Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 202: Cô nợ anh một ân tình trong kinh doanh

Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:05:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Tiêu Tiêu mới với Trần Quế Lan về dự định Tây Bắc bán áo da trong kỳ nghỉ hè.

chắc chắn sẽ lo lắng cho : "Anh Lục thời tiết bên đó mát mẻ hơn bên nhiều, đầu tháng Tám, quanh tiết Lập Thu là nhiệt độ giảm sâu , tầm tháng Bảy qua đó bán áo da là ."

"Hai đứa liên lạc với thế nào?" Trần Quế Lan từng con gái nhắc đến Lục Cảnh Hựu.

"Mẹ, chẳng con điện thoại di động !" Tô Tiêu Tiêu thản nhiên đáp: "Anh Lục cả Vương Hoa đều máy, bọn con liên lạc với cũng là chuyện bình thường mà!"

"Xa quá." Trần Quế Lan cho cô : "Thực cứ thong thả bán ở đây cũng , nếu thì bảo Đinh Mỹ thêm đồ vải dệt, đồ len cũng ."

"Mẹ, Lục thì thấy đấy, yên tâm về yên tâm về con?" Tô Tiêu Tiêu ngay sẽ .

"Không yên tâm về ai, mà là xa quá, con gái con lứa chạy xa thế mà yên lòng?" Trần Quế Lan nhớ những lời Tô Hậu Lễ khi tìm đến gây sự, thở dài: "Tiêu Tiêu, thực thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, cầu đại phú đại quý, chỉ cầu hai con bình an. Nếu con thấy thu hồi vốn chậm, thể thuê sạp ở Hoa Liên, bên đó bán hàng vẫn mà."

"Mẹ, nghĩ nhiều , con hấp tấp chạy đại Tây Bắc , con chắc chắn ngóng kỹ mới chứ." Thấy Trần Quế Lan căng thẳng như thể cô về nữa, Tô Tiêu Tiêu mỉm : "Hết hè là con lên lớp mười hai , tháng Chín năm Đại học. Nếu đến Tây Bắc còn chẳng dám thì con còn học Đại học gì nữa?"

"Đó là hai chuyện khác ." Trần Quế Lan cảm thấy điều kiện của họ bây giờ hơn gấp vạn , nhà lầu , cửa hàng cũng . Nhóm Đinh Mỹ đều , chỉ riêng cái cửa hàng , dù cho thuê tự kinh doanh cũng đủ cho hai con sống cả đời.

"Mẹ, cần khuyên con nữa, con quyết định ." Tô Tiêu Tiêu tin tưởng Lục Cảnh Hựu, chắc chắn tìm hiểu kỹ giá cả mới với cô. Việc bảo cô gửi mẫu mã là để cô yên tâm.

Vạn sự khởi đầu nan, tích lũy vốn ban đầu luôn là khó nhất. Đặc biệt là ba giai đoạn từ 0 lên 10 nghìn, 10 nghìn lên 100 nghìn, và 100 nghìn lên 1 triệu tệ, càng cần lặp lặp nhiều , tiến lên theo hình xoắn ốc. Cô lên từ bàn tay trắng, nhưng thể chỉ dựa chính , cô còn cần sự ủng hộ của , sự giúp đỡ của nhóm Đinh Mỹ. Vậy nên, việc cô mượn lực từ Lục Cảnh Hựu cũng gì là thể.

Ân tình trong kinh doanh , cô sẽ từ từ trả .

Đầu tháng Bảy, Lục Cảnh Hựu từ Tây Bắc trở về. Anh đáp xuống sân bay Thanh Nguyên, Tề Hằng lái xe đến đón. Vừa gặp mặt, Tề Hằng than vãn: "Ông chẳng nghĩa khí gì cả, một ở Tây Bắc đại gia, quăng ở đây chịu khổ. Nửa năm qua sụt mất năm ký đấy."

" ở Tây Bắc ăn cát bụi nửa năm trời ?" Lục Cảnh Hựu đen trông thấy, làn da nắng thiêu thành màu lúa mạch: "Nếu ông già nhà chịu nới lỏng thì về từ lâu ."

"Lần về là nữa chứ?" Tề Hằng phấn khích: "Đừng nữa, thực sự gánh nổi ."

"Nửa năm nữa bên đó mới xong xuôi, sang năm mới về hẳn ." Lục Cảnh Hựu tựa ghế phụ nhắm mắt dưỡng thần: "Cậu chịu khó vất vả thêm nửa năm, đợi về sẽ cho nghỉ phép dài hạn."

"Nửa năm..." Tề Hằng hít một lạnh: "Hay điều sang Tây Bắc , ở đây một . Cậu công việc giai đoạn đầu khó khăn thế nào , mấy hộ dân cứng đầu vẫn thương lượng xong, đang đợi về giải quyết đấy!"

"Thương lượng thì , thì thôi." Lục Cảnh Hựu quá quen với những chuyện , nhàn nhạt : "Các đưa thêm vài phương án nữa , chút chuyện mà cũng đợi về?"

"Cậu là đại ca, đợi thì đợi ai?" Tề Hằng thuần thục bẻ lái, gian xảo đổi chủ đề: "Này, với cô bé ?"

"Sao là ?" Lục Cảnh Hựu vẫn nhắm mắt.

"Đừng giả vờ nữa, còn lạ gì !" Tề Hằng hì hì: "E là đêm nào cũng ngắm vật nhớ chứ gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-202-co-no-anh-mot-an-tinh-trong-kinh-doanh.html.]

"Sau mặt cô , đừng năng bậy bạ." Lục Cảnh Hựu hạ tấm chắn nắng xuống, tiếp tục nhắm mắt: " và cô chỉ là bạn bình thường."

"Hừ, mà tin thì là thằng ngốc!" Tề Hằng lạnh: "Dù cũng bạn gái, gì mà dám thừa nhận?"

Lục Cảnh Hựu im lặng. Tề Hằng thấy mất hứng nên cũng lẳng lặng lái xe.

Thời tiết ngày càng nóng. Trường Nhất Trung đón kỳ nghỉ hè trong tiếng ve kêu râm ran đầy căng thẳng. Tan học buổi chiều, Tô Tiêu Tiêu gần như phóng xe đạp với tốc độ chạy nước rút về nhà. Cô chẳng ghé qua xưởng của Đinh Mỹ mà lên lầu tắm rửa vội vàng lăn giường ngủ. Để chuẩn cho kỳ thi cuối kỳ, gần như đêm nào cô cũng thức đến 12 giờ mới ngủ, thiếu ngủ trầm trọng.

Cô ngủ một mạch đến sáng hôm . Trần Quế Lan đặc biệt mua quạt máy mang phòng ngủ cho cô, quạt nên đêm cũng bớt nóng. Trần Quế Lan cầm chiếc quạt nan phe phẩy, bà thấy mở cửa sổ ban đêm cũng nóng lắm, ít nhất là mát hơn ở quê.

Tô Tiêu Tiêu thấy đúng kiểu " khổ chịu sướng", một chiếc quạt hơn một trăm tệ chứ mua nổi .

Nhân lúc đến buổi trưa, cô đặc biệt trung tâm bách hóa dạo một vòng, mua thêm một chiếc quạt nữa mang về đặt ở phòng Trần Quế Lan. Cô quạt thổi mà thì cô cũng chẳng ngủ yên tâm . Vốn dĩ cô định lắp điều hòa, nhưng điều hòa đắt quá, nghĩ nghĩ thôi để năm !

Về đến nhà vã mồ hôi, cô tắm rửa quần áo định xuống xưởng thăm nhóm Đinh Mỹ. Trong xưởng còn hầm và nóng hơn, Đinh Mỹ mua mấy chiếc quạt công nghiệp đặt trong đó, đúng là đầu óc khác.

Tô Tiêu Tiêu xỏ giày thì tiếng gõ cửa. "Ai thế ạ?"

Mở cửa , hóa là Tần Tu Minh. Thấy vẻ mặt sững sờ của Tô Tiêu Tiêu, vội : "Nhà cũng mới về hôm nay. Mẹ em đang ở nhà , gọi điện cho em mà em bắt máy, nên bảo qua gọi em."

"Em , em sang ngay đây." Tô Tiêu Tiêu gượng : "Anh cứ về , lát em sang."

Chỉ cần Tần Tu Minh trêu ghẹo cô, cô sẽ coi như con trai dì Tần Sương mà đối xử, chỉ đơn giản thôi.

"Được." Tần Tu Minh xuống lầu.

Tô Tiêu Tiêu xuống xưởng xem qua một lượt, lô hàng của cô cơ bản thành, chỉ còn vài cái nhẹ, buổi chiều là sửa xong. Hiện tại họ đang nốt da vụn còn sót của nhà Đinh Mỹ. Đinh Mỹ giữ nên cắt ba bốn chục chiếc áo nam, tranh thủ lúc thành phẩm để bán lấy tiền cho dư dả đôi chút.

Tô Tiêu Tiêu xem mẫu áo nam của Đinh Mỹ, da bò, da dê, đều đắt hơn da lợn. Kiểu dáng gần giống mẫu cô cho Ngô Hữu Lương, chỉ lớp lót là bằng bông. Loại áo ngoài thị trường bán bốn năm trăm tệ.

"Chị chỉ còn bấy nhiêu vốn liếng thôi, bán cũng trả bớt ít nợ." Đinh Mỹ tự giễu: "Người bảo 'lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa', thuyền nát cũng còn vài nghìn cái đinh mà, chị tính sơ sơ cũng bán hơn chục nghìn tệ đấy."

"Bán chút nào chút nấy chị ạ." Tô Tiêu Tiêu bày tỏ sự cảm thông. Cô ước chừng áo mất một tuần, liền với Đinh Mỹ: "Mấy ngày tới em Tây Bắc một chuyến. Nếu xong việc mà em về thì cứ tạm nghỉ phép vài ngày nhé."

"Chị cũng định thế." Đinh Mỹ thức đêm đến đỏ cả mắt: "Ba tháng qua chúng nghỉ ngày nào, nhân lúc xả chút, khi nào việc thì !"

Trò chuyện với nhóm Đinh Mỹ xong, Tô Tiêu Tiêu sang cửa hàng bên cạnh mua ít trái cây xách qua nhà Tần Sương. Tần Sương và Trần Quế Lan lâu ngày gặp nên nhiều chuyện để .

Tần Tu Minh xen , trong phòng nhạc. Gặp Tô Tiêu Tiêu, lòng cảm giác khó tả, hảo cảm, bất lực, và nhiều hơn cả là sự cam tâm. Ở Đại học cũng từng quen bạn gái, nhưng đầy nửa năm chia tay.

 

 

Loading...