Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 327: Giấy không gói được lửa
Cập nhật lúc: 2026-03-15 17:14:04
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan Tuyết Vi cảm thấy bản giống như một trò .
Có phẫn nộ, tủi , nhưng nhiều hơn cả là sự cam lòng.
Cô thầm yêu Lục Cảnh Hựu từ thời đại học, chỉ là bao giờ đủ can đảm để tỏ tình với . Không lâu khi nghiệp, ông cụ Lục chủ động vun vén cho cô và Lục Cảnh Hựu, bảo rằng hai đứa quen từ nhỏ, hiểu rõ gốc gác, môn đăng hộ đối, là một cặp xứng đôi.
Cha cô cũng tán thành, thậm chí còn giao cả những dự án liên quan đến tập đoàn Gia Hòa cho cô xử lý, mục đích là để tạo điều kiện cho cô cơ hội tiếp xúc và tìm hiểu Lục Cảnh Hựu nhiều hơn. Khi đó, cô thấy là may mắn và hạnh phúc nhất thế gian, vì thích khéo trưởng bối đồng ý và gán ghép.
Cô thể đường đường chính chính nhà họ Lục để gặp . Thế nhưng Lục Cảnh Hựu quá bận, lúc nào cũng công tác, hiếm khi ở thủ đô, mỗi về đều vội vã khiến cô chẳng mấy khi gặp . Ngay cả khi gặp mặt, cũng tỏ thái độ nóng lạnh, chẳng khác gì , cứ như thể giữa cô và hề tồn tại mối quan hệ hôn ước đó .
Cô từng nghĩ Lục Cảnh Hựu là cuồng công việc, tính tình ít , đó vốn là bản tính của nên cô cho rằng hiểu . Dù cô phàn nàn rằng Lục Cảnh Hựu bao giờ chủ động tìm cô , chẳng giống đang yêu đương chút nào, cô vẫn lên tiếng bênh vực . Cô bảo bận gầy dựng sự nghiệp, tâm trí đặt chuyện yêu đương, cô tin và còn cả đời dài phía nên bận tâm những điều nhỏ nhặt .
Lâm Mạn Lệ coi trọng cô , đối xử với cô như con dâu tương lai. Điều khiến cô tin rằng chỉ cần quan hệ với Lâm Mạn Lệ, chỉ cần hòa hợp với nhà họ Lục thì nhất định sẽ gả cho Lục Cảnh Hựu. Thậm chí khi thẳng thừng với cô rằng cảm giác với cô và liên hôn, cô tự hiểu lệch lạc rằng chỉ là thích việc ép buộc hôn nhân, chứ vì ghét con cô . Cô nghĩ nếu ông nội gán ghép là ai khác, cũng sẽ liên hôn mà thôi.
Cô còn tin rằng chỉ cần thời gian đủ dài, sẽ nhận điểm của cô . Cô ngoan ngoãn, dịu dàng, bao giờ một lời phản đối , ngay cả nhà họ Lục cũng đều quý mến cô .
Cô đến cái tên Tô Tiêu Tiêu là do tình cờ thấy Lâm Mạn Lệ phàn nàn với của Bạch Mạt Lị là Lâm Mạn Linh. Bà Lâm chuyện Lục Gia Hòa ngã xuống nước ở sân trường Kinh đô chính là vì rình xem Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu là thế nào, còn bảo Tô Tiêu Tiêu là một cô gái nông thôn, bà tuyệt đối đồng ý chuyện . Lúc đó, Nhan Tuyết Vi vẫn nghĩ chuyện giữa Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu chắc chắn chỉ là hiểu lầm.
cảnh tượng cô tận mắt chứng kiến ban nãy tạt một gáo nước lạnh mặt cô . Cô vẫn luôn tự lừa dối bấy lâu nay chính là cô ...
Hóa Lục Cảnh Hựu lạnh lùng nhạt nhẽo với cô gái, chỉ lạnh lùng với cô mà thôi. Vậy mà cô ngây thơ tưởng rằng tính cách vốn , thực sự bận, thời gian tìm cô , càng thời gian để yêu đương.
Nhan Tuyết Vi lẳng lặng về nhà, tự nhốt trong phòng suốt nửa ngày ngoài. Cô rõ mặt Tô Tiêu Tiêu, xinh thì xinh thật nhưng cũng đến mức quá kinh diễm, vì thế cô cho rằng thua về nhan sắc. Ngoài nhan sắc , gia thế học vấn cô đều vượt xa Tô Tiêu Tiêu. Cô hiểu, rốt cuộc thua Tô Tiêu Tiêu ở điểm nào?
Đến tối, Lâm Mạn Lệ gọi điện hẹn cô ăn. Lần đầu tiên Nhan Tuyết Vi từ chối: "Cháu thấy mệt, ngoài ạ."
"Sao thế cháu?" Lâm Mạn Lệ quan tâm hỏi: "Có công việc vất vả quá ? Cháu chú ý nghỉ ngơi nhé."
Việc hợp tác giữa hai nhà dù kiếm nhiều tiền nhưng quan hệ đôi bên vẫn . Đặc biệt là Lâm Mạn Lệ, bà cực kỳ hài lòng với Nhan Tuyết Vi – da trắng dáng xinh, dịu dàng như nước, chẳng bao giờ cãi lời bà, chung là hơn hẳn cái cô Tô Tiêu Tiêu .
"Cảm ơn dì quan tâm ạ." Nhan Tuyết Vi gượng : "Cháu nghỉ ngơi vài ngày là khỏe thôi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-327-giay-khong-goi-duoc-lua.html.]
Lâm Mạn Lệ tưởng cô bệnh thật nên nghĩ ngợi nhiều, bà hẹn Bạch Mạt Lị ăn. Lục Gia Hòa thì ba bữa năm ngày thấy mặt ở nhà, Lục Cảnh Hựu càng khỏi , ở thủ đô thì cũng về nhà cũ ăn ngủ chứ thèm ghé qua chỗ bà. Nhà chỉ bà và Vương Nhã, bảo cô đơn thì là dối.
Lúc , Bạch Mạt Lị mới ấp úng kể chuyện Nhan Tuyết Vi bắt gặp Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu hẹn hò trong công viên cho Lâm Mạn Lệ . Lâm Mạn Lệ đùng đùng nổi giận: "Dì rõ với Tô Tiêu Tiêu , nó còn bám lấy họ con?"
Bà chỉ tìm Tô Tiêu Tiêu để lý luận ngay lập tức. cứ nghĩ đến thái độ của Lục Cảnh Hựu đối với dạo gần đây, bà dám mạo hiểm. Nếu chỉ vì một đứa con gái mà con trở mặt thành thù thì thật đáng!
"Dì ơi, họ trẻ trai nhiều tiền, Tô Tiêu Tiêu sẽ dễ dàng buông tay ạ." Bạch Mạt Lị thấy dì giận liền chủ động nhận : "Con xin dì, hôm nay con hẹn chị Tuyết Vi ăn cũng là thắt c.h.ặ.t tình cảm, con ngờ đụng họ. Giờ chị Tuyết Vi , tính đây ạ?"
"Còn tính nữa..." Lâm Mạn Lệ thở dài: "Giấy gói lửa, sớm muộn gì con bé cũng . Ban nãy dì gọi điện, con bé bảo khỏe, xem là vì chuyện . Để mai dì qua thăm và an ủi con bé một chút."
"Dì ơi, dì an ủi thế nào cũng tác dụng ạ..." Bạch Mạt Lị trúng tâm điểm của vấn đề: "Quan trọng là tâm trí họ đặt chị Tuyết Vi, chúng với chị thế nào cũng vô ích thôi."
"Dì cũng thế, nhưng dì quản họ con." Lâm Mạn Lệ lúc mới thật với Bạch Mạt Lị: "Chỉ vì dì tìm Tô Tiêu Tiêu mà mấy tháng nay nó thèm chủ động với dì một câu nào ."
"Dì ơi, nếu dì trực tiếp chuyện với họ, chi bằng khiến Tô Tiêu Tiêu tự rút lui, khiến nó thể trụ ở thủ đô nữa." Bạch Mạt Lị nhớ thái độ của Lục Cảnh Hựu với ban ngày cũng thấy ấm ức: "Con nó đang bán quần Jean ở chợ đầu mối Ngũ Đạo Khẩu, là chúng qua đó xem thử... Biết , trăm trận trăm thắng mà dì!"
Họ đều thực sự hiểu rõ về Tô Tiêu Tiêu, nên cách nào để khiến cô rời xa Lục Cảnh Hựu.
"Hừ, dì ngay là nhà Tô Tiêu Tiêu nghèo đến mức nuôi nổi một sinh viên mà. Nó mà kiếm tiền thì e là tiền sinh hoạt cũng chẳng ." Lâm Mạn Lệ đây hề chuyện Tô Tiêu Tiêu bán quần áo ở Ngũ Đạo Khẩu: "Dì sẽ hạ gặp nó . Con giúp dì để mắt tới nó một chút, nếu chúng ngăn thì chỉ còn nước nhờ ông cụ mặt thôi."
"Vâng, con nhớ ạ." Bạch Mạt Lị nhanh nhảu đồng ý: "Để con ngóng cho kỹ sẽ báo dì."
"Được, nhớ là đừng xung đột trực diện với nó. Nếu nó mà mách với họ con thì đổ lên đầu dì cho xem." Lâm Mạn Lệ dặn dò: "Mục đích của chúng là khiến Tô Tiêu Tiêu rời xa con, chứ là gây gổ."
"Dì yên tâm, con thế nào mà." Bạch Mạt Lị hiểu ý.
Đến cuối tuần, Bạch Mạt Lị đến trường đại học Kinh đô từ sớm. Đầu tiên cô tìm Vương Duyệt ở khoa Ngoại ngữ, nhưng Vương Duyệt khẳng định chắc nịch rằng từ nay về sẽ hé môi nửa lời về chuyện của Tô Tiêu Tiêu nữa. Bạch Mạt Lị mắng cô là đồ nhát gan, tìm Ngô Nhạn – bạn cùng phòng của Vương Duyệt và cũng là bạn học cũ thời cấp ba của cô .
Sau một hồi tán gẫu viển vông, câu chuyện cuối cùng cũng dẫn đến Tô Tiêu Tiêu. Ngô Nhạn hiểu ý ngay lập tức: "Tớ Đỗ Băng Thiến , cứ đến cuối tuần là Tô Tiêu Tiêu chợ đầu mối Ngũ Đạo Khẩu. Giờ qua đó chắc chắn sẽ gặp cô ."