Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 44: Nhà cây cho mèo còn mềm mại hơn hắn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:13:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vạn năm qua, Tạ Kiếm Bạch quen dùng trật tự, quy củ, khuôn khổ lề lối để ràng buộc bản .
Bởi vì là loại như thế nào.
Hắn cần sự trói buộc mạnh mẽ, thậm chí dù vì thế mà xóa bỏ ý nguyện cá nhân, trở nên lạnh lùng lý trí đến mức vô tình, cũng còn hơn sự mất cân bằng thể kiểm soát, vượt ngoài sự kiểm soát của quy tắc.
Điều dường như ngược bản tính con , vì một bình thường thể sống trong một thế giới chút tự do nào, nơi suy nghĩ đều quản thúc, chỉ nghĩ đến thôi thấy ngột ngạt .
đối với Tạ Kiếm Bạch, cuộc sống tùy tâm sở d.ụ.c như phàm, vĩnh viễn thể đoán điều gì sẽ xảy tiếp theo mới là điều đáng sợ nhất.
Tạ Kiếm Bạch ghét những chuyện xảy ngoài dự liệu, những hoặc sự việc thoát ly, theo quy chuẩn đều khiến cảm thấy khó chịu.
Hắn vốn nên mãi mãi như .
kể từ khi quen Ngu Duy, chuyện trở nên chút .
Sự tồn tại của Ngu Duy và việc liên quan đến nàng đều trong tầm kiểm soát của Tạ Kiếm Bạch và cũng thể đoán .
Cái l.ồ.ng giam tăm tối mà dùng vạn năm để dựng nên cho đang nàng cạy mở từng chút một.
Tạ Kiếm Bạch cảm thấy bồn chồn, căng thẳng và bất an sự đổi , nhưng thể tránh khỏi việc nghiện cái cảm giác nguy hiểm của sự .
Hắn đang phạm sai lầm nhưng thể kiểm soát bản .
Rõ ràng thể dừng ngay lập tức, bất cứ lúc nào cũng thể vá khe nứt mà Ngu Duy cạy mở, trở về cuộc sống khô khan và bình lặng như nhưng .
Dù tâm trạng rối bời, khi đêm xuống, Tạ Kiếm Bạch vẫn đến chốn cũ, tới khu rừng bên cạnh con đường chính của ngoại môn, đó cũng là nơi họ đầu gặp gỡ.
Ánh trăng thanh lạnh len qua kẽ lá rải xuống mặt đất, Tạ Kiếm Bạch xuyên qua khu rừng. lúc , bước chân khựng .
Hắn thấy một con mèo trắng như tuyết đang ngay ngắn một cành cây cao, chiếc đuôi bông xù của nó quấn quanh móng vuốt, đôi mắt mèo màu xanh băng từ cao xuống .
Ánh trăng rọi lên bộ lông trắng như tuyết của nó, phủ thêm một lớp ánh sáng màu bạc.
Dưới ánh trăng, khung cảnh thậm chí còn vẻ trang nghiêm và cao quý. Bất cứ ai thấy cảnh cũng sẽ thể đoán con mèo trắng xinh kiêu sa mặt là một hung thú lấy sát khí thức ăn.
Bầu khí trang nghiêm ngay lập tức phá vỡ, con mèo trông vẻ lạnh lùng kiêu kỳ vươn vai một cái đó cất tiếng "meo" một cách mềm mại, y như lúc nó còn nhỏ, điệu đà và õng ẹo.
Nó tiện tay cào hai cái nhảy phóc chính xác lòng Tạ Kiếm Bạch.
Cũng thể xem là Ngu Thừa Diễn trăm tính vẫn một sơ hở, dù cho mỗi ngày đều canh phòng nghiêm ngặt với phụ mẫu nhưng một tháng sớm chiều ở bên , Ngu Duy sớm quen thuộc với Tạ Kiếm Bạch, cách của Ngu Thừa Diễn ngược tạo một bầu khí cho họ, một loại cảm giác kết nối bí ẩn.
Đây là đầu tiên hai tiếp xúc mật kể từ ngày đó.
Vào ngày thức tỉnh, Tạ Kiếm Bạch cũng từng ôm Ngu Duy nhưng khi đối mặt với hình dạng mèo của nàng, cơ thể của nam nhân càng cứng đờ hơn. Hắn thường xuyên mất cảm giác xúc giác, nào từng tiếp xúc với một vật mềm mại và mỏng manh như ? Hắn chỉ sợ dùng sức một chút là sẽ nó thương.
Tay của Tạ Kiếm Bạch cứng đờ, chỉ ôm lấy con mèo trắng nhỏ, cơ thể động đậy, nhà cây cho mèo còn mềm mại hơn cả . (*)
(*Nhà cây cho mèo: ý chỉ cái nhà dạng cây cho mèo chơi, để mèo leo trèo, ở bên trong, thường bằng gỗ chắc chắn để thể chịu sức nặng và sự quậy phá từ mèo.)
Mèo con tiên lăn lộn mấy vòng trong vòng tay tràn ngập mùi hương mát lạnh ngọt ngào một cách thỏa mãn, luồng khí lạnh lẽo mà khác tránh còn kịp Tạ Kiếm Bạch nó chào đón.
Lăn lộn mãi cho đến khi nó dính đầy mùi hương mát lạnh của , mèo con lúc mới thoải mái lật , đột nhiên nó nhận con chủ động gãi ngứa cho nó.
Thật khó mà tin , mà một con điều như ? Mèo con từng chịu sự đối đãi như thế , nó nhấc móng vuốt lên, ôm lấy ngón tay thon dài của Tạ Kiếm Bạch, hài lòng gặm một cái.
Sau khi Ngu Duy biến thành mèo sẽ càng nhạy bén hơn với tiếng m.á.u chảy và nhịp tim của khác, khi thức tỉnh thính giác nàng càng mạnh hơn.
Nàng tự dần dần lĩnh ngộ , khi tâm trạng của con đổi, ví dụ như lúc kích động, vui vẻ, nhịp tim và mạch m.á.u cũng sẽ đổi theo. Đặc biệt là lúc v**t v* mèo, các tỷ tỷ nữ tu vui vẻ sẽ tỏa một loại khí tức định và thỏa mãn.
những đổi Tạ Kiếm Bạch .
Hắn giống như một con rối lạnh lùng lên dây cót, bất kể xảy chuyện gì, nhịp tim và mạch m.á.u đều bao giờ đổi. Mèo con đoán đang nghĩ gì.
Và thế là nó vươn đuôi , dùng ch.óp đuôi mềm mại của lướt qua n.g.ự.c Tạ Kiếm Bạch.
Ừm, hình như cơ bắp căng lên một chút nhưng nhịp tim vẫn đổi.
Con mèo ám chỉ nhiều đều thất bại mất hết kiên nhẫn, nó buông ngón tay , ngẩng đầu lên, hung hăng "meo" một tiếng.
Tạ Kiếm Bạch cúi đầu, đối diện với đôi mắt màu xanh băng của mèo con. Vẻ mặt vẫn biểu cảm như khi, chỉ là trong ánh mắt thể thấy vài phần vô tội và mơ hồ.
"Ngươi vẫn học cách chuyện ở dạng thú ?" Dừng một chút, Tạ Kiếm Bạch thành thật : "Ta cũng , hiểu ngươi đang gì."
Mèo con: ...
Ngay đó, con mèo trắng hóa thành một nữ t.ử trẻ tuổi, Tạ Kiếm Bạch vội vàng lùi một bước, còn kịp kéo giãn cách tiểu yêu miêu vui đ.ấ.m n.g.ự.c một cái.
"Đến v**t v* mèo ngươi cũng ?" Ngu Duy bất mãn : "Chỉ là xoa xoa đầu, gãi gãi cằm thôi mà, đơn giản."
Chỗ nàng đ.ấ.m chút tê dại, Tạ Kiếm Bạch đôi mắt sáng ngời của thiếu nữ và dáng vẻ hờn dỗi của nàng, vô thức mím môi .
"Xin ." Hắn thấp giọng .
"Đồ ngốc." Ngu Duy hừ hừ lẩm bẩm.
Thật nàng cũng đói lắm, ánh mắt nàng lướt qua những chiếc lá mặt đất, đột nhiên cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, nàng liền chắp tay lưng cúi đầu, ánh trăng, nàng giẫm lên lá cây, từng chút một về phía .
Tạ Kiếm Bạch từ từ ngẩng đầu, bóng lưng nàng lặng lẽ theo .
Ngu Duy nhảy chân sáo, nàng thấy ánh trăng trong tầm mắt của lướt qua lá cây, phủ lên một lớp ánh bạc lạnh lẽo đó mới thể giẫm lên.
Nàng chăm chú chơi một lúc đột nhiên cảm thấy lưng yên tĩnh.
Mặt đất trong rừng là lá rụng và cành cây, mỗi bước đều phát tiếng lạo xạo nhưng lưng một tiếng bước chân nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-44-nha-cay-cho-meo-con-mem-mai-hon-han.html.]
Nếu vì mối quan hệ nuôi dưỡng bằng sức mạnh khiến nàng và Tạ Kiếm Bạch một loại cảm ứng mơ hồ để nàng vẫn đang theo, nếu thì Ngu Duy thật sự sẽ nghĩ rằng lưng ai.
Nàng đầu liền thấy Tạ Kiếm Bạch cách một , đang dừng ở ranh giới giữa bóng cây và ánh trăng, yên lặng nàng.
Nam nhân hình cao thẳng, khí chất lạnh lùng và thoát tục giống như cây tùng tuyết mọc đỉnh núi cao, luôn một cảm giác cô độc cách biệt với xung quanh.
Trong một tháng ba họ luôn ở cùng , giữa Ngu Thừa Diễn và Tạ Kiếm Bạch luôn một cảm giác chán ghét đối chọi , ồn ào và cãi vã ... mặc dù phần lớn thời gian đều là nam nhân một, hai câu ngắn gọn, đó Ngu Thừa Diễn tức đến mức cao giọng phản bác.
bất kể thế nào, ban ngày luôn náo nhiệt như nên Ngu Duy nhận sự khác biệt gì. trong một đêm yên tĩnh như thế , thứ trở về với dáng vẻ nguyên bản nhất của Tạ Kiếm Bạch.
Giống như vầng trăng cô độc bầu trời, dù ở giữa muôn vàn vì , nó vẫn cứ lẻ loi một .
Trong lòng Ngu Duy hiểu thích dáng vẻ của Tạ Kiếm Bạch, quả nhiên vẫn là lúc ban ngày nhíu mày lườm Ngu Thừa Diễn trông thuận mắt hơn.
Nàng phá vỡ sự yên tĩnh và hình ảnh một cô độc của , thế là nàng sáp gần bên cạnh , ngẩng đầu đ.á.n.h giá .
"Ngươi thích chuyện ?" Ngu Duy : "Chưa bao giờ thấy ngươi chuyện phiếm cả."
Tạ Kiếm Bạch nào chỉ thích chuyện, lúc ở Thiên giới, mỗi một câu đều là chuyện công, các Thiên Tôn khác đều trở thành bằng hữu, gặp riêng chuyện một hai câu đều Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng từ chối.
Tạ Kiếm Bạch im lặng một chút trả lời: "Ừm."
Ngu Duy cũng để tâm đến tính cách trầm lặng của , nàng vòng quanh bên cạnh giẫm lên lá cây, bỗng nhiên nàng nhớ câu hỏi lời giải đáp lúc , nàng hỏi: "À đúng , ngươi và Lăng Tiêu trông giống quá, hai quen từ ?"
Ngu Thừa Diễn vẫn để lộ phận, Tạ Kiếm Bạch cũng quyết định tạm thời che giấu chân tướng.
Dù Ngu Duy là một tiểu yêu quái lối suy nghĩ khác thường, sự thật , e rằng nàng cũng sẽ dọa sợ?
"Quen , là thích." Dừng một chút, Tạ Kiếm Bạch thêm: "Không ."
"Ồ..." Ngu Duy nghi hoặc : "Hai là thích, Lăng Tiêu đó còn rằng và cũng là thích, và ngươi cũng là thích ?"
"Không ."
Câu hỏi của Ngu Duy ngày càng kỳ quặc và hóc b.úa, Tạ Kiếm Bạch cũng giải đáp thế nào, đành chuyển chủ đề: "Tối nay ăn thêm chút nữa ?"
Sự chú ý của Ngu Duy lập tức kéo trở .
Thật nàng đói lắm, một tháng sự giám sát của Ngu Thừa Diễn, nàng ăn uống đúng giờ đúng giấc. Tuy tâm trạng luôn Ngu Thừa Diễn cắt ngang nhưng bụng thì đúng là no.
Nàng bây giờ chỉ còn một bước nữa là đột phá đến Trúc Cơ kỳ, bổ sung sức mạnh lúc thức tỉnh, thể chất và tinh thần nàng đều bước nhảy vọt về chất lượng, thậm chí nàng còn còn thích phơi nắng ngủ nướng như nữa.
Ngu Duy đói nhưng cũng trở về ngủ, nàng nghĩ một lúc hỏi: "Nếu uống m.á.u, thể ở thêm một lát ?"
"Có thể." Tạ Kiếm Bạch .
Họ cùng l*n đ*nh núi, Ngu Duy tràn đầy năng lượng chỗ phát tiết, nàng leo núi vô cùng hăng hái, dáng vẻ lười biếng như lúc .
Lên đến đỉnh núi, Ngu Duy tìm một tảng đá lên, nàng , vẫy vẫy tay với Tạ Kiếm Bạch.
Gặp mặt buổi tối rõ ràng là do Tạ Kiếm Bạch khơi mào nhưng tỏ lúng túng dường như cũng là .
Vạn năm qua bao giờ trải nghiệm như , vì công vụ, cũng để đạt mục đích gì mà chỉ là đến thì đến.
Sự tự do khiến Tạ Kiếm Bạch vô cùng khó chịu, thậm chí còn một cảm giác tội mơ hồ. Hắn rõ hành vi hiện tại của chút ý nghĩa nào nhưng vẫn tự chủ mà đến bên cạnh Ngu Duy.
Tay Ngu Duy chống lên tảng đá, cơ thể nàng ngả về phía , đôi mắt mèo xinh ánh trăng phản chiếu những tia sáng vụn vặt.
"Ngươi sờ nữa ?" Nàng : "Cho ngươi thêm một cơ hội đó nha."
Nàng dường như luôn tràn đầy sức sống như , giống như một đóa hoa chăm sóc , sức sống ngoan cường luôn tỏa bên ngoài, ngay cả sợi tóc cũng lay động và căng tràn sức sống.
Tạ Kiếm Bạch Ngu Duy ánh trăng, đôi mắt sáng ngời của nàng và sợi tóc yên phận đỉnh đầu nàng, Tạ Kiếm Bạch như ma xui quỷ khiến mà đưa tay , sờ l*n đ*nh đầu nàng, vuốt thẳng từng sợi tóc của nàng.
Ngu Duy từng xoa đầu như , nàng bất giác nheo mắt , lắp ba lắp bắp : "Không sờ bây giờ, còn, còn biến thành mèo mà!"
Nàng như , Tạ Kiếm Bạch liền lập tức nhấc tay lên.
"Xin ." Hắn như .
Tạ Kiếm Bạch và Ngu Thừa Diễn rõ ràng trông giống nhưng thật sự là hai khác .
Thật Ngu Duy sờ đầu thoải mái, đây ngay cả chính nàng cũng vô thức cho rằng hình và hình mèo tách biệt, cho nên đều thích sờ hình mèo của nàng, quả thật từng ai sờ tóc nàng như .
Cảm giác cũng thoải mái như lúc ở hình dạng mèo nhỉ?
Thế là Ngu Duy nheo mắt, nàng ngẩng cằm lên, dùng đỉnh đầu cọ lòng bàn tay Tạ Kiếm Bạch.
Tạ Kiếm Bạch cứng một chút từng chút một nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.
Tiểu yêu miêu lẽ là vì quá thoải mái, đang v**t v* thì Tạ Kiếm Bạch đột nhiên cảm nhận giữa ngón tay thêm một cảm giác mềm mại và lông, tai mèo của Ngu Duy đang cọ tay , đầu tai vặn lọt giữa kẽ ngón tay .
Tạ Kiếm Bạch thật sự là phản ứng theo bản năng... dùng ngón tay nhẹ nhàng véo nhẹ đầu tai mèo một cái, Ngu Duy lập tức đều run lên.
Mu bàn tay đau nhói, ba vết cào da lập tức ứ m.á.u, Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu lên liền thấy tiểu yêu miêu biến nguyên hình phóng xa tám trượng, trong đôi mắt mèo màu xanh biếc tràn đầy sự kinh ngạc.
Cả mèo trông đều mang vẻ ngơ ngác, mắt nó mở to đến tròn xoe, dường như xảy chuyện gì.
—--
Tác giả lời :
Mèo con: Bật chế độ phóng thẳng lên trời
·
Ban đầu định về hai cô 'gà con' yêu đương trong sáng, nhưng chẳng hiểu cứ bắt tay là biến thành cảm giác như củi khô lửa bốc, lúc nào cũng thể ' chuyện '. Sao thế ( bẹp)