Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 76: Không thể nuôi dạy con của người khác
Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:51:53
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần tối, Tô Tiêu Tiêu bán tổng cộng ba chiếc áo dài.
Đều là các nữ học viên của Trường Bồi dưỡng Cán bộ đối diện sang mua.
Sau một hồi mặc cả, cuối cùng cũng chốt với giá ba trăm đồng một chiếc. Tô Tiêu Tiêu chân thành với họ: “Thật sự kiếm lời, em giảm giá . Không ai gồng gánh giá cao để bán cho khác . Cửa hàng Bách hóa và Trung tâm thương mại Hoa Liên đều bán đắt hơn em.”
Qua cuộc trò chuyện của họ, Tô Tiêu Tiêu họ đều là lãnh đạo của các xã trấn, đến thành phố học tập đào tạo theo từng đợt. Họ đến một tuần, còn một tuần nữa là về, Tết Nguyên đán còn một đợt học viên nữa sẽ đến, kéo dài đến cuối năm mới nghiệp.
Vậy vấn đề đặt là, thế nào để giữ chân nhóm khách hàng chất lượng , khiến họ đến mua áo lông vũ của cô?
Tô Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ , quyết định một lô túi vải bố thật để đựng áo lông vũ. Vải bố trông chắc chắn, ưa chuộng thị trường. Túi xách ngoài việc dùng để đựng áo lông vũ, còn thể đựng những thứ khác. Nữ cán bộ học ở thành phố, ai tay về quê? Chẳng đều mua túi lớn túi bé mang về ?
Nghĩ là .
Về đến phố ăn vặt, Tô Tiêu Tiêu kịp ăn cơm, chạy đến bốt điện thoại công cộng gọi cho Tần Sương: “Dì Tần, xưởng may vải bố ? Loại dùng để túi xách tay .”
Xưởng may Gia Lệ ngoài việc nhận gia công, còn thương hiệu riêng của , việc đóng gói bao bì cũng đều tự .
Cô nhớ Xưởng may Gia Lệ vải bố.
“Có thì , chỉ là còn sót mấy lô đầu vải thôi, là màu đỏ. Con gì?” Tần Sương hỏi cô. Tô Tiêu Tiêu là màu đỏ, thở phào nhẹ nhõm: “Dì Tần, con đặt một lô túi vải bố khóa kéo để bán áo lông vũ. Dì giúp con một trăm cái, cần viền mép, chỉ là loại túi xách tay bình thường là . Sau đó, con in mấy chữ màu đen: Quốc Thái Dân An, Hải Yến Hà Thanh, kích thước dì tùy ý quyết định. Dì tính toán chi phí hết bao nhiêu, con qua trả tiền.”
Cô chỉ chất liệu màu đỏ. Trông cũng vui vẻ và may mắn.
Tần Sương , hỏi: “Khi nào cần?”
“Càng nhanh càng , nhất là ngày mai xong mười hoặc tám cái thành phẩm để con dùng . Số còn , xong trong vòng hai ngày là .” Tô Tiêu Tiêu hiệu suất sấm sét của Tần Sương. Một trăm cái túi khóa kéo, chỉ tốn thời gian khóa kéo một chút, các công đoạn khác đều đơn giản.
“Không thành vấn đề.” Tần Sương sảng khoái đồng ý: “Con cần trả tiền , cứ xem con cần bao nhiêu, dì sẽ định giá cho con. Đến lúc đó con thanh toán một là . Ngày mai xong dì sẽ bảo Cúc Bồi Quân mang đến phố ăn vặt cho con, con cần qua đây.”
“Cảm ơn dì Tần.” Tô Tiêu Tiêu thích giao thiệp với như Tần Sương. Về đến nhà, Trần Quế Lan xong cơm. Bà trông vẻ buồn bã, Tô Tiêu Tiêu tưởng bà vẫn vì chuyện ban ngày, an ủi: “Mẹ, vẫn vui vì chuyện của bố ?”
“Không , hôm nay cả con đến. Cậu chuyện của và bố con, …” Trần Quế Lan dừng một chút, : “Nói hét giá trời, nên đòi nhà, cũng nên đòi đất. Ly hôn thì ly hôn dứt khoát , nếu ly hôn, thì sống với bố con.”
“Con nhớ một cả.” Tô Tiêu Tiêu xong cạn lời. Trần Quế Lan ba chị em, hai trai. Chỉ là cả cùng cha khác với bà và hai, lớn hơn họ vài tuổi. Ông thành phố từ những năm , nghề lái xe tải lớn, giao hàng khắp nơi. Cuộc sống khá giả, chỉ là bao giờ về làng, cũng qua với em Trần Quế Lan.
Tô Tiêu Tiêu ác cảm với loại họ hàng như xác sống .
Không qua thì thôi. Sao xuất hiện xen chuyện riêng của họ?
“Gần đây cả con nhận kéo hàng cho xưởng của bố con, ăn cơm với bố con mấy nên mới qua .” Trần Quế Lan cũng cảm thấy thể tin nổi: “Trước đây bố con bao giờ qua với cả và hai con. Giờ sắp ly hôn với ông , ông bắt đầu giao du với cả con. Nghe giọng điệu, cả con đang về phía bố con.”
“Chúng việc của chúng , cần quan tâm ông .” Tô Tiêu Tiêu kiếp cũng ấn tượng gì với cả . Dù khi Trần Quế Lan bệnh nặng nhập viện, đều là gia đình hai chạy ngược chạy xuôi, gia đình cả xuất hiện. Cô quên còn một cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-76-khong-the-nuoi-day-con-cua-nguoi-khac.html.]
“Cậu cả con bảo an phận về làng trồng trọt, ông sẽ khuyên bố con.” Trần Quế Lan cũng oán giận với cả . Anh cả bà ba tuổi thì mất , là Trần Quế Lan vất vả nuôi lớn. Anh cả bà tám tuổi, mới hai, mười tuổi mới bà.
cả đối xử với hai em họ như xa lạ. Sau khi kết hôn, ông cắt đứt liên lạc với họ.
Sau khi cha qua đời, ông thậm chí còn về làng nữa.
“Mẹ thấy cả con, nhớ đến nhiều chuyện đây.” Trần Quế Lan đỏ hoe mắt : “Ông ngoại con sợ cả con chịu khổ tay kế, mua đồ ăn ngon luôn cho cả con ăn , còn mới đến và hai con. Tết mua quần áo, cũng mua cho . Nếu còn dư tiền, mới mua cho và hai. Nếu , và hai mua nữa. Bà ngoại con thà để và hai con chịu khổ, cũng cả con chịu khổ. Cuối cùng, vẫn nghĩ và hai chiếm tiện nghi. Khi bà ngoại con qua đời, còn rơi một giọt nước mắt.”
Ngay từ nhỏ bà , thể nuôi dạy con của khác.
Vậy mà bây giờ Tô Hậu Lễ chăm chăm nuôi con của Cao Mỹ Phượng…
“Nếu ông đến nữa, bảo ông tìm con.” Tô Tiêu Tiêu sợ cả gì đó: “Nếu bố con cho nhà cho đất, thì cứ kéo dài với ông . Ai cũng .”
Cậu cả cô thật là ch.ó lo việc mèo. Loại họ hàng như thế , cứ x.é to.ạc mặt mà đối xử. Chẳng cần trắng đen, chạy đến chỉ trỏ. Loại gì chứ!
…
Tô Hậu Lễ cũng bực bội.
Ông từ tỉnh về, khó khăn lắm mới thuyết phục Cao Mỹ Phượng và Tiết Vũ Hân ngoài ăn bữa cơm, hâm nóng tình cảm với Cao Mỹ Phượng. Ai ngờ gặp con Trần Quế Lan. Thật là kỳ lạ, họ đang bán hàng ở phố ăn vặt ?
Sao đột nhiên xuất hiện ở quán ăn của Ngũ Giao Hóa?
“Tô Hậu Lễ, ông hết đến khác phụ lòng , ông còn cơ hội nữa .” Lần Cao Mỹ Phượng gì cũng ông giải thích, trực tiếp đóng sập cửa : “Sau chúng đường ai nấy . Nếu ông còn đến tìm , sẽ kiện lên lãnh đạo, ông quấy rối .”
“Mỹ Phượng, thật sự họ cũng ở đó. Nếu , tuyệt đối sẽ đưa em .” Tô Hậu Lễ ngoài cửa, lời lẽ ôn tồn an ủi: “Em , cô đồng ý ly hôn, nhưng đưa điều kiện đòi nhà và đất trong nhà, còn đòi tiền cấp dưỡng. Chúng vì những điều thỏa thuận , nên mới kéo dài đến bây giờ. Em hiểu cho , ly hôn, mà là thể đồng ý với cô .”
“Nói , ông ly hôn .” Cao Mỹ Phượng bóng yêu hận ngoài cửa, châm biếm: “Đó là chuyện của ông và cô , cần với . Nếu ly hôn , ông cứ về sống với cô . Hai là vợ chồng hợp pháp, một cô con gái thông minh lanh lợi. Chúng thì là cái gì?”
Ánh trăng lạnh lẽo, còn nổi gió. Tô Hậu Lễ run rẩy vì lạnh, giọng cũng run run, nhưng ông vẫn tiếp tục lời ý : “Mỹ Phượng, cần em cho thêm chút thời gian. Tất nhiên, nếu em bận tâm nhà, trong nhà cũng đất, sẽ cho cô hết. tay trắng cũng là vì tương lai của chúng .”
Thực ông cũng khổ sở.
Thậm chí cả lãnh đạo cũng chuyện của ông và Cao Mỹ Phượng, ý tứ nhắc nhở ông , chú ý đến hình ảnh ở công ty.
“Nhà và đất đai nhà ông, đáng giá mấy đồng?” Cao Mỹ Phượng cảm thấy việc ông trì hoãn ly hôn là vì cân nhắc lợi hại, chứ nghĩ cho cô : “Chẳng lẽ kết hôn với ông, ông bắt về quê ông ở? Đừng gì đến tiền cấp dưỡng, con gái ông giỏi giang như , còn cần đến tiền cấp dưỡng của ông ?”
“ ý em .” Tô Hậu Lễ gió lạnh thổi cho tỉnh táo hơn nhiều: “Ngày mai sẽ về giải quyết chuyện . Bất kể chúng thể ở bên , cũng ly hôn với cô .”