Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 30: Bắt đầu phụ từ tử hiếu
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn tức giận của Ngu Thừa Diễn Tạ Kiếm Bạch cắt ngang, đó là một cảm giác thất bại và bực bội khó tả.
Tạ Kiếm Bạch dường như lúc nào cũng ung dung tự tại, nắm chắc phần thắng. Còn ở mặt y dường như lúc nào cũng ở thế động.
Ngu Thừa Diễn cau mày, thẳng vấn đề mà chất vấn: "Ngươi đến gặp nương ?"
"Phải." Tạ Kiếm Bạch trả lời.
Nhìn gương mặt lãnh đạm và bình tĩnh đó của nam nhân, cơn tức giận của Ngu Thừa Diễn bùng lên. Hắn Tạ Kiếm Bạch sẽ và cũng thèm dối nhưng thái độ của nam nhân thật sự khiến tức giận.
"Ngươi...." Ngu Thừa Diễn trừng mắt y, lạnh giọng : "Ngươi lúc đó đồng ý với đề nghị của , tại còn đến gặp bà ?"
"Ta đồng ý với cách của ngươi nhưng từng đảm bảo sẽ luôn giữ cách với nàng."
Giọng Tạ Kiếm Bạch thanh lãnh và đạm mạc, y về phía Ngu Thừa Diễn.
"Lăng Tiêu, nhận ngươi dường như luôn xem là phụ quan hệ huyết thống với ngươi, điều cho ngươi một sự tự tin khó hiểu. đối với , hai các ngươi chẳng qua chỉ là lạ, thể nào xem như thấy ."
Lồng n.g.ự.c Ngu Thừa Diễn phập phồng, trừng mắt Tạ Kiếm Bạch nhưng nên lời.
Hắn đương nhiên nam nhân đúng, nếu bên cạnh đột nhiên xuất hiện thê nhi đến từ tương lai, Ngu Thừa Diễn cũng thể tin lời từ một phía của họ mà nhất định sẽ bí mật tiếp cận điều tra.
chính là thể đè nén sự bốc đồng của khi đối mặt với Tạ Kiếm Bạch.
Năm đó Ngu Thừa Diễn đầy trăm tuổi phi thăng ở Thiên đình đương trị hơn ba ngàn năm. Tuổi của bất luận là đối với tu tiên giả thần tiên thì vẫn trẻ.
Chỉ là sớm trưởng thành, khi thành tiên cũng thuận lợi tiên chức, tuy tuổi còn nhỏ nhưng vì gương mặt giống Tạ Kiếm Bạch đến bảy phần cùng với phong cách việc gọn gàng dứt khoát như phụ và tính cách thêm phần thiện, lễ phép hơn nên nhanh công nhận và tin tưởng.
Ngu Thừa Diễn đối với ngoài luôn vẻ bình tĩnh và kiệm lời, duy chỉ khi gặp Tạ Kiếm Bạch, dường như vẫn là thiếu niên phẫn uất năm nào.
Hắn ở mặt Ngu Duy luôn trưởng thành và đáng tin cậy nhưng ở mặt Tạ Kiếm Bạch, giống như một hài t.ử lý trí, thể kìm nén sự bốc đồng trong lòng.
Lồng n.g.ự.c Ngu Thừa Diễn phập phồng một lúc lâu, đó mới khàn giọng nhỏ: "Vậy , ngươi thể đừng đến gần bà nữa ?"
"Đối mặt với , tại ngươi luôn yếu đuối như ?" Thanh âm của Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm: "Ngươi hận ?"
Ngu Thừa Diễn dám tin mà Tạ Kiếm Bạch, ngờ câu trả lời như mà đôi mắt của Tạ Kiếm Bạch thì vẫn lạnh như băng, một gợn sóng.
"Tên thật của ngươi là gì?"
Bầu khí bắt đầu căng như dây đàn, Tạ Kiếm Bạch đột nhiên hỏi một câu liên quan.
"Câu hỏi ý nghĩa gì , ngươi cũng để tâm." Ngu Thừa Diễn dùng ngữ khí đáp lời.
Tạ Kiếm Bạch trầm mặc gì.
Ngu Thừa Diễn chán ghét sự im lặng ít lời của nam nhân, chỉ cần y giải thích thêm một câu, dù là một câu tàn nhẫn như ' cái tên sai lầm nên tồn tại của ngươi là gì', Ngu Thừa Diễn cũng sẽ cho y tên của .
Tên của là do Tạ Kiếm Bạch đặt, bởi vì theo ký ức thời thơ ấu, mẫu từng gọi là Ngu Giác Giác.
Nếu là khác đặt tên như lẽ chỉ là lệ mà thôi nhưng đặt tên là Ngu Duy, với trình độ văn hóa và tính cách của nàng thì lúc đặt cái tên , nhất định nàng trải qua quá trình suy nghĩ nghiêm túc và kỹ càng.
Tạ Kiếm Bạch nữa.
Y luôn như , khi đối mặt với những chuyện ngoài công vụ, Tạ Kiếm Bạch dường như luôn tỏ như câu trả lời mấy quan trọng, như thể thế gian chuyện gì y thật sự để tâm.
Cơn tức giận cũng qua , Ngu Thừa Diễn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Ngón tay khẽ cong, chiếc ghế ở góc phòng bay tới, đáp xuống phía bên của chiếc bàn gỗ trong thư phòng của Tạ Kiếm Bạch.
Ngu Thừa Diễn kéo ghế xuống, giọng khàn và trầm: "Chúng hãy chơi trò hỏi đáp , ngươi bằng lòng ?"
Tạ Kiếm Bạch quen khác ở gần như . Y cau mày nhưng cuối cùng vẫn gì.
"Ta , đổi lấy tên của ." Ngu Thừa Diễn : "Ngươi gặp Ngu Duy , suy nghĩ gì ?"
Tạ Kiếm Bạch im lặng một lúc lâu.
"Nàng đặc biệt." Một lúc , Tạ Kiếm Bạch .
Ngu Thừa Diễn y với ánh mắt phức tạp, bình luận gì về câu đó, chỉ mở miệng : "Ta tên Ngu Thừa Diễn, , đến lượt ngươi hỏi."
"Ngu Thừa Diễn." Giọng trong mát, dễ như suối băng của Tạ Kiếm Bạch nhẹ nhàng lên cái tên .
Điều thậm chí khiến cho Ngu Thừa Diễn cảm thấy chút thoải mái, nam nhân dùng giọng hề lạnh lùng lặp tên của giống như tạo cho một ảo giác rằng y dường như trân trọng, để tâm.
"Đến lượt ngươi." Ngu Thừa Diễn nhấn mạnh.
"Tại ngươi hận ." Tạ Kiếm Bạch hỏi.
Ngu Thừa Diễn dựa lưng ghế, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, trừng mắt nam nhân.
"Bởi vì..." Hắn mở miệng nhưng thất bại, nghiến răng ken két, hít sâu một : "Bởi vì ngươi là Thiên Tôn cao quý, thiên hạ nhất nhưng ngay cả thê t.ử của cũng bảo vệ . Bà c.h.ế.t , là Ninh di lo chuyện hậu sự, chúng để quan tài chờ ngươi ba ngày ngươi mới khoan t.h.a.i đến muộn, trong lòng ngươi rốt cuộc bà , đời rốt cuộc chuyện gì quan trọng hơn bà ?!"
Ngu Thừa Diễn càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng, cảm xúc rõ ràng một nữa kích động, đôi mắt đều trở nên đỏ hoe.
Ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, cố gắng hết sức để bản bình tĩnh, nghiến răng : "Ta hận ngươi m.á.u lạnh, hận ngươi quan tâm đến bà , hận ngươi lôi tai họa đến cho bà !"
"Lôi tai họa là ý gì?" Tạ Kiếm Bạch cau mày : "Ngu Duy rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?"
Ngu Thừa Diễn đầu , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, chịu nam nhân.
"Ngươi nên cho những chuyện ngươi ." Tạ Kiếm Bạch lạnh giọng : "Nếu giả sử theo tương lai của các ngươi, Ngu Duy thành hôn với thì bầu trời sẽ ai khả năng hại nàng."
"Phải, đó bà vẫn c.h.ế.t." Ngu Thừa Diễn lạnh giọng .
"Ngu Thừa Diễn." Tạ Kiếm Bạch : "Ngươi đang hành động theo cảm tính."
Ngu Thừa Diễn bắt đầu hối hận vì tên thật của cho y, vốn dĩ vì ảnh hưởng của tâm ma nên lúc kích động thỉnh thoảng phân biệt Tạ Kiếm Bạch trong ký ức và trong thực tại, bây giờ thì , Tạ Kiếm Bạch gọi tên , Ngu Thừa Diễn liền mơ hồ cảm thấy mặt là một khác.
Hắn tức giận thở phập phồng, bướng bỉnh chịu chuyện, gân xanh cổ cũng vì kìm nén mà nổi lên.
"Ngươi và Ngu Duy quan hệ là vì đổi kết cục cái c.h.ế.t của nàng." Giọng Tạ Kiếm Bạch thanh lãnh vang lên: " ngươi thể chắc chắn như là đủ an ? Nếu ngươi thật sự nàng sống sót, cách nhất là cho tương lai xảy chuyện gì, để , nắm giữ Thiên đình, phòng ngừa và đổi mới càng đáng tin cậy hơn."
"Ngươi quan tâm tương lai bà tồn tại ?" Ngu Thừa Diễn chế nhạo: "Chúng đều là sai lầm, ngươi quên ?"
"Nếu kẻ địch thể vượt qua phòng tuyến của , cũng nghĩa là mối nguy hại của đối thủ ít nhất là ở cấp độ Lục giới." Tạ Kiếm Bạch bình tĩnh : "Ta tiêu diệt tất cả những gì thể gây hại cho Lục giới."
Ngu Thừa Diễn chọc tức đến mức bật , tự giễu: "Ta thật ngu ngốc, một khoảnh khắc hy vọng ngươi khi gặp nương sẽ đổi suy nghĩ, bảo vệ bà . Cũng , yêu từ cái đầu tiên đều chỉ là tình tiết trong những cuốn thoại bản rẻ tiền mà thôi, phù hợp với Thiên Tôn đại nhân."
Tạ Kiếm Bạch chậm rãi cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-30-bat-dau-phu-tu-tu-hieu.html.]
Y thích giọng điệu của Ngu Thừa Diễn, đúng hơn, y thích khác vì cảm xúc cá nhân mà trì hoãn tiến độ chính sự.
Y thể hiểu sự phẫn nộ của Ngu Thừa Diễn đối với . Rõ ràng, thanh niên thậm chí còn phân biệt đối tượng nên tức giận.
"Ta đang bàn chính sự với ngươi, còn ngươi nổi nóng với ." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Ta kiên nhẫn với ngươi , Ngu Thừa Diễn. Ta nhắc nữa, phụ ngươi. Nếu ngươi còn phân biệt công và tư, ngại dùng cách khác để khiến ngươi bình tĩnh ."
Ngu Thừa Diễn tựa lưng ghế, cơn giận của tan biến sự lạnh lùng của Tạ Kiếm Bạch, đó là sự mệt mỏi và tự giễu sâu sắc.
Từ khởi đầu với khí khá lúc nãy đến tình cảnh giương cung bạt kiếm như hiện giờ, đây quả thực là khắc hoạ rõ nhất cho tình cảm phụ t.ử giữa và Tạ Kiếm Bạch.
Hai bọn họ vĩnh viễn thể chuyện một cách t.ử tế, lúc nào cũng sẽ nảy sinh tranh chấp một cách khó hiểu.
"Nếu thì ?" Ngu Thừa Diễn lạnh giọng .
"Nếu ngươi thực sự bảo vệ cho Ngu Duy thì ngươi suy nghĩ cho kỹ." Tạ Kiếm Bạch : "Thế nào là cảm xúc cá nhân, thế nào mới thực sự lợi cho việc ngươi . Một kiếm tu luôn phẫn nộ, cuối cùng sẽ thất bại."
"Một kiếm tu quá tàn nhẫn cũng thất bại." Ngu Thừa Diễn lập tức mỉa mai.
" sẽ sống đến cuối cùng." Tạ Kiếm Bạch bình thản .
Ngu Thừa Diễn vẫn chút tức giận, cảm thấy nản lòng và phiền muộn vì Tạ Kiếm Bạch chi phối nhưng cuối cùng vẫn bình tĩnh .
Hắn nam nhân sai, nếu ân oán cá nhân, Tạ Kiếm Bạch sẽ là trợ giúp đắc lực nhất.
Đã là kiếm tu mạnh nhất còn là Thiên Tôn cai quản Thiên đình, y nhiều việc hơn Ngu Thừa Diễn bây giờ lùi về Kim Đan kỳ nhiều.
"Được thôi." Ngu Thừa Diễn lạnh giọng : "Vậy thì từ đầu."
"Từ khi sinh , cùng mẫu sống một đảo ở tu chân giới, xung quanh đảo là kết giới do ngươi bố trí, cách biệt với thế nhân."
"Ngươi là bận rộn, lúc còn nhỏ thì , cũng sống vài năm như những gia đình bình thường." Giọng Ngu Thừa Diễn chút tự giễu: "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
Ngu Thừa Diễn nhất thời gì, Tạ Kiếm Bạch nhíu mày định mở miệng thì thanh niên bực bội : "Không cần giáo huấn nữa. Chỉ là ngươi thích , tình cảm giữa chúng vô cùng bình thường, chính là kiểu gia đình nghiêm phụ từ mẫu, cái ngươi chứ?"
"Không ." Tạ Kiếm Bạch .
Nếu tính cách của Tạ Kiếm Bạch, Ngu Thừa Diễn gần như cho rằng y đang cố ý chọc tức .
Ngu Thừa Diễn vốn định đáp trả một câu, lẽ nào ngươi phụ mẫu ? lời đến khóe miệng đổi hướng: "Ngươi ? Vậy phụ mẫu của ngươi như thế nào?"
"Ta phụ mẫu." Tạ Kiếm Bạch đáp: "Nói chính sự."
Vốn dĩ Ngu Thừa Diễn thật sự định kể hết chuyện cho y nhưng trong khoảnh khắc , đột nhiên nhận đây là một cơ hội hiếm .
Lúc nhỏ, kính sợ Tạ Kiếm Bạch nên dám nhiều. Lớn lên trở nên quyết liệt với y nên càng thể chuyện t.ử tế.
Ngu Thừa Diễn đột nhiên phát hiện Tạ Kiếm Bạch là thế nào, cũng quá khứ của y.
Đây là một cơ hội để thỏa mãn trí tò mò.
Ngu Thừa Diễn, vốn định kể chuyện bèn từ từ tựa lưng ghế.
Nhìn bộ dạng của , Tạ Kiếm Bạch nhíu mày : "Ngươi..."
"Ta thấy ngươi đúng, ngươi phụ , nên nổi nóng với ngươi." Ngu Thừa Diễn chậm rãi : " cũng nhi t.ử của ngươi, ngươi càng nên giáo huấn . Cho dù ngươi là Thiên Tôn, ngươi cũng lý do gì để thẩm vấn một cách vô cớ, đúng ?"
Nếu đây là đêm đầu tiên mới quen , lẽ Tạ Kiếm Bạch sẽ công tâm xử lý, phân bua với rằng chuyện liên quan đến an nguy của Lục giới, cũng liên quan đến tính mạng của Ngu Duy, lợi ích của bọn họ là như , Ngu Thừa Diễn lý do gì để từ chối y.
bây giờ, y hiểu phần nào về thanh niên , trong tính cách Ngu Thừa Diễn cũng một sự cố chấp, là giống ai. Trong lòng suy nghĩ riêng, bất kể Tạ Kiếm Bạch giao tiếp với một cách lý trí đến , cuối cùng Ngu Thừa Diễn cũng sẽ lái câu chuyện về thứ mà trao đổi.
Tạ Kiếm Bạch dứt khoát bỏ qua những lời đó, y : "Rốt cuộc ngươi gì?"
"Câu hỏi đổi câu hỏi, một nữa." Ngu Thừa Diễn xòe tay: "Chuyện lúc nhỏ của ngươi đổi lấy chuyện của , công bằng bình đẳng, phù hợp với quy tắc trao đổi lý tưởng, thế nào?"
Tạ Kiếm Bạch nhíu mày: "Lúc nhỏ gì đáng để kể."
"Sao chứ? Ngươi sinh thế nào, lớn lên , gặp chuyện gì, thế nào cũng chuyện để kể." Ngu Thừa Diễn đảm bảo: "Nói một chút thôi ? Chỉ một chút, sẽ kể hết những gì ."
Tạ Kiếm Bạch đó, ngón tay y gõ lên mặt bàn, Ngu Thừa Diễn y đang xem xét và suy nghĩ, lẽ còn chút mất kiên nhẫn, đang nghĩ để thúc đẩy tiến độ chính sự một cách nhanh nhất.
Rất nhanh, Tạ Kiếm Bạch quyết định trong lòng.
"Lúc sinh , giữa trời đất xuất hiện dị tượng khổng lồ, cả tu chân giới đều chấn động." Y mở lời với giọng điệu thờ ơ: "Sư phụ và bốn vị sư thúc của đến nhanh nhất, họ g.i.ế.c cả nhà , đưa , bắt tu luyện Sát Lục đạo, mài thành con d.a.o của bọn họ."
Ngu Thừa Diễn ngờ một đoạn lời ngắn ngủi, bình tĩnh của Tạ Kiếm Bạch chứa đựng lượng thông tin lớn đến như , chút kinh ngạc khẽ hỏi: "Sau đó thì ?"
"Năm mười lăm tuổi, thực lực của vượt qua bọn họ, g.i.ế.c hết tất cả." Tạ Kiếm Bạch : "Sau trở thành Kiếm Tôn trong lời đồn của hạ giới, chuyện đó ngươi đều cả ."
Giọng điệu của y bình thản như đang kể chuyện của khác, Ngu Thừa Diễn nhất thời nên gì, vô câu hỏi dồn nén trong lòng, nhất thời khiến thể thốt nên lời.
sự kiên nhẫn của Tạ Kiếm Bạch giới hạn, nếu gì nữa, e rằng chuyện sẽ cho qua mất. Ngu Thừa Diễn nín nhịn một hồi lâu lắp bắp mở miệng: "Vậy... tại ngươi đoạn tuyệt Sát Lục đạo để tu luyện ?"
"Không ý nghĩa." Tạ Kiếm Bạch trả lời. Y : "Đến lượt ngươi."
Y dường như chỉ thực sự Ngu Thừa Diễn hợp tác trong việc chính sự nhưng câu chuyện ngắn gọn quá đỗi tàn nhẫn, trái ngược với giọng điệu lãnh đạm, bình tĩnh của Tạ Kiếm Bạch, khiến đầu óc Ngu Thừa Diễn nhất thời chút hỗn loạn.
Ngu Thừa Diễn mãi mở miệng, Tạ Kiếm Bạch liền cau mày.
"Chính sự." Y thúc giục: "Ngươi nên chuyện chính sự ."
Ngu Thừa Diễn: ...
Vừa mới dấy lên một chút đồng cảm chính đương sự cắt đứt.
Mãi mãi hiểu bầu khí, quả nhiên là phụ thể giả của .
—---
Tác giả lời :
Chó con: Vốn định phản nghịch mà bóng gió một câu nhưng lặng lẽ nhụt chí -> ý chỉ câu " ngươi phụ mẫu ".
Mặc dù bóng gió, lão Tạ cũng ←_←
·
Mèo con: Con trai, rốt cuộc con tên là Ngu Giác Giác Ngu Thừa Diễn thì xem con bốc thăm trúng cái nào nhé!
Chó con: Thân là nam chính, con từ chối lấy tên láy nhé