Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 34: Đây Là Muốn Bắt Cóc Đạo Đức À

Cập nhật lúc: 2026-04-04 12:15:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm, .”

 

“Bọn họ quá đáng ghét, chị thích, nên dạy dỗ họ một bài học nhỏ.”

 

Xoa đầu Bảo Nhi, Lục Thanh Nghiên nhẹ nhàng .

 

“Nhớ kỹ, nhu nhược giải quyết vấn đề, chỉ học cách phản kháng. Đương nhiên, tiền đề của việc phản kháng là em năng lực, đường lui.”

 

“Khi phản kháng học cách tận dụng thứ thể, tóm bất cứ việc gì cũng dùng đầu óc, ?”

 

Bảo Nhi nửa hiểu nửa gật đầu, nhưng kiên định học cách phản kháng.

 

Ngày con trai Từ Kiều Kiều tiệc đầy tháng, Lục Thanh Nghiên xách giỏ tre khỏi nhà.

 

Hôm nay nhà đại đội trưởng náo nhiệt, dù cũng là nhà đội trưởng đãi tiệc.

 

Không ít trong đội đến, nhà nào sĩ diện thì chỉ một hai đến, nhà nào mặt dày thì dẫn cả nhà đến.

 

Trước cửa và trong sân bày đầy bàn ghế gỗ, phần lớn những chiếc bàn đều mượn của các nhà trong đội.

 

Lâm Hồng Hoa và Từ đội trưởng ở cửa chào hỏi khách khứa.

 

Từ Kiều Kiều bế con trai đầy tháng dỗ dành.

 

Tưởng Thúy đang phụ giúp trong bếp, hai em Từ Vĩ Nghiệp thì cùng những khác trong đội giúp khiêng ghế.

 

“Bác gái, Kiều Kiều, chúc mừng!”

 

Lục Thanh Nghiên tiến lên đưa giỏ.

 

Trong giỏ cô để năm quả trứng gà, năm hào tiền.

 

Món quà trông vẻ sơ sài, nhưng ở thời đại là quà hậu hĩnh.

 

Hầu hết các nhà chỉ cho năm xu một hào, nhà nào nghèo khó cho hai quả trứng gà hoặc một cây bắp cải lắm .

 

“Thanh Nghiên, cháu tự tìm chỗ , đừng khách sáo.”

 

“Bác gái, bác cứ bận việc của , cần lo cho cháu .”

 

Lục Thanh Nghiên , tìm một chiếc bàn gỗ khá khuất để xuống.

 

Cô ngẩng đầu xung quanh, ngũ quan thanh tú diễm lệ nổi bật giữa đám đông.

 

Đây là đầu tiên Lục Thanh Nghiên tham dự một bữa tiệc ở nông thôn, đặc biệt là tiệc của những năm 70.

 

Để tham dự tiệc, hôm nay ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng hơn ngày thường, mặt ai cũng rạng rỡ nụ .

 

Khắp các góc, các bà thím trong làng tụ tập , thì thầm chuyện nhà cửa.

 

“Đồng chí Lục, đến sớm ?”

 

Mấy bà thím xuống bên cạnh Lục Thanh Nghiên, chào hỏi.

 

“Vâng ạ, thím Tề, thím Bạch, thím Đường.”

 

Lục Thanh Nghiên lượt chào hỏi.

 

Ngồi hai bên trái của cô là thím Tề, thím Bạch mà Lục Thanh Nghiên gọi.

 

Bên cạnh thím Bạch là thím Đường.

 

Thím Đường là vợ của Ngô Lão Tam, tên là Đường Quyên, cũng là của Ngô Tiểu Anh.

 

Lục Thanh Nghiên đến đại đội Thịnh Dương một tháng.

 

Cô ít nhiều cũng hiểu tình hình của các bà thím trong đội.

 

Đường Quyên là bà mối nổi tiếng ở đội 1, ở vùng thể coi là mai giỏi nhất.

 

“Đồng chí Lục, năm nay cháu bao nhiêu tuổi ?”

 

Đường Quyên tủm tỉm hỏi, đôi mắt nhỏ ngừng đ.á.n.h giá Lục Thanh Nghiên.

 

Lục Thanh Nghiên thích khác đ.á.n.h giá một cách vô lễ như , cô xa cách, “Mười chín ạ.”

 

“Ôi chao, tuổi cũng còn nhỏ nữa, nghĩ đến chuyện tìm một ?”

 

“Cháu còn nhỏ, đợi thêm một thời gian nữa ạ.”

 

Lục Thanh Nghiên thấy đau đầu, dậy rời .

 

“Đợi gì mà đợi, bằng tuổi cháu bác sinh mấy đứa . Vừa bác mấy trai , cháu xem xét ?”

 

Đường Quyên nhiệt tình giới thiệu, để ý đến giọng điệu lạnh nhạt của Lục Thanh Nghiên, chỉ giới thiệu tất cả cho cô.

 

“Thím Đường, đội chắc ít cô gái đến tuổi cập kê, là thím hỏi khác xem?”

 

“À , nhà thím hình như cũng hai cô con gái tuổi tác xấp xỉ cháu, thím thể giới thiệu cho họ.”

 

Lục Thanh Nghiên dùng giọng điệu dịu dàng nhất với Đường Quyên.

 

Đường Quyên như xương gà mắc trong họng, lập tức nên lời.

 

Ai mà tình hình hai đứa con gái nhà bà ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-34-day-la-muon-bat-coc-dao-duc-a.html.]

 

Nếu thể giới thiệu , bà cần phiền não như ?

 

“Mẹ. Mẹ ?”

 

Ngô Tiểu Anh mặt đầy mụn bên cạnh Đường Quyên.

 

Đường Quyên con gái , một hậm hực.

 

là đồ báo hại!

 

trông cũng đến nỗi nào, sinh hai đứa con gái đòi nợ thế ?

 

Con gái lớn và con gái út thực cũng .

 

Chỉ là mặt đầy mụn, dọa cho đối tượng xem mắt mấy đều thành.

 

Ngô Tiểu Anh hiểu chọc giận , đầu đầy dấu hỏi.

 

Lúc , Trần Ni và một cô gái gầy lùn xuống.

 

“Thanh Nghiên, cô cũng đến ăn tiệc ?”

 

Trần Ni nở nụ khuôn mặt đen vàng.

 

Vết thương trán xử lý , đến giờ vẫn lành, trông dữ tợn khó coi.

 

Lục Thanh Nghiên lạnh lùng gật đầu, để ý nhiều đến Trần Ni nhiều mưu mô.

 

“Đồng chí Lục, Trần Ni bụng chào hỏi cô, thể để ý đến cô ?”

 

Cô gái gầy lùn bên cạnh Trần Ni bắt đầu bênh vực Trần Ni.

 

tên là Từ Ngọc Mai, là một trong những bạn của Trần Ni.

 

Từ Ngọc Mai ở nhà cũng coi trọng.

 

Có lẽ vì đồng bệnh tương liên, quan hệ giữa Từ Ngọc Mai và Trần Ni hơn những khác.

 

đầu óc Từ Ngọc Mai rõ ràng đủ dùng, thường xuyên bênh vực Trần Ni mỗi khi cô lóc.

 

“Làm để ý đến Trần Ni?”

 

Lục Thanh Nghiên hỏi , vẻ mặt bình thản.

 

Một luồng khí thế vô hình tỏa từ Lục Thanh Nghiên, Từ Ngọc Mai nhất thời chấn trụ, “…”

 

“Thanh Nghiên, Ngọc Mai cũng là giúp thôi, cô đừng hiểu lầm.”

 

Trần Ni nhỏ giọng , nở nụ áy náy.

 

Lục Thanh Nghiên kiên nhẫn xem màn kịch vụng về của Trần Ni.

 

“Giúp cô bênh vực? gì sai mà cần cô giúp cô bênh vực?”

 

Trần Ni gượng gạo, khó khăn kéo kéo da mặt.

 

“Cô đừng bắt nạt Trần Ni, chúng đều thích cô , cô cố ý chữa bệnh cho Trần Ni, cô .”

 

Từ Ngọc Mai một tràng dài, trong lời đều chỉ trích Lục Thanh Nghiên vô tình.

 

Ngô Tiểu Anh kéo Từ Ngọc Mai, chút ngượng ngùng.

 

“Thanh Nghiên , đây là cháu đúng . Cháu là bác sĩ của đại đội chúng , thể xem bệnh cho Tiểu Ni?”

 

Đường Quyên liền lên tiếng bênh vực Trần Ni.

 

Ôi chao, đây là bắt cóc đạo đức ?!

 

“Đồng chí Ngọc Mai, thím Đường, vết thương đầu Trần Ni nhiễm trùng.”

 

“Muốn chữa khỏi cần hai tệ, nếu các như , chắc là sẵn lòng trả tiền giúp cô , ?!”

 

Lục Thanh Nghiên càng thêm dịu dàng khuôn mặt diễm lệ.

 

Từ Ngọc Mai , lập tức đỏ mặt.

 

tiền chữa vết thương cho Trần Ni.

 

“Sao thể? Trần Ni bố , dựa mà bắt giúp cô trả tiền?”

 

Đường Quyên liền phản bác ngay.

 

“Vậy đó, những gì thì đừng với khác, các tại ép buộc ?”

 

từ thiện, chỉ cần Trần Ni tiền trả t.h.u.ố.c, thể chữa cho cô ?”

 

“Dù cũng là vì nhân dân phục vụ mà, chúng đều là cùng một đại đội, ?”

 

Đôi mắt hạnh của Lục Thanh Nghiên dừng Trần Ni, cô mỉm rạng rỡ với Trần Ni.

 

Trần Ni nụ của Lục Thanh Nghiên cho ch.ói mắt.

 

Luôn cảm thấy trong đó là sự mỉa mai đối với cô .

 

 

Loading...