Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 98: Vương Kim Nga Hoàn Toàn Bay Màu
Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:49:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đừng sợ, chị ở đây.”
Cảm nhận sự sợ hãi của Bảo Nhi, Lục Thanh Nghiên nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé.
Ngô Tiểu Anh vẫn hiểu , rốt cuộc xảy chuyện gì.
Mấy Vương Kim Nga đùng đùng nổi giận, từ trong nhà chạy .
“Bảo Nhi, mày qua đây cho tao.”
Vương Kim Nga sầm mặt, tiến lên định tóm lấy Bảo Nhi.
Bảo Nhi né tránh bàn tay của Vương Kim Nga, trốn lưng Lục Thanh Nghiên.
“Thím Vương, thím định gì ?”
Nắm lấy tay Vương Kim Nga, ánh mắt sắc bén của Lục Thanh Nghiên thẳng bà .
“Lục Thanh Nghiên, tao khuyên mày bớt lo chuyện bao đồng , giao Bảo Nhi cho tao.”
Vương Kim Nga rút tay về, hung hăng trừng mắt Lục Thanh Nghiên.
Hôm nay bà nhất định bán cái đồ chổi .
Con ma nữ cho bà đ.á.n.h Bảo Nhi, thì bà bán nó , đỡ để nhà gặp họa.
“Chị ơi, bà nội bán em.”
Bảo Nhi lóc kéo vạt áo Lục Thanh Nghiên, phơi bày sự độc ác của Vương Kim Nga ánh sáng.
“Cái gì?”
Sự ồn ào của nhà Vương Kim Nga thu hút đến vây xem.
Vừa Bảo Nhi , thể tin nổi Vương Kim Nga.
“Vương Kim Nga, bà mà bán Bảo Nhi ?”
“Bà đang gì hả?”
Mấy bà bác lớn tuổi lên tiếng chỉ trích Vương Kim Nga.
Vương Kim Nga hề lay động, “Cái gì gọi là bán? đang tìm cho nó một nhà t.ử tế, theo nhà chịu khổ nữa, chẳng lẽ sai ?”
Vương Kim Nga c.h.ế.t hối cải, cãi từng một.
Phùng Bình chạy tới, kéo Bảo Nhi sang một bên.
“Phùng Bình, buông cháu gái tao .”
Vương Kim Nga phun nước bọt tung tóe, thầm mắng đám lo chuyện bao đồng.
Phùng Bình tức giận "A" lên một tiếng với Vương Kim Nga, Bảo Nhi rụt lòng cô .
Bà Thái sinh thêm chuyện, sải bước tiến lên nắm lấy cánh tay Bảo Nhi.
“Giao nó cho , bỏ tiền mua nó , chuyện gì các tìm bà nội nó .”
Phùng Bình che chở cho Bảo Nhi, dùng tay đẩy Bà Thái .
Bà Thái hung hăng, bẻ tay Phùng Bình , cướp Bảo Nhi về.
Cơ thể nhỏ bé của Bảo Nhi sức vùng vẫy, Bà Thái hung hăng tát cô bé một cái.
“Im lặng cho bà.”
Nói xong, bà liền định bế Bảo Nhi rời .
“Không .”
Ngô Tiểu Anh tiến lên chặn Bà Thái .
“Tránh , con ranh con! Nó là con dâu nuôi từ bé tao mua về, chúng mày cản tao gì?”
Bà Thái dám quang minh chính đại đang mua bán .
Dùng cái cớ con dâu nuôi từ bé , nhiều sẽ quản nữa.
Thời buổi , con dâu nuôi từ bé vẫn còn nhiều.
Một dân làng nghèo khó, sẽ bán con gái cho những gia đình cảnh khá giả hơn.
“ , đang tìm nhà t.ử tế cho Bảo Nhi, các cản chúng gì.”
Vương Kim Nga ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, khí thế kiêu ngạo.
“Nhà chúng nghèo, tìm cho Bảo Nhi một nhà t.ử tế thì ? Các mà lắm chuyện thế?”
Miêu Hồng Hà ở bên cạnh âm dương quái khí hừ lạnh.
Ánh mắt của đám đông hai con Vương Kim Nga thu hút.
Bà Thái bịt miệng Bảo Nhi, mang theo cô bé lén lút rời .
Phùng Bình kéo Bà Thái buông, Bà Thái hung hăng, tung một cước đá về phía Phùng Bình.
Một cây gậy chống lúc hung hăng đ.á.n.h về phía Bà Thái, Bà Thái gào lên một tiếng.
Từ Lão Ngũ kéo tay vợ, che chở cô ở phía .
Phùng Bình dấu với , Từ Lão Ngũ gật đầu an ủi, về phía Bà Thái.
“Bà mà bỏ Bảo Nhi xuống, hôm nay đừng hòng rời khỏi Đại đội Thịnh Dương.”
“Ây dô, Đại đội Thịnh Dương các là thổ phỉ ? bỏ tiền , còn cho dẫn .”
Những vụ mua bán đây của Bà Thái, từng gặp sự cản trở, nhưng đây là đầu tiên kiên quyết cản bà như .
Cũng chuyện nhà bọn họ, đám thật đúng là lo chuyện bao đồng.
Thấy vây xem ngày càng đông, Bà Thái chuyện hôm nay dễ giải quyết.
“ mua nữa! Vương Kim Nga, bà trả tiền cho .”
Năm mươi đồng là tiền nhỏ, Bà Thái nỡ bỏ mà lấy tiền.
“Không trả, giao cho bà , tiền là của .”
Vương Kim Nga coi tiền như mạng, che c.h.ặ.t cái túi đựng tiền.
Bà Thái tức đến nghiến răng, hôm nay chắc chắn chịu thiệt, chỉ đành nhận xui xẻo .
Đợi bà về gọi đến xem đối phó với Vương Kim Nga thế nào.
Không lấy tiền, Bà Thái định bỏ chạy.
Lục Thanh Nghiên thò một chân , Bà Thái chú ý, vấp ngã nhào xuống đất.
“Tiểu Anh, gọi đội trưởng tới đây.”
Lục Thanh Nghiên khống chế Bà Thái, nghiêng đầu bảo Ngô Tiểu Anh tìm Từ đội trưởng.
Ngô Tiểu Anh tỏ vẻ rõ, chen qua đám đông chạy ngoài.
Bà Thái mặt đất thể vùng vẫy, bắt đầu cầu xin tha thứ, “Cô gái, mua nữa, cô thả về .”
“Mua bán là phạm pháp, bà , đợi công an đến hẵng .”
Lục Thanh Nghiên sai trói Bà Thái , sai đến đại đội gọi điện thoại.
Vừa đến hai chữ công an, Bà Thái suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Làm nghề mua bán bao nhiêu năm, hôm nay bà mà ngã ngựa ở một ngôi làng nhỏ.
Bà cam tâm!
“Là đàn bà đó, là bà bán cháu gái, chỉ là giúp việc thôi, đừng bắt .”
Bà Thái hạ cầu xin tha thứ, hy vọng thể tha cho bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-98-vuong-kim-nga-hoan-toan-bay-mau.html.]
Lục Thanh Nghiên thèm để ý đến bà , ánh mắt lạnh lùng Vương Kim Nga đang cãi vã kịch liệt với .
Từ đội trưởng nhanh tới, mặt mày âm trầm.
Lục Thanh Nghiên tiến lên, kể ngọn nguồn sự việc cho ông .
“Vương Kim Nga!”
Từ đội trưởng vô cùng tức giận gầm lên với Vương Kim Nga.
Vương Kim Nga co rúm , “Đại đội trưởng, bán cháu gái, chỉ tìm cho nó một nhà t.ử tế thôi.”
“Bà còn hối cải ?”
Đã đến nước , sự vô sỉ của Vương Kim Nga khiến Từ đội trưởng tức giận thôi.
“Thím Vương, mua bán , lát nữa công an đến chúng chuyện.”
Thần sắc Lục Thanh Nghiên lạnh nhạt, trong lòng vô cùng chán ghét Vương Kim Nga.
Cô tưởng dọa Vương Kim Nga một trận, sẽ kiềm chế một chút, kết quả càng quá đáng hơn bán Bảo Nhi .
“Công an?”
Vương Kim Nga báo công an, sợ đến nhũn cả chân.
Miêu Hồng Hà lập tức biến sắc, “Không liên quan đến .”
Nói xong, Miêu Hồng Hà chạy tót về phòng, đóng c.h.ặ.t cửa .
Trần Phú Cường ngay từ đầu trốn biệt dám ngoài, hèn nhát giống một thằng đàn ông.
“Đại đội trưởng, vợ chồng nhận nuôi Bảo Nhi.”
Từ Lão Ngũ chống gậy, về phía Từ đội trưởng.
Phùng Bình dắt tay Bảo Nhi bên cạnh ,"A" lên một tiếng gật đầu.
Bảo Nhi khiếp sợ hai , nước mắt nhịn rơi xuống.
Lục Thanh Nghiên từ xa, cảm thấy vui mừng cho Bảo Nhi.
Vương Kim Nga bắt, Miêu Hồng Hà chắc chắn sẽ nuôi Bảo Nhi nữa, vợ chồng Từ Lão Ngũ nhận nuôi Bảo Nhi hẳn là dễ dàng.
Không ngờ, ý nghĩ hoang đường xẹt qua trong đầu lúc , hôm nay mà thành sự thật.
Xem Bảo Nhi và vợ chồng Phùng Bình duyên.
“Thanh Nghiên, đợi tớ với.”
Ngô Tiểu Anh chạy nhanh tới, gọi Lục Thanh Nghiên .
“Thím Vương mà chuyện , quá đáng thật đấy.”
Lục Thanh Nghiên gì, yên lặng Ngô Tiểu Anh lẩm bẩm một .
“Tối mai đại đội chiếu phim bãi, xem ?”
Ngô Tiểu Anh đủ liền hăng hái nhắc đến một chuyện khác khiến cô vui vẻ.
“Phim bãi?”
Lục Thanh Nghiên chút tò mò, Ngô Tiểu Anh.
“ , là tớ đến tìm ...”
Ngô Tiểu Anh còn xong, ánh mắt rơi cách đó xa, lộ vẻ lúng túng.
Trần Ni đeo gùi tre, dáng trông còn gầy hơn dạo , cả tỏa thở âm trầm.
“Tiểu Ni...”
Ngô Tiểu Anh lí nhí gọi Trần Ni đang tới.
Trần Ni lạnh một tiếng, thèm Ngô Tiểu Anh, lướt qua cô về nhà.
Ngô Tiểu Anh buồn bã theo bóng lưng rời của Trần Ni, thể vui vẻ nổi nữa.
“Cậu ...”
“Đừng nghĩ nhiều quá.”
Lục Thanh Nghiên nên an ủi Ngô Tiểu Anh thế nào.
Ngô Tiểu Anh cúi đầu, chút ủ rũ.
“Tối mai tớ đến tìm nhé, chúng cùng... xem cần tớ .”
Ngô Tiểu Anh hiệu cho Lục Thanh Nghiên, chỉ về hướng cổng nhà.
Lục Thanh Nghiên ngước mắt lên, một bóng dáng cao lớn đang yên lặng đợi sườn dốc, cả giữa một khóm hoa cẩm tú cầu.
“Tớ về đây, phiền hai nữa.”
Ngô Tiểu Anh vẫy tay với Lục Thanh Nghiên, nhanh ch.óng rời .
Lục Thanh Nghiên tại chỗ nhúc nhích, tủm tỉm bóng dáng .
Chu Cảnh Diên cao, ánh mắt dịu dàng, sải đôi chân dài về phía Lục Thanh Nghiên.
“Sao về muộn ?”
Đứng mặt cô, Chu Cảnh Diên trầm giọng hỏi cô.
“Bảo Nhi xảy chút chuyện, nên chậm trễ một lát, đến lâu ?”
“Không lâu.”
Chu Cảnh Diên thực đến một lúc .
“Vào nhà , ở đây nóng quá.”
Ánh mắt Lục Thanh Nghiên rơi mặt .
Nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi, đoán chắc đợi cô một lúc .
“Cho em.”
Bước sân, Chu Cảnh Diên giơ tay lên, đưa túi giấy xi măng trong tay cho Lục Thanh Nghiên.
“Đây là cái gì?”
Lục Thanh Nghiên nhận lấy mở , trong túi giấy xi măng đựng mấy loại bánh ngọt.
“Là bánh ngọt ?!”
Lục Thanh Nghiên cầm một miếng lên, giơ mặt Chu Cảnh Diên, “Đây là cái gì?”
“Đây là bánh quẩy thừng, nếm thử xem ngon .”
Chu Cảnh Diên nhạt giải thích.
Lục Thanh Nghiên gật đầu, ăn miếng bánh quẩy thừng trong tay, giòn ngọt.
Đồ mang đến, cho dù hợp khẩu vị của cô, cô cũng sẽ thích.
“Ngon lắm, em thích.”
Chu Cảnh Diên đưa tay vuốt tóc mai cho Lục Thanh Nghiên.
“Anh sánh bằng đồ của em, chỉ là cho em nếm thử, thức ăn của thời đại .”
“Em mà, ngon.”
Lục Thanh Nghiên rạng rỡ với , nụ đến mức khiến Chu Cảnh Diên thể rời mắt.
Anh nhịn cúi đầu hôn cô, nếm thử một chút, “Rất ngọt!”
Lườm một cái, Lục Thanh Nghiên nhét phần bánh quẩy thừng còn trong tay miệng .