếp theo, quản sự Ninh thị Ninh Trường Đông đột nhiên xuất hiện, y qua nơi mèo con trắng , quét mắt con phố một bóng .

Ninh Trường Đông cẩn thận kiểm tra xung quanh vẫn phát hiện động tĩnh gì, đôi mày y khỏi cau .

Y lấy pháp bảo liên lạc trong , bao lâu , ba t.ử Ninh thị đột nhiên xuất hiện bên cạnh y. Ba đến và tự do như , tu vi ít nhất cũng ở Kim Đan kỳ nhưng họ vẫn tỏ tôn kính Ninh Trường Đông.

"Quản sự, ngài gọi chúng việc gì ạ?" Người dẫn đầu cung kính hỏi.

"Ba các ngươi đêm nay ở vòng ngoài dò xét canh gác, đêm nay là ngày trọng đại của thiếu gia, ngay cả một con mèo cũng để lọt cho ." Ninh Trường Đông trầm giọng .

Vẻ mặt y âm trầm vô cùng, trong đêm tối càng mang vẻ đáng sợ khủng khiếp, còn dáng vẻ hiền hòa thiện như lúc gặp Ngu Thừa Diễn ban ngày?

Ba , dẫn đầu chắp tay thi lễ : "Vâng."

Đợi đến khi bóng dáng Ninh Trường Đông biến mất, ba mới thả lỏng.

"Y điên , lên cơn gì ? Bên ngoài ít nhất đến tám lớp kết giới, đừng là mèo, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Hóa Thần kỳ cũng thể lặng lẽ ." Một trong đó hạ giọng : "Bên trong kết giới gì mà tuần tra, thấy y chỉ hành hạ chúng mà thôi."

" , y là cái thá gì, còn dám chỉ tay năm ngón với chúng ." Một khác cũng bất mãn : "Nếu phu nhân lão gia cóc chút coi trọng y..."

"Thôi, các ngươi đừng nữa." Đệ t.ử Ninh thị dẫn đầu cau mày : "Đêm nay là ngày trọng đại của thiếu gia, thể một chút sai sót nào, cảnh giác một chút là chuyện ."

Ba thôi ca thán nữa, ai nấy đều tản , ẩn trong bóng tối.

Bên , Ninh Trường Đông thẳng về phía sâu trong chủ trạch. Y đến viện chính trung tâm nơi gia chủ thường ở mà lách một căn nhà nhỏ mấy bắt mắt.

Đây dường như là phòng chứa đồ lặt vặt, Ninh Trường Đông bay qua đống đồ trong phòng, đến bên giá sách ở trong cùng. Y tiếp tục tiến về phía , giá sách như một ảo ảnh xuyên qua cơ thể y, mãi cho đến khi Ninh Trường Đông trong, thứ mới trở như cũ.

Xuyên qua trận pháp ẩn giấu, khi một nữa mở mắt , Ninh Trường Đông lòng đất. Dưới phủ của Ninh gia là một thành phố ngầm diện tích còn lớn hơn cả phủ , tất cả những nơi thấy đều chi chít những câu thần chú, từng huyết trận một biến Ninh gia thành trung tâm của pháp đàn, hấp thu và đ.á.n.h cắp khí mạch của bộ tiên thành.

Ninh Trường Đông dọc theo mật đạo tối tăm trong, mãi cho đến khi dừng một cánh cửa. Y nhẹ nhàng gõ cửa mới đẩy tay nắm cửa.

Khác với hành lang âm u quỷ dị bên ngoài, bên trong phòng trang trí như thể đây mới là nhà chính của Ninh gia, đồ đạc thiếu thứ gì cả, chúng đều quý giá và sang trọng, thậm chí còn cả cửa sổ và ánh nắng mô phỏng bằng pháp bảo.

Bên ngoài là sương đêm dày đặc, trong phòng lúc mới là chính ngọ.

Mùi đàn hương lượn lờ, hòa lẫn với vị đắng của linh d.ư.ợ.c trong căn phòng.

Ninh Trường Đông quỳ một gối hành lễ, từ trong phòng truyền giọng trầm thấp của một nam nhân trung niên: "Đi ?"

"Thuộc hạ cảm thấy kết giới dường như tiếng động lạ, kiểm tra thì thấy gì cả, thể là mèo hoang qua bên ngoài chạm kết giới." Ninh Trường Đông cung kính : "Để chắc chắn, thuộc hạ cử Ninh Thạch và những khác tuần tra bên ngoài."

"Ngươi nay vẫn luôn cẩn thận, lúc cảnh giác một chút thì hơn." Nam nhân trung niên cũng tán thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-51-mot-con-meo-cung-dung-de-lot-vao.html.]

Lúc , một tiếng bước chân khác vang lên, Ninh Trường Đông vội vàng cúi đầu thấp hơn nữa.

"Thanh nhi, đến giờ uống t.h.u.ố.c ." Một giọng nữ trung niên vang lên, ngay đó, mùi đắng càng lúc càng nồng hơn, khiến cho tu sĩ tu vi cũng khỏi cau mày.

"Trường Ninh, ngươi ." Cùng lúc đó, nam nhân cũng cất tiếng.

Ninh Trường Đông lúc mới dậy từ đất xuống bên ghế. Y ngẩng đầu lên, chỉ thấy ở vị trí chủ tọa chính là gia chủ của Ninh gia, Ninh Thế Khang.

Còn ở sâu trong phòng là chiếc giường bao bọc bởi tầng tầng lớp lớp màn che, chỉ thể mơ hồ thấy bóng bên trong.

Ninh phu nhân bưng linh d.ư.ợ.c bên giường, một lát , một bàn tay khô héo gầy gò, da dẻ lở loét từ trong màn đưa , nhận lấy bát t.h.u.ố.c.

"Mẫu , chúng thật sự thể thành công ?" Từ trong màn che truyền một giọng trẻ tuổi nhưng chút khàn khàn, : "Nếu như thất bại..."

"Chúng mưu tính lâu như , sẽ thất bại ." Ninh phu nhân an ủi, nghiêm túc : "Đêm nay là thời điểm nhất để cử hành huyết tế, bao nhiêu xác đây đều chút thiếu sót, đúng lúc một chọn mỹ nhất, đây là minh chứng Ma Thần đang ưu ái chúng ?"

Nghe lời của Ninh phu nhân, thanh niên giường cũng yên tĩnh trở , im lặng uống hết bát linh d.ư.ợ.c.

Người dân Thanh Phong Thành đều nhi t.ử duy nhất của chủ gia Ninh thị, Ninh Thanh là một kẻ tàn tật ốm yếu nhưng vẫn lưu truyền hình tượng lương thiện và phong độ của . Dù từng gặp Ninh Thanh nhưng những ngoài nhắc đến Ninh thị thiếu gia luôn vô thức cho rằng đó là một thanh niên tuấn mỹ bệnh tật.

chỉ những hầu h* th*n cận trong Ninh gia như Ninh Trường Đông mới , da Ninh Thanh lở loét bong tróc diện rộng, hình khô héo và gầy gò như một ông lão.

Mệnh của lẽ kết thúc từ mấy chục năm nhưng Ninh lão gia và Ninh phu nhân dùng huyết cấm thuật cưỡng ép giữ , giống như một c.h.ế.t , kéo dài tàn suốt ngần năm.

Trên ghế chủ tọa, Ninh Thế Khang tay cầm chén , y đang hình chiếu của pháp bảo mặt. Nghe lời của phu nhân, y hừ một tiếng.

"Cái tên Tiêu Lang tướng mạo tệ, chỉ là căn cơ quá kém. Ăn đan d.ư.ợ.c để cưỡng ép lên Kim Đan kỳ quả thực là ngu ngốc hết chỗ . Đừng tu vi Kim Đan, chừng còn thể tự tổn thương bản ." Ninh Thế Khang lạnh lùng : "Dùng xác cho Thanh nhi, thật sự là để Thanh nhi chịu ấm ức ."

"Được , lắm . Hơn nữa, Thanh nhi của chúng cũng cần đến căn cốt của ." Ninh phu nhân dùng vẻ mặt hiền từ hòa ái khuyên giải Ninh Thế Khang, khi bà ngẩng đầu Ninh Trường Đông, giọng lạnh một chút: "Trường Đông, ngươi xem nàng thế nào , đừng để nàng tìm c.h.ế.t."

"Vâng."

Ninh Trường Đông rời khỏi phòng, y về phía , hành lang tối tăm khắc đầy thần chú, bao lâu, cuối cùng y đến một nhà lao trận pháp bao vây.

Sâu trong phòng giam một dựa trong bóng tối, kỹ sẽ thấy cổ tay, cổ, và eo của đó đều pháp bảo cố định tường, hai bên vai còn đinh xương xuyên thẳng qua, khống chế nàng một cách c.h.ặ.t chẽ.

Nàng cúi đầu, mái tóc dài che khuôn mặt nàng.

đến, nàng cũng phản ứng gì.

"Tiểu thư, mấy ngày nay sống thế nào?" Ninh Trường Đông giả nhân giả nghĩa : "Ngươi tội gì chịu khổ như ? Thiếu gia sinh cao quý, thể mượn xương thịt của ngươi để tái sinh là phúc lớn của ngươi ."

Lời của Ninh Trường Đông ý hết sức mỉa mai nhưng Ninh Tố Nghi vẫn bất kỳ phản ứng nào.

Nữ t.ử khẽ ngẩng đầu, xuyên qua những sợi tóc rối, đôi mắt nàng phát ánh sáng lạnh lẽo và đáng sợ.

Điều khác với những gì Ninh Trường Đông tưởng tượng, y cho rằng nàng sẽ như một con ch.ó mất chủ mà nổi trận lôi đình hoặc tức giận mắng c.h.ử.i. tất cả những điều đó đều xảy .

Nàng giống một thương nặng sắp c.h.ế.t, ngược nàng giống như một con dã thú đang ẩn trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng để c.ắ.n trả.

"Ngươi là cái thá gì." Ninh Tố Nghi nhàn nhạt : "Cút."

"Ngươi..." Ninh Trường Đông tức giận đến mức bật . "Tốt lắm, thật xem xem tiểu thư ngươi thể kiêu ngạo đến bao giờ!"

Nam nhân phẩy tay áo bỏ , để Ninh Tố Nghi trong phòng giam âm u tăm tối .

Nàng dựa vách đá, cơ thể chịu đau đớn kéo dài trở nên tê dại, m.á.u ngừng chảy khiến nhiệt độ cơ thể nàng càng lúc càng lạnh. Thiếu m.á.u sẽ g**t ch*t một tu sĩ, đây chỉ đơn thuần là sự t.r.a t.ấ.n.

Ninh Tố Nghi nhắm mắt , nàng tự giễu nở một nụ .

Bao nhiêu năm qua, nàng cứ ngỡ phụ mẫu chỉ là thiên vị trưởng ốm yếu mà thôi. Nàng cố gắng tu luyện sự hà khắc của họ, đáp ứng yêu cầu của họ, thậm chí là huyết dẫn định kỳ để bào chế t.h.u.ố.c cho trưởng.

Để sự công nhận của phụ mẫu, nàng trở thành con d.a.o của Ninh gia, trừ khử nhiều phiền phức cản đường Ninh gia, cuối cùng để tránh tai tiếng, nàng mai danh ẩn tích ngoại môn Huyền Thiên Tông.

Từ đầu đến cuối, ai chủ gia của Ninh thị còn một nữ nhi.

Quan niệm về gia đình của Ninh Tố Nghi sớm bóp méo trong quá trình trưởng thành, nàng họ hài lòng, họ thừa nhận giá trị của , mặc dù nàng phụ mẫu và trưởng dường như vẫn luôn coi nàng như ngoài.

Trước đây, đôi khi nàng cũng thoáng nghi ngờ thứ về nhưng khi nàng thấy Ninh Thanh giường, yếu ớt gọi nàng là tiểu , Ninh Tố Nghi vẫn nảy sinh một vài ảo tưởng, nếu nàng hơn, tìm cách chữa khỏi bệnh cho trưởng, liệu họ yêu thương nàng ?

Cho đến tận bây giờ, Ninh Tố Nghi cuối cùng mới phát hiện , hóa sự đời của nàng chỉ vì Ninh Thanh cần m.á.u thịt của một cùng phụ cùng mẫu.

Phụ mẫu nàng phát điên mất . Để giữ nhi t.ử lẽ c.h.ế.t , nàng, Ninh phu nhân sinh ba liền chỉ để thể sinh một đứa trẻ căn cốt cực , thể huyết tế căn cốt cho Ninh Thanh.

Họ thu thập đủ loại huyết thuật cấm thuật từ các tộc ở hạ giới, chỉ cần một tia hy vọng, họ sẽ từ thủ đoạn nào.

Cho đến khi từ nơi của Ma tộc rằng nhiều ma tu thuần huyết vẫn còn tín ngưỡng Ma Thần biến mất từ lâu, phu thê Ninh Thế Khang như thể cảm thấy sự chỉ dẫn nào đó, từ đó họ càng điên cuồng hơn.

Ninh Tố Nghi khỏi lạnh.

Sợ nàng tự vẫn ư? Nàng sẽ bao giờ.

Ma Thần tồn tại nàng , chỉ là nếu bọn họ vô tình như , đến một con đường sống cũng chừa cho nàng, thì đừng trách nữ nhi tồn tại của họ sẽ kéo họ xuống mười tám tầng địa ngục!

 

 

Loading...