Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 43: Canh phòng phụ mẫu nghiêm ngặt

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thật Ngu Duy là đói thật, nàng chỉ đơn thuần là thèm ăn mà thôi. Đặc biệt là ở quá gần Tạ Kiếm Bạch, chỉ cần khuôn mặt y, nàng chút kiểm soát h*m m**n ăn uống của .

Bây giờ kéo giãn cách xa, nàng cũng đỡ hơn nhiều .

Ngồi cách một Ngu Thừa Diễn, ánh mắt Ngu Duy nhịn mà d.a.o động khuôn mặt hai họ. Nàng quá dễ chuyển chủ đề, đến mức câu hỏi 'hai ' của ngày hôm qua đến giờ vẫn ai trả lời.

Có lẽ ánh mắt của nàng quá nóng bỏng, Tạ Kiếm Bạch im lặng một chút đó y cất lời: "Nhắm mắt , tập trung sự chú ý bụng của ngươi."

Câu quả thực quá đỗi quen thuộc, đây Ngu Thừa Diễn bắt nàng như .

Nghĩ đến những tu luyện thất bại và khó khăn đây, Ngu Duy chút kháng cự: "Trước đây thử , nào cũng thất bại."

"Lần sẽ ." Giọng Tạ Kiếm Bạch trong trẻo và lạnh lùng nhưng cái lạnh như gió bấc tuyết sa ngày thường, giọng điệu y vì ôn hòa mà tỏ nhẫn nại và bình tĩnh: "Ngươi cần cảm nhận chân khí, chỉ cần cảm nhận sức mạnh bên trong cơ thể ."

Thật bây giờ nghĩ , bắt một hung thú lấy cảm xúc tiêu cực và sát khí thức ăn tu luyện chân khí, quả thực chút khó khác .

Ngu Duy một nữa nhắm mắt, tập trung sự chú ý bụng . Nàng dễ dàng cảm nhận trong đan điền của ấm áp, luồng sức mạnh chuyển hóa từ sát khí Tạ Kiếm Bạch cuộn thành một khối trong đan điền, lấp đầy đến căng cứng.

"Cảm nhận , đó là cái gì mà đại chu kỳ, tiểu chu kỳ ?" Ngu Duy nửa năm nay Ngu Thừa Diễn ngày ngày đuổi theo bắt nàng tu luyện, phiền đến mức nàng kinh nghiệm , nàng giành : "Ta thật sự , thử vô ."

Bờ môi mỏng của Tạ Kiếm Bạch khẽ mở, y định gì đó nuốt ngược , chuyển sang Ngu Thừa Diễn bên cạnh, đôi mày kiếm nhíu .

"Sao ?" Ngu Thừa Diễn vô tội y lườm một cái.

"Nàng cần dẫn dắt." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng .

Lời của nam nhân còn hết nhưng Ngu Thừa Diễn hiểu tại y lườm . Tạ Kiếm Bạch đích hướng dẫn Ngu Duy nắm vững sức mạnh, chắc chắn sẽ tiếp xúc cơ thể.

Chỉ là tình hình hiện tại chút khó hiểu, Tạ Kiếm Bạch dạy Ngu Duy cần sự đồng ý của Ngu Thừa Diễn. Tạ Kiếm Bạch sống bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên y việc mà sắc mặt khác, chẳng trách vẻ mặt y cho lắm.

Ngu Thừa Diễn hề để tâm việc lườm, ngược trong lòng còn dâng lên cảm giác khoái trá, đây là đầu tiên khiến phụ chịu thiệt, sướng, sướng.

"Trước đây chúng thử nhiều , tất cả đều thất bại." Thấy sắc mặt Tạ Kiếm Bạch ngày càng lạnh , Ngu Thừa Diễn lúc mới nghiêm túc : "Nàng quả thực học cái ."

Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm : "Bởi vì dẫn dắt ."

"..." Ngu Thừa Diễn im lặng một chút : "Vậy ngươi tới ."

Ngu Duy hứng thú hai họ đấu khẩu với , cuộc trao đổi ngắn ngủi, Tạ Kiếm Bạch dậy tới xuống mặt nàng.

Trên nam nhân một loại khí chất thanh cao và quý phái như trích tiên, hợp với cả thế gian, nhất cử nhất động của y đều khiến thể rời mắt.

Ngu Duy y chớp mắt, Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, giọng điệu của y dịu một chút: "Nhắm mắt ."

Ngu Duy nhắm mắt , nàng cảm nhận một bàn tay lạnh và rộng lớn nhẹ nhàng áp lên bụng , ngay đó, "bạc hà mèo" khiến nàng lưu luyến quên đột nhiên xuất hiện bên ngoài đan điền của nàng, tỏa ánh sáng màu xanh băng.

Quả cầu sức mạnh màu xanh gần đan điền, phía gần nó nhất những sợi sức mạnh đan điền hấp thụ nhưng hấp thụ thì vẫn còn thiếu một chút.

Giống như đang dụ dỗ một con mèo trốn gầm giường, Tạ Kiếm Bạch dùng pháp lực của để dẫn dắt Ngu Duy. Ngu Duy ăn hết sức mạnh của y, chỉ thể điều khiển luồng sức mạnh tiêu hóa hết trong đan điền để đuổi theo quả cầu sức mạnh của y.

Nàng nhắm mắt, tâm ý cứ như mà đuổi theo sức mạnh của Tạ Kiếm Bạch, trong im lặng nàng thành tu luyện đại chu kỳ đầu tiên, kinh mạch từng sử dụng khi qua một vòng mở .

Tạ Kiếm Bạch dẫn nàng một vòng tiểu chu kỳ nữa, cảm nhận Ngu Duy chút mệt mỏi y mới dừng , cuối cùng y để sức mạnh của nàng vồ tới, nuốt chửng quả cầu sức mạnh của y.

Ngu Duy mở mắt , nàng cảm thấy cơ thể vô cùng nhẹ nhàng và thông suốt, sức mạnh vốn căng đầy trong đan điền cũng tiêu nhiều. Trong quá trình vận chuyển chu kỳ, nó dần dần cơ thể nàng hấp thụ.

"Cứ tu luyện như thêm một thời gian, nàng thể trong vòng nửa năm đột phá đến Trúc Cơ kỳ." Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm : "Tu yêu và tu tiên khác , cần quá nhiều sách vở, ngày thường nàng sử dụng nhiều sức mạnh, tiến bộ cũng sẽ nhanh hơn."

Tâm trạng của Ngu Thừa Diễn vô cùng phức tạp, khi xuyên , tu vi của Ngu Duy cho đến khi c.h.ế.t cũng chỉ mới là Trúc Cơ kỳ, bây giờ sớm hơn nhiều năm như nàng sắp đạt đến Trúc Cơ kỳ, đáng lẽ là chuyện nhưng... chút cam lòng.

"Thật sự ngươi để nàng tu yêu ?" Ngu Thừa Diễn thấp giọng : "Tu theo yêu đạo, cũng là cắt đứt con đường phi thăng của nàng ..."

Toàn bộ Thiên giới một yêu tiên nào, dường như yêu tộc chỉ hai thái cực, hoặc là sinh cao quý, là thụy thú ở Thiên giới, hoặc là một yêu tu bình thường ở hạ giới, bao nhiêu năm qua đều một yêu tu nào phi thăng thành công.

Ngu Duy tuy huyết mạch thần thú nhưng dù Tạ Kiếm Bạch , Ngu Thừa Diễn cũng . Thích sát khí và hút m.á.u như , khả năng cao là thụy thú mà là hung thú.

Nếu cứ dung túng cho nàng tu luyện như ... há chẳng sẽ giống như hai tộc yêu ma, Thiên Đạo dung thứ ?

Ngu Thừa Diễn hy vọng Ngu Duy trường mệnh vạn tuế, thậm chí thoát khỏi lục đạo luân hồi, đây cũng là lý do vì luôn kiên trì nàng tu tiên, hy vọng một ngày Ngu Duy cũng thể đắc đạo phi thăng.

Tạ Kiếm Bạch thể nào hiểu tâm trạng phức tạp của Ngu Thừa Diễn, y chút do dự : "Con đường phù hợp với nàng quan trọng hơn nhiều so với việc phi thăng."

Ngu Thừa Diễn vô thức phản bác: " đời một yêu tiên nào, chẳng lẽ để A Duy từ bỏ khả năng phi thăng ?"

Tạ Kiếm Bạch ngước mắt lên, bằng ánh nặng nề.

Vẻ mặt y vẫn bình tĩnh và lý trí như khi, dường như y luôn quyết đoán và kiên định như , vẻ như bất kỳ vẻ do dự rối rắm nào cũng sẽ xuất hiện trong mắt y.

"Trước đây yêu tiên, thì yêu tiên đầu tiên." Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm .

Câu dù do ai cũng chút ngông cuồng và vẻ, nhưng câu là Tạ Kiếm Bạch, khiến thể nào phản bác.

, y quả thực đủ tự tin để những lời như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-43-canh-phong-phu-mau-nghiem-ngat.html.]

"... nhưng nàng là hung thú mà?" Ngu Thừa Diễn thấp giọng .

"Sức mạnh phân thiện ác, tất cả đều xem bản tâm của sử dụng." Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh : "Ngu Duy sinh ở Vạn Cốt Chi Địa nhưng vẫn thể giữ một mặt trong sáng thuần khiết, thức tỉnh hai cũng mất nhân tính, nàng thể ."

Nói đến cuối cùng, Tạ Kiếm Bạch liền thấy Ngu Duy cảm thấy bọn họ chuyện quá đỗi nhàm chán sang một bên ăn vặt, dường như để một câu nào lòng.

Yết hầu y chuyển động, bổ sung thêm một câu: "... cũng do chính nàng tu luyện."

Nhìn Ngu Duy lười biếng, cả hai đều chút trầm mặc.

Ngu Thừa Diễn vẫn chút lo lắng, dù nghĩ đến việc mẫu lấy phận hung thú đắc đạo phi thăng, trong lòng luôn cảm thấy bất an.

Hắn đột nhiên nghĩ đến một điểm, lập tức hứng khởi hỏi Tạ Kiếm Bạch: " , giả sử lúc nàng thật sự độ kiếp mà thành công, giả sử thôi nhé, ngươi với phận Thiên Tôn thể mở cửa cho nàng ?"

Câu hỏi trong mắt Ngu Thừa Diễn dễ trả lời, hoặc là thể, hoặc là thể. Thật trong lòng cũng đáp án, với tính cách của Tạ Kiếm Bạch, dù thể y cũng sẽ đồng ý.

Kết quả Tạ Kiếm Bạch trầm mặc một hồi lâu mới cất lời: "Có thể. ..."

"Vậy ngươi sẽ như ư?"

Sự im lặng của Tạ Kiếm Bạch cho Ngu Thừa Diễn một cảm giác rằng y đang suy nghĩ về khả năng của việc , cho nên khi hỏi câu hỏi , mơ hồ chút mong đợi.

"Không." Tạ Kiếm Bạch thấp giọng : "Độ kiếp là quá trình luyện luyện tâm, nếu vượt qua lôi kiếp, nhất định là chỗ nào đó xảy vấn đề. Dù cưỡng ép đưa lên Thiên giới thần tiên, vấn đề vẫn giải quyết, chỉ một ngày nào đó sẽ phản phệ nghiêm trọng hơn, thà rằng độ kiếp thất bại còn hơn."

Dừng một chút, Ngu Thừa Diễn thấy nam nhân dùng giọng nhẹ hơn tự lẩm bẩm: "Làm như hợp quy củ chẳng đầu óc gì cả, thật khó mà hiểu nổi."

Ngu Thừa Diễn chỉ tiện miệng hỏi một câu, câu hỏi thốt , chính cũng cảm thấy hỏi một câu ngớ ngẩn, Tạ Kiếm Bạch chắc chắn sẽ từ chối.

Chỉ là từ chối thì từ chối, còn nhỏ giọng tổn thương thế ?

Ngu Thừa Diễn thở dài một tiếng, nếu như thì vẫn nên để Ngu Duy mạnh lên một chút , chuyện tương lai chỉ thể để tiếp.

Tuy thừa nhận nhưng Tạ Kiếm Bạch "phiếu cơm" treo lửng lơ mắt, tiến độ tu luyện của Ngu Duy bước nhảy vọt về chất lượng.

Nàng lười biếng nhưng cơ thể và thiên phú của hậu duệ thần thú mấy Tạ Kiếm Bạch dẫn dắt nhanh quen và thích ứng với việc tự chủ vận chuyển sức mạnh, đây cũng là dấu hiệu từ Luyện Khí kỳ bước sang Trúc Cơ kỳ.

Lần tu luyện quả nhiên đau khổ như , Ngu Duy vẻ khá hài lòng, vấn đề duy nhất là Ngu Thừa Diễn còn phiền hơn đây, mỗi ngày đều bám lấy nàng, giảng nào là nam nữ mật, đầu gối vạt áo cũng chạm, ánh mắt nhất cũng nên quá lâu, quy quy củ củ, thật sự là phiền c.h.ế.t mèo .

Ngoài Ngu Thừa Diễn còn mang một khuôn mặt tuấn, nghiêm nghị với Ngu Duy rằng, nam nhân đời ai , đặc biệt là những ưa .

Từ hành động thực tế đến lời dặn dò miệng của đều hy vọng Ngu Duy và Tạ Kiếm Bạch thêm liên hệ, ngay cả Ngu Duy cũng cảm nhận Ngu Thừa Diễn dường như thích Tạ Kiếm Bạch cho lắm.

Ngu Duy thật hiểu Ngu Thừa Diễn đang đề phòng điều gì, tuy nàng thấy chút phiền phức nhưng lẽ do nàng chăm sóc, cho ăn cẩn thận nửa năm nay, đối với Ngu Thừa Diễn nàng khoan dung nên nàng cũng mặc kệ .

Điều duy nhất khiến tiểu yêu miêu thể chấp nhận là những lúc nàng hút m.á.u Tạ Kiếm Bạch theo định kỳ, Ngu Thừa Diễn cũng ở bên cạnh , thậm chí khi hai họ mới chìm đắm đó, liền bắt đầu hắng giọng!

Ngu Duy đó là gì nhưng tóm , nàng và Tạ Kiếm Bạch vì mối quan hệ nuôi dưỡng mà một loại cảm giác kết nối mơ hồ, cảm giác tính bài ngoại, chỉ thuộc về riêng hai họ.

Cho nên mỗi Ngu Thừa Diễn cắt ngang, Ngu Duy sẽ giật tỉnh khỏi trạng thái m.ô.n.g lung đó... m.á.u cũng còn thơm nữa!

Sau vài , Ngu Duy thể nhịn nữa, nàng biến thành mèo, đuổi theo Ngu Thừa Diễn đ.á.n.h cho một trận tơi bời, đ.á.n.h đến mức thanh niên tủi dám lời nào, chỉ thể uất ức co ở một bên họ.

"Ngươi nấu cơm ." Mặc cho Ngu Duy đang bấu lấy cánh tay , Tạ Kiếm Bạch ngẩng đầu, về phía Ngu Thừa Diễn bên cạnh, y hiếm khi giải vây : "Sắp xong ."

Ngu Duy uống m.á.u nhiều như , nàng kinh nghiệm. Chỉ khi cả nàng và Tạ Kiếm Bạch đều chìm đắm nhất, mê say nhất thì đó mới là lúc ngon nhất, bất kể là ai mất tập trung, hiệu quả đều sẽ giảm đáng kể.

Cho nên Tạ Kiếm Bạch phân tâm chuyện, Ngu Duy cũng theo, giống như một con mèo phiền khi đang ăn, nàng vui lườm Ngu Thừa Diễn một cái.

Ngu Thừa Diễn "miêu miêu quyền" cho một trận tơi bời, chọc Ngu Duy giận nữa, tính toán, quả thật là chỉ còn đến một tuần nữa là xong, liền tủi rời khỏi bọn họ mà đến bãi đất trống nấu cơm.

Cổ tay Tạ Kiếm Bạch vẫn đang răng nanh nhỏ của Ngu Duy c.ắ.n, hai cùng Ngu Thừa Diễn rời , đợi đến khoảnh khắc biến mất rặng cây, Ngu Duy mới lập tức buông cổ tay nam nhân .

Nàng vòng tay ôm cổ y, Tạ Kiếm Bạch cũng cúi xuống, để Ngu Duy há miệng c.ắ.n lên cổ .

Cổ đối với bất kỳ sinh vật nào cũng là điểm yếu mềm mại, là nơi cần bảo vệ nhưng Tạ Kiếm Bạch mặc cho Ngu Duy c.ắ.n mạch m.á.u đang phập phồng cổ , khoảnh khắc c.ắ.n rách, khóe miệng y thậm chí còn khẽ nhếch lên một đường cong.

Y cúi đầu, giọng trong trẻo và từ tính vang lên bên tai nàng: "Làm đây, thời gian đủ ."

Ngu Duy hé miệng, đôi môi nàng đỏ mọng và mềm mại.

Nàng do dự một lát, đó ngẩng đầu, nhỏ giọng : "Vậy chúng ... tối nay đến chỗ đó, ?"

Tạ Kiếm Bạch cụp mắt, nàng chăm chú.

Ánh mắt của y dần trở nên âm u khó đoán, khiến vô cớ cảm thấy nguy hiểm.

"Được." Y .

—--

Tác giả lời :

Chó con:Không ăn bạc hà mèo bệ cửa sổ, mèo ngoan.

Mèo con:Ồ.

(Thương mi nên tạm ngoan một chút) (Làm đây, càng cho trẫm chạm, trẫm càng chạm) (Hắn lên đây) (Hê hê!) (Đi thôi)

Chó con:Mèo của ! Mèo của ! A! Mèo của bạc hà mèo dụ mất !!

Loading...