Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 19: Là ngươi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thiên giới.

Mây bay lững lờ, tiên điểu lướt qua, ánh hào quang bảy sắc cầu vồng chiếu rọi giữa các tầng mây.

Bốn vị Thiên Tôn tụ họp tại Phần Tiên Đàn, xung quanh bao bọc bởi vô kết giới, trong phạm vi ngàn dặm chỉ bốn họ.

Phần Tiên Đàn vốn là nơi tiên nhân phạm tội chịu hình phạt cửu thiên lôi kiếp, đây cũng là nơi kiên cố nhất Thiên giới, nếu cần, Phần Tiên Đàn đủ sức để trói buộc cả Thiên Tôn.

Thông thường, thần tiên độ kiếp sẽ chọn cách chuyển thế đầu thai. Tuy nhiên trường hợp của Tạ Kiếm Bạch khác, y lấy sát nhập đạo, uy thế tích tụ sâu dày, mệnh cách khác với thường, hiện nay chỉ Tạ Kiếm Bạch mới trấn áp sát khí của thiên hạ, lấy sát trị hung.

Tuy nhiên, Tiêu Lang và Mộ Thanh là hiểu rõ nhất rằng đây vốn là vận mệnh của Tạ Kiếm Bạch.

Y thực hợp với việc lấy sát nhập đạo, chỉ dựa thiên phú kinh mà ép lên vị trí cao như nhưng y vẫn giống như một bánh răng tam giác kẹt giữa bánh xe tròn, mỗi bước đều vô cùng nguy hiểm, khiến họ xem mà kinh tâm động phách nhưng đường lui nào.

Bản Tạ Kiếm Bạch là món sát khí lớn nhất, hòa một với hung lệ chi khí. Nếu y đầu t.h.a.i chuyển thế lịch kiếp, sẽ quá nhiều biến , ai dám đảm bảo sẽ xảy chuyện gì.

, khi bàn bạc đến kết luận, Tạ Kiếm Bạch sẽ hạ phàm bằng chân , y tự trói buộc thần lực, bên ngoài ba vị Thiên Tôn khác cùng thiết lập cấm chế, phong ấn sát khí bám y cùng với pháp lực.

Bên cạnh pháp đàn, ánh mắt của ba còn đều khỏi hướng về Tạ Kiếm Bạch.

Tạ Kiếm Bạch giữa Phần Tiên Đàn, tất cả những món phụ kiện bên ngoài thuộc về Thiên Tôn y đều cởi bỏ, chỉ còn một bộ bạch y bằng vải thường, tóc đen buông xõa.

Y nay luôn tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc cổ hủ, các Thiên Tôn khác đều sở thích của riêng , ngoài những dịp chính thức, dù là y phục phong thái hành xử đều sẽ thoải mái hơn nhiều, chỉ Tạ Kiếm Bạch, vạn năm qua dù là nơi công khai lúc ở riêng đều giữ thái độ nghiêm túc đến từng chi tiết.

Đừng các tiểu tiên khác sợ y, ngay cả ba họ khi âm thầm đến thăm Tạ Kiếm Bạch, thấy y vẫn ăn mặc chỉnh tề trong bộ đạo bào Thiên Tôn đến tám lớp lúc riêng tư cũng cảm thấy chút nhức mắt.

Đây là đầu tiên họ thấy Tạ Kiếm Bạch trong bộ dạng ' chải chuốt'.

Y chỉ ăn mặc đơn giản và mộc mạc càng nổi bật vẻ kinh ngạc của khuôn mặt đó, tựa như trăng núi cao, như nắng sớm ánh lên tuyết, lạnh lùng và cao quý nhưng giống như lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh, nguy hiểm và sắc bén, dường như y dung hợp tất cả sự cứng rắn và sát khí của thế gian .

Trên mặt Tạ Kiếm Bạch biểu cảm gì, y lạnh lùng cất lời: "Làm phiền các vị Thiên Tôn ."

Nghe lời y, ba ở các vị trí khác Phần Tiên Đàn đều bất đắc dĩ , đồng liêu một vạn năm, ngay cả một cách xưng hô mật hơn cũng .

"Kiếm Bạch, ngươi thật sự cần Tỏa Thần Liên ?" Tiêu Lang lo lắng : "Cấm chế một khi hạ xuống thì thể dừng , sợ ngươi sẽ chống đỡ nổi."

"Không cần, sẽ chuyện đó." Tạ Kiếm Bạch .

Mỗi khi đến lúc , Tiêu Lang luôn cảm thấy Tạ Kiếm Bạch cố ý. Y luôn trân quý cơ thể , quan tâm nó sẽ tổn thương bao nhiêu, thậm chí điều khiến cho Tiêu Lang cảm giác y cố tình để thương để xúc cảm đau đớn.

Tiêu Lang khuyên can , đành bắt đầu theo ý của Tạ Kiếm Bạch.

Pháp lực của Tạ Kiếm Bạch quá sâu, sát khí nặng nề, rò rỉ một tia hung sát cũng thể gây tổn hại thể cứu vãn cho hạ giới, cho nên chuyện phong ấn cần lưu tình hơn.

Trên Phần Tiên Đàn kim quang đại thịnh, cấm chế Thiên Tôn uy áp ngàn vạn ngừng trong cơ thể Tạ Kiếm Bạch, hình y thẳng tắp, ở trung tâm nhúc nhích, chỉ lớp mồ hôi mỏng trán mới thể cho thấy lúc y nhẹ nhàng.

Mấy đạo cấm chế cuối cùng đặc biệt nặng nề, khi đ.á.n.h sống lưng, vai Tạ Kiếm Bạch khẽ run theo, mồ hôi lạnh chảy dọc theo cần cổ.

Đợi đến khi phong ấn kết thúc, Ninh Nhược thu thế, nàng phất tay áo, thấp giọng lẩm bẩm: " là điên ."

Lý do họ chọn Phần Tiên Đàn để phong ấn pháp lực cho Tạ Kiếm Bạch chỉ là để trấn áp luồng sát khí thể mang theo xuống hạ giới y, nỗi đau do những cấm chế mang gần như khác gì đóng dấu trực tiếp lên thần phách.

Để đề phòng Tạ Kiếm Bạch mất kiểm soát mà bộc phát sức mạnh, các Thiên Tôn mới cẩn thận chọn nơi . Không ngờ Tạ Kiếm Bạch chỉ ép đến cực hạn, một tia pháp lực nào rò rỉ ngoài mà còn nghiến răng chịu đựng, một tiếng rên.

Đối mặt với ánh mắt phức tạp của các đồng liêu, Tạ Kiếm Bạch vẫn lãnh đạm như thường, y : "Đi thôi."

Bình tĩnh đến mức như thể chịu hình là y.

Khi các Thiên Tôn trở về Thiên Đình, Tư Mệnh Tinh Quân đợi ở Thiên Cung từ lâu.

"Tư Mệnh, Tạ Thiên Tôn sắp hạ phàm độ kiếp, ngươi còn lời giao phó gì ?" Mộ Thanh hỏi.

"Có một chuyện kỳ lạ." Tư Mệnh Tinh Quân thấp giọng : "Tạ Thiên Tôn ở phàm gian sẽ một kiếp nạn, chuyện rõ từ lâu. mấy tháng gần đây, tinh tú bỗng biến động lớn, biến động ."

"Ngay cả ngươi cũng rõ?" Ninh Nhược hỏi.

"Nước trong khuấy đục, hiện giờ thể quan sát ." Tư Mệnh Tinh Quân : "Chỉ là..."

Thấy Tư Mệnh Tinh Quân ấp úng, Tiêu Lang chau mày : "Ngươi cứ thẳng ."

Tư Mệnh Tinh Quân lúc mới : "Chuyến hạ giới độ kiếp của Tạ Thiên Tôn, đây dù xem thế nào cũng là điềm đại hung, tuy cũng ảnh hưởng của việc mệnh Thiên Tôn mang sát khí nhưng chung quy vẫn là cực kỳ nguy hiểm. Chuyện đến nước , sự biến động lẽ nhiều khả năng sẽ phát triển theo hướng hơn..."

Y chỉ thiếu nước thẳng là Tạ Kiếm Bạch hạ phàm là đại hung, thêm một biến động nữa, hung thêm thì thể hung đến ? Có lẽ thể chạm đáy mà bật lên.

Thực ba cũng nghĩ như , một hung thần như Tạ Kiếm Bạch, còn sợ chuyện trở nên tồi tệ hơn ?

Chỉ là dáng vẻ lạnh lùng yên tĩnh của Tạ Kiếm Bạch, Ninh Nhược xoa cằm, cảm khái : "Các ngươi xem Tạ Kiếm Bạch rốt cuộc sẽ gặp kiếp nạn gì, một lãnh khốc vô tình, vô tâm vô phế như y, ai cản thì g.i.ế.c đó, thật sự nghĩ y thể gặp đại nạn gì."

Nhìn đang nghị luận công khai ngay tại hiện trường, Tư Mệnh Tinh Quân khổ : "Vẫn nên mong đợi điều thì hơn, các đại nhân đối với sự định của thiên hạ vai trò vô cùng quan trọng, một chút biến động cũng thể dẫn đến đại loạn thế gian."

Quan trọng nhất là nếu các Thiên Tôn khác xảy chuyện, các Thiên Tôn còn thể lập tức trấn áp ảnh hưởng mà nó gây , nhưng Tạ Kiếm Bạch... y vốn là con cưng của trời, pháp lực sâu dày, hung thần chi khí bám , nếu thật sự tay, ba họ là đối thủ của y .

Nếu đều Tạ Kiếm Bạch là khắc kỷ phục lễ đến mức cổ hủ, y mà hạ phàm thế , e rằng những khác đều sẽ ngủ .

Tạ Kiếm Bạch phản ứng gì khi bàn tán, y về phía Tư Mệnh Tinh Quân: "Bên chuẩn xong cả ?"

"Trần tiên nhân ở trong điện phụ ."

Tạ Kiếm Bạch hạ phàm độ kiếp, các Thiên Tôn và Tư Mệnh đều cho rằng điều liên quan đến một phách sức mạnh y để ở tu chân giới năm đó. Tu chân giới hiện nay chịu ảnh hưởng sâu sắc từ y, dù kiếp nạn đó là gì, Tạ Kiếm Bạch đều thu hồi hồn phách, kết thúc nhân quả còn ở hạ giới.

Muốn tìm hiểu về tu chân giới thì bắt đầu từ Huyền Thiên Tiên Tông do y sáng lập năm đó là thích hợp nhất.

Vì thế Thiên Đình tìm đến Trần tiên nhân, tu sĩ Huyền Thiên Tông thời gian phi thăng gần nhất, để y liên lạc với sư hoặc sư của ở tu chân giới.

Trần tiên nhân là một đàn ông trung niên bốn mươi tuổi, y bao giờ nghĩ một ngày diện kiến sư tổ cho nên vẻ căng thẳng, lúng túng, vô cùng cung kính dâng lên một món tiên khí liên lạc.

"Sư điệt của vãn bối, Tiêu T.ử Dực, hiện là trưởng lão Kiếm Phong của Huyền Thiên Tông." Trần tiên nhân đến đây chút do dự: "Kiếm đạo của tu luyện cũng tệ, chỉ là... tính cách con phóng khoáng, lẽ sẽ mạo phạm đến đại nhân."

...

Tiêu T.ử Dực cứng đờ bên bàn, ông vốn là hào sảng, lúc như đóng đinh ghế, tay chân đặt .

Ông là trưởng lão Kiếm Phong của Huyền Thiên Tiên Tông, cũng là sư của tông chủ Cốc Quảng Minh. Chỉ là, tính cách của Tiêu T.ử Dực và Huyền Thiên Tiên Tông hề hợp .

Ông tuy là một kiếm tu nhưng bản tính yêu tự do, thích buông thả. Các trưởng lão khác chuyện gì cũng đóng cửa tu luyện mấy năm, còn Tiêu T.ử Dực thì ỷ thiên phú của theo ý , ông thích nhất là lang thang khắp thế gian, thỉnh thoảng thu vài t.ử mang về.

Sau nửa năm chu du tứ hải, ông đột nhiên nhận liên lạc từ sư thúc của , phi thăng mấy trăm năm , rằng Kiếm Tôn đại nhân hạ phàm độ kiếp, lấy một phận giả ở chỗ của ông .

Ông mơ mơ màng màng đồng ý, đợi đến khi kết thúc liên lạc mới đột nhiên cảm thấy đúng.

Kiếm Tôn đại nhân gì cơ? Vị Kiếm Tôn đại nhân nào?

Trong giới tu chân, thể tôn xưng là Kiếm Tôn chỉ vị trong truyền thuyết đó, nhưng... ha ha! Không thể nào! Chắc chắn là ông nhầm ! Sao thể chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-19-la-nguoi.html.]

Sau đó, phi thuyền của Tiêu T.ử Dực liền thêm một vị khách.

Vị đại nhân đó thật sự hạ phàm!!

Lão tổ tông ngay mặt, Tiêu T.ử Dực run rẩy, cái lưỡi thường ngày hoạt bát giờ cũng thắt .

Dù Tạ Kiếm Bạch cấm chế áp chế, tu vi hiện tại cũng tương đương với ông nhưng là vì Tạ Kiếm Bạch tu Sát Lục Đạo là vì ở vị trí cao Thiên giới quá lâu, uy nghiêm thâm hậu khiến cho Tiêu T.ử Dực chỉ cần đối diện y cũng cảm nhận một áp lực cực lớn.

Hơn nữa ở bên cạnh Kiếm Tôn đại nhân lạnh quá ! Tiêu T.ử Dực sắp run lên vì lạnh .

lúc , ông đột nhiên cảm nhận ánh mắt của Kiếm Tôn đại nhân dừng , Tiêu T.ử Dực khỏi cứng đờ .

"Sư thúc của ngươi , kiếm đạo của ngươi tu luyện tệ." Tạ Kiếm Bạch lên tiếng, giọng tựa như suối lạnh, trong trẻo và từ tính.

"Không, ..." Tiêu T.ử Dực căng thẳng, ông khổ : "Vãn bối chỉ là chút cơ duyên thôi, đáng nhắc tới..."

Trước mặt Kiếm Tôn, đời ai dám tự xưng một tiếng ' tệ' chứ!

Tiêu T.ử Dực như đống lửa, đặc biệt là khi ông nhận Tạ Kiếm Bạch dường như đang dùng trình độ của ông để đ.á.n.h giá chất lượng chung của Huyền Thiên Tông hiện nay. Trong lòng ông kêu khổ thôi, sớm ngày , nên tu luyện chăm chỉ hơn, nên thích bôn ba khắp nơi như .

Tạ Kiếm Bạch là tấm gương của tất cả các kiếm tu, là sư tổ các kiếm tu công nhận, dù nhỏ bé đến nhường nào mặt y, Tiêu T.ử Dực cũng y lộ vẻ thất vọng.

May mà Tạ Kiếm Bạch gì thêm.

Y giống như một pho tượng thần, mỹ và lãnh đạm, thậm chí còn sức sống của con , gò má trắng như ngọc lạnh bất kỳ biểu cảm nào, hàng mi y khẽ cụp.

Hai canh giờ yên cuối cùng cũng trôi qua, phi thuyền của Tiêu T.ử Dực rốt cuộc cũng tiến địa phận của Huyền Thiên Tông.

"Tôn thượng, chúng đến ." Tiêu T.ử Dực khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Vãn bối còn cần gặp tông chủ, ngài thể đến điện của vãn bối nghỉ ngơi ."

"Không cần, cùng ngươi."

Mặt Tiêu T.ử Dực lập tức sa sầm xuống, ông và Tạ Kiếm Bạch đối mặt suốt một quãng đường, lưng ông sắp ướt đẫm , đầu óc cũng như hồ dán. Dù ngày thường ông tùy tiện nhưng ông thất thố mặt Tạ Kiếm Bạch.

Vốn ông định một để hít thở một chút, bình tĩnh , ngờ mất cơ hội .

Không còn cách nào khác, Tiêu T.ử Dực đành đặt những mầm non mới mang về trong điện mới cùng Tạ Kiếm Bạch đến chủ phong.

Trên đường , Tiêu T.ử Dực thôi, ánh mắt lấp lánh thỉnh thoảng liếc trộm Tạ Kiếm Bạch.

"Có lời ?" Tạ Kiếm Bạch lên tiếng.

Tiêu T.ử Dực như sư trưởng bắt thóp, ông chút ngại ngùng nhưng vẫn thấp giọng : "Tôn thượng, nếu ngài che giấu phận, nên che giấu cả dung mạo thì sẽ hơn ?"

Dung mạo và khí chất của Tạ Kiếm Bạch, nếu y là một t.ử mới bình thường, gì nổi bật chắc cũng ai tin.

"Đã xử lý ." Tạ Kiếm Bạch lạnh lùng : "Người phận của mới thể rõ dung mạo thật của ."

Tiêu T.ử Dực bừng tỉnh ngộ, thảo nào đường mấy t.ử mới y thu nhận chỉ tò mò y vài cái chứ lộ vẻ quá kinh ngạc, hóa là vì thấy chân của Tạ Kiếm Bạch.

Hai đến bên ngoài đại điện của chủ phong, Tiêu T.ử Dực thấp giọng : "Tôn thượng, ngài cứ xem xung quanh , vãn bối sẽ ngay."

Sau khi Tạ Kiếm Bạch đồng ý, Tiêu T.ử Dực trong cung điện, đợi đến khi chắc chắn Kiếm Tôn thấy nữa, bước chân của Tiêu T.ử Dực liền trở nên vội vã, ông qua hành lang, trực tiếp đẩy cửa điện .

Cửa mở, Tiêu T.ử Dực liền thấy sư tông chủ của đang bàn, đất trống mặt còn hai đang , lúc họ đều đầu ông.

Bên trái là một thanh niên hình cao ráo, mày mắt sắc bén, khi qua một tia nhẹ khó quét.

Bên là một thiếu nữ chỉ cao đến n.g.ự.c , trông mới mười lăm mười sáu tuổi, một đôi mắt to và xếch vốn vẻ quyến rũ bẩm sinh nhưng vì khí chất ngây thơ rành thế sự mà một vẻ trong sáng.

Bước chân Tiêu T.ử Dực chợt khựng , đột nhiên cảm giác chỗ nào cũng đúng khiến gáy ông tê dại.

"Vội vàng gì?" Cốc Quảng Minh trách mắng: "Ngươi còn phong thái của một trưởng lão ?"

Trước mặt các sư , Tiêu T.ử Dực luôn là hình tượng một sư thiên tài nhưng nghịch ngợm, ông từ nhỏ đến lớn đều Cốc Quảng Minh mắng nhiều , cũng cảm thấy gì mấy.

khi Cốc Quảng Minh nhắc đến phận trưởng lão của ông, Tiêu T.ử Dực rõ ràng cảm nhận thanh niên liếc ông một cái, cái liếc đó giống với cái dò xét đó của Tạ Kiếm Bạch, dường như cũng đang đ.á.n.h giá trình độ của ông xứng với phận .

...Sao cảm thấy càng kỳ quặc hơn ?

Tiêu T.ử Dực : "Sư , nhớ ngươi . , hai vị là?"

"Hắn là Lăng Tiêu, nghĩa t.ử của Bạch Hạc chân nhân để ở tu chân giới khi phi thăng, vì đột phá cơ duyên mà đến tông môn của chúng ." Vừa nhắc đến thanh niên , Cốc Quảng Minh liền khen ngớt lời: "Hài t.ử đầy trăm năm đạt đến Kim Đan kỳ, nhất định sẽ nhiều đất dụng võ."

Tiêu T.ử Dực cũng theo đó mà khen ngợi vài câu, trong lòng nhẹ nhõm nhiều.

Chỉ là một vãn bối mà thôi, cái dò xét xem chỉ là ảo giác của ông .

Bên Cốc Quảng Minh chuyện với Lăng Tiêu: "Các ngươi cũng về , cần gì cứ với bất cứ lúc nào, cứ coi nơi như nhà của ."

"Đa tạ tông chủ." Thanh niên kiêu ngạo cũng tự ti điềm đạm .

Tiêu T.ử Dực hiểu cảm thấy giọng của chút quen thuộc.

Sau khi hai rời , Cốc Quảng Minh mới liếc ông một cái.

"Ngươi bây giờ là trưởng lão Kiếm Phong, vẫn cứ hấp tấp như , thể gánh vác trọng trách ?" Cốc Quảng Minh cau mày : "Kiếm Môn là nền tảng của tông , ngươi đại diện cho bộ mặt của Huyền Thiên Tiên Tông, chỉ thiên phú tu vi thôi là đủ. Ngươi cứ lông bông như , thật sự hổ danh môn sinh của Kiếm Tôn."

Những lời như Tiêu T.ử Dực từ nhỏ đến lớn quá nhiều , Huyền Thiên Tiên Tông hễ khích lệ t.ử là lôi danh hiệu 'môn sinh của Kiếm Tôn' để động viên, đủ để một kẻ vô tâm vô phế như Tiêu T.ử Dực tai lọt sang tai .

bây giờ thì khác, Kiếm Tôn thật sự đang ở bên ngoài chờ ông!

"Sư , nữa, còn việc gấp." Tiêu T.ử Dực vội vàng ngắt lời bài diễn văn dài của Cốc Quảng Minh: "Lần mang về mấy t.ử, sư xem mặt ?"

"Không cần, thấy ngươi đau đầu ." Cốc Quảng Minh bực bội : "Mau lượn ."

Tiêu T.ử Dực lời liền lượn một cách gọn gàng.

Ông nhanh chân bước ngoài điện, đột nhiên phát hiện thanh niên tên Lăng Tiêu gặp trong điện đang bậc thềm, tay trái đặt lưng, nắm c.h.ặ.t cánh tay của thiếu nữ xinh linh động chút giống tiểu hồ ly , che khuất nàng lưng .

Thiếu nữ dường như chút khó hiểu, nàng cứ nhón chân ngoài, đôi tai trắng đầu cũng theo đó mà động đậy.

...Hử?! Tai trắng?

Đến gần hơn, Tiêu T.ử Dực liền thấy thanh niên mặt biểu cảm xuống bậc thềm, ánh mắt hung dữ và cảnh giác.

Nhìn theo ánh mắt của , Tiêu T.ử Dực ngờ thấy Kiếm Tôn đang ở bên .

Cách mấy chục bậc thềm, thanh niên ở căng thẳng như gặp đại địch còn nam nhân ở thần sắc vẫn bình tĩnh, lạnh lùng như thường lệ, ánh mắt hai va giữa trung.

Cùng với cái đối diện, nắm đ.ấ.m của Ngu Thừa Diễn càng siết c.h.ặ.t hơn.

Sau đó, thấy giọng trong và lạnh lùng của Tạ Kiếm Bạch vang lên.

"Là ngươi."

 

 

Loading...