Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 396: Chàng rể tương lai của nhà cậu hai
Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:05:07
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Quyên và Triệu Thuận Phát quen qua sự mai mối của một chị " bỉm sữa" việc tại xưởng may trong làng. Chị họ vốn tính dịu dàng, lương thiện đảm đang tháo vát nên các chị em trong xưởng ai cũng quý, tranh giới thiệu đối tượng cho chị.
Triệu Thuận Phát lớn hơn Trần Quyên hai tuổi, tính tình điềm đạm, ít . Anh mặc một chiếc áo khoác da màu cà phê, quần nhung kẻ màu đen, trông cả tinh thần.
Vừa mới bước cửa, tự giác tìm việc để , từ bổ củi đến quét sân, đúng chuẩn mẫu con rể lý tưởng trong mắt dân làng. Chẳng trách Hai và mợ Hai cứ tấm tắc khen tính, ngay cả Trần Quế Lan cũng ngớt lời khen Trần Quyên khéo chọn chồng.
Tô Tiêu Tiêu chẳng lạ gì Triệu Thuận Phát. Kiếp , mỗi cô ghé nhà Trần Quyên chơi, đều tất bật chạy ngược chạy xuôi mua thịt mua cá để chiêu đãi cô, đối xử với cô . Với Trần Quyên mà , cô cần một như thế để cùng gánh vác gia đình.
Mợ hai cũng một bát trứng xào đầy ắp để đãi rể mới. Sau khi bổ củi xong, Triệu Thuận Phát bên mép giường sưởi ăn trứng. Bé Tuệ Tuệ như cái đuôi nhỏ cứ lẽo đẽo bám theo gọi " rể", còn lấy một cái bát nhỏ, xẻ một nửa phần trứng cho cô em vợ bé bỏng.
Điều thú vị là suốt cả buổi, Triệu Thuận Phát và Trần Quyên chẳng hề giao lưu gì với . Từ lúc bước nhà, hai với câu nào. Trần Quyên cúi đầu nhóm lửa, chẳng dám thẳng . Tô Tiêu Tiêu xem mà chỉ bật , thời đại nào mà còn truyền thống đến thế ?
Từ Nguyệt Nga một bàn thức ăn đầy ắp để tiếp đãi con rể tương lai, cũng quên mỉa mai nhà bác cả Trần Quế Xương, bảo nhà đó chỉ "khắc củ cải vẽ hoa văn" màu là giỏi.
Trong bữa cơm, Trần Quế Thăng lấy dáng dấp của nhạc phụ, vững chãi ở vị trí chủ tọa, nề nếp khuyên rượu và trò chuyện về gia cảnh nhà trai. Triệu Thuận Phát hỏi gì đáp nấy, thái độ hết sức cung kính.
Anh ý định của gia đình là sẽ đính hôn , đó mua nhà, sửa sang nhà cửa xong xuôi mới tính đến chuyện kết hôn. Một kế hoạch rõ ràng và đầy trách nhiệm khiến thể bắt bẻ . Trần Quế Thăng gật đầu cái rụp, đồng ý cứ thế mà .
Mợ hai và Trần Quế Lan cũng thấy gì để chê. Theo phong tục địa phương, chỉ khi đính hôn mới thực sự coi là con rể chính thức. Một khi đính hôn thì hiếm khi chuyện hủy hôn. Ai mà đề nghị hủy hôn sẽ đời chỉ trích, danh tiếng của cả đằng trai lẫn đằng gái đều sẽ tổn hại.
Trần Quyên luôn gì, cô chắc chắn sẽ hủy hôn. Trong khả năng của , cô chọn một chồng như là điều dễ dàng. Kiếp , tuy Trần Quyên chút va chạm với chồng và chị em dâu, nhưng chung vẫn hạnh phúc, ở gần cha , sống một cuộc đời sung túc và bình yên nơi thôn dã.
Triệu Thuận Phát cũng vì Trần Quyên sẵn lòng cùng phụng dưỡng đẻ nên đối xử với cô . Anh ngoài kiếm tiền, cô ở nhà quán xuyến việc đồng áng, chăm lo cho cả nhà ngoại lẫn nhà nội.
Trần Quyên là dễ thỏa mãn, và cũng chính vì đủ mà chị vô tình gặt hái niềm hạnh phúc viên mãn. Tuy hiện tại nhà bác cả, thấy Trần Mai, Trần Cúc gả cho nhân viên thành phố trông vẻ vẻ vang, nhưng về lâu dài, Trần Quyên sống hơn hẳn hai đó và cả Trần Giang nữa. Thậm chí là cả Tô Tiêu Tiêu ở kiếp — dù chút thành tựu nhưng cô gia đình, hàng ngàn ánh đèn ở Bắc Kinh ngọn đèn nào thực sự thuộc về cô cả.
Tô Thúy Thúy ngóng từ tin Tô Tiêu Tiêu và cô đang ở nhà hai, liền chạy vù sang: "Lần em đến xưởng đúng lúc chị nghỉ, mãi kể em lái xe đến, em giỏi thật đấy!"
"Mấy ngày nữa em qua Tề Mỹ, lúc đó em sẽ tìm chị." Tô Tiêu Tiêu bàn về xe cộ với Tô Thúy Thúy, cô quan tâm đến đơn hàng áo bóng chày hơn.
"Được, mùng 6 bọn chị , em cứ đến tìm chị." Tô Thúy Thúy gặp Tô Tiêu Tiêu vẫn thấy thiết: "Chị bao nhiêu chuyện với em, em về làng mà chẳng thèm sang nhà tìm chị gì cả..."
Ân oán giữa lớn thì liên quan gì đến chị em họ chứ? Họ là chị em họ hàng, cứ qua bình thường thôi.
"Em đến công ty tìm chị cũng thế mà." Tô Tiêu Tiêu thành kiến gì với Tô Thúy Thúy, chỉ là cô dây dưa với những còn của nhà họ Tô: "Em định sản xuất một lô áo bóng chày, còn cần chị giúp một tay đấy!"
"Chuyện nhỏ, chỉ cần em cần là chị giúp ngay." sự chú ý của Tô Thúy Thúy ở đơn hàng mà là ở chiếc xe của Tô Tiêu Tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-396-chang-re-tuong-lai-cua-nha-cau-hai.html.]
Lúc về nhà, Tô Thúy Thúy quá lên, kể chuyện Tô Tiêu Tiêu mua xe cho bà Từ Ngọc Hương và Phùng Nguyệt Phân . Phùng Nguyệt Phân thì còn đỡ, chứ Từ Ngọc Hương thì như phát nổ: "Cái nãy lái xe về làng, hóa đúng là nó thật !"
"Vâng, chiếc ô tô con màu đen ." Tô Thúy Thúy cố tình kích động bà nội: "Chao ôi, chú Hai đúng là lỗ nặng , bỏ mặc đứa con gái kiếm tiền như thế để nuôi con nhà ..."
Vì mối quan hệ của Cao Mỹ Phượng, Tiết Vũ Hân cứ nghỉ học là đến xưởng Tề Mỹ thêm, ở bộ phận đóng gói cắt chỉ thừa để kiếm ít tiền tiêu vặt. Tô Thúy Thúy cứ thấy Tiết Vũ Hân là bực , hai cãi mấy . Điều khiến cô tức giận hơn là Tô Hậu Lễ còn mắng cô, bảo chị thì nhường nhịn em gái. Phi, cô chẳng đứa em gái nào như thế cả!
"Nhà cô con còn mua nổi ô tô !" Từ Ngọc Hương thể tin nổi: "Một đứa ranh con thể mua nổi cái xe đắt tiền như thế, chắc chắn là vấn đề."
"Bà nội ơi, Tiêu Tiêu giỏi kinh doanh lắm, kiếm tiền thật mà." Tô Thúy Thúy tự hào lây: "Tiếc là chú hai phúc."
Từ Ngọc Hương mấp máy môi nhưng lời nào. Nếu Tô Tiêu Tiêu thực sự mua xe thì lòng bà sẽ thắt vì uất ức mất, vinh hiển lớn như mà nhà họ Tô hưởng chút sái nào ?
Trên đường về, Trần Quế Lan cứ ngớt lời khen Triệu Thuận Phát, Tô Tiêu Tiêu dở dở : "Mẹ ơi, cứ khen 'đối tượng' của khác mặt con là ý gì thế ạ?"
"Chẳng ý gì cả, thì đang trò chuyện thôi mà!" Trần Quế Lan vốn thương cô cháu gái Trần Quyên, thấy cháu tìm , cô như bà cũng thấy mừng .
"Con thấy Lục Cảnh Hựu cũng mà, mà tới đảm bảo cũng bổ củi quét sân cho ngay. Thế mà cho đến." Tô Tiêu Tiêu gọi điện kể chuyện cho Lục Cảnh Hựu, bảo hãy tới, năm nay cứ khoan .
Nếu tới tháng Giêng, cô nhờ Tô Hậu Lễ hoặc Trần Quế Thăng đến tiếp rượu, phiền phức lắm. Lục Cảnh Hựu bày tỏ sự thấu hiểu nên mới gác ý định đến huyện Giao bái phỏng.
"Mẹ cho đến, chỉ bảo con đang học, đừng tiến triển nhanh quá." Thấy con gái ý trách móc, Trần Quế Lan cũng chẳng gì thêm.
"Thôi , chuyện nữa, con hiểu ý mà." Tô Tiêu Tiêu cũng chấp nhặt vì những chuyện nhỏ nhặt .
Sáng sớm mùng 6, Tô Tiêu Tiêu tiệm hoa đặt một bó hoa tươi, ôm đến văn phòng tìm Giám đốc Khang bàn chuyện áo bóng chày. Cô tranh thủ lúc còn ở nhà để sắp xếp công việc cho xong.
"Chà, Tiêu Tiêu thật tâm, còn mua hoa tặng chú nữa." Giám đốc Khang bất ngờ, ôm bó hoa ngắm nghía rời tay hỏi: "Cháu với Thúy Thúy dạo thế nào?"
"Bọn cháu vẫn ạ." Thực Tô Tiêu Tiêu cũng chơi khá với Lý Na và Vương Tiểu Manh. Cô hỏi Tô Thúy Thúy, cô bảo vì tháng Giêng quá bận nên những nhân viên ở xa sẽ muộn hơn một chút.
"Vậy chú để Thúy Thúy quyền phụ trách đơn hàng áo bóng chày của cháu, việc gì cháu cứ giao cho nó. Phí gia công đợi hàng mẫu chúng bàn tiếp." Giám đốc Khang rạng rỡ: "Cảm ơn bó hoa của cháu nhé, năm mới thế kỷ mới, hy vọng chúng đều sẽ rực rỡ như hoa."
"Chắc chắn ạ." Rời khỏi văn phòng, Tô Tiêu Tiêu thẳng tới xưởng dệt Phượng Hoa. Cô lấy nguyên liệu ngay tại đây để dùng cho vải mặt áo, tránh việc vận chuyển đường xa vất vả.