Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 41: Buông tay ra cho ta

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngu Duy hề bên ngoài xảy chuyện gì, nàng vẫn luôn chìm sâu trong những giấc mộng kỳ quái.

Trong mơ, nàng cảm nhận một lời mời gọi của h*m m**n mãnh liệt, giống như cảm giác đói cồn cào ăn một bữa no nê, cũng giống như h*m m**n phá hủy thứ một cách đơn thuần.

Những cảnh tượng hỗn loạn khác lướt qua mặt nàng, lúc nàng cung phụng, bậc thềm là những phàm đang quỳ lạy. Có lúc nàng là yêu thú nguy hiểm nơi sâu trong bí cảnh, lén lút quan sát những tu tiên giả bước cạm bẫy.

Ngu Duy thấy vô hình ảnh, nếu nàng đủ kinh nghiệm thì lẽ thể phân biệt của năm tộc hạ giới, tu sĩ và yêu, ma, quỷ đều xuất hiện trong những cảnh tượng .

Thực chỉ thần thú, thụy thú và hung thú khi tiến giai cũng đều sẽ thấy một vài đoạn ký ức do tiên bối để , đây là một loại truyền thừa đặc biệt mà chỉ yêu thú mới .

Chỉ cần tĩnh tâm đắm những hình ảnh , học hỏi và hấp thu liền sẽ nhận sự khai sáng do tổ tiên truyền .

Tiếc là mặt tiểu yêu miêu, những thứ đều chỉ là đàn gảy tai trâu.

Nàng xem một lúc mất hết kiên nhẫn. Nào là dã tâm, khuấy đảo phong vân, phá hoại một cách tà ác... những thứ đối với Ngu Duy chút hấp dẫn nào.

Ngu Duy đói đến bực bội, ch.óp mũi nàng luôn ngửi thấy một mùi hương thanh mát dễ chịu tựa như bạc hà mèo, còn lúc gần lúc xa, khiến nàng giãy khỏi sự trói buộc để tỉnh nhưng tài nào mở mắt .

Nàng đương nhiên rằng đó là vì Tạ Kiếm Bạch lúc thì đến gần , lúc thì lùi xa.

Thấy dáng vẻ dầu muối ăn của thiếu nữ, sức mạnh truyền thừa của dòng dõi hung thần thú nhất thời rơi im lặng... nó từng thấy truyền nhân huyết mạch nào lười biếng và sống an phận như !

nếu kích phát mặt tối của tiểu yêu miêu, truyền thừa của dòng dõi hung thú sẽ thể tiếp tục, nó bắt buộc đào lên tất cả những d*c v*ng thể phơi bày ánh sáng chôn giấu đáy lòng nàng.

Và thế là hình ảnh mắt Ngu Duy đột nhiên đổi.

Trong cung điện xa hoa, một con mèo trắng nhỏ nhắn xinh xắn ghế cao, là tấm đệm mềm mại.

Trước mặt nó đột nhiên xuất hiện một chiếc bàn dài, bàn bày la liệt sơn hào hải vị, nhiều đến mức đĩa chồng lên đĩa. Mùi hương y hệt đời thực ập đến, con mèo nhỏ lúc nãy còn đang ngáp ngắn ngáp dài vì buồn chán ngậm miệng , đôi mắt sáng rực cảnh tượng .

Ngay đó, hai bên bàn dài xuất hiện những nam thanh nữ tú vô cùng xinh , lưng con mèo trắng nhỏ cũng thêm một mỹ nhân mặc sa y mỏng đang gãi cằm cho nó.

Những mỹ nam mỹ nữ khác với đủ loại phong vị tay bưng bát đĩa, lượt bước lên bậc thang, đưa mỹ thực đến mặt mèo con, để nó chỉ cần há miệng là thể ăn , con mèo trắng nhỏ đắc ý đến mức râu cũng sắp vểnh lên.

Sức mạnh truyền thừa lay động ở một bên, im lặng cảnh tượng .

h*m m**n đen tối nhất trong lòng tiểu yêu miêu hoá vô hại đến thế, thật sự là... khác biệt.

Không, nếu nghĩ theo hướng đen tối thì sắc và h*m m**n ăn uống vốn là những d*c v*ng mạnh mẽ, cũng thể dùng để dẫn dắt.

Giấc mơ mà mèo con chìm chỉ là ảo giác mà còn là truyền thừa chân thật từ ngàn vạn năm qua, cho nên thứ ở đây đều y hệt như thực tế, thậm chí vị ngon của món ăn cũng như thật.

Mấy miếng đầu tiên quả thực ngon, nó cũng ăn đến hài lòng, nhưng nhanh, nó cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Sơn hào hải vị quả thực quý giá nhưng thể nào quen thuộc với khẩu vị của nó hơn Ngu Thừa Diễn, cũng hấp dẫn hơn m.á.u của Tạ Kiếm Bạch.

Gần như ngay khoảnh khắc nó nảy sinh ý nghĩ , chiếc bàn dài bày đầy món ăn mặt đột ngột biến mất, những mỹ nhân đến mức thể lưu danh sử sách lượt tiến gần mèo con, cả khung cảnh trở nên vô cùng mắt.

Tiếc rằng mèo con đúng là kẻ trọng nhan sắc nhưng cũng giới hạn.

Giống như thủ tịch t.ử Tống Tuyết Thâm đưa nó về môn phái lúc , là một thiên chi kiêu t.ử dung mạo cực kỳ tuấn tú, tiếc là con quá trong sạch và chính trực, chút cảm xúc tiêu cực nào, tin tức tố cũng vô cùng nhạt nhẽo.

Cho nên Tống Tuyết Thâm thể thu hút Ngu Duy. Dù quả thực ưa nhưng cũng chỉ thể khiến thiếu nữ liếc thêm một cái, chỉ như mà thôi.

Người thể thật sự thu hút nàng nhất định ưa đủ ngon miệng.

Ý nghĩ thậm chí còn xuất hiện trong đầu mèo con nhưng sức mạnh truyền thừa nắm bắt. Rất nhanh, những mỹ nhân mặt nó đều sở hữu tin tức tố thơm ngon.

Bọn họ lượt quỳ xuống mặt mèo con, chìa cánh tay, để lộ cổ và n.g.ự.c, nó thậm chí thể thấy tiếng m.á.u chảy trong mạch đập và từng trái tim đang rung nhịp.

Thình thịch, thình thịch.

Mọi thứ trong cảnh tượng đều đang thúc đẩy, xúi giục tiểu yêu quái, nó nhe răng hút m.á.u của họ, c.ắ.n nát thịt và xương họ, thậm chí mở một cuộc đại sát giới để giải tỏa cơn đói, giải phóng bản tính hoang dã và h*m m**n phá hoại trong lòng.

Đây cũng gọi là tinh lọc.

Đối với hung thú là hóa của cái ác mà , nhân tính và tình cảm mà thừa kế thức tỉnh vướng ở trần thế mới là những vết bẩn cần gột rửa.

Chỉ cần trong quá trình thức tỉnh, truyền thừa mà động dù chỉ là một tia ác niệm, từ đó sẽ bao giờ khả năng như xưa.

cặp mắt xinh chằm chằm con mèo trắng nhỏ trông vẻ vô hại đệm mềm, thứ trong ảo cảnh đều đang thúc đẩy nó, giục nó mở miệng, chấp nhận tất cả những điều .

Mèo con chớp chớp đôi mắt xanh họ, đuôi nó quẫy qua quẫy , nó chút bồn chồn.

Thấy nó mãi động tĩnh, một thanh niên tuấn mỹ trong đó thăm dò tiến gần, kết quả là "bốp" một tiếng, xuất hiện một dấu móng mèo.

Con mèo trắng nhỏ gầm gừ với họ, hễ ai thò phạm vi của chiếc đệm mềm đều "miêu miêu quyền" của nó tấn công, đ.á.n.h cho kêu bốp bốp.

Lần ngay cả sức mạnh truyền thừa cũng ngơ ngác... cái con nhóc rốt cuộc gì, ăn là nó, hút m.á.u cũng là nó nhưng bây giờ đ.á.n.h cũng là nó... Rốt cuộc là nó ý gì, thật sự hiểu nổi mà!

Ngu Duy là hậu duệ hung thú trong các thần thú nhưng điều đó nghĩa là nàng và tổ tiên cùng một c.h.ủ.n.g t.ộ.c.

Trên thực tế, chỉ thụy thú mới truyền thừa dung mạo của đồng tộc còn tổ tiên của Ngu Duy giống như hung thú hóa thành từ sức mạnh tiêu cực của bóng tối tột cùng, ngoại hình và hình thái quan trọng, sức mạnh truyền thừa mới là bản thể.

Chỉ cần bóng tối tồn tại, hung thú lấy bóng tối nguồn và thức ăn sẽ vĩnh viễn bất diệt, nó vẫn luôn sống ở hạ giới, truyền thừa đơn lẻ từng đời, mỗi đời hình thái đều khác cho nên Thiên giới mới tra tài liệu liên quan.

cũng , thần thú dù đều đang phân tán sức mạnh tự nhiên của trời đất, thực tế là thiên lý dung thứ cho nên tất cả các thần thú khác đều tuyệt chủng, ngay cả hung thú đời của Ngu Duy cũng c.h.ế.t ít nhất một vạn năm .

Nếu Tạ Kiếm Bạch trút xuống bộ sát khí dồi dào sinh từ cuộc chiến ở hạ giới, e rằng Ngu Duy cũng sẽ c.h.ế.t yểu.

Cho nên... một tia linh trí ngưng tụ từ sức mạnh truyền thừa qua các thế hệ khi thấy tiểu yêu miêu dầu muối ăn , thậm chí nó chút nghi ngờ chăng là do cách thế hệ nên mới thể dẫn dắt tiểu yêu miêu hướng đến cái ác đúng cách?

rằng mèo con chỉ là đơn thuần nuôi đến kén ăn mà thôi.

Dù cho những tin tức tố mà sức mạnh truyền thừa hóa đều là mỹ vị chân thực nhưng gầm trời ai thể m.á.u ngon hơn của Tạ Kiếm Bạch? Sự mạnh mẽ của y, cuộc đời dị thường của y, đạo mà y tu, tất cả những điều khiến Tạ Kiếm Bạch trở thành loại bạc hà mèo mạnh nhất thể thế.

Nếu là một con mèo con từng trải sự đời, lẽ nó thật sự những cảnh tượng dụ dỗ, tiếc là nó ăn qua m.á.u của Tạ Kiếm Bạch , những liền trở nên quá đỗi bình thường với nó.

Huống chi... mùi hương lúc gần lúc xa của nam nhân vẫn luôn quẩn quanh ch.óp mũi nó, điều khiến mèo con càng thêm bực bội, ai cũng cào cho một phát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-41-buong-tay-ra-cho-ta.html.]

Sự dẫn dụ của truyền thừa mất tác dụng.

kích phát ác niệm của nàng, khiến nàng kế thừa sức mạnh của tổ tiên, là hậu duệ của hung thú hóa thành từ ác lực, Ngu Duy thức tỉnh một cách trong sạch.

d*c v*ng đen tối vốn nên trút lên Lục giới, giờ dồn hết lên một Tạ Kiếm Bạch.

như sự chuẩn của nam nhân, y dùng m.á.u thịt của đất để xoa dịu linh hồn ngây thơ tà ác của Ngu Duy, và cũng như y mong , y gánh chịu d*c v*ng duy nhất của Ngu Duy đối với thế gian .

Ngu Duy ăn một bữa no nê nhất từ đến nay, ngủ một giấc thoải mái nhất, mi mắt nàng khẽ run từ từ mở , trong cơ thể tràn đầy một luồng sức mạnh ấm áp và dễ chịu, gần như khiến thở dài một tiếng.

Nàng vô thức cọ cọ mặt tấm vải bên cạnh, một lúc nàng mới muộn màng nhận dường như đang ở trong một vòng tay mát mẻ và thoải mái.

Ngu Duy ngẩng đầu, bất ngờ thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Kiếm Bạch. Y cô độc, lạnh lùng và xa cách như tuyết lạnh núi cao, mang một khí chất thanh lãnh, nghiêm nghị nhưng đôi môi mỏng chút mím mang một phần dáng vẻ mềm mại.

Dưới xương mày sâu thẳm là một đôi mắt hẹp dài đang rũ mi, đối diện với ánh mắt của nàng.

Ngu Duy ngơ ngác y, mùi hương quen thuộc nơi ch.óp mũi khiến nàng nhớ chuyện đó nhưng tất cả chút quá đỗi hỗn loạn, tại y trở nên ưa như , còn trông quen mắt đến thế và tại ở trong lòng y...

Mặc dù Ngu Duy bước tuổi trưởng thành thức tỉnh thứ hai nhưng dung lượng não bộ nàng tăng lên đáng kể, lượng thông tin ồ ạt ập đến khiến não nàng nhất thời ngừng hoạt động.

"Ngươi, ngươi..." Nàng lắp ba lắp bắp, định gì.

Tiếp đó, ánh mắt nàng lướt xuống, chợt thấy vùng cổ đầy vết thương của nam nhân.

Vết thương nàng để ngược thường thức của tu chân, bây giờ y chỉ mới đóng vảy, vết m.á.u trông đến kinh , trong đó còn mấy vết c.ắ.n rõ ràng của dã thú và con .

Tuy chút đắn nhưng khi thấy cảnh , Ngu Duy bất giác nuốt nước bọt một cái, nàng chút thèm thuồng.

Nàng như mê hoặc mà những vết tích cổ Tạ Kiếm Bạch, nàng đưa tay , ngay khi sắp chạm , da của nam nhân đột nhiên loé lên ánh vàng giống như một loại đồ đằng (*) khiến Ngu Duy giật , nàng lập tức tỉnh táo .

(*Đồ đằng: hiểu đơn giản là một loại ấn ký hoặc hình xăm ma thuật. Nó là một hình xăm thông thường mà là biểu hiện của một sức mạnh nội tại, một huyết thống đặc biệt hoặc một khế ước với một linh vật nào đó.)

"Hôm nay ." Thanh âm Tạ Kiếm Bạch thanh lãnh : "Vài ngày nữa thì ."

Ngu Duy mắt y, nàng chút do dự cất lời: "Ngươi là ..."

"Tạ Thanh." Tạ Kiếm Bạch .

Thật y cho nàng , quả nhiên là nàng nhớ.

"Ồ, là Ngu Duy." Ngu Duy chút mơ hồ hỏi: "Sao chúng ở đây?"

"Ngươi đói." Tạ Kiếm Bạch .

Thật sự tiếp xúc giữa hai họ so với bình thường sẽ vẻ kỳ lạ. Người bình thường sẽ c.ắ.n đến mức đối phương thương, càng chuyện cả hai bên đều xem nhẹ việc .

Ngu Duy ăn một cách hiển nhiên, phản ứng của Tạ Kiếm Bạch cũng lãnh đạm, dường như đây chuyện gì to tát. Thật theo tình theo lý nàng đều nên quan tâm đến vết thương của y nhưng Ngu Duy hề nghĩ đến việc mở miệng hỏi, Tạ Kiếm Bạch dường như cũng cảm thấy tất cả đều bình thường.

Khoảng cách giữa hai gần, Ngu Duy cả đều lười biếng, tuy nàng nghiêng chuyện với Tạ Kiếm Bạch nhưng vai nàng vẫn tựa n.g.ự.c y, gần như là trong lòng y, nàng cảm thấy đúng, Tạ Kiếm Bạch cũng kéo giãn cách.

Y cố ý chiếm tiện nghi, chỉ là đầu óc y thiếu một dây thần kinh, ôm nàng ngủ lâu, bây giờ y vẫn phản ứng cách hiện tại quá gần, thái độ của y bình tĩnh và thản nhiên như thể thứ đều bình thường.

Đầu óc cả hai đều chút kỳ lạ, hợp với thế gian nhưng thể chuyện với một cách khó hiểu, cho dù đôi khi cùng một chuyện.

"Sao thấy ngươi quen mắt thế nhỉ." Ngu Duy Tạ Kiếm Bạch, nàng khẽ lẩm bẩm: "Cứ cảm giác như gặp ở ."

"Có lẽ là do dáng vẻ hóa của chút tương tự." Tạ Kiếm Bạch .

Lúc y ở trong trạng thái mù lòa, thật y từng thấy Ngu Thừa Diễn và trông giống đến mức nào.

"Ồ."

Nhìn dáng vẻ chắc chắn của Tạ Kiếm Bạch, suy nghĩ của Ngu Duy cũng y dẫn lệch hướng.

"Đi thôi." Thấy trạng thái của nàng định, sức mạnh xung quanh cũng dần thu , Tạ Kiếm Bạch cất lời: "Ngu Thừa Diễn vẫn còn đợi ngươi ở bên ngoài."

"Ai?" Ngu Duy nghi hoặc ngẩng đầu.

Hai , một lúc lâu , Tạ Kiếm Bạch chút tự nhiên mà đầu .

Y dậy , Ngu Duy cũng dậy theo nhưng nàng mới thức tỉnh thành công, vóc dáng cao lên ít, nàng vẫn quen với cơ thể mới, loạng choạng một cái mà suýt ngã, Tạ Kiếm Bạch đưa tay ôm lấy vai nàng mới giúp nàng vững.

Ngay khoảnh khắc kết giới mở , Ngu Thừa Diễn đang đợi bên ngoài liền lập tức xông .

"A Duy, ngươi cảm thấy..."

Lời quan tâm thốt liền đột nhiên nghẹn trong cổ họng.

Hắn dừng bước, ngây ngốc cảnh tượng .

Tạ Kiếm Bạch với vẻ mặt vẫn lãnh đạm và bình tĩnh đang ôm Ngu Duy thức tỉnh thành công, giờ phút , ngoại trừ ánh mắt vẫn còn ngây ngô trong sáng, dung mạo của nàng dần hòa hợp với hình ảnh mẫu trong ký ức của Ngu Thừa Diễn.

Nhìn họ bên khiến Ngu Thừa Diễn một thoáng quên cả gian và thời gian mà sững sờ tại chỗ.

"Lăng Tiêu, ngươi ?" Ngu Duy nghi hoặc hỏi.

Giọng của nàng cuối cùng cũng kéo lý trí của Ngu Thừa Diễn trở về, hồn, ánh mắt rơi bàn tay của Tạ Kiếm Bạch đang đặt vai Ngu Duy.

"Tay đang sờ ở đấy!" Ngu Thừa Diễn lập tức cao giọng : "Buông tay cho !"

—---

Tác giả lời :

Mèo con và lão Tạ - hai tư duy bình thường gặp .

Sức mạnh truyền thừa: Mẹ nó chứ, con mèo rốt cuộc đang nghĩ gì , đoán ! Ta sắp phát điên ! Chẳng ngươi ăn cái , đưa cho ngươi ngươi ăn còn đ.á.n.h ?? Hả? Rốt cuộc ngươi gì?

Mèo con: Miêu miêu quyền đ.á.n.h cho ngươi kêu oai oái.

 

 

Loading...