Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 31: Bà ấy chỉ là một chú mèo con mà thôi!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Thừa Diễn sự kiên nhẫn của Tạ Kiếm Bạch hạn, hôm nay thật sự moi chút chuyện từ miệng y là một niềm vui bất ngờ, đến đây cũng coi như đủ .
"Được, tiếp." Lần Ngu Thừa Diễn vô cùng dứt khoát.
"Ta và mẫu vẫn luôn sống hòn đảo đó, lúc nhỏ ba chúng cũng coi là một gia đình bình thường nhưng khi lên chín tuổi, ngươi mấy khi trở về." Ngu Thừa Diễn : "Có khi một tháng về một, hai , khi hai ba tháng cũng thấy mặt."
"Đến hai năm mười lăm, mười sáu tuổi, cả năm ngươi cũng chỉ lộ diện ba ." Nói đến thời điểm , thanh niên im lặng một lúc mới cất lời: "Năm mười sáu tuổi, năm vị thần tiên xông đảo, bên cạnh còn mang theo hai con tiên thú khổng lồ. Bọn họ..."
Ngón tay Ngu Thừa Diễn siết c.h.ặ.t lấy tay vịn, đầu ngón tay trắng bệch.
"Bọn họ , chúng sở dĩ họa sát , trách thì trách ngươi, 'Ai bảo các ngươi là của Tạ Kiếm Bạch'..."
"Sau đó... bọn họ..." Ngu Thừa Diễn phần tiếp , th* d*c một hồi lâu, cuối cùng úp mặt lòng bàn tay, đau đớn : "Vốn dĩ những đó vội g.i.ế.c bà như , nhưng thấy họ định g.i.ế.c , mẫu ... mẫu tấn công họ, ... c.h.ế.t ngay mặt ..."
Ngu Thừa Diễn buông tay xuống, đôi mắt đỏ ngầu: "Lúc đó mất ý thức, khi tỉnh còn ở đảo nữa. Ninh dì những kẻ đó c.h.ế.t, vì là huyết nhục của ngươi mà trời sinh tiên cốt và một nửa thần cách chỉnh. Lúc đó kích động, cùng những kẻ đó đồng quy vu tận nên dùng uy lực tự hủy thần cách để g**t ch*t chúng."
Thần cách chia hai loại, một là tu sĩ phàm trần như Tạ Kiếm Bạch phi thăng, khi ở Thiên giới từ tiên lên thần, công đức viên mãn sẽ hóa thành thần cách. Loại còn là thần tiên bẩm sinh hoặc do trời đất t.h.a.i nghén mà thành, hoặc là hài t.ử của thần tiên, sinh thần cách.
Chỉ điều, thần cách bẩm sinh mạnh bằng thần cách ngàn vạn rèn luyện, đây cũng là lý do vì thần tiên hạ phàm độ kiếp. Rèn luyện bản là một khía cạnh, vì thương sinh mà cúc cung tận tụy, một vị thần , bá tánh công nhận, công đức mới xem là một vị thần thật sự là một khía cạnh khác.
Trường hợp chỉ sở hữu nửa thần cách trọn vẹn như Ngu Thừa Diễn e rằng đời chỉ một .
"Sau đó thì ?" Tạ Kiếm Bạch hỏi.
"Sau đó?" Ngu Thừa Diễn lạnh giọng : "Ninh dì lo hậu sự cho mẫu , vì để đợi ngươi, linh đường quàn linh cữu ba ngày, mà ngươi như thể bốc khỏi nhân gian , hồi âm, một tin tức nào, đến ngày thứ ba ngươi mới xuất hiện."
Ngu Thừa Diễn vĩnh viễn thể quên tháng Chín năm đó.
Hắn quỳ trong linh đường từ sáng đến tối, nỗi đau và lòng hận thù trong lòng dần dần biến thành c.h.ế.t lặng. Ninh Tố Nghi giữ vai , giục nghỉ ngơi nhưng hề nhúc nhích, chỉ tro hương cháy tàn linh cữu.
Quỳ suốt ba ngày, sự c.h.ế.t lặng chuyển thành lòng căm hận đối với Tạ Kiếm Bạch.
Tại như ?
Nếu y thật sự quan tâm đến họ, sẽ thể nào đếm mức ngay cả chuyện lớn như mẫu qua đời mà y lập tức lao đến.
Y là mạnh nhất thiên hạ, tại y xử lý thỏa kẻ thù của , để chuyện của y liên lụy đến mẫu ?
Thiếu niên mười sáu tuổi là cường giả đỉnh Kim Đan kỳ, thể thấy từ xa những kẻ khác đang bàn tán lưng, nghị luận về hôn sự của Thiên Tôn từng gây chấn động Lục giới năm nào kết thúc bằng một màn thê t.h.ả.m đến . Nữ nhân đó c.h.ế.t, Thiên Tôn chẳng thèm xuất hiện, bản điều đó lên một vài chuyện.
Ngu Thừa Diễn g.i.ế.c những kẻ bậy đó, bọn họ câm miệng nhưng đầu gối quá nặng, trái tim như một cái hố đáy, cứ rơi mãi xuống, thậm chí cả sức lực để mở miệng, dường như chấp niệm duy nhất còn đời của là quỳ ở đây, canh giữ linh cữu của mẫu .
Ninh Tố Nghi là tiểu thư thế gia, lúc đó bà nắm trong tay nhà họ Ninh và mấy tòa tiên thành phụ thuộc Ninh thị, linh đường đương nhiên cũng đặt ở Ninh thị. Ngu Thừa Diễn thể thấy mỗi ngày bà đều khắp nơi mắng , bắt giữ mồm giữ miệng. bà càng mắng dữ, càng quản nghiêm, lời đồn đại vớ vẩn càng lan nhanh.
Ngày thứ ba Ngu Thừa Diễn quỳ linh đường, Tạ Kiếm Bạch cuối cùng cũng xuất hiện. Ninh Tố Nghi xông tới tát y một cái, nhiều lời khó nhưng Tạ Kiếm Bạch một lời.
Hắn chỉ nhớ trong linh đường, thanh âm nam nhân khàn khàn : "Xin ."
Y đang xin ai?
Đến nước , ai còn cần lời xin của y nữa.
Nhớ tháng Chín đen tối đó, tâm trạng của Ngu Thừa Diễn càng thêm u uất.
Sau một lúc lâu , mới uể oải cất lời: "Chuyện là như ."
Tạ Kiếm Bạch nhíu c.h.ặ.t mày.
Y hỏi: "Những kẻ đó thể xuyên qua kết giới do thiết lập?"
"Làm ." Ngu Thừa Diễn nhớ những chuyện quá khứ, tâm trạng , giọng điệu cũng tệ vài phần.
"Ngươi chắc chắn bọn họ là thần tiên?"
"Ta đến mức phân biệt điều , bọn họ dùng tiên lực." Ngu Thừa Diễn thấp giọng : "Lúc đó dù cũng sắp đến Nguyên Anh kỳ , nếu họ chỉ là tu tiên giả, cũng thể nào bó tay chịu trói như ."
Tạ Kiếm Bạch thể đồng cảm với tâm trạng sa sút của Ngu Thừa Diễn, y an ủi, cũng để thanh niên tự nguôi ngoai mà nghiêm túc phân tích: "Chuyện kỳ lạ. Các Thiên Tôn khác đều đối thủ của , huống chi là mấy vị thần tiên?"
"Có lẽ kết giới của ngươi vấn đề." Ngu Thừa Diễn lẩm bẩm.
"Không thể nào." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Nếu giả sử cái tương lai đó của ngươi là thật, nghĩa là từ bỏ nguyên tắc của , thậm chí cả căn cơ mới lựa chọn ở bên cạnh mẫu ngươi. Nếu như , thể để kết giới bảo vệ các ngươi xảy vấn đề? Ta tất sẽ dùng một kết giới mà ngay cả các Thiên Tôn khác cũng thể phá vỡ, mấy thần tiên bình thường thì là cái thá gì."
Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch chỉ đang phân tích sự việc một cách cụ thể, tất cả những gì y đều dựa giả thuyết. Thế nhưng nam nhân , cảm xúc của Ngu Thừa Diễn xoa dịu một cách khó hiểu.
"Ồ." Hắn khô khốc đáp . Ngừng một chút, Ngu Thừa Diễn chợt thấy đúng: "Vậy theo lời ngươi, chẳng đời ai thể phá vỡ kết giới để trong ? chuyện đó xảy mà."
Tạ Kiếm Bạch chau mày, hồi lâu gì. Ngu Thừa Diễn cũng im lặng, vốn luôn căm hận Tạ Kiếm Bạch, chuyện ngày đó nhớ , hai phụ t.ử cũng bao giờ nhắc tới.
Thực trong lòng Ngu Thừa Diễn càng hận bản khi đó đủ sức lực để bảo vệ mẫu , sống quá mệt mỏi, đổ hết tội lên đầu phụ hận y, như mới thể vơi nỗi đau và sự tự trách đến tột cùng .
Nếu còn ở thời cũ, cả đời Ngu Thừa Diễn cũng thể nào bình tâm cùng Tạ Kiếm Bạch phân tích xem rốt cuộc ngày hôm đó xảy chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-31-ba-ay-chi-la-mot-chu-meo-con-ma-thoi.html.]
ở đây, đối mặt với một Tạ Kiếm Bạch ' những điều sai trái đó', cũng thừa nhận là phụ , Ngu Thừa Diễn thể tạm thời gác khúc mắc trong lòng, xem y như một xa lạ quen để trò chuyện.
Ngu Thừa Diễn cũng nghĩ ngày đó điểm nào bất thường, Tạ Kiếm Bạch : "Ngươi vẽ dung mạo của mấy đó , sẽ để các Thiên Tôn khác tra xét."
Cách tồi! Nếu thể tìm mấy kẻ đó , chẳng là giải quyết vấn đề tận gốc ?
Tạ Kiếm Bạch khẽ nhấc ngón tay, một cuộn giấy bay đến mặt Ngu Thừa Diễn.
Ngu Thừa Diễn cầm cuộn giấy trong tay, y nín thở ngưng thần, tái hiện ký ức về năm vị thần tiên và hai con tiên thú lên cuộn giấy trống.
Tạ Kiếm Bạch thu cuộn giấy : "Ta còn một câu hỏi nữa, ngươi trao đổi ?"
Ngu Thừa Diễn suy nghĩ một lát, thực vốn vài chuyện về quá khứ của Tạ Kiếm Bạch hỏi y nhưng những câu hỏi đó cứ nghẹn nơi cổ họng, chợt cảm thấy chúng đều thật vô nghĩa.
Với tính cách của Tạ Kiếm Bạch, e rằng y cũng sẽ chỉ trả lời bằng những câu như 'chuyện đó vô nghĩa'.
"Ngươi cứ hỏi thẳng ." Ngu Thừa Diễn chút uể oải.
Tạ Kiếm Bạch hỏi: "Ngươi cách nào mà từ tương lai đến đây?"
"Không ." Ngu Thừa Diễn : "Ta vốn đang bế quan tu luyện ở Thiên giới, mở cửa thấy ở một nơi khác, tu vi cũng về thời đỉnh Kim Đan kỳ."
Nam nhân gật đầu hỏi thêm gì.
"Hôm nay đến đây thôi, nếu tiến triển gì sẽ bàn tiếp."
Hôm nay Ngu Thừa Diễn cũng đủ , còn tâm trạng ở nên cũng dứt khoát rời .
"Đợi một chút."
Khi sắp rời khỏi phòng, giọng Tạ Kiếm Bạch đột nhiên vang lên từ lưng.
Ngu Thừa Diễn đầu : "Còn chuyện gì ?"
Tạ Kiếm Bạch cụp mi, trầm ngâm một lát cất lời: "Có khả năng nào, những kẻ đó vốn dĩ nhắm Ngu Duy ?"
"Ngươi đang nghĩ gì ?" Ngu Thừa Diễn kinh ngạc : "Bà chỉ là một chú mèo con thôi mà!"
Tạ Kiếm Bạch xua tay để .
Mãi đến khi Ngu Thừa Diễn rời khỏi Kiếm Phong mới chợt nhớ , đúng, vốn đến đây để hỏi tội cơ mà, quên mất chuyện chứ?
...
Hôm nay khi nhiều chuyện với Tạ Kiếm Bạch, lúc về ngoại môn, lòng Ngu Thừa Diễn vẫn chút nặng nề.
Mấy tháng nay, ban đêm gần như đều ở trong rừng, mấy khi về chủ phong. Vốn dĩ Ngu Thừa Diễn cũng quen với khổ tu, tìm một nơi đả tọa qua đêm cũng gì khác biệt.
hôm nay gắng gượng để hồi tưởng chuyện ngày đó nhiều , trong lòng Ngu Thừa Diễn mệt mỏi, gặp Ngu Duy.
Bấy giờ trời tối nhưng đến giờ ngủ, các t.ử bận rộn cả ngày đều trở về tẩm xá nghỉ ngơi thu dọn, cùng đồng bạn hàn huyên, tận hưởng thời gian quý báu khi ngủ.
Trong một tẩm xá nữ, Ngu Duy bò bên cửa sổ, vẻ mặt như còn gì để luyến tiếc. Vừa mới cong lưng xuống Ninh Tố Nghi vỗ một cái.
"Ngồi ngay ngắn nào, Tiểu Duy. Thử cái xem."
Không còn cách nào khác, thiếu nữ đành thẳng , để Ninh Tố Nghi ướm thử những chiếc trâm cài và kẹp tóc trong tay lên đầu , xung quanh nàng còn năm sáu nữ t.ử khác đang .
Huyền Thiên Tông chung đều theo phong cách khổ tu, các nữ t.ử cũng bao giờ trang điểm, mỗi ngày họ chỉ rửa mặt buộc tóc là ngoài. họ đặc biệt thích trang điểm cho Ngu Duy, thỉnh thoảng dịp rời khỏi môn phái, gặp món đồ chơi nhỏ nào ho ở bên ngoài, họ đều nghĩ đến việc mang về cho Ngu Duy một phần.
Trừ Ninh Tố Nghi cố ý ẩn ở ngoại môn, trong ngoại môn đa phần đều là những t.ử xuất và thiên phú bình thường, họ từng nếm trải khổ cực, thấy Ngu Duy trẻ hơn ngây thơ trong sáng, họ đều xem nàng như tiểu của , luôn tặng cho nàng những thứ từng thích mà , dường như khi , những trống trong lòng họ cũng sẽ lấp đầy.
Ngu Duy thực sự quen đầu cắm nhiều thứ linh tinh như , đặc biệt là những món trang sức tua rua, còn con bướm cử động trâm cài, sự rung động nhỏ bé đó khiến cả nàng khó chịu, cứ đặt lên đầu là nàng gỡ xuống ngay lập tức.
Chỉ là tuy nàng thích đeo nhưng cầm trong tay chơi thích. Nếu ai ngăn cản, đưa cho nàng một chiếc trâm cài, nàng thể lắc con bướm nhỏ đó cả một đêm.
Ngu Thừa Diễn gốc cây từ xa, cách một sân về phía ô cửa sổ đang tỏa sáng trong đêm, tiếng các cô gái đùa trò chuyện vọng ngớt.
Hình ảnh ô cửa sổ đó in đáy mắt thanh niên, thắp sáng đôi đồng t.ử lạnh lẽo, cô độc của y.
Dường như tất cả đau khổ và bất an trong chỉ cần xác nhận sự tồn tại của Ngu Duy là thể tan biến hết thảy.
—--
Tác giả lời :
Con trai cưng của là đó, chỉ cần ở bên thì bao nhiêu tủi hờn cũng còn nữa.
·
Vài chuyện thường ngày của tu miêu: Tất cả những thứ ở đầu đều lắc cho rớt, lắc cho rớt, lắc cho rớt (trống bỏi.jpg)