Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 193: Đạo hiếu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 15:28:58
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nguyệt Nga và Trần Quyên đang xem tivi ghế sofa, Trần Quế Lan thì bế bé Tuệ Tuệ ngoài ban công ngắm mấy chậu trầu bà, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của bé cho chạm lá cây chơi đùa. Tô Tiêu Tiêu vốn thích cây xanh nên mua hai chậu trầu bà ở phố ăn vặt mang về, cây lá tươi, dễ chăm sóc.
Vương Vân Anh bước cửa chê bai ngay: "Quế Lan , nhà cô trang trí đơn giản quá, chẳng khác gì để thô."
Không giấy dán tường, chỉ là sơn bả qua loa. Gạch lát nền thì màu xám xịt, bảo thì hẳn, nhưng tuyệt đối . Ánh sáng ở tầng một cũng chẳng rực rỡ như tầng năm nhà bà .
"Đâu , vẫn thấy sửa sang đấy chứ." Trần Quế Xương ngắm nghía: "Trang trí thế là ."
"Bác cả, bác gái." Trần Quyên dậy chào hỏi. Kể từ chạy trốn khỏi nhà họ, cô vẫn gặp hai , nên chút ngại ngùng.
"Quyên cũng ở đây !" Vương Vân Anh liếc cô một cái, Từ Nguyệt Nga và bé Tuệ Tuệ: "Tuệ Tuệ lớn thế ?"
Từ Nguyệt Nga vẫn dán mắt tivi, chẳng buồn đếm xỉa đến bà .
"Vâng, chín tháng ạ." Trần Quế Lan bế Tuệ Tuệ bước gần. Bé quen Vương Vân Anh nên cứ nép Trần Quế Lan.
Bé Tuệ Tuệ chín tháng tuổi đường nét dần rõ ràng, lông mày đậm, mắt to, trắng trẻo mập mạp, mỗi khi lộ lúm đồng tiền nhỏ, mặc chiếc váy ren hồng trông xinh xắn như một con b.úp bê.
"Con bé trông cũng đấy." Vương Vân Anh cũng chẳng định bế bé, chỉ sờ nhẹ má bé bước chỗ khác. Bà dạo quanh nhà một vòng xuống sofa bảo Trần Quế Lan: " cứ ngỡ nhà sửa sang thế là nhanh lắm , ngờ hai con cô dọn ở luôn."
"Bọn em mua căn hộ mẫu ạ." Trần Quế Lan thật thà đáp: "Lúc mua, chủ đầu tư trang trí xong xuôi cả ."
"Lại chuyện đó !" Vương Vân Anh ngạc nhiên Trần Quế Xương: "Sao nhỉ?"
" thì , họ chỉ trang trí mấy căn tầng một thôi." Trần Quế Xương chỉ chỉ ngoài: "Nghe tòa đối diện cũng hai căn tầng một trang trí sẵn, chắc cũng giống hệt nhà Quế Lan."
"Cô đúng là ." Vương Vân Anh xong thì đầy đố kỵ. Họ mua nhà, sửa nhà còn gánh thêm mấy nghìn tệ tiền nợ, mà con bà mua căn trang trí sẵn.
Trần Quế Lan gì thêm, mời họ giao bé Tuệ Tuệ cho Trần Quyên, bếp đun nước pha . Trần Quyên lớn chuyện cần bàn nên bế Tuệ Tuệ phòng ngủ. Vương Vân Anh lúc mới căn phòng khách một nữa, nếu là chủ đầu tư trang trí thì cũng dễ hiểu thôi, đương nhiên là họ cho đơn giản nhất thể .
Pha xong, Trần Quế Lan xuống cạnh Từ Nguyệt Nga, Vương Vân Anh và Trần Quế Xương cùng . Trần Quế Thăng kéo một chiếc ghế đẩu đối diện bốn , ông nhấp một ngụm nước hỏi thẳng Trần Quế Xương: "Anh cả, nhân lúc mặt ở đây, chúng bàn chuyện dời mộ . Ý của em và Quế Lan là: Không dời."
"Các chú các cô hiểu , nhờ xem , đó thực sự là một miếng đất phong thủy bảo địa." Trần Quế Xương xua tay, khẳng định chắc nịch: "Người , nếu chúng dời mộ của thầy sang đó, trong nhà nhất định sẽ quan to, đại nhân vật."
"Nhân vật to cỡ nào?" Từ Nguyệt Nga đột ngột hỏi.
"Đương nhiên là nhân vật lợi hại ." Trần Quế Xương tiếp chuyện với cô em dâu "điên điên khùng khùng" : "Mấy chuyện với đàn bà các cô ."
"Chú hai , cả chú cũng là vì cho cái nhà thôi." Vương Vân Anh phụ họa bên cạnh: "Tiền mua đất nghĩa trang thì hai nhà chúng cùng góp là . Quế Lan là con gái, nhà ngoại mua đất mộ cần nó bỏ tiền."
"Anh cả, chuyện tiền nong tính ." Trần Quế Thăng vặn : "Vạn nhất xuất hiện đại nhân vật nào thì tính ?"
"Sao chú là ?" Trần Quế Xương bực : " cũng là vì cho dòng họ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-193-dao-hieu.html.]
"Là vì cho riêng nhà thì ?" Từ Nguyệt Nga thẳng dậy, chằm chằm Trần Quế Xương: "Cũng chẳng chúng đòi mua đất mộ, việc gì chúng bỏ tiền?"
"Chẳng lẽ các nghĩ nhà con trai nên mới bỏ tiền ?" Vương Vân Anh vui, chiếc áo khoác caro xanh của Từ Nguyệt Nga, càng thấy bà quê mùa, khinh khỉnh : "Dù già cũng là già chung của hai nhà, mỗi nhà gánh một nửa."
" , vấn đề tiền bạc." Trần Quế Thăng lời của Vương Vân Anh chọc giận, nhịn cao giọng: " cũng chẳng con trai, là con trai lạc tìm thấy thôi. Nếu nó thực sự thể thành đại nhân vật, bảo bỏ bao nhiêu tiền cũng sẵn lòng. Hiện giờ chỉ là đồng ý chuyện dời mộ."
"Quế Thăng, mộ còn dời mà chú gở là đại nhân vật, ai năng như thế." Trần Quế Xương lộ vẻ ghét bỏ ống quần bám đầy bùn đất của Trần Quế Thăng, nghiêm mặt : "Miếng đất nhắm lâu , còn đặc biệt hỏi thăm bên thôn họ, họ đồng ý mới với chú đấy."
"Thầy ở trong thôn cả đời, lúc sống vất vả vì chúng cả đời , đến lúc xuống còn vì con cháu mà dạt sang xứ khác an táng, một hồn ma bóng quế phương xa !" Trần Quế Thăng càng càng giận: "Anh cả, chúng thể chuyện thất đức như . Nếu thực sự dời mộ, đêm ngủ ngon ?"
" bảo đó là đất phong thủy, thành hồn ma bóng quế?" Trần Quế Xương càng càng kích động, suýt nữa thì đập bàn: "Ý chú là chú hiếu thảo, còn thì bất hiếu?"
"Nếu hiếu thảo thì chuyện ." Từ Nguyệt Nga bồi thêm một câu: "Nếu thực sự là đất phong thủy quý giá, lấy đến lượt , chiếm hết từ lâu ."
"..." Trần Quế Xương nghẹn họng vì tức.
"Nguyệt Nga, chuyện của đàn ông, đàn bà chúng ít xen mồm thôi." Vương Vân Anh Từ Nguyệt Nga bằng nửa con mắt, một con mụ điên thì can thiệp mấy chuyện gì?
"Chẳng lúc nãy bà cũng đó ?" Từ Nguyệt Nga liếc Vương Vân Anh: "Bà thì cũng ."
"Nguyệt Nga, cô đúng là cái hạng điều..." Vương Vân Anh chẳng gì hơn.
"Anh cả, em cũng đồng ý dời mộ." Trần Quế Lan bấy giờ mới lên tiếng: "Thầy ở trong thôn cả đời, khi mất cũng là ở cạnh bà con lối xóm. Anh đột ngột dời thầy nơi khác, thầy linh thiêng chắc chắn cũng đồng ý ."
Đó cũng là cha của bà. Bà quyền lên tiếng.
"Phải đấy, nhà đại nhân vật liên quan gì đến mộ phần?" Trần Quế Thăng tiếp tục đôi co với , thẳng thừng: "Dù em và Quế Lan đều đồng ý, đừng dời mộ nữa."
"Các cho dời là dời chắc?" Trần Quế Xương Trần Quế Thăng, mất kiên nhẫn đáp: "Dù cũng quyết , chú bỏ tiền thì bỏ."
Nói đoạn, ông sang bảo Trần Quế Lan: "Quế Lan, chuyện liên quan đến cô. là đang bàn với hai cô, dời là do chúng bàn bạc."
Ba em mà hai đồng ý thì hóa ông độc đoán chuyên quyền. nếu chỉ là hai em trai bất đồng ý kiến thì câu chuyện khác hẳn.
"Anh cả, liên quan đến em?" Trần Quế Lan giờ khác xưa, bà cũng cất lên tiếng của : "Thầy của các cũng là cha của em, em cũng cha chôn cất ở một nơi xa lạ."
" ngay là chuyện nổi với các mà." Trần Quế Xương hầm hầm dậy bước thẳng ngoài. Đến cửa, ông dừng bước : "Các đồng ý thì tùy, thầy ở trời linh thiêng sẽ đồng ý thôi."
"Vậy thì mà hỏi thầy xem ông thực sự đồng ý ." Từ Nguyệt Nga với theo bóng lưng ông .
Trần Quế Xương suýt thì ngất vì tức. là đồ điên!