Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 39: Mẫu thân ngươi gặp ta khi nào
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm Tạ Kiếm Bạch trở về, Ngu Duy mơ màng chìm mộng cảnh.
Từ lúc mở mắt lang thang giữa những thôn làng ở biên giới nhân gian cho đến hai năm rưỡi gia nhập Huyền Thiên Tông, thiếu nữ luôn đặt lưng xuống là ngủ say đến sáng hôm , những giấc mơ thỉnh thoảng cũng chỉ thoáng qua.
, nàng như rơi vô mộng cảnh, phần lớn đều là những khung cảnh nàng thể hiểu nổi. Khi thì là sông núi tráng lệ hùng vĩ, góc cao, gần như ngang tầm mây. Khi thì là những đường nét hỗn loạn rối bời, tối tăm sâu thẳm như một lời mời gọi thầm lặng, dụ dỗ tiểu yêu miêu nơi sâu thẳm xem cho rõ.
Một khao khát sâu thẳm khiến lòng Ngu Duy ngứa ngáy chuyển thành một cơn đói cồn cào đến tận xương tủy.
Nàng chìm sâu trong giấc mộng, chân mày khẽ nhíu , ngủ yên, khuôn mặt vùi trong gối bất giác cọ cọ mặt gối, cổ họng phát những âm thanh vụn vặt như của tiểu thú.
Thời điểm gần đến giờ các t.ử khác thức dậy, một vài t.ử ngoại môn chăm chỉ sẽ dậy sớm ôn bài nên khi thấy tiếng động từ giường của Ngu Duy liền lập tức thu hút sự chú ý của mấy nữ t.ử tỉnh giấc.
Thiếu nữ ngủ say, gọi thế nào cũng tỉnh đột nhiên nàng phát tiếng động, trong tẩm xá yên tĩnh trở nên vô cùng rõ rệt.
"Tiểu Duy gặp ác mộng ?" Một nữ t.ử khẽ hỏi.
Bây giờ Ninh Tố Nghi còn về môn phái, chiếc giường bên cạnh Ngu Duy vẫn còn trống. Và thế là một nữ hài khác ở gần đó đến giường nàng, nhẹ nhàng vỗ vai thiếu nữ.
"Tiểu Duy, Tiểu Duy..."
Dù gọi, Ngu Duy vẫn tỉnh mà đôi mày nàng càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Có nhíu mày trông sẽ nghiêm túc hoặc khổ sở nhưng thiếu nữ nhíu mày, khuôn mặt xinh xắn của nàng toát lên vẻ yếu đuối khiến đau lòng.
Nữ tu bất giác sờ trán nàng kinh ngạc kêu lên: "Sao nóng thế !"
Câu của nàng hề hạ thấp giọng, khiến các nữ t.ử khác sắp đến giờ dậy đều đồng loạt mở mắt, nghi hoặc sang.
Người vây quanh Ngu Duy càng lúc càng đông, tiếng chuyện cũng ngày càng nhiều, nàng nhắm mắt, vẫn chìm trong mộng cảnh, chỉ cảm thấy thật phiền.
Giác quan của nàng kích hoạt trở nên mạnh mẽ hơn, đây nàng chỉ ngửi tin tức tố của Ngu Thừa Diễn, Ninh Tố Nghi và Tạ Kiếm Bạch, bây giờ nàng đột nhiên thể ngửi thấy tin tức tố tất cả các nữ tu bên cạnh, thậm chí cả mạch đập và mùi m.á.u tươi của bọn họ...
Thình thịch, thình thịch.
Tim đập ngày càng nặng nề và mạnh mẽ.
Trong giấc ngủ, thứ gì đó đang điều khiển cảm xúc của nàng, khiến nàng ngày càng đói, xúi giục nàng lấp đầy bụng , ăn hương thơm gần nàng nhất.
Một bàn tay nhẹ nhàng lướt qua má nàng, dường như đang kiểm tra tình hình của nàng. Có một giọng đang thúc giục nàng. Khoảng cách của họ gần đến mức, chỉ cần nàng há miệng là thể nuốt bụng, khiến bản trở nên thoải mái...
Ngu Duy nhắm c.h.ặ.t mắt, khi ngón tay đó đến gần miệng nhất, nàng cử động.
Nàng vô thức há miệng như một con mèo con dùng răng nanh cạ nhẹ ngón tay đó, nhưng nàng dùng nhiều sức, chỉ ngậm trong miệng, dễ dàng rút .
Hết cách , tuy nàng đói, nhưng nàng... nàng chính là ăn vị .
Nhạt nhẽo quá, đủ cao cấp, đủ ngon, nàng hứng thú.
Cái gì? Ăn tạm cho no bụng ư? Tiếc thật, nàng là một con mèo hư kén ăn chiều đến hư khẩu vị mất , nàng tạm bợ.
Tâm lý bướng bỉnh trong tiềm thức rằng thà đói chứ ăn bừa , mà dần dần đè nén cơn thèm ăn đói khát .
Chân mày Ngu Duy dần giãn , một nữa nàng lịm giấc ngủ.
Bên giường thiếu nữ, các nữ t.ử khác vẫn đang thì thầm bàn bạc xem thì cảm thấy trong tầm mắt chuyển động, thiếu nữ giường biến thành một con mèo trắng bẹp gối.
Mèo trắng nhỏ vẫn ngủ say tỉnh, các nữ tu nhất thời chút khó xử, tuy họ chăm sóc nàng nhưng thực mối quan hệ sâu đậm đến mức thể quyết định nàng. Nếu Ninh Tố Nghi ở đây, chắc chắn nàng sẽ là quyết định cho Ngu Duy. bây giờ nàng ở môn phái, Ngu Duy trông như đang sốt cao, họ nên báo cáo với giáo tập báo cho Ngu Thừa Diễn?
"Đừng do dự nữa, liên lạc thẳng với vị Đạo Quân ." Một nữ tu trầm giọng : "Mấy vị giáo tập trưởng lão thích Tiểu Duy là chuyện ai cũng thấy, để họ để tâm còn chẳng bằng tin tưởng vị Đạo Quân đại nhân cần nàng để đột phá cảnh giới."
Mấy nữ t.ử đều đạt sự đồng thuận, một trong họ cầm lấy ngọc bài của Ngu Duy từ bên giường nàng nhưng chủ nhân của ngọc bài biến thành mèo, nàng chỉ thể cầm lấy móng vuốt của mèo con, dùng đệm thịt màu hồng của nó thử mở khóa .... ngờ thành công.
Nàng dùng ngọc bài liên lạc với Ngu Thừa Diễn, ngắn gọn sự việc đó dùng chăn mỏng quấn mèo con trắng , ôm nó vội vàng chạy ngoài.
Khi Ngu Thừa Diễn nhận tin , tay run lên, suýt nữa bóp nát ngọc bài.
Chuyện sợ nhất chính là Ngu Duy xảy chuyện, chỉ một dòng tin "Ngu Duy hình như sốt cao , ngủ say tỉnh" cũng đủ khiến Ngu Thừa Diễn sa sầm mặt mũi.
Hắn gần như ngay lập tức đến bên ngoài viện của t.ử nơi Ngu Duy ở, vặn đụng mặt nữ tu đang ôm con mèo trắng quấn kỹ càng khỏi cửa, dọa cho giật nảy .
"Đa tạ."
Nàng chỉ thấy giọng trầm thấp của thanh niên mặt một câu như , đến khi hồn , trong lòng nàng trống , mặt cũng sớm còn ai.
Mấy nữ t.ử khác chậm hơn vài bước cũng đến cửa, con đường chính một bóng , một nữ tu cảm thán: "Đến nhanh thật đấy."
"Dù Tiểu Duy cũng là cơ duyên để vị Đạo Quân đột phá Nguyên Anh kỳ mà."
"Ngay cả cường giả Kim Đan kỳ cũng hề lơ là, chúng lý do gì mà nỗ lực? Mau , nhân lúc đến giờ việc, chúng l*n đ*nh núi vung kiếm một trăm ."
"Đi! Cùng ."
...
Phía bên , Ngu Thừa Diễn trở về căn cứ bí mật của bọn họ, mở chiếc chăn mỏng quấn tiểu yêu miêu, đưa tay đặt lên n.g.ự.c nó, truyền sức mạnh của để dò xét tình hình.
Hắn tin nàng chỉ cảm sốt thông thường, yêu tộc sức sống mãnh liệt, thể mắc bệnh của thường. Thường nếu triệu chứng như sốt nhất định là do tình huống nghiêm trọng hơn gây .
khi sức mạnh truyền , Ngu Thừa Diễn khỏi nhíu mày.
Cơ thể của tiểu yêu miêu chỉ khỏe mạnh mà chân khí trong nó còn vô cùng sinh động, thấy dáng vẻ lười biếng như thường ngày.
Nếu đây chân khí vì chủ nhân sử dụng cũng chuyên tâm nghiên cứu nên chỉ duy trì ở trạng thái nhỏ giọt chậm rãi của Luyện Khí kỳ thì bây giờ chân khí giống như một con suối nhỏ sắp dâng nước mà chảy cực nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-39-mau-than-nguoi-gap-ta-khi-nao.html.]
Điều kỳ lạ là ở chỗ đó, chân khí tuy vận chuyển nhanh nhưng hỗn loạn, thể coi là tổn hại cơ thể.
Ngu Thừa Diễn thử dẫn dắt chân khí của tiểu yêu miêu chậm nhưng hiểu , sức mạnh của nàng bài xích sự tham gia của , thậm chí vì sự dò xét của mà trở nên nóng nảy hơn.
Thanh niên trong lòng cũng vô cùng sốt ruột, chợt nhớ hôm qua Tạ Kiếm Bạch trở về, bèn lập tức liên lạc với y.
Bên cũng nhận liên lạc nhanh, Tạ Kiếm Bạch còn kịp , Ngu Thừa Diễn sa sầm mặt lạnh lùng : "Hôm qua ngươi gì đúng , ngươi đến gặp mẫu ?!"
"Không ." Tạ Kiếm Bạch : "Sao ?"
Nghe y , tâm trạng Ngu Thừa Diễn vẫn khá hơn chút nào. Hắn tính cách của Tạ Kiếm Bạch sẽ dối nhưng nếu liên quan đến nam nhân thì chuyện Ngu Duy đột nhiên sốt cao hôn mê bất tỉnh dường như thể tìm căn cứ nào, điều càng khiến lòng yên.
"Nàng đột nhiên sốt cao ngủ mê tỉnh, chân khí lưu chuyển nhanh." Giọng Ngu Thừa Diễn chút khàn đặc : "Ta, yêu tộc vì bệnh gì mà như ..."
Tạ Kiếm Bạch nhíu mày, y : "Các ngươi đang ở ?"
Ngu Thừa Diễn báo địa chỉ cho y, ôm con mèo nhỏ mềm oặt, chút phản ứng mà lòng cũng ngừng chìm xuống vực sâu.
Thân thể của là Kim Đan kỳ nhưng trong lúc chờ Tạ Kiếm Bạch đến, dùng chút sức lực nào, chỉ thể ôm nó ngây ngốc bên gốc cây, hồn xiêu phách lạc.
Trong khoảnh khắc đó, Ngu Thừa Diễn thậm chí nghĩ, nếu Ngu Duy của thời đại cũng c.h.ế.t, thì thật sự sống nổi nữa.
Tuy thừa nhận nhưng trong cảnh , khi thấy Tạ Kiếm Bạch xuất hiện, trong lòng Ngu Thừa Diễn bỗng dấy lên vài phần hy vọng và ánh sáng, còn mang theo một phần dựa dẫm mà chính cũng nhận .
Hắn trông mong Tạ Kiếm Bạch đến gần, cho đến khi nam nhân quỳ một gối xuống bên cạnh họ, Ngu Thừa Diễn mới cất giọng khô khốc: "Nàng... nàng vẫn tỉnh."
Ngu Thừa Diễn đưa con mèo trong lòng cho Tạ Kiếm Bạch để y xem kỹ, ngờ Tạ Kiếm Bạch từ chối . Nam nhân dùng tay đẩy nhẹ cánh tay của thanh niên, giữ một cách với con mèo nhỏ.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, con mèo còn đang ngửa giả c.h.ế.t trong lòng Ngu Thừa Diễn bỗng nhiên lộn một vòng, gọn gàng và dứt khoát c.ắ.n chính xác tay Tạ Kiếm Bạch.
Tạ Kiếm Bạch: ...
Ngu Thừa Diễn: ...
Mèo con chỉ c.ắ.n mà còn dùng móng vuốt ôm c.h.ặ.t cổ tay y chịu buông, tạo thành một cảnh tượng nửa th*n d*** ở trong lòng Ngu Thừa Diễn, phần ôm lấy tay Tạ Kiếm Bạch rời, mèo vốn luôn mềm mại một cục giờ bỗng dưng dài nhiều.
Nó c.ắ.n hút m.á.u, nghiêng đầu, răng và lưỡi nhỏ cũng động đậy theo, trong cổ họng phát tiếng ngao ngấu như thể đói lâu giờ mới ăn.
Mèo trắng nhỏ cào cấu, mu bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Tạ Kiếm Bạch lập tức xuất hiện những vệt m.á.u ngang dọc, m.á.u tươi sắp ướt cả lông mép của mèo con.
Ngu Thừa Diễn im lặng tất cả, ngay cả cũng từng thấy cảnh tượng như . Trong lòng , mẫu là một con mèo nhỏ đáng yêu, ngọt ngào và mềm mại, nào thấy qua dáng vẻ tấn công như thế của nàng.
Một lúc , con mèo nhỏ miễn cưỡng no bụng cuối cùng cũng buông con mồi , nó l**m l**m ch.óp mũi hồng hồng cánh tay Ngu Thừa Diễn ngủ say, còn động tĩnh gì nữa.
Từ đầu đến cuối, nó ngay cả mắt cũng mở .
Ngu Thừa Diễn dò xét cơ thể nó một nữa, phát hiện chân khí còn lưu chuyển cực nhanh, giờ bình hơn một chút, chỉ là nó vẫn nhanh hơn so với bình thường một ít.
Có chuyện , lòng cũng thả lỏng hơn một chút.
"Mẫu rốt cuộc ?" Ngu Thừa Diễn nhíu mày .
Tạ Kiếm Bạch thu tay về, y cụp mắt, đang trầm tư điều gì.
"Nàng là hậu duệ của thần thú, hơn nữa huyết mạch nàng thể thuần khiết, thậm chí thể là phản tổ (*)." Qua một lúc lâu , Tạ Kiếm Bạch : "Theo ghi chép trong cổ tịch, thần thú khác với các sinh linh khác, thần thú thể trưởng thành một cách tự nhiên mà thức tỉnh ba ."
(*Phản tổ: Ý chỉ huyết thống của Ngu Duy chỉ đơn thuần là "thuần khiết," mà đạt đến mức độ thức tỉnh và ngược về trạng thái nguyên thủy, mang trong sức mạnh và tiềm năng của vị thần thú tổ tiên đầu tiên. Đây là một dạng thức tỉnh huyết mạch ở cấp độ cao nhất và cực kỳ hiếm gặp.)
"Ý ngươi là... nàng sắp thức tỉnh?" Ngu Thừa Diễn ngẩn ngơ hỏi: "Vậy tại nàng hút m.á.u của ngươi?"
"Thần thú sinh là một thức tỉnh, trưởng thành là một nữa, tất cả đều cần sức mạnh khổng lồ để chống đỡ. Cổ tịch ghi , quá trình từng là thần thú già truyền sức mạnh của cho thần thú non, nhưng rõ ràng nàng là một cô nhi, sức mạnh của trưởng bối để kế thừa." Tạ Kiếm Bạch về phía con mèo trắng trong lòng thanh niên, y lạnh nhạt : "Cho nên nàng tồn tại hình thái ấp nở suốt mấy vạn năm, cho đến khi tình cờ gặp phong ấn sát khí ở Vạn Cốt Chi Địa."
Ngu Thừa Diễn hiểu, lẩm bẩm : "Đây chính là phát hiện của ngươi trong chuyến ?"
Hắn vốn nghĩ thuyết phục Tạ Kiếm Bạch thẳng thắn với sẽ khó, ngờ nam nhân chủ động tiến triển của y ở bên ngoài.
Đây là đầu tiên giữa phụ mẫu tầng liên hệ .
"Không sai." Tạ Kiếm Bạch với ngữ khí bình đạm: "Ta là sức mạnh cần thiết để nàng thức tỉnh, đời cũng chỉ mới thể cho nàng sự chống đỡ mạnh mẽ đến ."
Tạ Kiếm Bạch chỉ đang thật mà thôi nhưng lọt tai Ngu Thừa Diễn mang một ý nghĩa khác, khiến bất giác mỉm .
lúc , chợt nghĩ đến điều gì đó, nụ môi cũng lập tức biến mất.
"Vậy nếu... nếu mẫu gặp ngươi, nàng sẽ vượt qua giai đoạn thức tỉnh như thế nào?" Ngu Thừa Diễn ngẩn ngơ hỏi.
"Thần thú trời đất t.h.a.i nghén mà sinh , cùng nguồn gốc với các loại sức mạnh, kiềm chế lẫn , kẻ mạnh thắng kẻ yếu thua." Tạ Kiếm Bạch : "Nếu thức tỉnh thành công, đa sẽ c.h.ế.t yểu, sinh mệnh trở về với trời đất hoặc sống sót nhưng cơ thể yếu ớt, mất khả năng kiểm soát sức mạnh, cuối cùng sẽ ngày phản phệ và nuốt chửng."
Sau khi y xong, Ngu Thừa Diễn lâu lên tiếng, Tạ Kiếm Bạch cũng im lặng.
Hồi lâu , y cất giọng lạnh lùng hỏi: "Mẫu ngươi kiếp gặp khi nào?"
—--
Tác giả lời :
Mèo con: Đồ hợp khẩu vị thì dù trẫm đói c.h.ế.t, trẫm cũng ăn một miếng, hứ.
·
Mèo con sắp tiến hóa ! (Không ) Sắp bắt đầu con đường khác với kiếp ! Tình yêu của cha sắp thật sự bắt đầu .
Trước khi truyện, về em gái mèo mềm mại đáng yêu, về em mèo kiểu "hệ câu dẫn", cuối cùng quyết định đều hết (nắm tay).