Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 450: Một khoản bồi thường khổng lồ

Cập nhật lúc: 2026-03-26 11:09:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường , Tô Tiêu Tiêu nhận điện thoại của Lục Cảnh Hựu: "Em đến chỗ nhà họ Phương là việc gì ?"

"Em đơn hàng ở đây nên qua xem thế nào." Tô Tiêu Tiêu ngờ Lục Cảnh Hựu chuyện nhanh đến , Tề Hằng báo tin đúng là nhanh thật.

Lục Cảnh Hựu khẽ hắng giọng: "Chẳng bảo em , đến ngoại ô thì báo cho cơ mà?"

"Em định xong việc mới liên lạc với , em Tề Hằng cũng đang ở xưởng họ Phương." Tô Tiêu Tiêu thật, cô hề ý định giấu .

"Chuyện em đừng hỏi han, cũng đừng can thiệp ." Lục Cảnh Hựu thản nhiên : "Tập đoàn Vạn Trác chịu bộ trách nhiệm, còn việc họ đàm phán với Phương Trạch Dương thế nào là việc của họ."

"Em ." Vốn dĩ Tô Tiêu Tiêu cũng chẳng dây , chuyện như "củ khoai nóng", cô tránh còn chẳng kịp.

"Anh với Tề Hằng , đợi Ngu Minh Hoài khỏi thì em mới ." Lục Cảnh Hựu dặn tiếp: "Bây giờ em tìm chỗ nào ven đường tấp xe , khi nào Tề Hằng gọi điện thì em hãy tới."

"Vâng ạ." Tô Tiêu Tiêu bảo Thái Đình dừng xe bên lề đường.

"Lát nữa em cùng Tề Hằng đến văn phòng dự án tìm , đang chút việc ngay ." Lục Cảnh Hựu thêm: "Nhân tiện qua xem khu đất dự lưu cho công ty em và các hạng mục khác luôn."

"Được, lát nữa em qua." Tô Tiêu Tiêu sảng khoái đồng ý. Nửa tiếng , cô nhận điện thoại của Tề Hằng: "Ngu Minh Hoài , em qua !"

Nói là thương nhẹ, nhưng thực Phương Trạch Dương thương khá nặng. Đã bao nhiêu ngày trôi qua mà đầu vẫn còn quấn băng gạc, lông mày và tóc cũng dấu vết lửa sém. Thấy Tô Tiêu Tiêu xách giỏ trái cây và túi lớn túi nhỏ thực phẩm bổ dưỡng đến thăm, chút ngại ngùng: "Lại để em lặn lội đường xa qua đây một chuyến."

"Không thể qua thăm sớm hơn, em thật sự thấy áy náy quá." Tô Tiêu Tiêu xuống cạnh Tề Hằng. Trương Hạ lấy cốc rót nước cho hai .

"Anh cũng mới tới thôi, em thời gian thì cần qua , chuyện gì sẽ báo cho em." Phương Trạch Dương .

"Hôm nay em nghỉ lễ nên qua thăm chút." Tô Tiêu Tiêu Phương Trạch Dương: "Anh là em yên tâm ."

Tề Hằng bên cạnh thì khẽ nhíu mày. Cô sư dám bày tỏ sự quan tâm đến đàn ông khác ngay mặt , là coi tồn tại ? Mặc dù, sẽ mách với "hũ giấm chua" Lục Cảnh Hựu .

Sau vài câu hỏi thăm, Phương Trạch Dương thẳng vấn đề: "Giám đốc Tề, cũng thấy đấy, hiện giờ Giám đốc Ngu bảo lãnh cho Ngu Minh Kiệt ngoài và giải quyết riêng chuyện . Với tư cách là trung gian, thể trách 'sư t.ử ngoạm' ."

"Điều đó thì ." Tề Hằng nghiêm túc đáp: "Chuyện cũng một phần trách nhiệm liên đới. Ý là chuyện , thể vãn hồi, việc chúng thể lúc xuống bàn bạc kỹ lưỡng để sớm giải quyết dứt điểm."

" hề thấy đủ thành ý từ phía các ." Phương Trạch Dương Tô Tiêu Tiêu tiếp: "Vừa mặt Giám đốc Ngu, rõ: Phương án bồi thường đưa là cái giá trời, mà dựa khảo sát thị trường. còn chẳng mức giá bồi thường của các tính toán kiểu gì, thế còn khăng khăng ý , năm bảy lượt đến ép chúng ký tên."

"Bị chúng từ chối, các nghĩ cái chiêu hèn hạ để đối phó với . Nếu lắp camera từ , chắc tưởng đó là thiên tai. May mà ông trời mắt, để các gieo gió gặt bão."

Nói , Phương Trạch Dương sang Tô Tiêu Tiêu: "Họ bảo rút đơn kiện mới thương lượng chuyện bồi thường. Ý là nếu rút đơn thì họ sẽ bồi thường luôn !"

Tô Tiêu Tiêu im lặng lên tiếng.

"Dĩ nhiên là ." Tề Hằng vội giải thích: "Bồi thường thì chắc chắn bồi thường, và chắc chắn sẽ đưa một con hợp lý. Ý của Giám đốc Ngu là xem thể bảo lãnh cho Ngu Minh Kiệt thôi."

"Nói cũng vẫn là một đạo lý đó cả." Phương Trạch Dương hừ lạnh: "Cho nên các thiếu thành ý cũng chẳng oan ức gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-450-mot-khoan-boi-thuong-khong-lo.html.]

"Chỉ cần các đảm bảo tiền bồi thường giải ngân đúng hạn, còn Ngu Minh Kiệt bảo lãnh thì cứ để cơ quan tư pháp quyết định." Trương Hạ mấy ngày nay vẫn luôn giúp Phương Trạch Dương lo liệu việc : "Xảy chuyện lớn thế , các thể trách chúng báo cảnh sát chứ?"

"Được, ." Tề Hằng gật đầu: "Hai đưa một con , về sẽ thương lượng với họ."

"Một triệu tệ cộng với một khu đất mới." Phương Trạch Dương cần suy nghĩ đáp ngay: "Nếu các đồng ý, sẽ tiếp tục kiện, dù cũng nhất quyết theo đến cùng."

"Vậy hôm nay đến đây thôi, hôm khác đàm phán tiếp." Tề Hằng yên nữa, dậy bảo: "Sư , chúng thôi!"

"Tiêu Tiêu, em lặn lội tới thăm enh, ở dùng bữa !" Phương Trạch Dương mối quan hệ giữa cô và Lục Cảnh Hựu, nhưng việc nào việc đó, chuyện liên quan trực tiếp đến Lục Cảnh Hựu.

"Thôi ạ, em còn việc nên xin phép ." Tô Tiêu Tiêu đưa Thái Đình cùng Tề Hằng về văn phòng dự án.

Đây là đầu tiên cô đến văn phòng dự án phim trường. Văn phòng trong một ngôi làng lưng chừng núi, thuê căn nhà hai tầng của ủy ban làng. Tầng một là văn phòng việc, tầng hai là nơi ở của họ. Đứng từ đây thể phóng tầm mắt bao quát bộ khu đất dự án phim trường, điện nước thuận tiện, vị trí chọn khéo.

Lục Cảnh Hựu đợi sẵn ở khu vực nhà ăn. Vừa thấy , Tề Hằng trêu: "Giám đốc Lục, mang vợ đến đây."

"Mau xuống ăn cơm ." Lục Cảnh Hựu thấy Tô Tiêu Tiêu thì vui vẻ, kéo ghế cho cô: "Đã đến đây thì ở chơi vài ngày."

"Tụi em hôm nay về ngay, nán lâu ạ." Tô Tiêu Tiêu xuống, bảo Thái Đình: "Chị ăn nhiều , sáng nay nhịn đói ."

"Ừ." Thái Đình thầm cảm thán "bóng đèn" một phen, may mà Tề Hằng ở đây nên cô đến mức quá lạc lõng.

Cơm nước ở văn phòng dự án tuy phong phú bằng nhà hàng nhưng đặc sắc, mang hương vị gia đình. Hai phụ nữ trung niên nấu ăn ở đây đều là trong làng, nguyên liệu cũng lấy từ địa phương.

"Đã đến thì ở một đêm hẵng về." Tề Hằng hùa theo: "Em mà tối nay mất ngủ đấy. Đã mắt gia đình , còn ngại ngùng gì nữa."

"Chiều nay đưa hai em loanh quanh, xem phong cảnh bên ." Lục Cảnh Hựu cũng hết sức níu kéo cô: "Khó khăn lắm mới tới, việc gì vội về."

"Vâng ạ." Tô Tiêu Tiêu đồng ý.

Sau bữa trưa, Lục Cảnh Hựu đưa Tô Tiêu Tiêu ngoài. Thái Đình theo, Tề Hằng sắp xếp cho cô nghỉ ngơi ở phòng khách, còn bật tivi cho cô xem: "Văn phòng ở ngay cuối hành lang, việc gì cứ tìm nhé." Thái Đình vui vẻ nhận lời.

Căn phòng lớn nhưng vệ sinh khép kín, điều kiện khá . Qua cửa sổ thể thấy những ngôi làng rải rác sườn núi, là nhà cấp bốn thấp lè tè và những mảnh ruộng nhỏ. Thái Đình cảm giác như trở về quê.

Chiếc xe chầm chậm xuyên qua ngôi làng, Tô Tiêu Tiêu cũng cảm giác như về quê. Cô những ngôi nhà dân xung quanh, hỏi Lục Cảnh Hựu: "Ở đây kế hoạch giải tỏa ?"

"Không ." Lục Cảnh Hựu cô qua gương chiếu hậu: "Tài sản của chồng em hiện giờ đang âm , em chê ?"

là em theo chỉ vì tiền ?" Tô Tiêu Tiêu chút vui, mặt ngoài cửa sổ. Lục Cảnh Hựu bật : "Anh đùa thôi mà, em tưởng thật ."

"Anh đưa em đây?" Cô hỏi. Xe hết làng, rẽ một con đường đất gồ ghề. Xung quanh đầy rẫy những chiếc xe tải chở đất đá chạy qua , ồn ào náo nhiệt, bụi tung mù mịt.

"Đến biệt thự ven hồ, đường gần hơn." Lục Cảnh Hựu tấp xe lề đường: "Em qua đây , chuyện bàn với em."

"Chuyện gì mà bí mật thế." Tô Tiêu Tiêu xuống xe, mở cửa ghế phụ bước . Lục Cảnh Hựu nhân cơ hội nắm lấy tay cô: "Phương Trạch Dương đòi bồi thường một triệu tệ cộng với khu đất mới, em nghĩ về việc ?"

Loading...