Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 22: Đây là mẫu thân của ngươi?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiêu thức và phương pháp tấn công của một tu sĩ ít nhiều đều thể hé lộ thế và bối cảnh của đó.
Đôi khi, phản ứng vô thức và thói quen lâu năm còn thành thật hơn cả lời .
Với phong cách thích nhiều, chuyện là trực tiếp tay giải quyết của Tạ Kiếm Bạch, Tiêu Lang đoán rằng y khó mà hỏi gì từ khác. Dùng cách tỉ thí để thăm dò phận của 'nhi t.ử' , trái hợp với y.
Tạ Kiếm Bạch trầm tư một lát, đó y khẽ gật đầu kết thúc liên lạc.
Đêm đó.
Tại chủ phong, Ngu Thừa Diễn đang trong thư phòng của . Hắn nhắm mắt, tay day day sống mũi, trông vẻ chút mệt mỏi.
Hắn hề ung dung như tưởng, đúng hơn... thực chuẩn sẵn sàng để thực sự đối đầu với Tạ Kiếm Bạch.
Ngu Thừa Diễn đột nhiên xuyên đến thời đại một cách khó hiểu. Khi phát hiện Ngu Duy lúc vẫn còn sống, Tạ Kiếm Bạch cũng hạ phàm, liền lập tức mừng rỡ, ý định về mà ở để đổi vận mệnh của mẫu .
Hắn một lòng tìm Ngu Duy, cũng chỉ dựa sức thì khó cơ hội tiến Huyền Thiên Tông bèn nghĩ đến thuộc hạ của ở Thiên giới là Tinh Hàn Tiên Quân. Hắn dùng phương thức cá nhân để liên lạc với Tinh Hàn, Tinh Hàn Tiên Quân lúc đó còn quen nên giật , nhưng cuối cùng ông vẫn tin tưởng và giúp tiến Huyền Thiên Tông.
Sau khi tìm Ngu Duy, Ngu Thừa Diễn đắm chìm trong cuộc sống bình dị bên nàng.
Cuộc sống tựa một giấc mơ , dù chỉ là Ngu Duy ăn mặt, Ngu Thừa Diễn cũng cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
Hắn mải mê trong những ngày tháng như mà kỳ thật mấy cảnh giác với Tạ Kiếm Bạch.
Dù Ngu Thừa Diễn thừa nhận nhưng thực dù ghét kẻ đó đến nhường nào, trong thâm tâm vẫn coi y là phụ của . Hắn bao giờ nghĩ Tạ Kiếm Bạch sẽ thực sự hại .
Mãi cho đến chiều nay, cuộc gặp mặt đầu tiên của họ cuối cùng cũng khiến Ngu Thừa Diễn nhận một điều: Tạ Kiếm Bạch của hiện tại là phụ mà là một xa lạ.
Sự đặc biệt của với tư cách là một nhi t.ử xóa bỏ. Khi Tạ Kiếm Bạch , ánh mắt y lạnh lẽo, dò xét và chút tình cảm nào.
Người mà Ngu Thừa Diễn đối mặt là một phụ quan hệ với mà là sự tồn tại mạnh nhất thế gian, là vị Kiếm Tôn m.á.u lạnh vô tình tàn sát hàng triệu yêu ma từ vạn năm .
Hắn để lộ sơ hở mặt một như , khiến Tạ Kiếm Bạch lập tức nhận phận vấn đề.
Nếu Tạ Kiếm Bạch tuy tu Sát Lục Đạo nhưng g.i.ế.c bừa bãi mà tự giác và cứng nhắc đến mức giống thần tiên, lẽ Ngu Thừa Diễn thật sự nghi ngờ liệu Tạ Kiếm Bạch g.i.ế.c ngay khi phát hiện điều đáng ngờ .
Ngu Thừa Diễn buông tay, đau đầu thở dài một tiếng.
lúc , một cơn gió thổi qua cửa sổ, ở bên ngoài.
Ngu Thừa Diễn thậm chí cảm thấy bất ngờ. Hắn đẩy cửa thì thấy Tạ Kiếm Bạch đang ngoài viện. Sương trăng phủ lên gò má y, càng cho gương mặt lạnh lùng như núi băng vốn vô tình thêm phần tuấn mỹ và sắc bén.
"Ngươi tên Lăng Tiêu?" Tạ Kiếm Bạch lên tiếng, giọng y thanh lãnh mà từ tính.
"Phải." Ngu Thừa Diễn khoanh tay n.g.ự.c, dựa khung cửa, lười biếng hỏi: "Có chuyện gì?"
Hắn đoán Tạ Kiếm Bạch lẽ phận của . Ngu Thừa Diễn tò mò, Tạ Kiếm Bạch sẽ phản ứng gì về việc đột nhiên một nhi t.ử lớn thế .
Tạ Kiếm Bạch ngừng một lát.
Giữa hai là một tiểu viện. Tạ Kiếm Bạch chỉ ở cửa như một khách qua đường tôn trọng chủ nhà, hề bước . Ngu Thừa Diễn thì dựa cửa phòng, cũng ý mời y.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của Tạ Kiếm Bạch.
Nam nhân sẽ thái độ gì đây? Nổi trận lôi đình, thể tin là trực tiếp một kiếm c.h.é.m tới?
Tạ Kiếm Bạch đó, gương mặt tuấn mỹ của y hiện lên vẻ khó hiểu, y cau mày, khẽ : "Nhi t.ử?"
Y về phía Ngu Thừa Diễn.
"Ngươi là nhi t.ử của ?"
"..." Ngu Thừa Diễn im lặng một lát: "Ngươi thấy ?"
Cảm giác Tạ Kiếm Bạch gọi là 'nhi t.ử' thật quá kỳ quặc, lưng Ngu Thừa Diễn cũng nổi hết cả da gà. Trước đây chỉ Ngu Duy mới gọi là nhi t.ử, Tạ Kiếm Bạch nay đều gọi là Thừa Diễn hoặc là Diễn.
Cũng như Ngu Thừa Diễn chỉ gọi y là phụ chứ bao giờ gọi là 'cha'.
Giữa họ luôn chút xa cách.
"Ngươi ngươi là nhi t.ử của và còn vô cùng bất mãn với ." Thanh âm của Tạ Kiếm Bạch thanh lãnh: "Tại ?"
"Ngươi lợi hại, gì ?" Ngu Thừa Diễn lạnh lùng : "Ngươi nghĩ là tại ?"
Tạ Kiếm Bạch cụp mắt xuống, y ngừng một chút.
"Trước đây thể hài t.ử." Y về phía Ngu Thừa Diễn, ngữ khí vô cùng bình tĩnh: "Cho nên, ngươi đến từ tương lai."
Nhìn Tạ Kiếm Bạch mặt đổi sắc chuyện khó tin trong mắt khác như , ngay cả Ngu Thừa Diễn cũng khỏi im lặng một lúc lâu, nên gì.
Chưa đến nửa ngày suy chuyện, quả hổ là Tạ Kiếm Bạch chăng?
" điều thể nào." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Ta tuyệt đối nảy sinh quan hệ với bất kỳ ai, càng thể hài t.ử. Ngươi đời như thế nào, rốt cuộc ngươi những gì?"
Cùng với câu , một luồng uy áp lạnh lẽo đột nhiên bùng lên, quét về phía Ngu Thừa Diễn.
So với tấn công thì nó càng giống một lời cảnh cáo hơn.
Cả hai đều động thủ trong tông môn, để tránh bại lộ phận, họ cùng lúc rời khỏi chủ phong.
Sông núi chân họ thu trong tấc đất, chỉ trong chớp mắt, hai rời xa Huyền Thiên Tiên Tông, kiếm quang ngay khoảnh khắc đó giao .
Nếu kiếm pháp của Ngu Thừa Diễn tựa như mưa đêm trong rừng trúc, nguy hiểm rình rập thì kiếm pháp của Tạ Kiếm Bạch là sát khí ngút trời luyện qua vô trận thực chiến, là tư thái cường đại tuyệt đối để tiêu diệt kẻ thù cản đường.
Lúc đầu, Tạ Kiếm Bạch cho rằng sự tồn tại của Ngu Thừa Diễn lẽ là do một kẻ nào đó trong tương lai giở trò, dùng một phương pháp tà ma nào đó để tạo một sinh mệnh mang huyết mạch của y.
Thế nhưng chỉ một giao thủ, y lập tức phủ nhận suy đoán .
Kiếm thế của thanh niên mặt cực kỳ giống y, là kiểu bắt chước đơn thuần, thứ đó chỉ là múa rìu qua mắt thợ, da mà xương.
Ngược , kiếm chiêu của Ngu Thừa Diễn mang đậm phong cách cá nhân nhưng ẩn phong cách đó là một nền tảng vô cùng vững chắc, là kiếm hồn thể thể hiện cốt cách của một con .
Bản chất bên trong của Ngu Thừa Diễn cực kỳ giống y, thậm chí thể , kế thừa hảo y bát của Tạ Kiếm Bạch và cơ sở đó còn luyện phong cách phù hợp với bản .
Đây tuyệt đối thể là một kiếm tu tạo theo khuôn mẫu của y mà chỉ thể là do chính tay y dạy dỗ.
Nghĩ đến tất cả những điều , Tạ Kiếm Bạch khẽ mở to mắt, y rơi một sự kinh ngạc còn lớn hơn nữa.
Điều chỉ thể nghĩa là, thanh niên chỉ thực sự là huyết nhục sinh của y mà còn là do y cam tâm tình nguyện phối hợp để sinh , nếu thì y dốc lòng truyền thụ như . , thể?!
"Tạ Kiếm Bạch!" lúc , y thấy tiếng Ngu Thừa Diễn nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi dám thất thần khi giao đấu với , ngươi coi thường đến thế !"
Lời của thanh niên dứt, mũi kiếm tấn công sắc bén thêm vài phần!
Trong ba ngàn năm qua, những lúc rảnh rỗi việc gì , Ngu Thừa Diễn đều nghiên cứu cách đ.á.n.h bại Tạ Kiếm Bạch, còn dựa những chiêu thức quen thuộc của Tạ Kiếm Bạch để suy một bộ kiếm pháp khắc chế y.
Chỉ điều hai ngàn năm khi xuyên , chẳng mấy khi để ý đến Tạ Kiếm Bạch, đương nhiên cũng cơ hội thử qua.
Bây giờ thì , thù mới oán cũ tính chung một lượt.
Tạ Kiếm Bạch nhanh ch.óng nhận sự đổi trong cách tấn công của Ngu Thừa Diễn, cũng phát hiện bộ kiếm pháp của thanh niên khắc chế bộ kiếm chiêu mà y thường dùng.
Trong mắt nam nhân tức thì ánh lên vài phần hứng thú.
Hai cùng lúc từ bỏ việc so đấu pháp lực, nếu họ thật sự đ.á.n.h thì động tĩnh dời non lấp biển cũng đủ để Huyền Thiên Tiên Tông cách xa ngàn dặm cũng chú ý.
Họ từ cuộc tỉ thí của tu sĩ biến thành cuộc giao đấu thuần túy bằng đao kiếm.
Gần như chỉ trong chớp mắt, hai qua mấy chiêu, trông vẻ bất phân thắng bại nhưng Ngu Thừa Diễn vẫn bình tĩnh đối phó, hề một tia vui mừng vì cầm hòa.
Quả nhiên, khi Tạ Kiếm Bạch trải nghiệm đủ sự bất ngờ mà bộ kiếm pháp khắc chế của Ngu Thừa Diễn mang , mũi kiếm của nam nhân xoay chuyển, cổ tay Ngu Thừa Diễn tê rần, trường kiếm lập tức rung chấn bay ngoài.
Hắn thở hổn hển, bàn tay trống của lẩm bẩm: "C.h.ế.t tiệt."
hề nản lòng cam tâm, ngược còn cảm giác quả nhiên là .
Ngu Thừa Diễn thu hồi phi kiếm liền thấy giọng lạnh như băng của nam nhân vang lên: "Ngươi thiên phú."
"Phải đó, kế thừa từ ngươi cả." Ngu Thừa Diễn bực bội đáp.
Hắn ngẩng đầu lên liền đối diện với lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Thanh kiếm tên là Kỳ Nguyệt, là thanh kiếm vỡ lòng của Ngu Thừa Diễn, là món quà Tạ Kiếm Bạch tự tay tặng cho năm bảy tuổi.
Giờ đây, Tạ Kiếm Bạch đang cầm kiếm Kỳ Nguyệt, chĩa cổ họng Ngu Thừa Diễn.
Tạ Kiếm Bạch lãnh đạm : "Ngươi thiên phú, cũng kế thừa y bát của . Thế nhưng, đây là một sai lầm hoang đường."
"Bất kể thế nào, cũng nên hài t.ử."
"Ngươi nên tồn tại."
Ngu Thừa Diễn yên tại chỗ, gió gào thét trong đầu , lặng lẽ mặt, trái tim đập từng nhịp, đập đến đau nhói.
Giọng điệu lạnh lùng y hệt với nội dung gần như tương tự, đột ngột đẩy Ngu Thừa Diễn trở về hơn ba ngàn năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-22-day-la-mau-than-cua-nguoi.html.]
Năm đó mới chào đời, vẫn còn là một hài t.ử sơ sinh trong tã lót, thậm chí còn lật. Hắn tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, trong chiếc nôi mềm mại, ngắm xà nhà lắc lư mắt, đến ngẩn .
Gió nhẹ nhàng thổi, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng lá cây xào xạc, thứ đều thật yên tĩnh.
Cho đến khi cuộc chuyện mơ hồ của phụ mẫu từ phòng trong truyền đến.
"...Chàng những lời là ý gì?" Giọng mẫu vẫn trong trẻo và du dương như khi: "Chàng hiểu nổi những lời vòng vo đó."
Sau một sự im lặng ngắn ngủi, giọng lạnh lùng của nam nhân vang lên: "Duy Duy, đây là một sai lầm, nó nên sinh . Bây giờ sửa chữa chuyện vẫn còn kịp."
"Ý là..."
"G.i.ế.c nó." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng cất lời.
"Tạ Kiếm Bạch! Chàng điên !" Giọng nữ t.ử phẫn nộ vang lên: "Nếu dám động đến nhi t.ử của , sẽ bắt chôn cùng nó!"
Tạ Kiếm Bạch im lặng một lúc lâu, đó y : "Nếu mà nàng thể đồng ý thì..."
Nửa câu của y mà nhấn chìm trong tiếng đ.á.n.h đập. Ngu Duy dường như dùng sách gối gì đó để đ.á.n.h , âm thanh trầm đặc.
"Hoặc là... gửi nó cũng ." Trong sự hỗn loạn, Tạ Kiếm Bạch khó khăn lên tiếng. Điều cuối cùng cũng khiến giọng của y còn lúc nào cũng lạnh như băng mà thêm chút .
"Được cái rắm!" Ngu Duy tức giận : "Tạ Kiếm Bạch, nếu thật sự dám để nhi t.ử xảy chuyện gì, cũng sống nữa!"
Nam nhân im lặng.
Hài t.ử sơ sinh hiểu chuyện gì đang xảy bỗng bật , trong phòng truyền đến tiếng thúc giục của mẫu , một lúc , Tạ Kiếm Bạch đến bên nôi.
Thấy phụ bước , hài t.ử đang bỗng nín bặt, rụt rè nuốt tiếng nấc trong, mở to mắt y.
Tạ Kiếm Bạch dùng ánh mắt lạnh như băng đối diện với hài t.ử trong nôi.
Ánh mắt đó đang một hài t.ử sơ sinh mà giống như đang thông qua hài t.ử để về tương lai của với một sự cảnh báo, y đang Ngu Thừa Diễn khi lên đến Kim Đan kỳ, sẽ tất cả ký ức của cuộc đời, hài t.ử sẽ nhớ rằng phụ từng g.i.ế.c .
Ngu Thừa Diễn mười hai tuổi đạt đến Kim Đan kỳ. Kể từ ngày đó, một vài chuyện từng hiểu dường như bừng tỉnh, nhưng đẩy một vực sâu tăm tối hơn.
Phụ trong ký ức của luôn nghiêm khắc và ít . Hắn từng nghĩ là do đủ ưu tú, đủ nỗ lực, hóa là vì phụ hận đến tận xương tủy.
tại chứ?
Tại ?
Tại ghét đến mức hận thể g.i.ế.c , rốt cuộc sai điều gì?
Ngay cả bây giờ, mặt phụ còn quen mẫu , Ngu Thừa Diễn vẫn thấy những lời tương tự.
Ngu Thừa Diễn chằm chằm nam nhân đang dùng kiếm kề cổ họng .
"Ta nên tồn tại?" Hắn khẽ .
Luồng khí hỗn loạn cuốn tung mặt đất cát bay đá chạy, cỏ cây rạp xuống, vạt áo tung bay.
Tạ Kiếm Bạch khỏi chau mày, y nhận pháp lực của thanh niên đột nhiên tăng vọt, xen lẫn một luồng khí tức nguy hiểm. Đây là dấu hiệu của việc tẩu hỏa nhập ma.
Khoan , đúng ... Tẩu hỏa nhập ma đơn thuần thể sức mạnh thuần và mạnh mẽ đến , lẽ nào...
Tạ Kiếm Bạch đột ngột ngẩng đầu Ngu Thừa Diễn, y cau mày : "Ngươi lấy tâm ma nguồn để tu luyện?"
Ngu Thừa Diễn như hề thấy.
Hai mắt đỏ ngầu đó trực tiếp nắm lấy lưỡi kiếm của Kỳ Nguyệt!
"Ta là một sai lầm?" Ngu Thừa Diễn lẩm bẩm.
Ngón tay càng lúc càng siết c.h.ặ.t, m.á.u tươi ngừng chảy từ kẽ tay, loang kiếm trắng như ngọc của Kỳ Nguyệt.
Ngu Thừa Diễn ngẩng đầu, Tạ Kiếm Bạch với vẻ mặt kinh ngạc, lạnh: "Vậy ngươi thật sự g.i.ế.c , như cả hai chúng đều giải thoát, cũng đỡ cho ngươi nhẫn nại giả phụ quan tâm suốt ba ngàn năm!"
Hắn dùng sức, nắm lấy kiếm Kỳ Nguyệt đ.â.m về phía cổ họng !
Tạ Kiếm Bạch hiếm khi vì kinh ngạc mà chậm nửa nhịp. Y còn kịp thu kiếm, thanh Kỳ Nguyệt trong tay vang lên một tiếng "ong", cứng rắn dừng ngay sát yết hầu của Ngu Thừa Diễn, mặc cho thanh niên dùng sức thế nào nó cũng xê dịch thêm một phân nào.
Thấy nó động, Ngu Thừa Diễn vung tay ném Kỳ Nguyệt sang một bên. Kỳ Nguyệt mượn lực thoát khỏi tay Tạ Kiếm Bạch, tự văng thật xa, như thể sợ đôi phụ t.ử cầm trong tay.
Ngu Thừa Diễn ngẩng đầu, bước một bước về phía Tạ Kiếm Bạch, ánh đỏ trong mắt càng rực rỡ hơn, tỏa sắc m.á.u ánh trăng.
"Ngươi thực hận , từ lúc sinh ngươi ghét , nương mất, còn sống." Ngu Thừa Diễn nhẹ nhàng : "Ngươi hận , vì sinh mà sức khỏe của nương mới bắt đầu . Ngươi hận , hận tại c.h.ế.t là , đúng ?"
Tạ Kiếm Bạch cau mày, y lập tức nhận Ngu Thừa Diễn đang tức giận đến mất kiểm soát, tâm ma ảnh hưởng, phân biệt mặt là ai.
Y lạnh lùng : "Lăng Tiêu, phụ ngươi, ngươi nhận nhầm ."
"Chính là ngươi!" Ngu Thừa Diễn giận dữ .
Hắn như một con báo nhỏ nổi điên, lao thẳng về phía Tạ Kiếm Bạch, dùng nắm đ.ấ.m để đ.á.n.h y. So với một trận t.ử chiến, nó giống như việc trút giận đơn thuần hơn, ngay cả đòn tấn công cũng theo một quy tắc nào.
Tạ Kiếm Bạch dễ dàng chặn đòn tấn công của nhưng Ngu Thừa Diễn quan tâm, hai mắt đỏ hoe, phân biệt đó là huyết quang của tâm ma là nước mắt. Hắn c.ắ.n răng, bướng bỉnh vung nắm đ.ấ.m.
"Ngươi ghét , vì ngươi mất mặt, vì thiên phú, chẳng nên trò trống gì, ngay cả một nửa của ngươi cũng bằng, cách nào ngươi hài lòng!" Ngu Thừa Diễn giận dữ : "Nếu căm ghét như , tại còn giả vờ quan tâm , cần! Ngươi thích , cũng nhi t.ử của ngươi!"
Thái dương của Tạ Kiếm Bạch giật thình thịch, y sống cả vạn năm cũng từng thấy cảnh tượng thế .
Y vốn ghét nhất những chuyện vượt ngoài khuôn khổ, y thích thứ đều dấu vết để theo, việc theo quy tắc. Mà Ngu Thừa Diễn mặt là một tình huống phức tạp, thậm chí thể để Tạ Kiếm Bạch tìm một quy tắc nào để giải quyết, còn ồn ào và náo loạn.
Tạ Kiếm Bạch chặn một lúc thì mất kiên nhẫn. Khi Ngu Thừa Diễn vung một nắm đ.ấ.m tới, y dứt khoát giữ c.h.ặ.t cổ tay , bẻ quặt hai tay Ngu Thừa Diễn lưng dùng pháp lực trấn áp xuống đất.
Ngu Thừa Diễn hừ một tiếng. Hắn bây giờ mới là Kim Đan kỳ, Tạ Kiếm Bạch dù phong bế pháp lực thì tu vi vẫn cao hơn , khiến thể phản kháng.
Sức mạnh tâm ma bao bọc quanh khi chạm pháp lực lạnh như băng luyện qua Sát Lục Đạo của nam nhân chẳng khác nào châu chấu đá xe, lập tức cưỡng ép rút trong sự giãy giụa, đau đến mức gân xanh trán Ngu Thừa Diễn nổi lên.
Đau quá, dù đây Tạ Kiếm Bạch ủng hộ lấy tâm ma nguồn tu luyện cũng bao giờ tay nặng như . Ý thức của Ngu Thừa Diễn trở nên hỗn loạn, mơ màng, trong lòng chỉ còn sự tủi .
Trên đời phụ tệ như , đây đủ tệ , bây giờ còn tệ hơn .
Tạ Kiếm Bạch một bên lạnh lùng quan sát, y thấy thanh niên pháp lực của đè bãi cỏ đang lẩm bẩm điều gì đó, hình như là... ' nhi t.ử của ngươi' và 'ghét ngươi'.
Đầu của Tạ Kiếm Bạch càng đau hơn.
Y bao giờ gặp một như , đặc biệt là khi y nhận Ngu Thừa Diễn hề chút phòng nào đối với y. Với tư chất của thanh niên , dù hiện tại đang ở đỉnh Kim Đan kỳ nhưng nếu liều mạng một phen, Tạ Kiếm Bạch động đến lẽ cũng khó.
với biểu hiện của Ngu Thừa Diễn mặt y , nếu Tạ Kiếm Bạch thật sự g.i.ế.c , e rằng thanh niên thể đỡ nổi ba chiêu. Ngay cả trong trạng thái pháp lực của kẻ địch áp chế, cũng hề chút cảnh giác nào.
Tư thế tiềm thức phòng của mang một ý nghĩa khiến lòng Tạ Kiếm Bạch vô cùng rối bời và phiền muộn, khuấy động sát ý nổi lên bốn phía trong y.
Con mà Ngu Thừa Diễn dựng nên trong lời quá xa lạ, vô lý đến mức y thể hiểu nổi, cứ như bỏ bùa , Tạ Kiếm Bạch căn bản thể chấp nhận bản trong tương lai là bộ dạng đó.
Điều đó phá vỡ căn bản lập của Tạ Kiếm Bạch, y thể nào yêu một nữ t.ử, thể cùng nàng sinh con, càng thể vì nàng mà ghét bỏ hài t.ử của chính .
Mỗi một trong ba chuyện đều thể xảy với y, trừ khi y tái tạo bản , nếu thì y tuyệt đối để chuyện vô lý như .
Tạ Kiếm Bạch vì bất kỳ ai mà đổi, chỉ khi sống trong khuôn khổ, y mới thể yên lòng, huống chi đó thể là một nữ t.ử sẽ khiến y phá vỡ giới hạn của trong suốt vạn năm qua.
Vừa nghĩ đến tương lai mà thanh niên đại diện, sát ý trong lòng y càng lúc càng dâng cao.
Tạ Kiếm Bạch chậm rãi đến gần Ngu Thừa Diễn đang bãi cỏ. lúc , một âm thanh thông báo trong trẻo từ ngọc bài vang lên, là một tiếng mèo con mềm mại và nũng nịu.
Hai phụ t.ử đồng thời khựng .
Tạ Kiếm Bạch xổm xuống bên cạnh Ngu Thừa Diễn, đưa tay lấy ngọc bài của .
Một giọng tràn đầy sức sống và sự mềm mại ngọt ngào của thiếu nữ đột nhiên vang lên giữa khu rừng lạnh lẽo âm u.
"Lăng Tiêu, Lăng Tiêu, ngươi đang gì đó? Hôm nay ăn tối cùng ngươi, nhớ ngươi quá. Ngươi nhớ ?"
Trong đầu Ngu Thừa Diễn vốn đang hỗn loạn và suy sụp, thấy giọng , lý trí liền dần dần hồi phục. Vừa ngẩng đầu lên, thấy Tạ Kiếm Bạch đang xổm bên cạnh, những ngón tay thon dài như ngọc của nam nhân tắt ngọc bài.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên Tạ Kiếm Bạch, soi rọi khuôn mặt tuấn mỹ, càng thêm vẻ lạnh lùng vô tình như một bức tượng thần phật.
"Đây là... mẫu của ngươi?" Nam nhân nhẹ nhàng , giọng điệu thờ ơ và âm trầm hơn bình thường, càng thêm phần nguy hiểm.
Ngu Thừa Diễn ngẩn ngơ Tạ Kiếm Bạch, khi thấy sát ý trong mắt y, đầu óc Ngu Thừa Diễn liền vang lên một tiếng "ong", lưng tức thì ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Cha, đừng!" Ngu Thừa Diễn thật sự hoảng , hoảng loạn cầu xin: "Con xin đừng hại bà , sẽ hối hận đó!"
Tạ Kiếm Bạch cầm ngọc bài của từ từ dậy.
Y cụp mi mắt xuống, ngữ khí vẫn lạnh như băng.
"Bản tôn sẽ bao giờ hối hận."
----
Tác giả lời :
Truyện lẽ nên gọi là "Tư liệu vả mặt của Tạ Kiếm Bạch".