TRÒ CƯỜI KINH THÀNH - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:19:26
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta ngẩn mất vài giây mới sực nhớ , hiện giờ nội thất của đang cho khác tá túc.

 

Kẻ tá túc chẳng ai xa lạ, chính là nhân vật chính trong trung tâm của biến cố - Tam hoàng t.ử Chu Hoài Dạ.

 

Nói thật nực , hôn phu Từ T.ử Cường của lén lút nuôi dưỡng sủng phi của Tam hoàng t.ử, còn thì đang giấu giếm chính chủ Tam hoàng t.ử ở đây.

 

Một tháng , phủ của Tam hoàng t.ử thiêu rụi, bản ngài cũng tống đại lao.

 

Ta bí mật ngóng, ngài t.r.a t.ấ.n đến mức thoi thóp, thở nhiều hơn hít .

 

Nghĩ đến việc năm xưa tại vùng núi Trường Bạch, ngài từng cứu mạng cha con , tìm cách cướp ngục, cứu ngài ngoài.

 

Vốn dĩ sắp xếp thỏa chuyện để đưa ngài rời khỏi kinh thành, cả đời một kẻ nhàn tản tự do, bao giờ bước chân vũng nước đục chốn thâm cung nữa.

 

Nào ngờ, ngài dùng những ngón tay cứng cáp bóp c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay .

 

"Khinh Chu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất."

 

Ngài rời thành, mà ẩn náu ngay trong khuê phòng của .

 

Lúc đây, trông ngài vẻ khá ung dung tự tại.

 

Ta vén rèm bước nội thất, đập mắt là cảnh Chu Hoài Dạ đang tựa đầu giường, l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc để trần, áo trong bằng lụa tuyết mở toang, lộ những vết thương chằng chịt vết đao.

 

Nhìn lên phía một chút là yết hầu nhô của ngài .

 

Đôi môi rõ nét, cùng một gương mặt tuấn tú với đôi mày sắc sảo...

 

Không nữa, nhiều quá dễ đau mắt lắm.

 

Ta rảo bước tới, kéo vạt áo ngài cho kín cau mày vẻ đồng tình.

 

"Vừa mới thở hắt vài , ngài nhiễm lạnh nữa ?"

 

Chu Hoài Dạ khẽ mỉm , đôi tay dài thuận theo lực của mà tự mặc y phục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-cuoi-kinh-thanh/chuong-3.html.]

"Ta mới bôi t.h.u.ố.c xong thì nàng hầm hầm lao , là kẻ nào to gan dám chọc nàng tức giận?"

 

Ta Tam hoàng t.ử Chu Hoài Dạ, nghĩ đến Trần Kiều Nương.

 

An Nhu Truyện

Càng nghĩ càng thấy bực hơn.

 

"Hừ! Chính là ngài đấy."

 

Trong đôi mắt to của Chu Hoài Dạ ngập tràn vẻ khó hiểu.

 

Ta hỏi: "Ngài một vị thất họ Trần ?"

 

"Bản hoàng t.ử tới ba mươi tám vị thất, mà nhớ hết họ của từng ." Chu Hoài Dạ đáp.

 

Ta kinh ngạc há hốc mồm: " là đồ lăng nhăng."

 

"Lăng nhăng cái gì chứ?" Chu Hoài Dạ , "Cho dù bản hoàng t.ử một vị họ Trần thật nữa, thì nàng cũng biến mất trong biển lửa ở phủ , mà chọc giận nàng cho ?"

 

"Nếu như nàng c.h.ế.t thì ?" Ta lạnh, "Không những c.h.ế.t, mà còn m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của ngài nữa đấy?"

 

"Không thể nào." Chu Hoài Dạ lạnh lùng đáp, "Bản hoàng t.ử luôn giữ thanh khiết."

 

"Ngài dẹp cho nhờ!" Ta dùng mối giao tình sinh t.ử để mỉa mai ngài , "Giữ thanh khiết mà tới ba mươi tám vị sủng ?"

 

Chu Hoài Dạ đành chịu thua: "Chậc! Người trong giang hồ, đều là do các phía khổ công bồi dưỡng đưa tới, thể sủng hạnh . Vị họ Trần lẽ nào vẫn còn sống ?"

 

Nhìn dáng vẻ của Chu Hoài Dạ, vẻ ngài chẳng mấy quan tâm đến vị sủng , đảo mắt một cái giải thích.

 

"Không chỉ còn sống, mà còn mang cái bụng bầu hôn phu của cứu về nữa. Giờ nàng đang ở ngay bên cạnh, chờ trực để hại đây ."

 

"Ồ?" Tâm tư Chu Hoài Dạ xoay chuyển trăm ngả, "Từ T.ử Cường cứu Trần thị về ? Trần thị còn mang thai, liệu khi nào đứa trẻ đó là con của Từ T.ử Cường ?"

 

"Phụt..." Ta phun sạch cả ngụm lạnh trong miệng ngoài.

 

Đường đường là Tam hoàng t.ử, mà mong cắm sừng đến thế ?

 

 

Loading...