Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 35: Mèo nở ra từ trứng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở bên , cuộc sống tại Huyền Thiên Tông vẫn yên ả và bình lặng như khi.
Ngu Thừa Diễn xuyên đến đây cũng gần nửa năm. Tâm trạng của lên rõ rệt, trông còn vẻ lạnh lùng, u ám như lúc ban đầu.
Người cảm nhận rõ nhất điều chính là Trích Tinh Các Các chủ Dụ Tư, đến thăm vài tháng xa cách.
Ông vẫn nhớ đầu gặp Ngu Thừa Diễn, ông chỉ cảm thấy mặt lạnh lùng xa cách, uy nghiêm thâm hậu, đôi mắt khi khác luôn cảm thấy khí lạnh tỏa bốn phía, dù lời và hành động lễ phép đến cũng che giấu cảm giác lạnh nhạt từ trong xương tủy.
Còn bây giờ...
Dụ Tư uống , khỏi thầm đ.á.n.h giá thanh niên mặt .
Băng tuyết tan chảy, nắng ấm mọc ở phương đông, lẽ chỉ câu mới thể hiện rõ rệt nhất sự đổi của thanh niên.
Dù thái độ của Ngu Thừa Diễn vẫn lễ phép và xa cách nhưng trong mắt còn sương giá, cũng còn sự lạnh lẽo đáng sợ như khi .
Cảm giác... bây giờ giống như một trẻ tuổi bình thường thiên phú hơn chứ thoạt mang lưng huyết hải thâm thù, khổ đại cừu thâm như .
"Cảm thấy khí sắc của đại nhân tệ." Dụ Tư : "Chuyện ở Huyền Thiên Tông thuận lợi ?"
"Cũng ." Ngu Thừa Diễn đặt chén xuống, mỉm : "Vẫn cảm ơn sự giúp đỡ của Dụ Các chủ ."
"Không dám." Dụ Tư vội .
Trong lòng ông vô cùng xúc động, gặp , lúc tâm trạng Ngu Thừa Diễn hơn một chút cũng chỉ là ánh mắt dịu đôi phần, sai một câu là lập tức gió lạnh ùa về.
bây giờ Dụ Tư thể cảm nhận rõ ràng con Ngu Thừa Diễn trở nên ôn hòa hơn, thậm chí trông như trút bỏ phận tiên tôn, giống một trẻ tuổi bình thường hơn.
Sự đổi trời long đất lở thế thực sự quá đỗi kinh ngạc.
Dụ Tư đến gặp Ngu Thừa Diễn để chuyện riêng , hai uống , ông mở lời: "Bát đại tông môn của Tiên Minh quyết định mở thượng cổ di tích ở Viễn Mộng Tiên Vực, Cốc tông chủ mượn sức ngài, lẽ sẽ nhân cơ hội để đề xuất ý tưởng để ngài tham gia."
Ngu Thừa Diễn bất giác nhíu mày .
Hắn đương nhiên rời xa Ngu Duy dù chỉ một ngày. nếu Cốc Quảng Minh mở lời, thật sự khó mà từ chối. Dù Huyền Thiên Tông cho cơ duyên, qua cũng là lẽ thường tình.
Tuy nhiên điều phiền muộn nhất là, dù Ngu Thừa Diễn đến từ tương lai nhưng chuyện gì trong quá khứ cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Sau khi trở thành Tiên tôn, quả thực tra cứu một tài liệu trong quá khứ nhưng tất cả chuyện trong Tu chân giới đều ghi chép , nhiều chi tiết, chỉ thể qua những lời rời rạc khi Ngu Duy và Ninh Tố Nghi trò chuyện lúc còn nhỏ.
Ví như cái gọi là thượng cổ di tích ở Viễn Mộng Tiên Vực mà Dụ Tư là thứ gì, ấn tượng.
"Ta sẽ ." Ngu Thừa Diễn gần như ngay lập tức hạ quyết định: "Ta sẽ báo đáp ông nhưng rời khỏi Huyền Thiên Tông trong một thời gian ngắn là giới hạn của ."
Đối với , điều quan trọng nhất chỉ Ngu Duy, những chuyện khác đều xếp .
Dụ Tư gì về điều , ông chỉ đến để thông báo tin tức cho Ngu Thừa Diễn còn thanh niên thế nào là chuyện của chính .
Một lúc , hai l*n đ*nh chủ phong để gặp Cốc Quảng Minh. Cốc Quảng Minh quả nhiên chuyện với Ngu Thừa Diễn một nữa, trong lời đều là ý mượn sức.
"Lăng Tiêu, ngươi tuy thiên phú nhưng vẫn còn trẻ." Cốc Quảng Minh khuyên nhủ: "Huyền Thiên Tông là môn phái mạnh nhất Tu chân giới, nếu ngươi bằng lòng ở , đợi ngươi đột phá Nguyên Anh kỳ, sẽ mở thêm một ngọn núi cho ngươi! Hoặc sẽ đề bạt ngươi trưởng lão của Kiếm Phong, cũng ý định đề bạt Tiêu trưởng lão lên phó tông chủ."
Phó tông chủ cái gì chứ, theo dòng thời gian mà , phụ đ.á.n.h tan Huyền Thiên Tông cũng là chuyện trong vòng mười năm tới.
"Đa tạ Tông chủ đề bạt." Ngu Thừa Diễn : "Chuyện ở thể thương lượng nhưng chuyện đến di tích... thứ khó lòng tuân mệnh, khi đột phá Nguyên Anh, vãn bối thực sự dính chuyện khác."
Hắn coi trọng cơ duyên của như cũng là chuyện thể hiểu , Cốc Quảng Minh tuy chút hài lòng nhưng thấy Ngu Thừa Diễn ý ở , ông cũng ép buộc thêm nữa.
Ngu Thừa Diễn rời khỏi chủ phong, trong lòng chút lo lắng bất an.
Hắn vẫn tìm thời cơ để đưa Ngu Duy rời khỏi môn phái, bản Ngu Duy ở đây kết giao với nhiều bằng hữu, sống cũng , nàng ý định rời .
Bọn họ lẽ vẫn ở Huyền Thiên Tông ít nhất một năm rưỡi nữa nhưng một cường giả Kim Đan kỳ cứ luôn quanh quẩn bên các t.ử ngoại môn thì thực sự chút quá nổi bật, Ngu Thừa Diễn lo lắng một ngày nào đó Ngu Duy sẽ khác để ý.
Hắn mở ngọc bài, gửi tin cho Tạ Kiếm Bạch: 【Ngươi thể tiếp quản Huyền Thiên Tông ?】
Như thì chỉ Tạ Kiếm Bạch lộ diện, còn và Ngu Duy vẫn ẩn trong bóng tối, biến phụ thành bia đỡ đạn còn thì đưa mẫu thành công ẩn lui, thật hảo bao.
Tiếc là Tạ Kiếm Bạch trả lời .
Ngu Thừa Diễn vốn định đến ngoại môn thăm Ngu Duy nhưng ngọc bài đột nhiên vang lên, là Tinh Hàn Tiên Quân.
Hắn kết nối liên lạc, tiện thể tìm một ngọn núi đáp xuống.
"Tinh Hàn, ?"
Màn hình sáng lên, lộ khuôn mặt chút do dự khó xử của Tinh Hàn Tiên Quân.
"Lăng Tiêu đại nhân, ..."
Ngu Thừa Diễn vẻ mặt của ông là xảy chuyện gì, bình tĩnh : "Không , ngươi ."
Hình chiếu lóe lên, một nam nhân tướng mạo nho nhã xuất hiện màn hình.
Chưa đợi mở lời, Ngu Thừa Diễn : "Hoá là Tiêu Lang Thiên Tôn đích đến tìm , xem Tạ Kiếm Bạch kể cho ngài chuyện của ."
Ngay khoảnh khắc thấy thanh niên, thở của Tiêu Lang gần như ngừng .
Gương mặt của Ngu Thừa Diễn giống Tạ Kiếm Bạch đến bảy phần, chỉ là lẽ vì thừa hưởng đôi mắt của mẫu nên ngũ quan của thanh niên phần dịu dàng hơn so với phụ .
Chỉ cần tướng mạo của , Tiêu Lang vô cùng chắc chắn đây tuyệt đối là sinh của Tạ Kiếm Bạch!
"Ngươi ?" Tiêu Lang hỏi.
"Sau khi Tiên giới phân trướng của ngài." Ngu Thừa Diễn nghĩ một lúc : "Sau khi độ kiếp phi thăng, đầu tiên gặp cũng là Tiêu Thiên Tôn."
"Thì là ." Tiêu Lang mỉm .
Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ là do gã Tạ Kiếm Bạch giận dỗi với nhi t.ử nên mới bắt kẻ lao tâm khổ tứ như đón hài t.ử.
Tiêu Lang trò chuyện với một lúc nhanh ch.óng hiểu vì Tạ Kiếm Bạch giải quyết ngay tên nhi t.ử đột nhiên xuất hiện . Bởi vì Ngu Thừa Diễn đoan chính, lòng lương thiện, thêm những thông tin thu qua cuộc trò chuyện, Tiêu Lang thể chắc chắn đây là một hài t.ử .
Tiêu Lang cũng khỏi chút ngưỡng mộ.
Hắn thể xác nhận những gì Ngu Thừa Diễn đều là sự thật, khi yên tâm, Tiêu Lang cuối cùng mới chuyện chính: "Lăng Tiêu, thực một vài chuyện hỏi ngươi, ngươi thể..."
"Tiêu Thiên Tôn, ngài cứ hỏi thẳng ." Ngu Thừa Diễn : "Chỉ là nếu các vị chuyện tương lai, liệu khiến tương lai đổi ?"
"Sự xuất hiện của ngươi định rằng tương lai sẽ trở nên khác biệt." Tiêu Lang ôn hòa : "Thuận theo đổi lẽ sẽ những cơ duyên khác. Hơn nữa, ngươi cũng hy vọng tương lai mà ngươi sẽ đổi, ?"
Ngu Thừa Diễn im lặng.
Một lúc lâu , : "Ngài đúng, Thiên Tôn, ngài chuyện gì?"
"Ngươi phụ ngươi hạ phàm là để độ kiếp ?" Tiêu Lang thở dài: "Trong trận đại chiến ở hạ giới vạn năm , giữ một lượng lớn sức mạnh sinh mệnh mà quy luật thế giới thu hồi, còn dùng một phách của để trấn áp sát khí của trận chiến đó."
"Ta , chuyện gì ?"
"Tất cả sức mạnh đều cần tuần mới thể tiến Vô Tận Chi Hải, những luồng sát khí đó thu hoạch đủ sức mạnh sinh mệnh nên tuyệt đối thể trấn áp mãi mãi, một ngày nào đó chúng sẽ thực thi sứ mệnh của ." Tiêu Lang đau đầu thở dài: " phụ ngươi chịu buông tay, vốn nên giải trừ phong ấn nhưng dùng sức của trấn áp thêm một nữa."
"Hắn vẫn luôn tìm cách giải quyết những luồng sát khí , , trong thế giới của ngươi, thành công ?"
Ngu Thừa Diễn sững sờ, những chuyện từng qua.
"Không thành công." Ngu Thừa Diễn hạ giọng : "Theo những gì , y hẳn là trong xuống trần độ kiếp thu hồi hồn phách của , đó các tộc ở hạ giới chiến tranh gần hai nghìn năm."
Tiêu Lang thực đoán điều nhưng khi Ngu Thừa Diễn , vẫn khỏi chút xót xa.
Tạ Kiếm Bạch là Thiên Tôn duy nhất trong họ đến từ hạ giới, y quan tâm đến bất cứ điều gì, việc duy nhất khác thường y từng là giữ cuộc chiến kết thúc , cứu lấy mạng sống của những đó. Không ngờ chịu đựng sự dày vò bao nhiêu năm như , kết cục vẫn là thế.
Dù là phận Thiên Tôn, vòng tuần vận hành nổ vang của pháp tắc thế giới cũng chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Tiêu Lang từng hỏi Tạ Kiếm Bạch tại , vì hiểu.
Đứng ở tầm cao của Thiên Tôn, với tuổi thọ dài gần như vĩnh hằng, thoát khỏi Lục đạo luân hồi vạn vật sinh linh chỉ giống như những con kiến xây tổ lặp lặp .
Đối với phàm nhân thì đó là nỗi đau khó lòng vượt qua nhưng đối với thần tiên chỉ là một cái b.úng tay, trọng lượng còn bằng một hạt bụi, dễ dàng bỏ qua.
Tạ Kiếm Bạch sống lâu như , chịu đựng nỗi đau ly phách một vạn năm mà những sinh linh bảo vệ, phần lớn cũng chỉ tuổi thọ vài chục đến trăm năm mà thôi.
Vậy mà vì những sinh linh tuổi thọ ngắn ngủi, còn thể đầu t.h.a.i luân hồi, Tạ Kiếm Bạch nảy ý định dùng chính mạng sống của để lấp trống sức mạnh sinh mệnh do mười triệu sinh linh mang , chỉ để ngăn chặn một trận đại chiến.
Với thực lực của y, quả thực y thể dùng cái giá là tính mạng để mang tất cả sát khí, pháp tắc thế giới cũng sẽ vui vẻ nhận lấy sức mạnh sinh mệnh của một vị Thiên Tôn.
điều đó đáng.
Thiên đình tuyệt đối cho phép một vị Thiên Tôn vì phàm gian mà bỏ mạng, đặc biệt là một sự tồn tại đáng sợ như Tạ Kiếm Bạch, vẫn ngừng trở nên mạnh hơn trong vạn năm qua. Dù c.h.ế.t, y cũng nên c.h.ế.t vì những việc ý nghĩa hơn.
Tiêu Lang sợ Tạ Kiếm Bạch , chỉ sợ một ngày nào đó sẽ nhận tin y bỏ , nghĩ nghĩ , quyết định thử liên lạc với nhi t.ử đột nhiên xuất hiện của y, xem chỗ nào thể hợp tác .
Nghe tin Tạ Kiếm Bạch cuối cùng chọn thu hồi hồn phách, trở về Thiên giới nhậm chức, Tiêu Lang mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lăng Tiêu, thêm một chút về chuyện của phụ mẫungươi, ngươi bằng lòng ?" Tiêu Lang thành khẩn : "Bất kể tương lai họ ở bên , ít nhất là bây giờ, nhiều chuyện cần chúng cùng giải quyết. Điều sẽ cho cả hai họ."
Ngu Thừa Diễn đương nhiên là bằng lòng, quan hệ giữa và Tiêu Lang thực khá thiết, tin tưởng mấy vị Thiên Tôn , hơn nữa Tiêu Lang cũng tính hơn Tạ Kiếm Bạch nhiều, cũng sẵn lòng trao đổi hơn.
"Ngài và Mộ Thanh Thiên Tôn vẫn luôn giúp tìm thông tin về mấy ? Đã phiền các vị ." Ngu Thừa Diễn hạ giọng : "Ta thật sự hiểu tại tra manh mối của họ, bao nhiêu năm cũng chỉ bọn họ là kẻ thù của Tạ Kiếm Bạch."
Tiêu Lang : "Chuyện cũng từng nghĩ đến. Có khả năng nào, mục tiêu của họ là mẫu của ngươi tiện thể ly gián mối quan hệ giữa ngươi và phụ ngươi ?"
"Ý ngài là ?" Ngu Thừa Diễn nhíu mày.
Hắn từng Tạ Kiếm Bạch hỏi câu một nhưng khi những lời tương tự Tiêu Lang hỏi , nó còn giống như chỉ là phỏng đoán nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-35-meo-no-ra-tu-trung.html.]
"Chúng nghi ngờ rằng mẫu của ngươi lẽ thừa hưởng huyết mạch của thần thú." Tiêu Lang trầm giọng : "Chỉ là hiện tại chúng vẫn tìm thấy thần thú nào tương tự với nàng."
Nghe những lời của nam nhân, Ngu Thừa Diễn ngây , buột miệng theo phản xạ: "Không thể nào!"
Trong ấn tượng của , Ngu Duy chỉ là một tiểu yêu miêu bình thường, thậm chí khi lên sáu tuổi, bà trở nên lười biếng một cách rõ rệt, mỗi ngày ít nhất dành phần lớn thời gian để ngủ hoặc phơi nắng.
Lúc còn nhỏ, hỏi Tạ Kiếm Bạch tại mẫu ngủ nhiều như , Tạ Kiếm Bạch tộc mèo chính là loài ham ngủ như .
Khi Ngu Thừa Diễn lớn hơn một chút, sự chán ghét và sát ý của Tạ Kiếm Bạch đối với lúc mới sinh, một suy đoán. Có lẽ vì Ngu Duy chỉ là một tiểu yêu quái bình thường mà Tạ Kiếm Bạch quá mạnh, cơ thể mẫu thể chịu nổi hài t.ử của bà và y.
Cho nên suy nghĩ của khi xuyên chính là đưa Ngu Duy rời xa Tạ Kiếm Bạch, chỉ cần hai họ quan hệ gì, kẻ thù của Tạ Kiếm Bạch sẽ thể báo thù lên đầu bà , bà cũng sẽ vì m.a.n.g t.h.a.i con của Thiên Tôn mà trở nên suy nhược, bà thể sống cả đời một yêu miêu bình thường và vui vẻ.
Kết quả là giờ Tiêu Lang với , mẫu thể huyết mạch thần thú?!
Tiêu Lang thấy vẻ mặt phức tạp khó lường của thanh niên cũng nhận thể sai điều gì đó. Có lẽ Tạ Kiếm Bạch của tương lai rõ phận của Ngu Duy nhưng vì lý do gì mà vẫn luôn giữ bí mật với Ngu Thừa Diễn.
"Thực cũng chắc chắn, đây cũng chỉ là phỏng đoán của chúng thôi." Hắn vội : "Bây giờ vẫn tìm bằng chứng nào cả, lẽ là chúng nhầm..."
"Tại các vị phỏng đoán như ?" Ngu Thừa Diễn bình tĩnh cơn chấn động ngắn ngủi, trầm giọng hỏi.
Tiêu Lang thực chút hối hận, thái độ của thanh niên khiến nhận , lẽ chuyện đối với Ngu Thừa Diễn là một thông tin bình thường.
Hắn bất đắc dĩ : "Chuyện Tạ Kiếm Bạch mất cảm giác ngươi hẳn là chứ?"
Ngu Thừa Diễn chút c.h.ế.t lặng, hỏi với vẻ mặt vô cảm: "Mất cảm giác?"
Tiêu Lang: ...
Tạ Kiếm Bạch! Còn cả con tiểu yêu miêu nhà ngươi nữa! Hai các ngươi một lời thật lòng nào với nhi t.ử !
-
Yêu giới, Vạn Cốt Chi Địa.
Tạ Kiếm Bạch xuyên qua giữa những hài cốt và gạch đá vụn.
Trong gian cách ly tạo bởi kết giới, thứ đều duy trì dáng vẻ của trận đại chiến vạn năm . Xương trắng phủ đầy mặt đất, ngẩng đầu lên liền thấy một màu trắng xóa, điểm dừng.
Phía màu trắng là lệ khí đen kịt, ngoài còn bất kỳ màu sắc nào khác.
Tạ Kiếm Bạch như trong bóng tối, vô sát khí tạo thành từ những hạt đen va , vọng tưởng kéo xuống vực sâu. Tuy nhiên, quanh năm đối đầu với Vô Tận Chi Hải, hành vi của sát khí đối với chẳng tác dụng gì.
Sau khi trấn áp sát khí một nữa, vốn nên rời nhưng khoảnh khắc cấm chế và kết giới dung hợp, trong đầu Tạ Kiếm Bạch đột nhiên nhận một thông tin bất ngờ dường như đến từ sâu trong Vạn Cốt Chi Địa.
Vì thế mà Tạ Kiếm Bạch tiến vùng trung tâm.
Hắn vẫn luôn tìm kiếm thứ gì đó, đúng lúc , Tạ Kiếm Bạch đột nhiên dừng bước.
Nam nhân ngẩng đầu, đôi mắt trở nên sắc bén và lạnh lẽo.
Trong cõi u minh, dường như thứ gì đó mở mắt, chằm chằm .
Tay Tạ Kiếm Bạch động nhưng kiếm khí c.h.é.m về phía hư , sát khí xung quanh lập tức lẩn tránh nhanh ch.óng nuốt chửng và ngưng tụ trở .
"Ánh mắt dõi theo" biến mất nhưng cảm giác bực bội vì theo dõi vẫn còn vương trong lòng . Vạn năm qua Tạ Kiếm Bạch luôn cảm thấy thứ gì đó rình mò.
Lần đầu tiên gặp thứ đó là trong trận đại chiến vạn năm .
Hàng chục triệu sinh linh của các tộc phân biệt mà c.h.é.m g.i.ế.c đến đỏ cả mắt, chiến trường như thấy điểm kết thúc.
Tạ Kiếm Bạch bế quan ngoài thấy hạ giới chìm trong chiến hỏa. lúc đó, cũng cảm nhận một luồng ác ý khổng lồ như đám mây âm u ngưng tụ giữa trung, bao trùm lên đầu tất cả .
Sát khí phiêu tán trong trung như nhận triệu hồi, chúng tựa như những hạt mưa đá màu đen tràn chiến trường, thứ như luyện ngục trần gian, vô sinh linh sự ăn mòn và điều khiển của sát khí mất lý trí, trở nên điên cuồng khát m.á.u, chỉ còn bản năng g.i.ế.c ch.óc.
Tạ Kiếm Bạch giỏi suy nghĩ sâu xa. Khi trật tự luật lệ nào để tham khảo, chỉ là một động vật hành động theo trực giác.
Hắn gần như đưa quyết định trong tích tắc. G.i.ế.c! Dùng g.i.ế.c ch.óc để ngăn chặn g.i.ế.c ch.óc.
Tạ Kiếm Bạch một kiếm c.h.é.m những sinh linh sát khí nuốt chửng, sức mạnh sinh mệnh trở nên đen tối và đẫm m.á.u giống như khoét một miếng thịt thối, sạch sẽ, gọn gàng và chấn động tất cả .
Cùng lúc đó, "đôi mắt" trong cõi u minh cũng đột ngột về phía .
Khi dùng một phách của để trấn áp sát khí, là tác dụng phụ của việc hồn phách tách rời là một "bài học" từ một tầng cấp cao hơn, những sinh mệnh g.i.ế.c đan xen thành nỗi ai oán, phẫn hận như một cơn bão bao vây lấy .
Trong trận chiến đó tu sĩ, ma tộc, yêu tu, ác quỷ và cả những thường dân chà đạp, một trong họ quả thực là kẻ đại hung đại ác nhưng phần lớn đều chỉ là những sinh linh bình thường quá cũng chẳng quá , phận đẩy họ cuộc chiến , , là lò mổ , sát khí khơi dậy mặt tối tăm nhất trong lòng sinh linh, cho đến khi bọn họ c.h.ế.t tay Tạ Kiếm Bạch.
Vô sinh linh oán hận, phẫn nộ, gào thét về phía Tạ Kiếm Bạch cho đến khi sát khí rời khỏi hồn phách của họ, Tạ Kiếm Bạch trấn áp tại Vạn Cốt Chi Địa, vô hồn phách cuối cùng mới nhập địa phủ, rời khỏi nhân gian.
Nếu là một tu sĩ bình thường, đòn tấn công do ác ý và oán hận của vô oan hồn ngưng tụ trong khoảnh khắc đó lẽ đủ để hủy hoại đạo tâm của đó.
Tạ Kiếm Bạch vẫn sống những ngày của như thường lệ, dường như chuyện gì xảy cả. Hắn chấn chỉnh Tu chân giới, sáng lập Huyền Thiên Tông, để mầm mống phi thăng.
Trình độ của khi phi thăng vượt qua thần tiên bình thường, các Thiên Tôn khác đích nghênh đón đầy trăm năm, Tạ Kiếm Bạch nhảy vọt trở thành vị Thiên Tôn thứ tư.
Đôi mắt đó dường như biến mất.
Cho đến vài nghìn năm , khi Tạ Kiếm Bạch tiến Vô Tận Chi Hải, bắt đầu cảm thấy theo dõi.
Thật phiền phức.
Tạ Kiếm Bạch bắt đầu cảm thấy việc Vạn Cốt Chi Địa vì một thoáng trực giác là một ý .
Mọi thứ ở đây đều dừng ở vạn năm , chỉ xương khô và sát khí, ở lâu dường như thoát ly khỏi Lục giới, thoát ly khỏi những quy củ, luật pháp, trật tự rườm rà, điều khiến trong lòng Tạ Kiếm Bạch chút bực bội.
Không sự can thiệp từ bên ngoài, dùng sức mạnh lớn hơn để kiểm soát chính .
Tại vùng đất c.h.ế.t nơi một sinh linh nào yên nghỉ, chỉ tuyệt vọng, sợ hãi và oán hận mới thể tồn tại lâu dài.
Nơi thể bất cứ thứ gì ý nghĩa.
lúc , Tạ Kiếm Bạch đột nhiên nhận thấy mật độ sát khí dường như đang giảm .
Hắn về hướng đó, luồng hung sát khí vốn dày đặc như bóng tối bắt đầu thưa dần, biến thành sương đen, mây âm u, cho đến khi... tại một nơi nhỏ bé như một đống đất, sát khí biến mất dấu vết, nó dường như dám đến gần, chỉ thể lượn lờ xung quanh.
Tạ Kiếm Bạch đưa tay , đống xương chất chồng lập tức tan như bột.
Một tia nắng duy nhất xuyên qua kết giới, lọt qua khe hở sát khí che khuất, chiếu rọi lên dây leo mọc mảnh đất chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Giữa hai màu trắng và đen, màu xanh của thực vật sinh trưởng mảnh đất cằn cỗi, quấn quanh những bộ xương trắng hếu, mang đến một mảng màu tươi sáng duy nhất của sự sống.
Tạ Kiếm Bạch xổm xuống, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chiếc lá xanh của dây leo, chút thể tin nổi.
lúc , đột nhiên nhận gốc của dây leo đang quấn quanh một thứ gì đó thuộc về xương trắng.
Đó là... vỏ trứng?
Khi ngón tay của nam nhân chạm vỏ trứng, trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh cực kỳ hùng hậu, thuần khiết và cổ xưa truyền đến, như thể Tạ Kiếm Bạch hấp dẫn, chúng đột ngột tràn cơ thể .
Sức mạnh còn sót của vỏ trứng mang theo ký ức xông tâm trí Tạ Kiếm Bạch, ánh sáng ch.ói lòa bất ngờ xuyên thủng bóng tối trong tầm mắt, Tạ Kiếm Bạch một thoáng choáng váng.
Đó là một quả trứng chôn lòng đất của Yêu tộc, thậm chí nó trông giống như một hòn đá bình thường hình dạng tròn trịa. Nó sự sống nhưng yếu ớt, nhịp đập của trái tim chậm đến mức vài năm mới rung động một .
Tạ Kiếm Bạch vẫn cảm nhận cảm xúc còn sót của quả trứng, nó yếu ớt, yếu đến mức để duy trì sự sống, nó chỉ thể chìm giấc ngủ gần như cõi vĩnh hằng.
Nó nương, chăm sóc, cho ăn nhưng nó chỉ một trơ trọi, dù nó kêu gọi bao nhiêu năm vẫn đồng tộc nào đáp .
Quả trứng trở nên yếu ớt hơn, nó giống như một hòn đá vô tri, giữ sự tĩnh lặng suốt hàng nghìn năm.
Cho đến một ngày, món quà kỳ diệu từ trời rơi xuống, khi luồng sát khí dày đặc đè xuống, trong nháy mắt san bằng núi sông mặt đất quả trứng lộ từ trong đá, nó điên cuồng hấp thụ dinh dưỡng cho đến khi kết giới thành, luồng sát khí tự do liền lập tức tránh xa nó.
Quả trứng lớn hơn một chút, nó bắt đầu dần ánh sáng, từ kích thước của một quả trứng gà lớn đến bằng quả bưởi, cuối cùng nó cũng sức sống, nó lăn tròn đống đổ nát, đuổi theo sát khí, sát khí tránh còn kịp, nó lăn đến , sát khí ở đó liền tránh .
Trong cuộc săn, quả trứng nỗ lực lớn lên.
Cho đến một ngày, quả trứng trắng như ngọc phát một tiếng "cạch" nhẹ, trái tim Tạ Kiếm Bạch cũng rung lên theo.
Quả trứng ngừng rung động, vết nứt ngày càng lớn cho đến khi một chiếc vuốt trắng đệm thịt hồng hào, đầy lông tơ thò từ khe hở, đẩy vết nứt rụt .
Không lâu , một cái đầu nhỏ chui từ khe hở, đôi tai kẹt một lúc cuối cùng cũng bật .
Đó là một chú mèo con trắng muốt.
Mèo con nhắm mắt, đội vỏ trứng đầu, chiếc mũi nhỏ màu hồng khụt khịt ngửi xung quanh.
"Meo?" (Nương ơi?)
Nó kêu lên một tiếng nũng nịu yếu ớt từ từ mở mắt, để lộ đôi đồng t.ử trong veo màu xanh lam.
Xuyên qua ký ức, Tạ Kiếm Bạch đối diện với ánh mắt ngây thơ của mèo con.
Sống lưng run rẩy, gần như thể chịu nổi sức nặng từ đôi mắt trong veo, thuần khiết chiếu tới.
Vạn Cốt Chi Địa là cái kén tự giam , nơi đây cũng giống như nội tâm của , ngoài bóng tối và xương khô thì còn gì khác.
mảnh đất hoang vu sinh một sinh mệnh mới.
Một kỳ tích.
—-
Tác giả lời :
Mèo con: Meo meo! Bản đại nhân đời đây!