Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 50: Ta tin tưởng ngươi
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Thừa Diễn qua hành lang, rẽ qua góc nhà, những tu sĩ phần thưởng hấp dẫn mà chen chúc ngoài cửa biến mất lưng, bên tai lập tức yên tĩnh nhiều.
Ngoài cửa dẫn nhà chính một tu sĩ trung niên hình gầy gò đang . Thấy Ngu Thừa Diễn, y ôm quyền thi lễ.
"Vị đạo hữu , mời trong."
Ngu Thừa Diễn theo y trong nhà, khi xuống bên bàn, vị tu sĩ trung niên rót , mở miệng : "Tại hạ Ninh Trường Đông, là quản sự của Ninh gia. Đạo hữu xưng hô thế nào?"
"Tiêu Lang." Ngu Thừa Diễn .
"Tiêu đạo hữu, may mắn may mắn." Ninh Trường Đông đặt chén mặt Ngu Thừa Diễn, ha hả. "Ngài đến đây, nhất định cũng là qua chuyện của tiểu thư nhà chúng nhỉ."
Ngu Thừa Diễn tiêu chuẩn chọn của t.ử thế gia ở cửa là gì, nhưng nếu , nghĩa là nhất định thứ mà Ninh gia cần.
Chỉ d*c v*ng rõ ràng mới dễ nắm bắt, Ngu Thừa Diễn giả vờ sốt sắng : "Ta vốn là ngang qua Thương Vân Tiên Châu, ở t.ửu lâu chỉ cần tìm manh mối liên quan đến Ninh gia tiểu thư là thưởng lớn, là thật ?"
"Không sai, đúng là như ." Ninh Trường Đông .
"Vậy... xem là giành tư cách ?" Ngu Thừa Diễn . "Chỉ là thù lao rốt cuộc là gì, xứng đáng với thời gian ở đây ."
Vẻ mặt nghèo nàn và tính toán của thanh niên lộ lập tức kéo bộ dạng nho nhã tuấn mỹ của Tiêu Lang xuống mấy bậc.
Bản Ngu Thừa Diễn tuy là kiếm tu nhưng vì thiên phú dị bẩm, vận thế kinh , dù ba ngàn năm qua dựa Tạ Kiếm Bạch, chỉ dựa bản cũng luôn nhận nhiều cơ duyên pháp bảo. Thật ngoài việc mẫu mất sớm và hòa thuận với phụ , con đường tu đạo của Ngu Thừa Diễn thuận lợi.
phần lớn tu sĩ đời cơ duyên như , ví như một tu tiên giả môn phái, tu vi bình thường, thiên phú. Thân là tán tu sống trong cảnh nghèo túng, giật gấu vá vai, sống cũng như ý, lâu dần tinh thần và khí chất của họ đều bào mòn, trở nên khôn lỏi lõi đời, lang thang giữa các tiên thành xem nơi nào cần , sống tạm bợ qua ngày.
Ngu Thừa Diễn đang giả loại , Ninh Trường Đông mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã vui vẻ nhưng trong lòng còn kính trọng và khách khí như lúc mới gặp nữa.
"Thù lao đương nhiên là , chỉ là cũng xem Tiêu đạo hữu ngài đáng giá ." Ninh Trường Đông .
Chén trong tay Ngu Thừa Diễn nâng lên, thấy lời y đặt mạnh xuống bàn trong chén văng một chút.
"Ngươi là ý gì?" Hắn cau mày .
Càng tỏ hùng hổ, càng cho thấy đây là đồ giả vờ.
Ninh Trường Đông khách khí : "Đạo hữu đừng vội, ý của tại hạ là, thành tâm hợp tác, đương nhiên hiểu thêm về ngài một chút. Dám hỏi đạo hữu hiện nay tu vi thế nào, sư phụ đến từ môn phái nào?"
"Ta là Kim Đan kỳ!" Ngu Thừa Diễn lạnh lùng : "Không môn phái."
"Tán tu tu luyện đến Kim Đan kỳ cũng dễ dàng, xem đạo hữu khí vận quấn , tại hạ bội phục." Ninh Trường Đông : "Tiêu đạo hữu đường du lịch vất vả , là hôm nay cứ nghỉ ngơi ở đây , ngày mai theo đội ngũ tập hợp của chúng cùng xuất phát."
Ngu Thừa Diễn mặt ngoài hừ một tiếng nhưng trong lòng chút trầm xuống.
Hắn biểu hiện là một kẻ thiên phú, chỉ là một bao cỏ phế vật một khuôn mặt ưa . Ninh Trường Đông hẳn là thể phát hiện, Kim Đan kỳ của 'Tiêu Lang' giả, thể là dựa khuôn mặt tuấn mỹ để xài ké đan d.ư.ợ.c, cưỡng ép lên đến Kim Đan kỳ, thực lực đều chỉ là ảo, chừng tu vi thật chỉ ở đỉnh Trúc Cơ kỳ, thậm chí là Trúc Cơ trung kỳ.
dù , Ninh Trường Đông vẫn ngon ngọt giữ ở , ý đồ của y rốt cuộc là gì?
E rằng cái đội ngũ ngày mai xuất phát cũng chỉ là cái cớ để giữ mà thôi.
Nhân cơ hội ở bên trong Ninh gia đương nhiên là chuyện , nhưng Ngu Duy vẫn còn ở khách đ**m. Nàng như tâm bệnh của , dù tầng tầng kết giới bảo vệ nhưng hễ nghĩ đến việc để nàng một qua đêm ở nơi xa lạ, trong lòng Ngu Thừa Diễn yên.
Ngu Thừa Diễn do dự nhiều , cuối cùng vẫn ở .
Hắn theo t.ử Ninh gia vòng vèo con đường trong chủ trạch, dần dần sâu bên trong Ninh thị.
Càng trong, xung quanh càng yên tĩnh. Sắc trời cũng dần dần tối sầm như một tảng đá đè nặng lưng .
Thế gia giữ sự truyền thừa của gia tộc phàm nhân, chủ trạch đáng lẽ náo nhiệt nhất nhưng Ninh gia chút thở sự sống nào, diện tích nơi lớn, khiến sởn gai ốc.
Đi một lúc lâu, t.ử thế gia mới dừng ở một viện, khách khách khí khí mời Ngu Thừa Diễn .
Ngu Thừa Diễn bước , quan sát các vật dụng trong phòng vẻ tùy ý hỏi: "Những khác trong đội ngày mai ở , thấy động tĩnh gì?"
"Để các vị đạo quân nghỉ ngơi thoải mái, chúng sắp xếp mỗi ở một nơi khác ." Đệ t.ử Ninh thị khách khí : "Trời sắp tối , ngài nghỉ ngơi sớm mới ."
Nói xong câu đó, t.ử liền rời , cửa cũng đóng .
Ngu Thừa Diễn đến bên cửa, kéo kéo, tay nắm cửa hề nhúc nhích. Căn phòng cũng thật kỳ lạ, mà một cánh cửa sổ nào, chỉ đèn thắp sáng trong phòng, khiến căn phòng giống như nơi ở mà giống một cái l.ồ.ng giam hơn.
Đối với những điều , cũng mấy kinh ngạc. Sau khi kiểm tra khắp nơi, Ngu Thừa Diễn cơ bản thể xác định, lòng đất của sân viện ẩn giấu trận pháp, hẳn là b.út tích của tu sĩ Nguyên Anh kỳ, đủ để nhốt tu sĩ Trúc Cơ kỳ hoặc Kim Đan trung kỳ.
Ngoài , trong phòng còn ẩn giấu mấy pháp bảo do thám, thể khiến từ xa thấy tình hình trong phòng.
Ngu Thừa Diễn phát hiện nhưng giả vờ thấy.
Hắn đến bên giường xuống, nhắm mắt , lòng trĩu nặng tâm sự.
-
Ở bên khách đ**m.
Mặt trăng lên đến đỉnh trời, xuyên qua cửa sổ rọi xuống mèo con đang cuộn tròn giường.
Mèo trắng nhỏ buồn ngủ lăn một vòng mới từ từ mở mắt , nhất thời chút đứt đoạn ký ức.
"Tỉnh ngủ ?"
Lúc , một giọng thanh lãnh từ ngọc bài bàn vang lên.
Mèo con lập tức lật dậy, nó duỗi thẳng , hai chân đạp mép giường, hai chân đặt lên cạnh bàn, ngay đó một cái đầu nhỏ xù lông nhô từ cạnh bàn.
Nó theo thói quen meo một tiếng mới nhớ biến thành hình .
Cánh tay trắng nõn thon dài vươn qua mặt bàn, nhặt lấy ngọc bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-50-ta-tin-tuong-nguoi.html.]
"Tạ Thanh?" Ngu Duy nghi hoặc : "Ta nhớ liên lạc với ngươi."
"Ngu Thừa Diễn ngoài ." Tạ Kiếm Bạch : "Hắn yên tâm để ngươi một nên lúc dùng ngọc bài của ngươi liên lạc với ."
"Ồ..." Ngu Duy mơ mơ màng màng, nàng tỉnh ngủ, đầu óc còn đang chậm, một lúc , nàng mới đột nhiên hồn: "Hắn ?"
"Hắn đến điều tra Ninh gia , chính là nơi ngươi cảm thấy sát khí ngưng tụ." Tạ Kiếm Bạch .
Ngu Thừa Diễn dùng ngọc bài của Ngu Duy để liên lạc với Tạ Kiếm Bạch là thật, cho dù hợp với cha đến nhưng chỉ cần Tạ Kiếm Bạch ở đó, Tạ Kiếm Bạch chuyện , dường như trong lòng thanh niên cũng thể thêm một cái khóa an tâm.
Chỉ là ban đầu định để Tạ Kiếm Bạch thật cho Ngu Duy, nhưng Tạ Kiếm Bạch dối, y hoặc là im lặng , hoặc là những lời đều là sự thật.
Dù thì thật, một chính trực, cũng là một trong những quy tắc tự trói buộc bản của Tạ Kiếm Bạch.
Ngu Thừa Diễn tuy cãi y, cũng đồng ý nhưng tuyệt đối ngờ Tạ Kiếm Bạch lên hết tất cả chuyện.
"Sao bây giờ ? Không ngày mai sẽ cùng ?"
"Hắn cho rằng ngươi thực lực thấp kém, việc đến Ninh thị đối với ngươi thể nguy hiểm." Tạ Kiếm Bạch bằng ngữ khí đều đều: "Vì để ngươi khách đ**m, một do thám."
"Ồ..."
Ngu Duy bên bàn, tay nàng ôm ngọc bài, ánh trăng chiếu lên nàng.
Ngu Thừa Diễn khi lo lắng nàng sẽ tức giận hoặc hài lòng nhưng thực tế Ngu Duy những suy nghĩ , nàng chỉ đột nhiên rơi mờ mịt.
"Sao thế?" Tạ Kiếm Bạch hỏi.
"Không gì, chỉ đột nhiên... gì nữa." Ngu Duy cầm ngọc bài, nàng bò bàn hỏi: "Vậy đợi trở về mãi ?"
Tạ Kiếm Bạch hỏi : "Ngươi nghĩ thế nào?"
Ngu Duy thực cũng .
Nghĩ kỹ thì nàng dường như luôn là bảo vệ, nàng lời Ninh Tố Nghi, lời Ngu Thừa Diễn vì họ nhiều kinh nghiệm hơn, đáng để nàng tin tưởng.
Cũng giống như suốt chặng đường nàng đều cảm thấy sắp gặp A Ninh và quả quyết tin rằng nhất định thể giúp gì.
So với những bảo vệ , Ngu Duy luôn cảm thấy dường như chẳng gì. Lần , vì thể thấy sát khí, nàng tìm đúng hướng, cũng Ngu Thừa Diễn công nhận... nàng tưởng rằng thể việc gì đó hữu ích.
Ngu Thừa Diễn cũng hứa với nàng như , nhưng một cái, thanh niên hành động một .
Nàng một nữa bảo vệ cẩn thận.
Ngu Duy tuy hấp thu năng lượng tiêu cực của khác nhưng bản nàng từng những cảm xúc , chỉ là giờ phút , nàng chút... cảm giác trống rỗng.
"Ta nghĩ gì ." Ngu Duy gối cằm lên khuỷu tay, dùng ngón tay nghịch ngọc bài bàn, nàng chán chường : "Các ngươi đều thông minh hơn , theo các ngươi là ."
Tạ Kiếm Bạch im lặng một lúc : "Có sống bằng đầu óc, nhưng điều đó lên điều gì, cách sinh tồn của mỗi đều khác ."
"Vậy còn ngươi?" Ngu Duy chống dậy, hứng thú hỏi: "Ngươi dựa cái gì?"
"Rất lâu đây là dựa trực giác. Trong lúc nguy cấp, kiếm nhanh hơn đầu óc mới một tia sinh cơ."
Ngu Duy vốn Tạ Kiếm Bạch tiếp, dù y " lâu đây", chắc chắn sẽ "bây giờ". Kết quả là nam nhân đột nhiên im lặng.
"Ngu Thừa Diễn con đường của , Ngu Duy, ngươi cũng con đường của riêng ." Một lúc , Tạ Kiếm Bạch : "Hắn là kiếm tu, ngươi , đúng ?"
"Ta là mèo!" Ngu Duy kiêu ngạo tuyên bố.
"Ừm." Giọng Tạ Kiếm Bạch dịu một chút: "Mèo là thợ săn bẩm sinh, những việc cần ngoài dạy nó thế nào."
Ngu Duy thực chút hiểu, nàng Tạ Kiếm Bạch cân nhắc đến điểm , y : "Đừng nghĩ bất cứ điều gì, cứ theo trực giác của ngươi mà cho , ngươi gì?"
"Ta... biến thành mèo để xem Ninh gia thế nào, xem A Ninh ở trong đó ." Ngu Duy thành thật , và bổ sung thêm một câu: "Ta nguy hiểm, chỉ nghĩ bừa thôi, sẽ ngoan ngoãn đợi Lăng Tiêu về."
"Thật ?" Giọng Tạ Kiếm Bạch trầm xuống mấy phần, y nhẹ nhàng hỏi: "Nếu thể dạy ngươi cách giải kết giới của , ngươi ở đây tự tìm Ninh Tố Nghi?"
Ngu Duy ngây , nàng ngờ Tạ Kiếm Bạch những lời như .
"Ta..." Nàng do dự một lúc lâu mới : "A Ninh là bạn của , tự tìm nàng. Lăng Tiêu bảo ..."
"Ta để cho ngươi một pháp bảo từ , ở ngay trong nhẫn trữ vật của ngươi." Tạ Kiếm Bạch : "Lấy nó , sẽ dạy ngươi. Còn việc phụ thuộc ý của chính ngươi."
Ngu Duy lục pháp bảo Tạ Kiếm Bạch để , nàng khỏi ôm đầu .
Nếu như đó nàng thể ngoài thì thôi, bây giờ Tạ Kiếm Bạch dụ dỗ, lòng nàng liền khỏi rục rịch.
"Lỡ sai chuyện gì thì ?" Ngu Duy chút bối rối. "Lỡ như Lăng Tiêu..."
Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh : "Ta tin ngươi."
Giọng trong trẻo từ tính của y xoa dịu nỗi lo trong lòng Ngu Duy, khiến nàng dần dần bình tĩnh trở .
Ngu Duy suy nghĩ một lúc, nàng khẽ : "...Ta vẫn tìm A Ninh."
"Ừm." Phản ứng của Tạ Kiếm Bạch bình thản, dường như hề ngạc nhiên. Y : "Ta dạy ngươi cách ngoài."
—--
Tác giả lời :
Chó con: Ta thật sự cảm ơn ngươi.
______