Trở Thành Đại Lão Đứng Đầu Đỉnh Nhân Sinh Trong Mạt Thế! - Chương 333: Thâm Nhập Hang Ổ, Bước Chân Vào Quỷ Thị Âm U

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:52:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thường Lập Lão Ưng, nhắc nhở : "Cậu ở Đầu Lang, học thuật hóa trang ?"

Nghe thấy câu , sắc mặt Lão Ưng đổi, Tư Dã vốn luôn điềm tĩnh suýt chút nữa thì bật , dù thì dự án thành công nhất của Lão Ưng lúc chính là giả gái. Chỉ là mỗi đều t.h.ả.m nỡ , cuối cùng trở thành trò cho cả đội Đầu Lang.

Những khác suy nghĩ giữa hai bọn họ, tự nhiên sẽ cảm thấy vấn đề, nhưng Nam Mộc Nhiễm thì khác, khi cô cảm nhận suy nghĩ của Tư Dã, hình ảnh trong đầu , trực tiếp khách khí.

Tư Dã vội vàng đưa tay ngăn cô : "Được , đừng nữa."

Lão Ưng khi ý thức chuyện gì xảy , đầu tiên là ném cho Tư Dã một ánh mắt sắc lẹm, đó dùng ánh mắt tủi về phía Nam Mộc Nhiễm.

Nam Mộc Nhiễm vội vàng lành: "Được , nữa."

"Nam tỷ, chị đổi ." Lão Ưng chằm chằm Nam Mộc Nhiễm, giả vờ đau lòng.

Nam Mộc Nhiễm nghĩ nghĩ: "Vậy? Cho ăn quả để xoa dịu tâm trạng nhé?"

Nhìn quả biến dị mà Nam Mộc Nhiễm tùy ý lấy , đám Thường Lập, Kiêu Long chỉ cảm thấy tim run lên, đây chính là bảo bối đấy. vì ở chung với nhóm Nam Mộc Nhiễm lâu, bọn họ bao nhiêu quả dị năng, nên cũng đến mức quá kinh ngạc.

Cô gái sự hiệu của Thường Lập, bắt đầu tiếp tục dịch dung cho , cho nên một giờ , dung mạo của mười ba trong cả căn phòng đổi.

Nam Mộc Nhiễm dung mạo của trong gương, mặc dù bằng bản , nhưng miễn cưỡng cũng coi như dịu dàng, hơn nữa cả cảm giác giống với những trải qua sự thiếu thốn lương thực trong căn cứ.

Tư Dã cũng biến thành bộ dạng của một đàn ông trung niên.

Hai lúc cùng giống như một đôi vợ chồng trung niên khí chất bất phàm.

"Dung mạo hiện tại của , chỉ thể duy trì trong ba ngày." Thường Lập mấy nhắc nhở.

Nam Mộc Nhiễm nhịn nhíu mày: "Cô bé cũng cùng chúng đến Địa Hạ Thành?"

Thường Lập gật đầu: " ."

Mọi đều rơi trầm mặc, cô gái mặc dù năng lực dị năng đặc biệt, nhưng Địa Hạ Thành nguy cơ tứ phía, cùng còn cần lúc nào cũng chăm sóc cô bé, quả thực chút phiền phức.

Cô gái Nam Mộc Nhiễm đôi mắt sáng lấp lánh: "Chị Nam, em tên là Thường Đình. Em cùng một nhóm với các chị ?"

Nghe thấy cô gái họ Thường, Nam Mộc Nhiễm theo bản năng về phía Thường Lập đang nhíu mày ở một bên: "Đây là?"

"Em gái út của ." Thường Lập cũng định giấu Nam Mộc Nhiễm, dù lúc xuất phát còn dặn dò Nam Mộc Nhiễm giúp đỡ chăm sóc Thường Đình, chi bằng lúc cứ hào phóng thừa nhận.

Vốn dĩ cũng hy vọng, Thường Đình thể theo tiểu đội Tinh Thích thực lực mạnh nhất, nhưng quyền quyết định cuối cùng của việc trong tay Nam Mộc Nhiễm, tuyệt đối sẽ cưỡng cầu.

Nam Mộc Nhiễm đầu về phía Lão Ưng vẫn còn chút buồn bực: "Lão Ưng, đường đến Địa Hạ Thành , Thường Đình giao cho chăm sóc."

Lão Ưng thể tin chỉ mũi : " á."

"Anh biểu cảm gì thế hả? cho tệ , ngoài dị năng dịch dung, còn là một dị năng giả hệ Lôi cấp hai đỉnh phong đấy." Thường Đình bộ dạng của Lão Ưng trong lòng bất mãn, nhưng thể ở cùng Nam Mộc Nhiễm mà vui vẻ từ tận đáy lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-thanh-dai-lao-dung-dau-dinh-nhan-sinh-trong-mat-the/chuong-333-tham-nhap-hang-o-buoc-chan-vao-quy-thi-am-u.html.]

Lão Ưng trong lòng thầm nghĩ, mặt cô là hai đội ngũ, kém nhất cũng là cấp bốn sơ kỳ, cô một cái cấp hai đỉnh phong còn tự hào cái gì, đúng là ngốc bạch ngọt mà.

nể mặt Thường Lập, chỉ thể lắc đầu: "Cô hiểu lầm , ý đó."

Thường Đình trong lòng mặc dù cảm thấy coi thường, nhưng cũng chỉ thể bỏ qua.

Thường Lập trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng rõ khả năng tấn công của em gái út chính là gánh nặng của Kiêu Long và Tinh Thích, nhưng vấn đề là bắt buộc dùng đến năng lực dịch dung của con bé, chuyến .

Đợi đến bảy giờ tối, trời bên ngoài tối đen, mấy đội ngũ và cuối cùng Địa Hạ Thành cũng xác định bộ:

Đội ngũ đại diện Căn cứ an Tây Thị do Lâm Trung đích dẫn đội, tổng cộng sáu , Nam Mộc Nhiễm đó đều gặp qua. Dị năng giả cao nhất của bọn họ là Lâm Trung hệ Thổ, đến cấp năm trung kỳ, dị năng giả thấp nhất là cấp bốn sơ kỳ.

Đội ngũ dị năng Căn cứ an Lan Thị do Chu Lĩnh dẫn đội, tổng cộng bảy , với cũng coi như quen . Trong đó dị năng cao nhất là Lăng Viện đến cấp bốn đỉnh phong, dị năng thấp nhất là bản Chu Lĩnh, cấp ba sơ kỳ.

Lúc cấp bậc dị năng , Chu Lĩnh thật sự cảm thấy mặt mũi nóng ran, kém cỏi nhất đội, hận thể trực tiếp tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống cho xong.

Căn cứ an Xuyên Thị dẫn đội là Dương Tiếu, ngay từ đầu bọn họ là cấu hình bốn nam hai nữ, cô gái tính tình qua là khá sảng khoái. Cấp bậc cao nhất cấp năm sơ kỳ, cấp bậc thấp nhất cấp bốn sơ kỳ.

Kinh Thị thì là bọn Hà Dật Phong.

Cộng thêm bảy của tiểu đội Tinh Thích, tổng cộng ba mươi hai .

Nhiều như , mục tiêu quá lớn, tự nhiên cách nào cùng lúc tiến Địa Hạ Thành, cho nên Trần Kiến Quốc trực tiếp tách bọn họ , các tiểu đội tự tiến Địa Hạ Thành.

Cuối cùng tập hợp tại một khu giải trí bên trong Địa Hạ Thành.

Tiểu đội Tinh Thích tự nhiên cũng sẽ tách . Tư Dã và Nam Mộc Nhiễm hai xuất phát riêng, Giáp Ngọ dẫn theo Thiên Trần, Ân Cửu, ba xuất phát, Lão Ưng thì trực tiếp dẫn theo bé Thất Cân và Thường Đình cùng xuất phát.

Bọn họ mỗi dựa theo bản đồ về lối Địa Hạ Thành trong tay, băng qua mấy dãy núi Lĩnh Sơn, thẳng đến nơi tụ tập sâu nhất của Địa Hạ Thành. Trên đường thể sử dụng phương tiện giao thông cỡ lớn, ngay cả ván trượt tuyết cũng cố gắng bỏ dùng, cho nên vất vả.

Tư Dã nắm tay Nam Mộc Nhiễm, hai đạp lên lớp tuyết dày đến đầu gối, lật qua một dãy núi xuống núi: "Nhiễm Nhiễm, cẩn thận một chút."

Đợi hai bước thấp bước cao đến vị trí chỉ định, là một giờ sáng . Bốn phía khắp nơi đều tối đen như mực, thậm chí ngay cả tuyết đọng cũng thấy.

Tư Dã kéo Nam Mộc Nhiễm xổm xuống, đó dựa theo cách mà Trần Kiến Quốc nhắc đến đó huýt sáo.

"Ánh trăng đêm nay thật nhỉ." Đột nhiên một giọng non nớt vang lên từ phía bọn họ.

Hai đầu vặn thấy một cô bé vô cùng gầy gò, chừng mười một mười hai tuổi tới.

Bởi vì "ánh trăng đêm nay thật " chính là ám hiệu tiếp đầu mà bọn họ , cho nên cho dù cảm thấy kinh ngạc, hai vẫn tiếp nửa câu : "Vậy cùng ngắm trăng ?"

Cô bé rõ bọn họ xong, nhạt gật đầu: "Muốn cùng chứ. Cháu tên là Tiểu Hà, hai theo cháu nhé. Mẹ cháu còn đang đợi hai ở nhà đấy."

Hai gật đầu theo cô bé sâu trong núi, mới phát hiện ngay phía bọn họ xa, một lối đường núi vô cùng kín đáo. Sau khi qua lối rộng chừng một , cứ thẳng về phía hai mươi mét, mắt bỗng nhiên rộng mở.

"Đây là? Quỷ thị thời xưa?" Nam Mộc Nhiễm tấp nập vách đá cao v.út hai bên, còn ánh đèn mờ ảo, biển hiệu của đủ loại cửa hàng sinh hoạt, nhịn .

 

Loading...