Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 345: Cơ hội kinh doanh từ những cuộc trò chuyện

Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:54:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh trăng như nước, đèn hoa bắt đầu thắp sáng. Trên đường xe qua nhộn nhịp, phồn hoa náo nhiệt. Tô Tiêu Tiêu thấy Dư Điềm vẫn còn chuyện , bèn đề nghị quán một lát, vì xung quanh quá ồn ào, cô rõ Dư Điềm gì.

Ngay cổng khu tập thể Cẩm Viên một quán , hai gọi một phòng riêng bên cửa sổ xuống. Có lẽ vì quá cô đơn, Dư Điềm coi Tô Tiêu Tiêu là ngoài: "Mình cứ tưởng hôm nay bạn sẽ đến nhà họ Lục, nhưng bạn ."

"Vẫn đến lúc." Tô Tiêu Tiêu cũng phủ nhận.

thể dễ dàng theo Lục Cảnh Hựu về gặp lớn, đặc biệt là trong một dịp như thế . đến lúc.

"Hôm nay nhà họ Lục nhiều đến, ai cũng giới thiệu bạn gái cho Lục Cảnh Hựu. Ông nội bảo trẻ nên lấy sự nghiệp trọng, vội yêu đương." Dư Điềm kể những gì cho Tô Tiêu Tiêu : " thấy bà nội thì sốt ruột . Bà bảo thành gia lập thất mới lập nghiệp, còn mắng Tần Tu Minh ngay mặt nữa. Trong nhà đó, bà nội là nhất, hề chút cao ngạo nào, cứ như bà lão hàng xóm bình thường ."

Kiếp Tô Tiêu Tiêu từng gặp ông nội Lục, nhưng từng gặp bà nội Lục. Thực tế, khi chia tay Tần Tu Minh, cô ít khi để tâm đến chuyện của nhà họ.

"Chỉ là, định sẵn là cháu dâu nhà họ ." Dư Điềm cảm thấy tiếc nuối, giọng điệu ngược còn nhẹ nhõm hơn: " bạn thì khác. Mình nghĩ nếu bà nội bạn, chắc chắn bà sẽ đối xử với bạn thôi."

"Mình bao giờ mong đợi khác đối xử với ." Tô Tiêu Tiêu dòng qua ngoài cửa sổ, thản nhiên : "Mình chỉ cầu mong hổ thẹn với lương tâm."

ngờ rằng, thể cùng tâm sự chính là Dư Điềm – bạn gái của Tần Tu Minh. Nghĩ đến những ngày tháng đau đớn đến c.h.ế.t sống ở kiếp , cô thấy thật đáng. Cô vì một kẻ như Tần Tu Minh mà hành hạ bản , hành hạ đến mức đ.á.n.h mất khả năng yêu thương khác.

"Tần Tu Minh ấn tượng về bạn. Anh bạn nội tâm mạnh mẽ, yêu ghét phân minh, chỉ là ngờ bạn ở bên cạnh trai ." Dư Điềm theo ánh mắt của Tiêu Tiêu ngoài: "Anh còn dặn đừng nhắc chuyện của bạn với trai mặt bà nội. Anh bảo bố Lục Cảnh Hựu , sẽ nhúng tay thêm nữa."

"Anh cũng chẳng nhúng tay ít ." Tô Tiêu Tiêu nhạt: "Tùy họ thôi, cũng nghĩ thông suốt , bước nào tính bước ."

Nếu Lục Cảnh Hựu thể giải quyết vấn đề , cô cũng chẳng việc gì tiếp tục qua với nữa. Ai mà dám tìm chuyện mặt cô, cô cũng sẽ khách sáo. "Kẻ chân đất sợ kẻ giày", hết cô là Tô Tiêu Tiêu, đó mới là bạn gái của Lục Cảnh Hựu.

Hiền lương thục đức cô , ai đến diệt đó, đến một cặp diệt một đôi, diệt nổi thì giao cho Lục Cảnh Hựu.

"Nếu một nửa của bạn, lo sợ mất lâu đến thế." Dư Điềm cảm thấy Tần Tu Minh tuy là kẻ tồi nhưng khá chuẩn. Anh ai bạn với Tô Tiêu Tiêu cũng sẽ thích Tô Tiêu Tiêu thôi, đây cô hiểu, giờ thì cảm nhận .

"Sao bạn từng lo sợ mất?" Tô Tiêu Tiêu cũng giấu giếm Dư Điềm: "Ai cũng chuyện của khác rõ ràng, nhưng đến lượt thì mù mờ. Những trăn trở của , chỉ mới ."

"Mình hiểu." Dư Điềm gật đầu, đồng cảm sâu sắc: "Thực chúng cứ nhớ kỹ một điều: tránh xa tất cả những việc hoặc những khiến chúng vui là đúng đắn nhất."

" ." Đến lúc Tô Tiêu Tiêu mới thấy Dư Điềm là một cô gái . Tần Tu Minh căn bản năng lực trân trọng những điều , sự bất hạnh của đều là tự tự chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-345-co-hoi-kinh-doanh-tu-nhung-cuoc-tro-chuyen.html.]

"Thôi , chúng về những chuyện vui nữa." Tâm trạng Dư Điềm bỗng chốc hẳn lên: "Hôm qua qua Ngũ Đạo Khẩu nhưng bạn ở đó. Mình thấy bạn bán hàng tồn kho theo đơn, cũng hỏi bạn, chẳng bạn đang hàng theo đơn ?"

"Hai đơn hàng của , một là quần jean, một là áo bóng chày, đều là mẫu mùa thu, tháng mới tung thị trường lượng lớn , giờ chỉ là giai đoạn chuyển giao thôi." Tô Tiêu Tiêu cũng sẵn lòng bàn chuyện công việc với Dư Điềm, cơ hội kinh doanh vốn đều từ chuyện trò mà cả.

Dư Điềm là đào tạo bài bản. Đối với chất liệu vải và kiểu dáng, cô nhạy bén hơn Tô Tiêu Tiêu nhiều.

"Quần jean và áo bóng chày đều là những mẫu kinh điển trường tồn, tiềm năng thị trường lớn, việc tiêu thụ chắc chắn thành vấn đề." Dư Điềm với Tiêu Tiêu: "Ở Dương Châu chúng cũng chủ yếu quần jean, vì quần jean ở đó dù là chất lượng kiểu dáng đều đạt đến mức tinh xảo, mà giá thành thấp nhất."

" là như ." Tô Tiêu Tiêu tất nhiên rõ những điều , nên cô mới đổi đường đua, nếu bây giờ cô cũng chẳng bán hàng tồn kho.

" chúng cũng thể chỉ mỗi quần jean, đơn điệu quá. Ở Dương Châu từng tham gia mấy buổi trình diễn thời trang, bạn đấy, nhiều buổi diễn chỉ cố gắng phô diễn hiệu ứng sân khấu chứ tính thực dụng cao." Dư Điềm nhịn mà phàn nàn với Tiêu Tiêu: "Điểm chung duy nhất của mấy buổi diễn đó là thêm nhiều yếu tố lấp lánh, màu sắc rực rỡ, thiết kế táo bạo, khác hẳn với trang phục truyền thống của chúng ."

Màu sắc rực rỡ, lấp lánh. Tô Tiêu Tiêu sực nhớ , Dư Điềm hẳn là đang về phong cách Y2K của những năm 2000.

Sang năm là năm 2000, thế kỷ mới với khí thế mới, cảm giác mạnh mẽ về tương lai và công nghệ, màu sắc rực rỡ cùng những phụ kiện cường điệu để tăng động lực thị giác và thể hiện cá tính. Kiếp thời điểm , cô vẫn đang thuê, thực sự bước chân lĩnh vực may mặc, chỉ nhớ là sơ mi hoa khá thịnh hành. Dư Điềm thế, cô lập tức nhận thực chất sự phổ biến của sơ mi hoa chính là phong cách Y2K.

Nói cách khác, chỉ cần theo hướng , đẩy phong cách Y2K lên đến đỉnh cao, cô sẽ thời đại, thậm chí là dẫn đầu.

"Vậy chúng cũng một lô trang phục lấp lánh kiểu , tiêu dùng cũng sẽ thích." Tô Tiêu Tiêu gợi ý cho Dư Điềm: "Hoặc là, chúng thể hợp tác."

Chỉ cần thể cùng lợi, cô ngại Dư Điềm là bạn gái bạn gái cũ của Tần Tu Minh. Trên thương trường chỉ bàn chuyện ăn, ba cái chuyện nhân tình thế thái đều thể bỏ qua.

"Cái tính, về bàn bạc với chú ." Dư Điềm sự thật, cô giống Tô Tiêu Tiêu, cô quyền quyết định.

"Vậy chờ tin từ bạn." Tô Tiêu Tiêu vẫy tay thanh toán rời khỏi quán . Cô cảm thấy lòng nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái. Bất kể lúc nào, chỉ cần nắm bắt xu hướng của thời đại thì mới kiếm tiền. Ngược dòng là dũng cảm, nhưng thuận thế mà mới giúp công việc đạt hiệu quả gấp đôi.

Dư Điềm ở khách sạn Shangri-La, cách đây xa, nhưng Tô Tiêu Tiêu vẫn khăng khăng lái xe đưa bạn về, khiến Dư Điềm thấy ngại. Đều là con gái với mà cô để Tô Tiêu Tiêu chăm sóc, trong khi Tô Tiêu Tiêu còn kém cô ba tuổi.

Tô Tiêu Tiêu dĩ nhiên để tâm, xét về lý tình cô đều nên tròn bổn phận chủ nhà. Cho đến khi Dư Điềm khách sạn, cô mới lái xe định về nhà. Vô tình đầu , cô thấy Lục Cảnh Hựu và Ngu Minh Viện đang từ khách sạn Shangri-La .

 

 

Loading...