Trở Thành Mẫu Thân Đoản Mệnh Của Nam Chính Mỹ Cường Thảm - Chương 16: Người vô tâm vô tình
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:10:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên địa rộng lớn, mây mù phiêu diêu.
Phía chúng sinh là Thiên giới, quỳnh lâu ngọc vũ (*) ẩn hiện giữa các tầng mây, Thiên đình to lớn từ xa trông hoa mỹ trang nghiêm.
(*Quỳnh lâu ngọc vũ: lầu bằng ngọc quỳnh (một loại mỹ ngọc), cung điện, nhà cửa bằng ngọc.)
Hiện giờ, Thanh Hư Thiên Tôn Tiêu Lang đang ở nơi tận cùng , lơ lửng giữa trung, chân là Vô Tận Chi Hải cuồn cuộn mây mù.
(*Cửu tiêu: 9 trời )
Hiện giờ, Thanh Hư Thiên Tôn Tiêu Lang đang ở nơi tận cùng , ông lơ lửng giữa trung, chân là Vô Tận Chi Hải cuồn cuộn mây mù.
Vô tận chi hải từng là khởi nguồn của vạn vật, cũng là nguồn cội sức mạnh của thế gian, tiên khí, linh khí, yêu khí và ma khí nuôi dưỡng chúng sinh thiên hạ đều đến từ đây.
Nó hướng lên cao vô cùng, hướng xuống xuyên qua các cõi, đây là nơi khởi đầu, cũng là điểm kết thúc của tất cả.
Nơi đây ngưng tụ tiên khí thuần khiết và nặng nề nhất đời, gấp hàng vạn những nơi khác ở Thiên giới.
Tiêu Lang cúi biển mây tưởng chừng tĩnh lặng bên , chau mày, vẻ mặt ngày càng lo lắng.
lúc , hai vệt băng từ phía bên Thiên giới bay tới, trong nháy mắt dừng bên cạnh , đó là hai vị nữ t.ử đều mang vẻ uy nghi.
"Tạ Kiếm Bạch vẫn ?" Người lên tiếng là Lăng Vân Thiên Tôn Ninh Nhược.
Bốn vị Thiên Tôn gồm hai nam hai nữ, ngoại trừ Trích Thanh Thiên Tôn Tạ Kiếm Bạch, ba còn ngờ đều mặt ở đây.
Vẻ mặt Tiêu Lang ngưng trọng, kẹp hai ngón tay , một luồng thần lực đ.á.n.h Vô Tận Chi Hải, thế mà chỉ như một viên sỏi nhỏ ném xuống nước, gây bất kỳ gợn sóng nào.
"Không cảm nhận sức mạnh của y." Tiêu Lang trầm giọng : "Y chắc chắn đang ở một nơi sâu hơn."
" là một kẻ điên." Mộ Thanh ở bên cạnh khỏi thở dài.
Trong Vô Tận Chi Hải chứa đựng sự hỗn mang của vạn vật chúng giới cùng với sức mạnh sinh từ đạo hạnh thế gian.
Dù là Thiên Tôn sợ cái c.h.ế.t cũng chịu đựng nỗi đau xẻo thịt lóc xương ngừng. Huống hồ trong Vô Tận Chi Hải còn hàng ngàn vạn loại ý thức ngừng va chạm, thời gian dài thể sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm.
Đây là khởi nguồn của thế gian nhưng cũng giống như bãi rác của chúng sinh, việc lặn xuống Vô Tận Chi Hải như trăm hại mà một lợi, căn bản là sẽ ai .
Ngoại trừ Tạ Kiếm Bạch.
"Y cũng là vì chuyến hạ phàm độ kiếp , dù cũng sẽ rời Thiên giới bao lâu." Tiêu Lang đau đầu : "Gần một vạn năm , tính cách của Tạ Kiếm Bạch một chút cũng đổi."
Vẻ mặt của hai vị Thiên Tôn còn cũng chút phức tạp.
Vốn dĩ Vô Tận Chi Hải thể thu hồi những năng lượng tàn dư qua một vòng trời đất, vạn vật chúng sinh ô nhiễm, ngừng sinh năng lượng mới, cân bằng điều hòa, vô cùng vô tận, giống như mặt trời mặt trăng phiên một cách tự nhiên.
Thế nhưng trong vạn năm qua, các Thiên Tôn nhận sự việc dường như chút kỳ quái. Năng lượng sinh đang giảm dần theo từng năm và một loại năng lượng ô nhiễm đang ăn mòn Vô Tận Chi Hải.
Đây là một tin , mặc dù chúng giới vô cùng rộng lớn, Vô Tận Chi Hải càng vô tận, lẽ trong mắt khác, biển cả bao la ô nhiễm một chút cũng chẳng .
chỉ các Thiên Tôn nắm giữ pháp tắc của trời đất mới sự cân bằng đang phá vỡ, nếu kịp thời ngăn chặn, lẽ tương lai sẽ xảy tai họa thể lường .
Tuy nhiên, họ cách nào trực tiếp đổi Vô Tận Chi Hải, việc thể chỉ là dốc lực hạ cấm chế, ngăn chặn tốc độ lan rộng của sự ăn mòn. Hoặc là, giống như Tạ Kiếm Bạch, lặn sâu trong Vô Tận Chi Hải.
Tạ Kiếm Bạch tu Sát Lục Đạo, y cũng là nhân tu duy nhất của Sát Lục Đạo sống sót đến lúc phi thăng, ngay cả tổ sư gia của Sát Lục Đạo cũng sống đến lúc độ kiếp.
Con đường nhân tài điêu tàn, chỉ vì Sát Lục Đạo là hung đạo, g.i.ế.c càng nhiều thì càng mạnh, càng ở ranh giới sinh t.ử mới thể tiến bộ, lội ngược dòng chảy, tiến ắt sẽ c.h.ế.t.
Để ép buộc tu đạo ngừng tiến thủ, tu sĩ tu Sát Lục Đạo sẽ dần dần mất khả năng cảm nhận, cuối cùng ngay cả cảm giác đau cũng biến mất, chỉ thể khi g.i.ế.c ch.óc và lúc cận kề cái c.h.ế.t mới thể tạm thời cảm nhận mùi vị bình thường.
Đa tu sĩ là bất đắc dĩ mới lấy g.i.ế.c ch.óc nhập đạo, thời gian dài chịu nổi mùi vị phi nhân tính lệ khí nuốt chửng, hiếm ai thể c.h.ế.t già.
Chỉ Tạ Kiếm Bạch tự tu luyện thành một món sát khí. Dù y là trẻ tuổi nhất trong các Thiên Tôn, thực lực y đầu nhưng ba còn bao giờ ghen tị với y, ngược mỗi khi nhắc đến chuyện , họ đều chút thổn thức.
Tạ Kiếm Bạch một đường g.i.ế.c ch.óc từ thế gian lên đến đỉnh cao của vạn vật, đời kính mến nhưng thể cảm nhận niềm vui của sự trường sinh, ngày ngày dằn vặt trong sát khí, cũng đây là may mắn bất hạnh nữa.
Sát Lục Đạo tu luyện đến trình độ của y mới thực sự là phật cản g.i.ế.c phật, thần cản g.i.ế.c thần.
Và cũng chỉ Tạ Kiếm Bạch mới gan Vô Tận Chi Hải, dùng để thanh tẩy sức mạnh ăn mòn.
Trong lúc ba chuyện, đột nhiên cảm nhận tiên khí gần đó chấn động, ngay đó biển mây cuộn trào, một luồng kiếm thế phá tan mặt biển, lao thẳng lên trời cao, c.h.é.m rách cả bầu trời khiến nó tối sầm vài phần.
Sau ánh sáng trắng, một xuất hiện giữa trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-mau-than-doan-menh-cua-nam-chinh-my-cuong-tham/chuong-16-nguoi-vo-tam-vo-tinh.html.]
Y mặc một bộ bạch y, tay áo rộng bay phấp phới, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng nắm một thanh huyền kiếm màu m.á.u, uy áp ngút trời ập đến, khi sắp chạm ba đột ngột thu về.
Trong khoảnh khắc, bộ kiếm ý tỏa bên ngoài bỗng chốc thu sạch sẽ, như thể từng chuyện gì xảy .
Tạ Kiếm Bạch từ Vô Tận Chi Hải trở về mà vẫn thể kiểm soát sức mạnh của một cách mạnh mẽ đến , dường như ảnh hưởng, năng lực tự chủ bậc thực sự khiến kinh ngạc.
Ba đến bên cạnh Tạ Kiếm Bạch, trong đó Tiêu Lang là vị thần bẩm sinh thần cách, chủ tu sức mạnh chữa lành và sinh sôi của mùa xuân, lúc lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t, giơ tay truyền sức mạnh cho Tạ Kiếm Bạch.
"Các ngươi đến sớm ." Tạ Kiếm Bạch thu kiếm , y bình tĩnh cất lời: "Lần phong ấn tiếp theo, hẳn là khi hạ phàm."
"Chúng sợ ngươi xảy chuyện." Ninh Nhược bực bội . Tính tình nàng khá thẳng, giờ hợp với tính cách của Tạ Kiếm Bạch, mỗi chuyện với y đều thể gây sự.
Tạ Kiếm Bạch vô tâm, vô tình, vô d.ụ.c, sống như một món hung khí.
Y tiên tư thanh tuyệt, băng lãnh hoa quý, chỉ cần đó thôi cũng phù hợp với tưởng tượng của đời về thần tiên.
Tiếc là ai dám thưởng thức dung mạo đẽ của Tạ Kiếm Bạch, bởi vì đến đỉnh cao của Sát Lục Đạo, sát khí quá nặng, uy áp đó thấm xương tủy, khiến quanh y luôn bao bọc một luồng khí lạnh lẽo thể tan.
Tạ Kiếm Bạch cả đời chỉ g.i.ế.c ch.óc và tu luyện, khi lên vị trí Thiên Tôn thì còn nhiều cơ hội để động thủ, điều đó càng khiến y ngoài việc thực hiện chức trách của Thiên Tôn thì càng chuyên tâm tu luyện, tìm cách để đẩy tuyệt cảnh.
Y vô tình nên cũng thể hiểu tình cảm và sự quan tâm của khác dành cho . Dù là Tiêu Lang chữa trị cho y Ninh Nhược họ lo lắng cho y, Tạ Kiếm Bạch đều cảm thấy vô nghĩa, y rõ ràng sẽ c.h.ế.t.
nhiều năm đồng sự, khi phát hiện những lời giải thích của thể ngăn họ những việc vô nghĩa , y cũng đành mặc họ.
"Ngươi lâu như , thật sự sẽ ảnh hưởng đến ngươi ?" Mộ Thanh quan tâm hỏi.
Tạ Kiếm Bạch : "Vẫn ."
Tiêu Lang thì lên tiếng hỏi: "Ngươi... ở trong Vô Tận Chi Hải, cảm thấy đau ?"
Tạ Kiếm Bạch trả lời: "Một chút."
Trong lòng Tiêu Lang càng thêm khó chịu, nếu là ba họ tiến Vô Tận Chi Hải nhất định sẽ trải qua nỗi đau đớn vô cùng dằn vặt, dù là Thiên Tôn cũng nếm trải cảm giác lóc thịt xẻo xương ngừng.
Thế nhưng Tạ Kiếm Bạch ngày thường mất cảm giác đau đớn, xúc giác và cả vị giác, khứu giác, ở một nơi đáng sợ như , y mới thể cảm nhận một chút đau đớn. Nỗi đau dường như đối với y là một phần thưởng.
Tiêu Lang hỏi y vì nỗi đau mà nhất quyết đích tiến Vô Tận Chi Hải , nhưng câu hỏi quá tàn nhẫn, . Hơn nữa... ông nghi ngờ Tạ Kiếm Bạch giờ mù.
Trong lòng hăn suy nghĩ lung tung, chỉ nghĩ thôi cũng thấy lo lắng cho Tạ Kiếm Bạch nhưng nhân vật chính vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, như thể những chuyện đều liên quan đến y.
Rõ ràng ba họ đến vì y, kết quả là Tạ Kiếm Bạch nhanh nhất.
Ninh Nhược xoa cằm, nàng luồng kiếm quang khi Tạ Kiếm Bạch rời cảm khái : "Chúng ở bên cạnh thôi cũng thấy phiền lòng, kết quả là như chẳng hề ảnh hưởng gì."
Mộ Thanh và Tiêu Lang đều nhíu c.h.ặ.t mày, họ thấy trong mắt cùng một nỗi lo lắng.
Tạ Kiếm Bạch sống như một v.ũ k.h.í, nhưng v.ũ k.h.í càng cứng càng dễ gãy, ngay cả Vô Tận Chi Hải cũng cần lấy đạo cân bằng mới thể tồn tại lâu dài, Tạ Kiếm Bạch tự tổn thương như , y còn thể cầm cự bao nhiêu vạn năm nữa?
Y là món sát khí mạnh nhất thiên hạ cũng là hậu thuẫn của Thiên giới, nhưng nếu một ngày món sát khí mất kiểm soát thì sẽ là cảnh tượng như thế nào?
"Đợi đến khi Kiếm Bạch lấy phách đó, lẽ sẽ dịu tình trạng của y." Mộ Thanh an ủi Tiêu Lang.
"Hy vọng là ." Tiêu Lang thở dài.
Ở một nơi khác, Tạ Kiếm Bạch trở về cung điện của .
Các Kiếm Tôn khác bên cạnh ít nhất cũng vài tiểu tiên chạy việc, còn trong điện của Tạ Kiếm Bạch chỉ một y.
Cung điện to lớn, lạnh lẽo và vô tình, Tạ Kiếm Bạch một ở vị trí cao, trong điện trống rỗng chỉ sách và kiếm phổ.
Ngón tay thon dài của y đưa lên, một trong những cuốn kiếm phổ tự động rơi tay y. Hàng mi Tạ Kiếm Bạch khẽ cụp xuống, sách mà lật tay xuống, ngón tay v**t v* trang sách, nội dung ghi chép trong kiếm phổ cứ thế hiện trong mắt y.
lúc , một rung động nhỏ từ hạ giới truyền đến, khiến ngón tay Tạ Kiếm Bạch khựng .
Sức mạnh y để ở tu chân giới, dường như nhận chủ?
—-
Tác giả lời :
Các Thiên Tôn đều là tình đồng chí cách mạng, ai ghép cặp yêu đương, đều đang lo sự nghiệp, chỉ Tạ Kiếm Bạch là kẻ lụy tình (?)
Cha ch.ó đối với mèo con thuộc kiểu vốn dĩ vô tình vô d.ụ.c, yêu thương vạn vật chúng sinh dồn hết cho một , sẽ tình tiết m.á.u ch.ó kiểu vì đại nghĩa mà hại mèo , cứ yên tâm ăn cơm tiếp.