Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 29: Phản ứng cai nghiện
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi dòng m.á.u thuộc về Tạ Kiếm Bạch trào cổ họng, đôi mắt thiếu nữ cũng theo đó khẽ nheo , trong đáy mắt màu hổ phách xuất hiện con ngươi nhỏ của thú vật, một chút lý trí cuối cùng cũng tiêu tan hết.
Ngu Duy đây luôn ngửi thấy mùi vị ngọt ngào mời gọi từ Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn khi họ bộc lộ cảm xúc tiêu cực, tiếc là họ đều là những lý trí, mùi hương quyến rũ đó luôn chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Còn Tạ Kiếm Bạch, luôn quấn quýt những mùi hương chỉ thể tạm thời lưu khác và còn ngọt đến tận xương tủy.
Có lẽ là vì thực lực của quá mạnh, Sát Lục Đạo vạn năm rèn giũa như một món v.ũ k.h.í, đời một tu sĩ nào thể đạt đến đỉnh cao của , đương nhiên cũng ai ngửi thơm hơn , giống như một liều bạc hà chí mạng đối với mèo.
Con ngươi mèo của thiếu nữ chút mơ màng, nàng chỉ còn bản năng săn mồi của loài thú, những điểm dừng, ngược nàng còn nhanh ch.óng chỉ thỏa mãn với việc hút m.á.u, răng nanh của nàng trở nên sắc nhọn, nàng mở miệng c.ắ.n mạnh xuống.
Tạ Kiếm Bạch mặc cho Ngu Duy nắm c.h.ặ.t cánh tay , cơ thể vốn cứng như sắt thép mặt nàng dường như trở thành xương thịt, cánh tay thiếu nữ vô tình cào những vết thương ngang dọc đan xen.
Nơi thương nặng nhất của là gần cổ tay, chỗ đó Ngu Duy rạch một vệt m.á.u, còn những vết cào nhỏ bây giờ nàng c.ắ.n mạnh một miếng, quả thực là một mớ hỗn độn.
Máu nhuộm đỏ đôi môi của thiếu nữ, trượt dài theo chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng.
Cảnh tượng vốn nên là cảnh m.á.u me kinh dị nhưng vì gương mặt ngây thơ rành thế sự của Ngu Duy mà ngay cả chuyện c.ắ.n cũng trông nhuốm chút bụi trần, là vì sự phối hợp cam tâm tình nguyện của Tạ Kiếm Bạch mà hai tạo nên một khung cảnh yêu dã mà thuần mỹ.
Ngực Tạ Kiếm Bạch phập phồng, hàng mi khẽ run, đôi mắt luôn lạnh nhạt vô tình dường như bao phủ bởi một lớp sương mù.
Đã quá nhiều năm cảm giác, đôi khi thậm chí còn mơ hồ cảm thấy sinh ở trong bóng tối, vô tri vô giác, còn cuộc sống bình thường ngắn ngủi hơn mười năm đầu đời mới là ảo ảnh mà tự tạo .
Mấy ngàn năm nay, Tạ Kiếm Bạch chỉ thể cảm nhận một chút mùi vị thương ở Vô Tận Chi Hải.
Không thích thương, chỉ là những cảm giác như xúc giác, đau đớn mà thường thể dễ dàng cần Tạ Kiếm Bạch trả một cái giá lớn mới thể đổi lấy, thậm chí chịu đựng sự ác ý nhân lên vạn , xé nát và hủy diệt bất cứ lúc nào của Vô Tận Chi Hải.
Đây là đầu tiên trong vạn năm qua Tạ Kiếm Bạch cần chịu đau đớn mà vẫn thể cảm nhận vẫn còn sống.
Khi nàng c.ắ.n mạnh, m.á.u tươi ngừng tuôn tiểu yêu miêu tham lam l**m sạch. Cánh tay Tạ Kiếm Bạch khẽ run, theo động tác của nàng, những giọt mồ hôi li ti trượt xuống từ chân mày của nam nhân, lướt qua đôi mắt thất thần của .
Dưới sự cám dỗ cực lớn, cả hai đều sắp mất lý trí, đúng lúc , giới hạn cuối cùng mà Tạ Kiếm Bạch tuân theo bấy lâu nay vang lên hồi chuông cảnh báo đột ngột đ.á.n.h thức .
Cánh tay vẫn liên tục truyền đến cảm giác khiến thể từ bỏ, nhưng mà, nhưng mà đúng, như đúng .... Tạ Kiếm Bạch đột nhiên nhận thứ đang mất cân bằng, đang thoát khỏi tầm kiểm soát của , lý trí của đang nuốt chửng.
Một nỗi sợ hãi tột độ thậm chí còn vượt qua cả cảm giác khiến sống lưng của nam nhân đột nhiên toát một lớp mồ hôi lạnh.
Ngu Duy đang nuốt một cách vui vẻ và chuyên chú, đột nhiên hai tay nàng trống . Nàng bất mãn ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Kiếm Bạch lùi mấy bước, giữ cách với nàng.
Tạ Kiếm Bạch dựa cây, n.g.ự.c phập phồng, đôi môi còn chút huyết sắc, trong con ngươi là nỗi sợ hãi và hoảng loạn.
Hắn sợ hãi cảm giác mất kiểm soát .
Máu tươi nhỏ giọt lên ống tay áo trắng tinh của , trông chút chật vật nhưng đôi mắt Ngu Duy dán c.h.ặ.t đó. Dáng vẻ của thật sự... tiểu yêu miêu nhiều chữ trong đầu thể diễn tả cảm giác , chỉ thấy cổ họng nàng bất giác nghẹn .
Giống như một vốn nên thanh tâm quả d.ụ.c, trong sạch vướng bụi trần rơi cõi phàm, m.á.u bẩn nhưng cũng sống .
Dù là con mèo xinh đến cũng là kẻ săn mồi bẩm sinh, bản tính hoang dã của Ngu Duy k*ch th*ch vẫn tan , trong miệng nàng là vị ngọt của 'con mồi' nhưng con mồi chạy thoát khỏi móng vuốt của nàng.
"Meo!"
Ngu Duy nhất thời quên mất vẫn đang ở hình , nàng vui mà hung hăng cảnh cáo một tiếng.
Tạ Kiếm Bạch vốn đang chìm trong sự tự chán ghét vì bản mất kiểm soát, bỗng thấy giọng điệu mềm mại của thiếu nữ khiến ngơ ngẩn ngẩng đầu lên.
Mãi đến khi Ngu Duy lao tới, Tạ Kiếm Bạch mới tỉnh táo, dùng ngón trỏ điểm trán nàng. Thân thể thiếu nữ đột nhiên mềm nhũn, Tạ Kiếm Bạch đỡ lấy nàng, bàn tay đặt lên đan điền của Ngu Duy.
Rất kỳ lạ, nàng chỉ nuốt vài ngụm sát khí khiến tiểu yêu miêu thẳng tiến lên Luyện Khí Kỳ nhưng hôm nay nàng ăn nhiều hơn, trong đan nguyên phản ứng gì.
Tạ Kiếm Bạch đang trầm tư thì bỗng nhận gì đó đúng... ngón tay cảm nhận xúc giác từ vải áo của Ngu Duy?!
Tim hẫng một nhịp, bàn tay gân guốc mạnh mẽ nắm lấy phần đất ở bên cạnh, những hạt đất ép và trượt qua kẽ tay của Tạ Kiếm Bạch.
... Thật sự là xúc giác.
Hơi thở của Tạ Kiếm Bạch nặng nề hơn vài phần, buông đất , ngón tay thon dài ngừng di chuyển lên , v**t v* cây xù xì gồ ghề, cảm giác từ đầu ngón tay truyền đến gần như khiến run rẩy.
, nhưng thể...
Nam nhân cúi đầu, thiếu nữ ôm trong tay trái, nàng dường như vẫn giống hệt đêm đó, nhẹ đến mức gần như trọng lượng, ngay cả thở cũng nhẹ nhàng và mờ nhạt.
Tạ Kiếm Bạch mím nhẹ đôi môi mỏng, thần sắc càng thêm phức tạp hơn.
Hắn cảm thấy, chuyện gì đó dường như đang dần thoát khỏi tầm kiểm soát của .
-
Ngu Duy ngủ giấc vô cùng ngon lành, mãi cho đến khi tiếng của các nữ t.ử khác phòng vang lên, nàng mới từ từ tỉnh giấc.
Nàng mở mắt, cả vẫn còn ngái ngủ, ánh hoàng hôn chiếu phòng tạo nên một cảnh tượng thanh bình yên ả.
"Tiểu Duy, ngươi ngủ cả ngày đúng ?" Một cô nương thấy nàng tỉnh liền nhịn mà : "Tối nay ngủ thì đừng ồn chúng đấy."
Thiếu nữ mơ hồ đáp một tiếng, nàng từ giường dậy với vẻ hoang mang như đang hoài nghi miêu sinh.
Tại nàng ngủ quên mất một đoạn nữa ?
Tại cảnh tượng cảm thấy quen quen thế nhỉ?
Một bóng trắng mơ hồ lóe lên trong đầu nàng, nàng còn kịp níu giữ vụt biến mất.
Thật kỳ lạ.
Nhìn sắc trời, Ngu Thừa Diễn hẳn là sắp đến đón nàng, Ngu Duy gãi đầu vẫn quyết định ngoài đợi .
Để phòng những kẻ phận sự tiếp cận mẫu , dạo gần đây Ngu Thừa Diễn đều đến tận ngoài viện của t.ử để đưa đón Ngu Duy, đảm bảo luôn ở bên cạnh nàng.
Hôm nay chút đặc biệt, Ngu Thừa Diễn vị trưởng lão tên Tiêu T.ử Dực giữ giao đấu cả ngày, bên cạnh còn Tông chủ Cốc Quảng Minh quan sát, Ngu Thừa Diễn duy trì phận nghĩa t.ử của chân nhân để đối phó với bọn họ nên về muộn một chút.
Khi đến ngoại môn thấy Ngu Duy ngoan ngoãn bậc thềm ngoài viện của t.ử chờ đợi .
Trong lòng Ngu Thừa Diễn khỏi mềm mại hơn một chút.
"Lăng Tiêu!" Ngu Duy thấy liền nhiệt tình vẫy tay.
Dù sớm chiều bên , thiếu nữ vẫn giữ thái độ nhiệt tình, điều đối với một kiếm tu phần hướng nội mà thật quý giá.
"Trải nghiệm một ngày tự do, cảm giác thế nào?" Ngu Thừa Diễn đưa tay xoa đầu nàng nhạt: "Có vui ?"
Nhắc đến chuyện Ngu Duy chút buồn bực, nàng nhớ buổi sáng còn một vòng đỉnh núi nhưng lúc nào trở về ngủ thì ấn tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-29-phan-ung-cai-nghien.html.]
"Dạo chất lượng giấc ngủ của vẻ quá." Ngu Duy lẩm bẩm: "Toàn ngủ quên mất một đoạn."
Chính nàng rằng thực chất lượng giấc ngủ mỗi ngày của nàng đều , ngủ là ngủ, khiến thán phục vô cùng.
Lúc đầu Ngu Thừa Diễn cũng để tâm, đưa Ngu Duy đến bên bờ suối, khi đón nàng, Ngu Thừa Diễn chuẩn sẵn cơm nước để thể trực tiếp dùng bữa.
Ngu Duy vốn hăng hái bưng bát lên nhưng ăn mấy miếng dần dừng , một miếng thịt nhai càng lúc càng lâu, trông vẻ như ăn khó khăn.
"Sao ?" Ngu Thừa Diễn luôn chú ý đến cảm xúc của nàng liền lập tức phát hiện : "Không thích là thấy ngon?"
"Ngon, cũng thích." Ngu Duy xoa bụng ngại ngùng : "Chỉ là no quá , ăn nổi nữa."
Phản ứng đầu tiên của Ngu Thừa Diễn là nàng lén ăn quá nhiều đồ ăn vặt, kết quả là thiếu nữ giấu tâm sự, nàng vui : " như thì thiệt thòi quá, hôm nay còn ăn vặt ."
"Vậy thì cố gắng một chút, ăn thêm chút nữa ."
Ngu Thừa Diễn đưa tay múc cho nàng một bát canh, ánh mắt thanh niên vốn cưng chiều dịu dàng, khóe miệng cũng mang theo một nụ nhạt nhưng đúng lúc , trong đầu thanh niên đột nhiên lóe lên điều gì đó khiến động tác của khựng , bát canh trong tay còn đặt xuống, ý trong mắt tan biến.
"Lăng Tiêu, Lăng Tiêu?" Ngu Duy vẫy tay mặt , hiểu tại thanh niên đột nhiên cứng đờ.
Ngu Thừa Diễn ngẩng đầu, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.
"A Duy, đây."
Hắn nắm lấy cổ tay Ngu Duy, kéo nàng gần dùng lòng bàn tay áp lên trán thiếu nữ, pháp lực nhẹ nhàng len trong đầu nàng.
Khi thấy ảo thuật che mắt đơn giản đến mức thể dễ dàng giải trong đầu Ngu Duy, vẻ mặt Ngu Thừa Diễn liền lập tức đổi.
Ảo thuật che mắt vô cùng cấp thấp, đại khái chỉ ở mức khiến nhớ để đồ ở , chỉ cần nghiêm túc suy nghĩ một lúc là thể giải , chỉ yêu miêu lười động não như Ngu Duy nghĩ liền lập tức bỏ cuộc mới trò bịp cấp thấp như lừa.
Hắn thực vốn nghi ngờ từ khía cạnh , chỉ là mỗi Ngu Duy ăn cơm đều kèm với việc nàng ngủ quên mất một đoạn, xuất phát từ trực giác của kiếm tu, Ngu Thừa Diễn liền tiện tay thăm dò một chút, ngờ thật sự động tay động chân trong đầu Ngu Duy.
Ai là ? Trong Huyền Thiên Tông cũng chỉ vài chú ý đến nàng, Ninh di sẽ chuyện như , lẽ nào là Tông chủ Cốc Quảng Minh? Không đúng, Cốc Quảng Minh ở ngôi vị cường giả quá lâu, trong mắt căn bản một tiểu yêu tộc nhỏ bé.
Lẽ nào là, Tạ Kiếm Bạch?
Ngu Thừa Diễn dám tin chuyện liên quan đến Tạ Kiếm Bạch, dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của nam nhân vẫn còn xoay vần trong ký ức của , cho rằng Tạ Kiếm Bạch của hiện tại là một sẽ nương tay với nữ t.ử sẽ đổi tương lai của .
cho Ngu Duy ăn no để nàng nhớ, nhất định là vì Ngu Duy giấu chuyện gì mà sẽ đem chuyện hết cho Ngu Thừa Diễn.
Người đó nhất định chuyện mới mê hoặc ký ức của Ngu Duy. Ngoài Tạ Kiếm Bạch, còn ai lý do để như ?
Nghĩ đến đây, Ngu Thừa Diễn lập tức thể yên nữa, theo bản năng giải thủ thuật che mắt nhưng đột nhiên suy nghĩ ... như sẽ khiến Ngu Duy nhớ Tạ Kiếm Bạch ?
Hắn chậm rãi buông tay xuống.
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Ngu Duy, Ngu Thừa Diễn gượng : "Không , ngươi cứ ăn tiếp ."
Hắn duy trì cảm xúc của cho đến khi đưa Ngu Duy ăn xong bữa tối về tẩm xá, vẻ mặt của thanh niên mới trở nên phẫn nộ.
Ngu Thừa Diễn thẳng đến Kiếm Phong, đường , thử dùng ngọc bài để tìm vị trí của Tạ Kiếm Bạch. Trung tâm chống đỡ cho ngọc bài của môn phái vận hành là sức mạnh của nam nhân, Ngu Thừa Diễn tuy từng thừa nhận phận truyền thừa trong một thời gian ngắn nhưng Tạ Kiếm Bạch trở về, quyền hạn của lẽ thu hồi.
Kết quả là ngọc bài hề cự tuyệt sự thăm dò của , thậm chí còn trực tiếp cho vị trí của Tạ Kiếm Bạch. Tạ Kiếm Bạch phòng , như thể y sớm chờ Ngu Thừa Diễn phát hiện chuyện đến tìm y.
Ngu Thừa Diễn tức khắc cảm thấy càng tức giận hơn!
Nếu Tạ Kiếm Bạch vẫn là phụ của , còn thể miễn cưỡng chịu đựng điều . Ngu Thừa Diễn và Tạ Kiếm Bạch của thời đại đều thừa nhận quan hệ phụ t.ử của bọn họ, thì tình hình hiện tại giống như hai kiếm tu đang đối đầu hơn, đó là sự đối kháng giữa những nam nhân.
Tạ Kiếm Bạch rõ ràng coi gì, thậm chí còn thèm che giấu hành vi của một chút nào, điều khác gì một sự khiêu khích trắng trợn?
Vì tức giận, tốc độ ngự kiếm phi hành của Ngu Thừa Diễn tức khắc nhanh hơn vài phần.
Khi thanh niên lao về phía Kiếm Phong, Tạ Kiếm Bạch đang trong thư phòng của .
Tạ Kiếm Bạch để tâm đến ngọc bài đang báo cáo hành trình của Ngu Thừa Diễn, y cụp mắt, những ngón tay thon dài mạnh mẽ lượt v**t v* tất cả các vật phẩm đặt bàn.
Sau khi đặt cuốn sách trong tay xuống, Tạ Kiếm Bạch gọi Kỳ Nguyệt Kiếm , để Kỳ Nguyệt Kiếm yên tĩnh và lơ lửng mặt bàn.
Kiếm bản mệnh của y thể xuất hiện ở hạ giới, vì Tạ Kiếm Bạch chọn thanh kiếm đầu tiên của vật thế.
Tạ Kiếm Bạch đưa tay , đầu ngón tay lướt qua kiếm lạnh lẽo vf cứng rắn, cuối cùng dừng chuôi kiếm, từng chút một v**t v* những đường vân chuôi kiếm từ từ nắm c.h.ặ.t.
Y nhắm mắt , thở khẽ run.
Với tư cách là một kiếm tu, bao nhiêu năm y trải nghiệm cảm giác tự tay v**t v* kiếm như ?
Hiện tại cách buổi chiều lâu, theo thời gian trôi qua, xúc giác của y cũng đang dần thoái hóa, cho đến khoảnh khắc biến mất.
Tạ Kiếm Bạch một nữa trở về với bóng tối tĩnh lặng.
Dù chịu đựng bóng tối mấy ngàn năm qua nhưng trong khoảnh khắc , tim Tạ Kiếm Bạch vẫn hẫng một nhịp.
Bóng tối vốn c.h.ế.t lặng như thể sinh những dây leo, chằng chịt quấn lấy thể vô tri của y, dường như kéo y nơi sâu hơn nữa.
Phản ứng cai nghiện khi mất thứ còn thống khổ hơn cả sự vô tri vô giác kéo dài trong quá khứ.
Tạ Kiếm Bạch im lặng đó gần như tê liệt, mặc cho bóng tối nhấn chìm.
lúc , một cước đá tung cửa chính.
"Tạ Kiếm Bạch!" Giọng tức giận của Ngu Thừa Diễn vang lên: "Ngươi giấu tìm nương !"
Sức mạnh sinh mệnh hoạt bát và sôi nổi như ngọn lửa của thanh niên đột nhiên xuất hiện xua tan sự tĩnh lặng như c.h.ế.t ch.óc trong phòng.
Tạ Kiếm Bạch ngẩng mắt lên, giọng điệu y bình tĩnh : "Ngươi chậm quá."
"Ngươi gì?! Ngươi..."
Ngọn lửa đại diện cho sức mạnh sinh mệnh đó lập tức bùng cháy dữ dội hơn.
Ngu Thừa Diễn vốn đang tức giận bừng bừng đột nhiên thấy nam nhân khẽ một tiếng. Hắn theo bản năng mặt Tạ Kiếm Bạch, dung mạo của nam nhân vẫn lãnh đạm như khi, chút biểu cảm nào.
"Ngươi ?" Thanh niên nghi ngờ hỏi.
"Không ."
—--
Tác giả lời :
Cha Tạ: Bắt nạt con trai thật thú vị.