Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 27: Nghe nói là cắn người đau lắm

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày đầu tiên Tạ Kiếm Bạch hạ phàm gặp Ngu Thừa Diễn, từ đó mấy ngày đều tập trung sự chú ý của đôi mẫu t.ử .

Cho đến khi nhận ảnh hưởng bởi tiểu yêu miêu, thậm chí xuất hiện xu hướng lý trí kiểm soát, Tạ Kiếm Bạch lập tức cố ý để thoát khỏi chuyện .

Hắn thích bộ dạng mất cân bằng của , cho nên cách nhất là những chuyện chính sự khác , đợi đến khi bình tĩnh mới giải quyết vấn đề liên quan đến đôi mẫu t.ử .

Kết quả là 'chính sự' mà từ Tiêu T.ử Dực về Huyền Thiên Tông khiến tâm trạng của Tạ Kiếm Bạch trở nên tồi tệ hơn.

Từ ba đời tông chủ bắt đầu theo con đường tà đạo, thậm chí còn trộm lấy sức mạnh của về dùng cho riêng thể thấy Huyền Thiên Tiên Tông hiện nay giống như một cung điện hoa lệ xây mặt băng, chỉ vẻ bề ngoài còn bên trong vấn đề lớn, chỉ chờ mặt băng nứt thể trượt xuống vực sâu bất cứ lúc nào.

Hắn sáng lập Huyền Thiên Tông là để bồi dưỡng những lãnh tụ mới và những tu tiên ưu tú hơn cho Tu Chân Giới, thậm chí cũng từng ôm một tia hy vọng, mong rằng tương lai thể xuất hiện một kế thừa y bát của .

Ai mà ngờ , vạn năm thời gian trôi qua, những kẻ gọi là môn đồ hậu bối của Tạ Kiếm Bạch thậm chí còn bằng tên nhi t.ử đến từ tương lai đột nhiên nhảy của .

Tiêu T.ử Dực chịu nổi áp lực Kiếm Tôn chất vấn, ông bán tông chủ của mà kể sạch sành sanh. Hiện nay Huyền Thiên Tiên Tông là do tông chủ quyền nắm giữ, Tiêu T.ử Dực hy vọng Kiếm Tôn sẽ lộ diện, đối chất trực tiếp với tông chủ Cốc Quảng Minh.

Tạ Kiếm Bạch đương nhiên sẽ một ngày lộ diện, khi độ kiếp trở về, Huyền Thiên Tông cũng là trách nhiệm của , chỉ là còn đến lúc.

Sau khi để Tiêu T.ử Dực lui , đôi mày của Tạ Kiếm Bạch vẫn nhíu c.h.ặ.t.

Thực nên xem xét những nơi khác trong Tu Chân Giới, lẽ còn nên đến vùng biên giới Yêu giới một chuyến.

Năm xưa hạ giới hỗn chiến, lúc Tạ Kiếm Bạch kết thúc chiến tranh dùng sức mạnh của một phách để trấn áp bộ ngàn vạn sát khí sinh từ trận đại chiến đó ở Yêu giới, cuối cùng nơi đó trở thành Vạn Cốt Chi Địa.

Sát khí ngưng tụ từ những cảm xúc tiêu cực như ác niệm, oán hận và sát khí của đời, t.h.ả.m họa và chiến tranh càng lớn, sát khí càng dễ hình thành, đó ngược trở ảnh hưởng đến chúng sinh, thúc đẩy thêm nhiều tai họa hơn.

Thực bất luận là sức mạnh tích cực sức mạnh tiêu cực đều là một phần của vòng tuần tự nhiên của trời đất.

Có lẽ pháp tắc của vũ trụ, sinh mệnh của vạn vật cũng là một phần của vòng tuần . Giống như thủy triều lên xuống, bất luận hạ giới đổi bao nhiêu triều đại, chiến tranh và hòa bình luôn luôn luân phiên lẫn .

Kỳ thật Tạ Kiếm Bạch nên giữ luồng sát khí hình thành từ trận đại chiến ảnh hưởng đến ngũ giới lúc đó, năm đó tuy phi thăng, thậm chí còn sát khí là gì nhạy bén nhận nếu ai can thiệp, trận đại chiến và hỗn loạn thể sẽ khiến nhiều c.h.ế.t hơn nữa và sẽ hồi kết.

Trùng hợp , năng lực dùng sức một để bình định trận đại chiến , và thế là Tạ Kiếm Bạch như .

Vạn Cốt Chi Địa là nơi trấn áp sát khí, cũng trở thành nơi nguy hiểm nhất hạ giới hiện nay. Tình hình bên trong ai , chỉ thể cách lớp kết giới cảm nhận sức mạnh hỗn độn nguy hiểm chứa đựng bên trong.

Những tò mò đó tìm hiểu bao giờ trở , cũng thể coi đó là vùng đất c.h.ế.t thực sự.

Trước khi hạ phàm, ba vị Thiên Tôn khác phiên đến khuyên nhủ Tạ Kiếm Bạch.

Họ lo lắng Tạ Kiếm Bạch vì từng là tu luyện mà nỡ lòng, họ hy vọng thể thu hồi phách , trả sát khí cho thế gian.

Có lẽ điều sẽ khiến hạ giới một nữa rơi chiến loạn nhưng đây cũng là một phần của vòng tuần trời đất, tu sĩ các tộc sẽ dựa tài nguyên để tu luyện, đương nhiên cũng nên định kỳ trả tài nguyên cho trời đất.

Chính Tạ Kiếm Bạch cưỡng ép giữ nhân quả của vòng tuần , dùng sức mạnh cường đại để hạ giới vạn năm nghỉ ngơi. Tu Chân Giới hưởng lợi lớn nhất trong đó, e rằng cũng sẽ trả giá đắt nhất.

Ba vị Thiên Tôn khuyên Tạ Kiếm Bạch đừng những chuyện thừa thãi nữa, với tư cách là Thiên Tôn, Tạ Kiếm Bạch cũng nên xen chuyện trần thế nữa.

Bọn họ đều nghi ngờ Tạ Kiếm Bạch Sát Lục Đạo phản phệ nghiêm trọng như lẽ cũng là vì gánh lấy phần nhân quả vốn thuộc về .

Tạ Kiếm Bạch thực nhiều lựa chọn, luồng sát khí mà trấn áp là do cưỡng ép giữ , chỉ thể trở về với trời đất. Chỉ cần thu hồi sức mạnh của , hạ giới sẽ trở hỗn loạn trong vòng trăm năm.

Trước khi độ kiếp, từng đặt hy vọng Huyền Thiên Tiên Tông sẽ bồi dưỡng một tu sĩ thể dẫn dắt Tu Chân Giới trong thời loạn lạc, nhanh ch.óng bình định chiến tranh.

Tiếc là khi tận mắt chứng kiến sự phát triển của Huyền Thiên Tiên Tông suốt vạn năm qua, trong lòng Tạ Kiếm Bạch chỉ còn sự thất vọng.

Tạ Kiếm Bạch bao giờ ảo tưởng về nhân tính nhưng ít nhất đây cũng là môn phái do chính tay sáng lập, để những bí tịch và pháp bảo nhất ở đây, cũng tông pháp để bảo vệ, thậm chí năm xưa còn đặc biệt bồi dưỡng hai thế hệ t.ử cho Huyền Thiên Tiên Tông.

Hắn hảo nhưng cố hết sức để lát đường cho những mầm non thể xuất hiện trong tương lai.

Tiếc là, cuối cùng thứ vẫn đến cùng một kết cục.

Trong lòng Tạ Kiếm Bạch chút chán ghét, thậm chí còn nảy ý định chỉnh đốn tông môn một nữa, lẽ cứ dứt khoát giải tán Huyền Thiên Tông cho xong.

mà...

Khi Tạ Kiếm Bạch hồn, sắc trời bên ngoài một nữa dần tối sầm, khiến tạm thời thoát khỏi cơn trầm tư.

Giờ Tuất sắp đến.

Tạ Kiếm Bạch mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, để ý đến thời gian nhưng ngón tay bất giác một nữa v**t v* mu bàn tay trái.

Hắn đang mất bình tĩnh, cảm giác thực sự quá tệ, thật sự nên đến ngoại môn nữa.

Nam nhân cứng đờ trong thư phòng một lúc lâu, cảm xúc lúc thì bực bội lúc thì khó chịu, thở lạnh đến tận đáy cốc.

Hắn cứ như giằng co với chính suốt một canh giờ, thấy giờ Tuất sắp qua, Tạ Kiếm Bạch cuối cùng vẫn rời khỏi tiểu viện.

Hắn tự nhủ với rằng là để điều tra. Mộ Thanh và Tiêu Lang đang giúp tra cứu tư liệu, đương nhiên cũng nên tìm hiểu thêm một chút về tiểu yêu quái bí ẩn đó, xem xem thể tìm thêm thông tin gì .

Tạ Kiếm Bạch thuyết phục chính đến chỗ cũ đó.

Con đường núi đó qua kẻ , các t.ử ngoại môn kết thúc buổi tu luyện tối liền theo con đường chính trở về tẩm xá của nhưng trong đó bóng dáng của Ngu Duy.

Tạ Kiếm Bạch đợi mãi đến rạng sáng, cho đến khi ngoại môn yên tĩnh trở cũng con mèo nào xuất hiện.

Hắn nghĩ là hôm nay đến muộn.

Chạng vạng ngày hôm , Tạ Kiếm Bạch do dự một lát vẫn chọn đến ngoại môn. Thời gian sớm hơn một chút nhưng đợi đến rạng sáng vẫn thấy bóng dáng tiểu yêu miêu .

Ngày thứ ba, Tạ Kiếm Bạch chút do dự nào mà dứt khoát đến đó nhưng Ngu Duy vẫn đến.

Rõ ràng mỗi ngày nàng đều Ngu Thừa Diễn đích đưa đón, trông khác gì đây nhưng tại đến tìm ?

Trước đây ngay cả lúc ẩn Ngu Duy cũng thể tìm thấy , ngay cả khi nàng dùng ảo ảnh lừa cũng thể nhớ đến chỗ cũ chờ , tại bây giờ đổi?

Khí tức của Tạ Kiếm Bạch ngày càng trở nên trầm thấp.

Liên tục bảy, tám ngày trôi qua, Ngu Duy đều lộ diện, thậm chí bắt đầu nghi ngờ chuyện ngày hôm đó là ảo giác .

Tạ Kiếm Bạch nghĩ đến nhiều khả năng nhưng thực Ngu Duy chẳng nhiều tâm tư đến . Có lẽ nên , nàng chính vì nghĩ quá ít nên mới nhớ đến Tạ Kiếm Bạch.

Lúc gặp mặt, nàng mùi hương của Tạ Kiếm Bạch thu hút, một là vì quả thực ngửi giống như bạc hà mèo hợp khẩu vị nàng, hai là vì Ngu Duy ở phương diện vốn từng 'cho ăn no'.

Trong hơn một năm qua, nàng cũng ngửi thấy những mùi hương dễ chịu khác Ninh Tố Nghi và Ngu Thừa Diễn nhưng đều khiến nàng mê mẩn đến mức c.ắ.n một miếng, chỉ thể dùng bữa ăn để bù đắp cho cơn thèm của khứu giác.

Nàng ăn quá no trong bữa ăn với Tạ Kiếm Bạch, một thỏa mãn khẩu vị treo lơ lửng suốt một năm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-27-nghe-noi-la-can-nguoi-dau-lam.html.]

Ăn no uống đủ cũng còn trống rỗng nữa, nàng ảo ảnh của Tạ Kiếm Bạch tạm thời quên đoạn ký ức đó, Ngu Duy thể nhớ còn một như mới là quỷ.

Chỉ cần gặp Tạ Kiếm Bạch, tin tức tố thu hút, bữa ăn ít nhất thể giúp Ngu Duy nửa năm khứu giác cho thèm thuồng.

Về phần bạch y nhân ngửi mùi lạnh lạnh thơm thơm là ai, mèo con thật sự quên sạch sành sanh.

Nửa tháng , một ngày nọ, Ngu Duy vẫn như thường lệ cùng Ngu Thừa Diễn ăn sáng.

Trong thời gian , tu vi của nàng tiến triển gì nhiều nhưng đồng hồ sinh học trở nên lành mạnh, ngủ sớm dậy sớm thức đêm, mỗi sáng đều ăn sáng.

Ngu Thừa Diễn múc một bát canh đẩy cho Ngu Duy.

"Ngày mai thể chút việc bận, chắc thể về nấu cơm trưa cho ngươi, bữa trưa ngươi thể ăn chút đồ ăn vặt."

Đồ ăn vặt!

Mắt Ngu Duy liền sáng rực lên.

"Ngươi ?" Nàng tò mò hỏi.

"Ngươi còn nhớ lúc chúng đến gặp tông chủ, một đột nhiên đẩy cửa ?" Ngu Thừa Diễn : "Hắn là trưởng lão Kiếm Phong, cùng giao đấu, tông chủ cũng xem. Có lẽ bận cả ngày mới về ."

Ngu Duy chút nhớ , nàng chỉ một ấn tượng mơ hồ.

"Vậy ngày mai ăn sáng nữa." Ngu Duy : "Ta ngủ nướng trong tẩm xá."

Ngu Thừa Diễn nghĩ một lúc đồng ý với lời của Ngu Duy. Hắn sẵn cho nàng một hộp đồ ăn để tiểu yêu miêu ngày mai dậy sớm thì ăn.

Ngu Duy vốn thật sự ngủ nướng nhưng trong thời gian nàng hình thành đồng hồ sinh học, giống như lúc đầu mỗi sáng đều ngủ li bì tỉnh, sáng sớm hôm , các nữ t.ử bên cạnh thức dậy thu dọn giường, nàng cũng theo đó mở mắt theo.

Ninh Tố Nghi định khen nàng vài câu liền thấy thiếu nữ che mắt , miệng lẩm bẩm : "Không , ngủ nướng là lỗ , ngủ tiếp..."

Ninh Tố Nghi thấy buồn mà xoa đầu nàng nhẹ giọng : "Vậy ngươi cứ ngủ tiếp , việc đây."

Khi các nữ tu trong tẩm xá đều rời , căn phòng chìm yên tĩnh, Ngu Duy cố gắng ngủ nhưng thành, nàng chán nản dậy bắt đầu ăn hộp cơm mà Ngu Thừa Diễn chuẩn sẵn cho nàng.

Ăn xong, Ngu Duy ngẩn một lúc đột nhiên nhận Ngu Thừa Diễn ở đây, nàng cũng sự tự do lâu .

Trong thời gian , Ngu Thừa Diễn thế công việc giám hộ của Ninh Tố Nghi đây, Ngu Duy gần như cả ngày đều ở bên . Nàng tính lười, chỉ cần bắt nàng những việc nàng thích, nàng cũng ngại quản thúc, nhưng... hôm nay ai trông chừng nàng cả!

Ngu Duy đột nhiên thấy phấn khích, nàng bỗng cảm nhận sự tự do đang vẫy gọi.

Nàng rời khỏi tẩm xá nữ, lang thang khắp ngoại môn, đến cũng kiêu ngạo để lộ đôi tai mèo trắng muốt của .

Ngu Duy lâu xuất hiện ở ngoại môn, nàng là dị tộc còn xinh , bây giờ còn là cơ duyên của cường giả Kim Đan kỳ, nàng xuất hiện liền thu hút nhiều ánh mắt của các t.ử.

Chỉ là đây nhiều t.ử coi trọng nàng, kẻ tính tình xa thấy nàng khi còn đến chế nhạo vài câu. Bây giờ những đó đều còn nữa, ánh mắt họ nàng phần lớn là ghen tị, đố kỵ hoặc phức tạp hơn.

Ngu Duy đây thích khoe tai để chọc tức khác, huống chi bây giờ nàng Ngu Thừa Diễn nuôi cho lá gan còn to hơn. Nàng cố tình về phía quảng trường đỉnh núi đông nhưng đường các t.ử khác chỉ nàng từ xa, một ai đến để bất bình cho tông quy.

đỉnh núi, nàng thậm chí còn thấy mấy vị giáo tập đây thích , thấy nàng kiêu ngạo khoe tai mèo qua , các giáo tập tuy cau mày nhưng cũng gì, ngược khi Ngu Duy qua, họ còn tránh kịp.

Ngu Duy thể cảm nhận mùi ghen tị và khinh thường từ một nhưng ai dám gì, nàng cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Chọc tức khác thật thú vị, he he.

Nàng vô công nghề qua , đột nhiên thấy một nữ tu quan hệ khá với ngang qua ở phía xa, nàng định qua đó chào hỏi, đúng lúc một luồng khí tức nhàn nhạt, mát lạnh thoảng qua ch.óp mũi nàng.

Hửm?!

Tai mèo của Ngu Duy lập tức dựng lên, nàng đầu , chỉ thấy mấy t.ử khác đang lén lút trộm nàng vội vàng mặt , nhưng ai là chủ nhân của mùi hương .

Nàng ăn no một bữa nên k*ch th*ch như đầu, nhưng nàng vẫn nhịn khí tức hấp dẫn.

Ngu Duy ngửi theo mùi hương, nàng chạy xuống bậc thềm, rẽ qua góc tường ... suýt nữa thì đụng n.g.ự.c của một , nàng vội vàng lùi hai bước.

Người đó một bạch y, dáng thẳng tắp như tùng bách.

Gần như ngay lập tức, Ngu Duy liền vô cùng chắc chắn, tin tức tố mà nàng ngửi thấy chính là của !

Hắn trông như một nam t.ử ngoài hai mươi tuổi, ngũ quan bình thường nhưng sống mũi vô cùng xuất sắc. Rõ ràng là một tướng mạo bình thường nhưng phối hợp với khí chất phi phàm của vẫn một vẻ tuấn tú khác biệt.

Ngu Duy , nàng luôn cảm thấy gì đó đúng, nàng nghiêm túc suy nghĩ một hồi nghi hoặc : "Chúng gặp đây ?"

Nam nhân cụp mắt xuống.

Quanh luôn lượn lờ một luồng sát khí nhàn nhạt, khác đều tránh còn kịp, từ trong tiềm thức sợ hãi luồng khí lạnh đó. Duy chỉ tiểu yêu quái trời sợ đất sợ, thậm chí còn vô hình trung gần thêm một chút, cọ cọ lấy chút lạnh trong mùa hè nóng bức .

"Không nhớ." Hắn .

Khi thấy giọng lạnh nhạt lãnh đạm đó, Ngu Duy chợt khựng , nàng đột nhiên nhớ , nào chỉ là gặp qua, vì quá thơm, nàng còn c.ắ.n một miếng nữa!

Ngu Duy là mèo ngoan, nàng bao giờ c.ắ.n nên liền lập tức chút ngại ngùng.

"Ta là Ngu Duy, ngươi tên gì?"

Tạ Kiếm Bạch suy nghĩ một lát, lấy một chữ từ trong danh hiệu Trích Thanh Thiên Tôn của .

"Ta tên Tạ Thanh."

"Tạ Thanh, chúng là bạn bè nhé!" Ngu Duy thành thạo lấy đồ ăn vặt hối lộ, chút chột : "Trong núi mèo hoang, c.ắ.n đau lắm! Ngươi cẩn thận một chút, đừng để c.ắ.n."

Nhìn bộ dạng cố gắng phủi sạch quan hệ của nàng nghĩ đến đêm đó, tâm trạng bực bội suốt nửa tháng của Tạ Kiếm Bạch dường như hơn một chút.

"Ừm." Hắn : "Rất đau."

Ngu Duy cảm nhận ánh mắt của Tạ Kiếm Bạch dường như lên một chút, nàng đột nhiên nhớ đỉnh đầu còn lộ đôi tai mèo trắng.

Không xong !

Nàng vội vàng che đỉnh đầu , đôi tai mèo màu trắng đè bẹp giữa kẽ tay, tủi một ch.óp nhọn.

—---

Tác giả lời :

Lão Tạ cô đơn đợi chờ nửa tháng, cuối cùng tự dâng đến cửa một cách rẻ mạt.

Cha ch.ó: Ta là vì chính sự.

 

 

Loading...