Trở Thành Đại Lão Đứng Đầu Đỉnh Nhân Sinh Trong Mạt Thế! - Chương 52: Đồng Sinh Cộng Tử

Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:34:41
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Ở một nơi khác, bốn Tư Dã, Trần Đông, Vương Cường, Lão Ưng.

  Lợi dụng cơ hội vận chuyển vật tư cố định hàng tuần, họ trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm ngầm. Sau khi khỏi cánh cửa lớn cuối cùng của phòng thí nghiệm, họ ẩn khu rừng rậm rạp gần đó.

  “Chúng lũ ch.ó nhốt bao lâu ? Sao tuyết rơi thế ?” Cường T.ử đôi chân đỏ ửng vì lạnh của , thực sự chút tức giận.

  Mẹ kiếp, mặc một bộ đồ bệnh nhân màu trắng thì thôi , ngay cả một đôi giày cũng . Nếu những năm tháng lăn lộn, chai sạn lòng bàn chân đủ dày, đôi chân phế .

  “Khoảng hai tháng nhỉ.” Trần Đông nhẩm tính thời gian, chút chắc chắn.

  Tư Dã quan sát sự phát triển của cây cối hai bên, phán đoán chính xác thời gian và vị trí của họ: “Một tháng ba ngày, bây giờ vẫn đông.”

  “Chưa đông? Đội trưởng, xem tuyết dày thế , đông ?” Cường T.ử xoa xoa cánh tay, lạnh đến run rẩy.

  “Đây là Thái Sơn, ngọn núi cao nhất trong dãy núi phía nam Tây Thành, tháng bảy tháng tám cũng tuyết đọng, huống hồ sắp đông.” Tư Dã nhanh ch.óng xác định phương hướng qua những cái cây bên cạnh: “Chúng tiếp tục về phía đông.”

  “Đội trưởng, thấy lũ truy đuổi chúng kỳ lạ , hình như dù chúng trốn ở cũng tìm .” Lão Ưng vốn ít cũng khỏi nhíu mày.

  Tư Dã gật đầu, cũng thấy đám kỳ lạ.

  Hơn nữa, những gì trải qua trong một tháng nhốt trong phòng thí nghiệm ngầm cho một nhận thức mới về mạt thế .

  “Vì , chúng chỉ nhanh ch.óng thoát khỏi sự truy đuổi của chúng, mà còn tìm một nơi thích hợp để đ.á.n.h một trận phục kích.”

  Trong tình huống , chỉ xử lý triệt để quân truy đuổi mới thể thoát thuận lợi.

  Đối phó với những kẻ truy đuổi , giống như đối mặt với một con ch.ó nghiệp vụ nhớ mùi của , bám riết tha. Trốn là bước đầu tiên, nấp là bước thứ hai, và quan trọng nhất là bước thứ ba, đó là tìm nó, tiêu diệt nó.

  “Đồng ý, diệt sạch lũ khốn .” Cường T.ử trong lòng căm hận, đương nhiên giơ hai tay tán thành.

  “Sau khi đ.á.n.h phục kích xong, chúng nhanh ch.óng đến gần khu vực Nam Sơn, ở đó hẳn là căn cứ an xây dựng.” Tư Dã thở một sương, khỏi rùng một cái.

  Trần Đông và Cường T.ử bên cạnh đều , hóa đội trưởng cũng lạnh.

  Cứ tưởng đàn ông lạnh lùng, phóng khoáng như sợ lạnh chứ.

  “Coi đồng da sắt , nhiệt độ mặc mỏng manh như , lạnh mới lạ.” Tư Dã liếc hai , họ đang nghĩ gì.

  Đột nhiên, tiếng bước chân mơ hồ vang lên từ phía xa, mấy chỉ thể tiếp tục chạy như điên về phía đông.

  Tiểu đội Ngô Công bám theo phía chấm đỏ di chuyển nhanh máy theo dõi, tức đến c.h.ử.i ầm lên.

  Bốn quân nhân HG chịu lạnh, chân trần, xuyên qua khu rừng nguyên sinh đầy rẫy nguy hiểm, mà vẫn tốc độ nhanh như .

  “Tìm dị năng giả hệ Tinh Thần cấp hai sơ kỳ trong phòng thí nghiệm đến đây, cùng chúng hành động.” Đội trưởng tiểu đội Ngô Công nhận thức mới về thực lực của bốn Đầu Lang, nên định đối đầu trực diện với họ.

  Mà đối đầu với dị năng giả hệ Tinh Thần, bất kỳ cao thủ nào cũng chỉ một kết cục, đó là diệt vong.

  Trong quá trình bốn nhanh ch.óng di chuyển về phía đông, Trần Đông đột nhiên nhíu mày: “Đội trưởng, cô gái chúng thấy ở núi Thúy Sơn lúc , liên quan gì đến phòng thí nghiệm ngầm ?”

  “Cậu ngốc ? Cậu thấy cô gái đó g.i.ế.c những nào ?” Cường T.ử ở gần nhất do dự tát cho một cái.

  Trần Đông lập tức tỉnh táo , đúng . Cô gái đó lúc g.i.ế.c của Hắc Băng: “Lúc thấy cô gái đó g.i.ế.c , chúng còn giật . Bây giờ chỉ mong cô gái đó lúc san bằng luôn cái phòng thí nghiệm rách nát đó.”

  Tư Dã khỏi bật : “Cậu nghĩ đến , lỡ như trong đám truy đuổi chúng , một như thì .”

  “Đội trưởng, mau nhổ nước bọt , đừng miệng quạ đen.

  Chỉ cứu chúng mới phép như .” Trần Đông vội vàng xua tay ngăn .

  Tư Dã họ, khóe miệng nhếch lên, phóng khoáng lạnh lùng, nhưng gì.

  Anh cho họ , giác quan thứ sáu của mách bảo rằng, trong đám truy đuổi họ nhất định dị năng giả, và lẽ là loại khá mạnh.

  Có thể mạnh bằng cô gái lúc , nhưng đối phó với bốn họ thì thừa sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-dai-lao-dung-dau-dinh-nhan-sinh-trong-mat-the/chuong-52-dong-sinh-cong-tu.html.]

  Lão Ưng bên cạnh Tư Dã, ánh mắt trầm xuống, hạ giọng: “Đội trưởng, cửa ải dễ qua ?”

  “Cửa ải nào khó cũng qua, sợ hãi thì nhất định sẽ thành công.” Khóe môi đẽ của Tư Dã thêm vài phần thanh thản.

  Họ là những dũng sĩ đến từ địa ngục, luôn lằn ranh sinh t.ử, di chúc trong ngăn kéo thể đóng thành một cuốn sách. Lần , cũng chỉ như vô mà thôi.

  Lão Ưng vốn luôn trầm cũng : “Đồng sinh cộng t.ử.”

  “Đồng sinh cộng t.ử.”

  Họ là chỗ dựa vững chắc nhất của , cũng là xương m.á.u, cánh tay của , họ bao giờ cô đơn.

  Chỉ cần đối diện là kẻ thù, họ sẽ bao giờ nhận thua. Dù chỉ còn một thở, một viên đạn, cũng b.ắ.n nó .

  Bên , Nam Mộc Nhiễm đến hoàng hôn mới về Biệt Thự Bán Sơn.

  Thấy cô bình an vô sự bước , Giáp Ngọ và Bạch Mân đều thở phào nhẹ nhõm.

  Ngay cả hai nhóc Tank và Đại Phúc cũng vui vẻ hơn nhiều.

  “Nhiễm Nhiễm, cuối cùng em cũng về .”

  Ngồi xuống, Nam Mộc Nhiễm lập tức để Tiểu Liễu giải phóng năng lượng, đảm bảo tình hình trong phạm vi mười cây quanh Biệt Thự Bán Sơn đều trong tầm kiểm soát của cô.

  “ cảm thấy dị năng của tăng lên ít so với buổi sáng.” Giọng Giáp Ngọ chút kích động.

  Nhìn Giáp Ngọ dễ dàng điều khiển một luồng sét nhỏ, Nam Mộc Nhiễm cũng mừng cho : “Cấp một trung kỳ , xem quả của Tiểu Bạch cho dị năng giả.

  Chị Mân thì ? Chị cảm thấy thế nào?”

  Bạch Mân chút thất vọng: “Cảm thấy cơ thể tràn đầy sức mạnh, nhưng đổi gì khác.”

  “Hay là, em cũng thử giúp chị Mân thức tỉnh dị năng.” Mấy ngày nay, Nam Mộc Nhiễm chỉ một dùng sinh mệnh lực, Bạch Mân dậy trở , nhưng đều kết quả.

  Mặc dù kiếp Nam Mộc Nhiễm từng thấy tàn tật nào thức tỉnh dị năng, nhưng cô vẫn cam tâm.

  Bạch Mân Nam Mộc Nhiễm : “Nhiễm Nhiễm, chị bây giờ như .”

  “Chị Mân.”

  “Chị thật sự cảm thấy mãn nguyện . Hơn nữa chúng thất bại nhiều như , nên từ bỏ thôi. Sau đừng vì chân của chị mà tốn tâm sức nữa ?” Giọng Bạch Mân dịu dàng.

  Mấy ngày nay Nam Mộc Nhiễm vì đôi chân của nàng mà gần như dùng hết cách, nhưng rõ ràng là thể cứu vãn.

  Nam Mộc Nhiễm chút thất vọng Bạch Mân dịu dàng như nước: “Được.”

  “ Nhiễm Nhiễm, em ? Chúng tỉnh thấy em, sợ c.h.ế.t khiếp.” Bạch Mân thấy cô thất vọng, cố tình giả vờ bất mãn đ.á.n.h trống lảng.

  “Em đến khu công nghiệp trong thành phố một chuyến.

  Anh Ngọ, chị Mân, em tìm sắp xuất hiện .” Nam Mộc Nhiễm khẽ c.ắ.n môi , cố gắng kiểm soát trái tim đang đập loạn xạ.

  Bạch Mân mở to mắt, đầy kinh ngạc: “Thật , khi nào?”

  “Em chắc lắm, nhưng chắc là tối nay hoặc ngày mai.”

  “Tối nay? Vậy chúng ngủ, ở đây đợi cùng em.” Giáp Ngọ cũng mừng cho Nam Mộc Nhiễm.

  Mặc dù Nam Mộc Nhiễm luôn chờ đợi là ai, nhưng cảm nhận , quan trọng với Nam Mộc Nhiễm.

  Nam Mộc Nhiễm mỉm gật đầu: “Được.”

  “Đi tắm quần áo , xuống lầu đợi ?” Bạch Mân Nam Mộc Nhiễm như đang dỗ một đứa trẻ.

 

Loading...