Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 48: Nhớ ta rồi sao
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm dần khuya, Ngu Duy ngủ đến say sưa. Trong mộng, hồn phách của nàng dường như lìa khỏi cơ thể, ngày càng nhẹ bẫng.
Nàng bay ngày càng cao, giữa trung, nàng xuống bộ tiên thành mặt đất.
Các thị trấn của tu chân giới luôn náo nhiệt kể ngày đêm, dù là nửa đêm về sáng, đường phố vẫn qua kẻ . trong tầm của Ngu Duy, thứ nàng thấy còn là mà là từng khối năng lượng với đủ loại màu sắc.
Giống như khi Tạ Kiếm Bạch mù nhưng vẫn thể dùng cách cảm nhận sức mạnh sinh mệnh để xây dựng tầm để " thấy" khác, cảnh tượng hiện mắt Ngu Duy lúc cũng tương tự.
Nàng chỉ thể thấy sức mạnh sinh mệnh mà thậm chí còn thể thấy một phương diện bí ẩn hơn của những sinh mệnh .
Những hài t.ử vô tư lự, những tiểu thị thật thà chăm chỉ, những t.ử trẻ tuổi từ nhỏ một lòng đơn thuần tu luyện... màu sắc của họ trông nhạt.
Cũng những tu sĩ độc hành che mặt, họ dính đầy huyết sắc và hắc khí.
Với một hung thú ăn khí tức tiêu cực thức ăn, bí mật của ai thể che giấu qua mắt nàng.
Những luồng sức mạnh sinh mệnh đủ màu sắc xuyên qua tiên thành, cuối cùng hợp với như một dòng sông chảy ngừng.
Con mèo trắng lơ lửng giữa trung cúi đầu, nó chăm chú cảnh tượng bên , thỉnh thoảng thấy những màu sắc đang trôi, nó nhịn mà vươn móng vuốt trung, như vớt những màu sắc đó lên, dĩ nhiên là nó chỉ chạm khí.
Nó ngửi thấy nhiều mùi hương hơn, đó là thở của sự sống, phần lớn đều nhạt nhẽo vô hại, chỉ một phần nhỏ khiến mèo thôi thúc khám phá.
lúc , một sự chỉ dẫn mơ hồ nào đó xuất hiện, mèo trắng nhỏ ngẩng đầu, nó về phía .
Rời khỏi tòa tiên thành , vượt qua những cánh rừng cây cối dài dằng dặc, sát khí của Thương Vân Tiên Châu dường như đều đang đổ về cùng một hướng.
Nó đến gần phía đó nhưng thực lực trói buộc nó, khiến nó thể thấy những nơi xa hơn.
Mèo con cúi rạp xuống, đôi mắt màu xanh biếc chớp chằm chằm về phía xa, như một con dã thú đang rình mồi, từng thớ cơ của nó đều căng cứng .
Sự dạy dỗ trong thời gian giúp nó hiểu rằng năng lượng mà nó ăn tên là sát khí, chỉ là nó mới chỉ tiếp xúc với sát khí phụ t.ử Tạ Kiếm Bạch và sát khí mà nó hấp thu khi phá vỏ chui ở Vạn Cốt Chi Địa lúc hồi phục ký ức.
Nếu về sự khác biệt thì sát khí Tạ Kiếm Bạch trấn áp ở Vạn Cốt Chi Địa là một loại ác ý cực kỳ thuần túy, nó từng qua một vòng sinh linh thế gian, ô nhiễm. Hung sát thuần túy như đủ để xé nát thường.
Còn sát khí Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn thì càng hiếm thấy hơn. Tâm cảnh của hai họ trong sạch, dù gánh vác bao nhiêu chẳng nữa cũng chỉ là tự tổn thương , bao giờ oán hận trút giận lên khác.
Vì , cho dù sát khí họ nhiều đến cũng vẫn sạch sẽ trong suốt. Sát khí thuần khiết như cũng chính là lý do Tạ Kiếm Bạch thu hút nàng.
Và bây giờ, sát khí mà mèo trắng nhỏ cảm nhận ở Thương Vân Tiên Châu là sự pha trộn của những ác ý phổ biến nhất chốn trần gian, phần lớn đều phức tạp đến mức nó thể phân biệt đó là ý gì.
Nó chỉ thể cảm nhận , sát khí dường như đều đang ngưng tụ về cùng một nơi.
Mèo con như đang săn, nó chằm chằm hướng đó, những luồng sát khí lượn lờ giữa trung đều mơ hồ lảng tránh nó mà tiếp.
Nó thoát khỏi sự trói buộc, lao về hướng đó, hai chân đang xổm của nó khẽ nhịp bước, như thoát khỏi thứ gì đó, và ... nó đột ngột lao về phía .
Rầm!
Trong phòng khách, Ngu Thừa Diễn đang gác đêm bỗng mở mắt , gần như theo bản năng đến cửa phòng ngủ.
Cảm nhận kết giới bố trí phá, cũng ai xông , Ngu Thừa Diễn mới tạm thời thu bàn tay suýt nữa đẩy cửa chuyển sang gõ cửa.
"A Duy, ngươi thế, ngươi vẫn chứ?"
Ngu Duy ôm trán, dậy từ đất, nàng chiếc chăn rũ xuống giường mặt đất, khỏi trút giận mà cào một cái chiếc chân bàn đụng .
"Ta, úi, , lăn từ giường xuống. Ơ, khoan , đây là..."
Giọng kinh ngạc của Ngu Duy đột ngột dừng , Ngu Thừa Diễn ở bên ngoài cau mày, hỏi: "Có tiện để ?"
Bên trong tiếng động.
Ngu Thừa Diễn định bụng đếm thầm đến mười sẽ mở cửa, đúng lúc , tay nắm cửa mở từ bên trong.
Hắn định bước nhưng khỏi sững tại chỗ.
Người mở cửa cho Ngu Duy mà là đuôi của nàng.
Chỉ thấy Ngu Duy đang sàn nhà giữa phòng ngủ, mấy chiếc đuôi trắng muốt từ lưng nàng lan khắp phòng, một trong đó mở cửa cho Ngu Thừa Diễn chậm rãi vẫy sang chỗ khác.
Và điều kinh ngạc nhất là mái tóc dài đen nhánh của Ngu Duy biến thành màu trắng, trắng đến mức hòa một với đôi tai mèo đỉnh đầu nàng.
Ngu Duy giữa những chiếc đuôi của , nàng mờ mịt ngẩng đầu, một đôi mắt mèo con biến thành đồng t.ử màu đỏ trong veo sáng rõ.
Toàn bộ cảnh tượng yêu dị xinh , yêu khí quấn quanh Ngu Duy.
"Nương, thế!" Ngu Thừa Diễn vì lo lắng mà buột miệng gọi. Hắn đến bên cạnh nàng xem cho rõ nhưng trong phòng cũng là những chiếc đuôi trắng xù lông, gần như chỗ để đặt chân.
Hắn chỉ thể lách đến bên giường vớt một trong những chiếc đuôi của Ngu Duy lên, dọn cho một chút chỗ.
Chiếc đuôi trắng của nàng dường như ý thức riêng, Ngu Duy vẫn học cách kiểm soát. Cái đuôi đó khi dịch chuyển còn đ.á.n.h lưng một cái.
Ngu Thừa Diễn xổm bên cạnh Ngu Duy, nắm lấy cổ tay nàng, thăm dò tình trạng cơ thể của Ngu Duy.
Cơ thể Ngu Duy khỏe mạnh, yêu lực trong nàng thậm chí bao giờ như bây giờ, nó dồi dào và đầy sức sống. Chỉ kiểm tra sơ qua như thể thấy tu vi của Ngu Duy sự tăng trưởng, từ Trúc Cơ sơ kỳ lên đến trung kỳ.
Khi thả tay nàng xuống, Ngu Thừa Diễn vẫn yên tâm, đối diện với đôi mắt đỏ ngây thơ của nữ t.ử cau mày : "Ngươi cảm thấy khỏe ở ?"
"Đau đầu." Ngu Duy cáo trạng: "Vừa mới đụng chân bàn."
Ngu Thừa Diễn liếc cái trán mà nàng ôm, chuyện gì cả, ngay cả vết đỏ cũng để . Mặc dù , vẫn an ủi xoa xoa giúp nàng.
"Những chỗ khác đều chứ?" Ngu Thừa Diễn hỏi.
"Không ."
Ngu Duy vẫy vẫy tai. Nàng thấy một trong những cái đuôi của như hải tảo quét hết đồ đạc bàn xuống, nàng kiểm soát nhưng vẫn học , chỉ đành tự tay bắt cái đuôi , hoang mang nó.
Ánh mắt Ngu Thừa Diễn dừng mái tóc bạc của nàng, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ ngẩng đầu, thấy đôi tai mèo trắng như tuyết đỉnh đầu nàng.
Đôi tai cũng lớn hơn ít, nếu hình dáng bình thường của nó là đôi tai mèo nhỏ nhắn xinh xắn thì đôi tai mèo của Ngu Duy bạch hóa lúc cao và nhọn hơn, giống như tai của linh miêu .
Dung mạo của Ngu Duy tinh xảo xinh , mái tóc trắng buông xuống cùng với những chiếc đuôi vẫy vẫy, bộ cảnh tượng mang một vẻ kinh tâm động phách, yêu dã, thánh khiết.
"Sao thành thế ?" Ngu Duy ôm đuôi của , nàng mờ mịt : "Ta sẽ lúc nào cũng như thế chứ?"
Ánh mắt nàng lướt qua những chiếc đuôi của , nàng đếm đếm lập tức mãn nguyện : "Nhiều đuôi quá, thật , thể chải từ sáng thức dậy đến tận tối."
Ngu Thừa Diễn lạc quan như nàng, chuyện của nghĩa mẫu còn giải quyết xong, mẫu xuất hiện dị thường. Hắn lấy ngọc bài , tên của Tạ Kiếm Bạch, trong lòng chút tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-48-nho-ta-roi-sao.html.]
Còn gì khiến nản lòng hơn việc mới giận dỗi với cha hai canh giờ , bây giờ chủ động bắt chuyện ?
Thôi, chính sự vẫn quan trọng hơn.
Ngu Thừa Diễn liên lạc qua, đối phương nhanh nhận tin.
"Sao thế?" Giọng thanh lãnh của Tạ Kiếm Bạch vang lên.
May mà tính cách của Tạ Kiếm Bạch cũng kiểu sẽ dùng lời của đối phương để châm chọc , Ngu Thừa Diễn sờ sờ mũi, kể sự đổi của Ngu Duy cho y.
Tạ Kiếm Bạch cau mày : "Trước đó xảy chuyện gì, đang ngủ nửa chừng đột nhiên biến đổi là ?"
Ngọc bài của Ngu Thừa Diễn đang để tiếng ngoài, Ngu Duy cũng thấy, nàng : "Ta mơ thấy nhiều sát khí trong mộng, lao tới, kết quả là ngã từ giường xuống."
Nghe thấy giọng của nàng, Tạ Kiếm Bạch liền khựng một chút mới hỏi: "Có thương ?"
Không là ảo giác của Ngu Thừa Diễn , mặc dù giọng của Tạ Kiếm Bạch giờ vẫn luôn lạnh nhạt chút cảm xúc gì nhưng tại vẫn cảm thấy lúc cha chuyện với nương , ngữ khí cảm giác dịu dàng mềm mỏng hơn một chút?
"Đầu đụng chân bàn ." Ngu Duy nũng: " cũng cào nó một cái , chúng huề ."
Ngu Thừa Diễn tùy ý liếc cái bàn, ánh mắt chút sững sờ.
Ngu Duy chỉ cào vu vơ một cái, móng vuốt lún sâu gỗ, ba vết cào sâu hoắm chiếc chân bàn màu đen trông thật kinh , cảm giác như chỉ thiếu chút nữa là gãy.
Hắn khỏi nhớ những vết tích mà Tạ Kiếm Bạch nàng cào mỗi cho Ngu Duy ăn... Thanh niên chìm suy tư và đối với Tạ Kiếm Bạch, mơ hồ chút kính nể.
Xem ai cũng thể yêu đương với nương , hết thể chất qua ải .
Nghe Ngu Duy tàn sát cái chân bàn vô tội, Tạ Kiếm Bạch chỉ "ừ" một tiếng.
"Không là ." Y . "Ta sẽ tra chuyện , tin tức sẽ liên lạc ."
Nói đến đây, nếu là Ngu Thừa Diễn và Tạ Kiếm Bạch thì lẽ kết thúc liên lạc .
Ngu Duy hỏi: "Hôm nay ngươi nhớ ?"
Ở đầu ngọc bài, Tạ Kiếm Bạch im lặng. Bên cạnh nàng, Ngu Thừa Diễn cũng rơi yên lặng.
Nếu Ngu Duy hỏi riêng câu thì lẽ Tạ Kiếm Bạch thừa nhận, nhưng y rõ Ngu Thừa Diễn cũng đang ...
Tạ Kiếm Bạch dừng một lúc mới khẽ : "Ừm."
"Ừm là ý gì?" Ngu Duy hài lòng với câu trả lời .
"Buổi tối nghĩ đến." (*) Và thế là, Tạ Kiếm Bạch chỉ đành thật.
(*Từ nhớ trong tiếng Trung còn nghĩa là nghĩ.)
Ngu Thừa Diễn ở bên cạnh như đống lửa, vô cùng khó xử. Mặc dù Ngu Duy bây giờ lẽ nghĩ sâu xa như nhưng vẫn cảm giác như lạc hiện trường phụ mẫu đang tình tứ với .
Hắn trơ mắt mẫu trẻ tuổi, thuần lương, đơn thuần của khóe miệng cong lên một đường cong tinh quái.
"Buổi tối nghĩ đến ai ?" Ngu Duy . "Là là Ngu Thừa Diễn?"
Sau khi cho Ngu Duy và nàng là thích, Ngu Thừa Diễn chọn một thời điểm để cho nàng tên thật của .
Bây giờ thì hối hận, hối hận .
Ở đầu của ngọc bài, Tạ Kiếm Bạch cũng im lặng một lúc y mới khẽ : "...Ngu Duy!"
Tiếng gọi tên của y cũng là đang quát mắng ngăn cản Ngu Duy là đang trả lời câu hỏi của nàng.
Ngu Duy đắc ý rộ lên mới đưa ngọc bài cho Ngu Thừa Diễn.
"Có việc sẽ liên lạc ." Ngu Thừa Diễn vội vàng một câu nhanh ch.óng kết thúc truyền tin.
Ở bên , Tạ Kiếm Bạch ở bên bàn, ngón tay y thon dài gõ nhẹ lên ngọc bài.
Lồng n.g.ự.c y phập phồng, ánh mắt phức tạp hư . Trong vài nhịp thở, y tự điều chỉnh về vẻ mặt cảm xúc.
Một lúc , y mới bắt đầu liên lạc với Tiêu Lang.
Tạ Kiếm Bạch hai tháng nay giống như mất tích , lúc báo cáo tiến triển cơ bản cũng chỉ là những câu như ' gì bất thường', Tiêu Lang cũng rõ lắm bây giờ tiến triển gì.
Giờ thì Tạ Kiếm Bạch cuối cùng chủ động liên lạc , Tiêu Lang liền vội vàng kết nối, nhân tiện cũng đồng thời liên lạc với Mộ Thanh Thiên Tôn, vẫn luôn giúp đỡ tìm kiếm tài liệu ba cùng bàn bạc.
Nghe Tạ Kiếm Bạch kể , Mộ Thanh và Tiêu Lang khỏi trao đổi ánh mắt. Nam nhân chỉ vài câu nhưng họ nhận sự đổi to lớn ẩn đó.
Rất rõ ràng, Tạ Kiếm Bạch giờ ý bảo vệ.
"Theo lời ngươi , hẳn là chuyện gì. Nàng dù trông giống một con mèo con vô hại đến thì suy cho cùng vẫn là hung thú." Mộ Thanh : "Môi trường sống đây của nàng quá đơn thuần, thậm chí cơ hội tiếp xúc với ác ý mà hung thú lấy đó thức ăn, vì mới sự thiếu hụt, khi thức tỉnh nàng trì hoãn một thời gian, hôm nay mới thực sự thức tỉnh ."
"Ta vẫn luôn cung cấp cho nàng." Tạ Kiếm Bạch .
Rất rõ ràng, y mấy tin lời giải thích của Mộ Thanh hoặc là mấy vui vẻ.
"Đối với nàng , ngươi dĩ nhiên là sơn hào hải vị, là món bổ dưỡng nhất, nhưng nàng chỉ hấp thu sát khí của một ngươi, chút... nhỉ, kén ăn thiếu dinh dưỡng ." Mộ Thanh . "Lần là đầu tiên nàng tiếp xúc với thế giới bên ngoài khi thức tỉnh, vì nàng bù đắp những gì thiếu hụt đó."
Tạ Kiếm Bạch im lặng một lúc, : "Biết ."
"Tất cả sức mạnh tiêu cực thế gian đối với nàng đều là nền tảng để trưởng thành và tiến bộ, nhưng ngươi nhất định trông chừng nàng thật kỹ, đừng để nàng bóng tối xâm chiếm." Mộ Thanh cảm khái: "Thần thú sớm biến mất còn dấu vết, huống chi là một hung thú ăn ác nhưng lương thiện như nàng, nàng thật sự đặc biệt."
"Ta ." Tạ Kiếm Bạch . "Còn một chuyện nữa, tóc của nàng biến thành màu trắng, là do thiếu dinh dưỡng ?"
Mộ Thanh rơi im lặng, Tiêu Lang nàng Tạ Kiếm Bạch.
"Có khả năng ..." Mộ Thanh : "Ngu tiểu thư là một con mèo lông trắng, tóc của nàng vốn dĩ nên là màu trắng?"
Tạ Kiếm Bạch: ...
Nói lý.
—--
Tác giả lời :
Chó con: nên ở đây, nên ở gầm xe.
Lão Tạ, một nam nhân bao giờ dối rơi tay mèo con tính, trêu chọc đến đường cùng, còn tìm lý do hợp lý trong cuộc sống thường ngày như để thống nhất hành vi và suy nghĩ của .