Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 284: Chuyện khẩn cấp!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 15:20:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Diểu Diểu da trắng dáng xinh, thường xuyên chú trọng bảo dưỡng. Cô lớn hơn Tô Tiêu Tiêu mười mấy tuổi, hiện tại chắc tầm ngoài ba mươi nhưng thoạt cứ như thiếu nữ đôi mươi.

Kiếp , Tô Tiêu Tiêu quen tại đám cưới một bạn, khi đó cô ngoài bốn mươi nhưng làn da vẫn trắng trẻo, săn chắc, ai cũng tưởng cô chỉ mới ngoài ba mươi. Cô ghét gọi là "cô" "dì", kể cả trẻ con mẫu giáo cô cũng bắt gọi bằng "chị".

Tần Sương cũng quen Trương Diểu Diểu nhưng hai họ hợp tính . Tần Sương Trương Diểu Diểu màu, còn Trương Diểu Diểu chê Tần Sương ích kỷ bá đạo, cả hai đều khuyên Tô Tiêu Tiêu nên tránh xa đối phương .

Mười mấy năm , Trương Diểu Diểu chuyển từ ngành may mặc sang ngành thẩm mỹ và ăn phát đạt, Tô Tiêu Tiêu cũng trở thành khách quen ở tiệm của cô . Trương Diểu Diểu hẳn là bạn kiểu tri kỷ của Tô Tiêu Tiêu, nhưng là kiểu bạn thể tán gẫu hợp rơ, dù nửa năm gặp liên lạc, chỉ cần một cuộc hẹn là thể xuyên qua cả thành phố để uống cùng .

Cha của Trương Diểu Diểu nghề may mặc cả đời, ông luôn hy vọng con gái kế nghiệp. Ngờ chẳng mặn mà gì với quần áo, lúc nào cũng đổi nghề nhưng vì cha mà lăn lộn trong ngành hơn mười năm. Chỉ đến khi cha cô qua đời, cô mới toại nguyện công việc yêu thích.

Trương Diểu Diểu từng với Tô Tiêu Tiêu: "Chồng là do ba chọn, công việc cũng là ba bắt , giờ chị mới thực sự là chính ."

Lúc đó Tô Tiêu Tiêu cứ tưởng cô ly hôn, nhưng . Sau cô mới , chồng cô đối xử với cô cực , chăm sóc cô và con cái chu đáo từng li từng tí nên cô nỡ bỏ. Về Tần Sương kể với Tô Tiêu Tiêu rằng Trương Diểu Diểu "vượt rào", dây dưa rõ với một đại gia nào đó. Chuyện thật giả thế nào Tô Tiêu Tiêu và cũng chẳng , cô chỉ rằng ở bên Trương Diểu Diểu uống chuyện thoải mái và tự tại.

"Em gái ơi, nhà chị là xưởng bán trực tiếp, hàng giá rẻ, em lấy loại nào?" Thấy một cô gái xinh xắn bước tiệm, Trương Diểu Diểu híp mắt đón tiếp. Cô Tô Tiêu Tiêu bảo: "Chị em thấy quen lắm, hình như đây em tới đúng ?"

"Dạ, đây em tới một ." là Trương Diểu Diểu , ngay cả cách bắt chuyện cũng y hệt kiếp .

"Chị mà, em quen lắm." Trương Diểu Diểu nhiệt tình mời Tô Tiêu Tiêu xem hàng. Tầm giờ khách vãng lai khá đông, đều đang khảo giá, hỏi xong là sang tiệm khác ngay.

Xưởng của nhà Trương Diểu Diểu chuyên đồ nữ, nhận đơn gia công mà chỉ thương hiệu riêng. Trong tiệm trưng bày rải rác các mẫu mã năm nay, còn kho hàng thì đặt ở lầu.

Tô Tiêu Tiêu xem xét kỹ lưỡng, chọn trúng một mẫu áo khoác bông: chất liệu cotton dày dặn, họa tiết kẻ ca rô lớn màu đen nền vàng nhạt, dáng ngắn mũ, thắt eo, gấu áo kiểu bo chun. Kiểu dáng , màu sắc cũng . Các cửa hàng khác cũng mẫu nhưng cô ưu tiên lấy hàng của Trương Diểu Diểu hơn.

"Mẫu áo bông đó giá sỉ là 20 tệ, lấy lượng lớn chị bớt cho 1 tệ." Trương Diểu Diểu liếc qua mẫu áo tay Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu mỉm : "Chị chủ , dù em đến tầm lúc lấy sỉ, nhưng em khách mua lẻ. Với mẫu của năm ngoái thì năm nay rẻ hơn chứ ạ."

Lần chợ Ngũ Đạo Khẩu cô thấy mẫu , chỉ khác màu sắc, giá sỉ ở đó là 18 tệ. So thì bên Khởi Lệ rẻ hơn một chút mới đúng. Vì khi đó là nửa đêm, khách lấy hàng là mối quen. Cô tình cờ chủ tiệm mẫu là mẫu năm ngoái, cực hot suốt một mùa đông, năm nay nhiều xưởng bắt chước theo, đại đồng tiểu dị, ước chừng vẫn còn hot một thời gian nữa. Loại áo độn bông sợi hóa học nên cầm quá nặng, giá xuất xưởng chắc chắn 15 tệ.

"Em gái, chị nhớ năm ngoái em lấy hàng của chị." Trương Diểu Diểu dù nhưng cũng chấp nhặt, cứ ngỡ cô năm ngoái lấy thật, bèn lật sổ xem: "Thôi , để em giá năm ngoái, 16 tệ một chiếc, sỉ từ một nghìn chiếc trở lên. Em lấy bao nhiêu?"

"Vậy cho em một nghìn chiếc nhé!" Mức giá cũng đúng với kỳ vọng của Tô Tiêu Tiêu: "Em địa chỉ cho chị, chị cho chở qua, nhận hàng thanh toán nhé."

"Được, mong hợp tác lâu dài." Trương Diểu Diểu đưa phiếu xuất kho cho cô địa chỉ: "Nhà chị mỗi ngày giao hàng một chuyến, trong vòng hai tiếng chạy xe thì mai là giao tới nơi."

"Em bán buôn ở khu cư xá nhà máy điện." Tô Tiêu Tiêu cầm b.út điền địa chỉ: "Tầm chiều chị giao qua là , buổi sáng bên em cũng bận xuất hàng cho khách."

"Không vấn đề gì. Đặt cọc hai trăm tệ nhé."

Tô Tiêu Tiêu sảng khoái trả tiền cọc. Lúc điện thoại trong túi xách vang lên, thấy tên Lục Cảnh Hựu, cô chẳng thèm suy nghĩ mà cúp máy luôn. Anh còn dám gọi điện cho cô cơ đấy... Một lát , chuông reo. Vẫn là Lục Cảnh Hựu. Tô Tiêu Tiêu buồn để ý, dứt khoát tắt máy luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-284-chuyen-khan-cap.html.]

Lục Cảnh Hựu thấy cô tắt máy thì cô vẫn còn giận, đành gọi Vương Hoa : "Cậu liên lạc với Tô Tiêu Tiêu, đưa cô qua đó . Hiện tại ngay , chuyện gì thì gọi điện cho ."

Vương Hoa một tiếng, gọi điện cho Tô Tiêu Tiêu xách cặp ngoài. Không gọi , đành hành lang lật sổ tay tìm một khác gọi .

Rời khỏi chỗ Trương Diểu Diểu, Tô Tiêu Tiêu dạo thêm một vòng quanh chợ Khởi Lệ, mua ít đồ dùng sinh hoạt cho Thái Đình. Căn phòng Thái Đình thuê chung nấu nướng nên mua đồ ăn sẵn. Dạo Thái Đình ăn cơm ở mấy xe đẩy lưu động, đợi nhà mới sửa xong, lúc rảnh hai thể qua đó nấu cơm. Ngoài đồ dùng, cô còn mua cho Thái Đình hai bộ quần áo mới mới bắt xe về khu tập thể.

Vừa về đến nơi thấy Vương Hoa đang cửa kho tán gẫu với Thái Đình. Thấy Tô Tiêu Tiêu, mới thở phào: "Cuối cùng em cũng về ."

"Sao ở đây?" Tô Tiêu Tiêu khá bất ngờ, đưa mấy túi đồ lớn nhỏ cho Thái Đình: "Mua cho chị đấy."

"Cảm ơn bà chủ Tô!" Thái Đình hớn hở nhận lấy.

"Bên ngoại ô chút chuyện ngoài ý , Lục tổng bảo chúng qua đó gấp một chuyến." Vương Hoa dậy, dò xét sắc mặt Tô Tiêu Tiêu, cẩn thận : "Cũng còn sớm nữa, chúng lên xe nhé!"

Anh gọi điện thoại cho cô , sốt ruột c.h.ế.t . May mà đưa Thái Đình về ghi máy nhắn tin, nhắn cho Thái Đình mới dạo phố.

"Em gì về việc bên ngoại ô, cũng chẳng giúp gì." Tô Tiêu Tiêu : "Lục tổng của các cũng lãnh đạo của em."

"Tiêu Tiêu , coi như em giúp một tay , thực sự lo xuể." Vương Hoa là hiểu ngay cô và Lục Cảnh Hựu đang lục đục, bèn bày vẻ mặt đáng thương: "Coi như cầu xin em đấy, pháp nhân công ty mới là em, em thì cũng vô dụng thôi."

Trong lòng gào thét: Sao sếp đắc tội với "vị cô nương" đúng lúc nước sôi lửa bỏng thế cơ chứ! Cô thì chịu c.h.ế.t. Đến lúc việc thành, đổ lên đầu hết.

Thái Đình ngơ ngác Vương Hoa Tô Tiêu Tiêu, chẳng ai cho cô rốt cuộc là chuyện gì. Đang yên đang lành Vương Hoa trở nên t.h.ả.m hại thế ?

"Vậy thì thôi!" Tô Tiêu Tiêu nỡ khó Vương Hoa. Cô dặn dò Thái Đình chuyện nhận hàng áo bông: "Chị dọn hàng nghỉ ngơi , sáng mai em phụ chị , em sẽ về sớm nhất thể."

"Em cứ lo việc của ." Thái Đình vô tư: "Một chị cân hết."

Vương Hoa bảo là tìm Tô Tiêu Tiêu việc quan trọng lắm mà. Lại còn là chuyện khẩn cấp!

Lên xe , Vương Hoa mới giải thích: "Vốn dĩ bàn bạc xong xuôi, giá đất tính theo giá thị trường hiện tại. Họ bảo bàn bạc sẽ trả lời, đó chỉ việc qua ký hợp đồng thôi. hôm nay bên đó đột nhiên bảo đấu thầu, vì cũng bên khác nhắm trúng mảnh đất đó, ai trả cao hơn thì . Thế nên chúng chạy qua đó ngay để tìm hiểu tình hình."

Lục Cảnh Hựu gọi cho cô hai cuộc chắc cũng vì chuyện . hiện tại cô gặp , nên dù việc cũng máy. Công ty mới cô chỉ tên hộ, việc khác cô rõ, đều do Vương Hoa phụ trách. Chuyện đấu thầu lớn thế , chắc chắn cần "ông chủ " là Lục Cảnh Hựu mặt chứ!

"À, Lục tổng , bảo chúng cứ qua đó ." Vương Hoa ngoái Tô Tiêu Tiêu, dường như đoán tâm tư của cô: "Anh thu xếp nốt công việc ở đây, ngày mai mới qua hội quân với chúng ."

 

 

Loading...