Trò Chuyện Ngày Nắng - 9. Hết

Cập nhật lúc: 2025-11-26 12:10:54
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21.

Trời tối .

Mặt trời mùa đông lúc nào cũng vội vã xuống núi.

Vội đến nỗi như tan ca đúng giờ.

Trên mặt sông, ánh đèn rọi xuống lung linh như những vì rải khắp.

Từng tốp lác đác dạo bước bên bờ sông, ai nấy đều quấn khăn kín mít, co ro giữa gió lạnh.

đút tay túi áo lông, lặng lẽ bên Sở Tụng Nam, cùng tản bộ một vòng quanh bờ sông.

Đột nhiên, dừng bước.

“Lạnh ?”

Nói thật là lạnh lắm.

liếc chiếc áo khoác , kiểu dáng thì , nhưng chống gió kém.

đoán chắc lạnh.

Là một cô gái tâm lý hiểu chuyện, tất nhiên quan tâm đến bạn trai .

ngẩng đầu, , giọng nghiêm túc:

“Lạnh.”

Sở Tụng Nam đưa tay nắm lấy tay , đan chặt mười ngón tay, nhét luôn túi áo khoác của .

Đầu ngón tay lạnh buốt, lúc khẽ lướt qua lòng bàn tay , trái tim như lỡ mất một nhịp.

“Lạnh thật đấy.”

thuận thế phụ họa.

“Hay là về , hè đến đây hóng gió.

“Chứ gió mùa đông, lãng mạn thì , nhưng lãng xong chắc ốm luôn.”

Anh bật trầm, bàn tay siết chặt hơn một chút.

“Được, em hết.”

Nói là về.

Nhưngkhông ai về .

Anh lên xe, đầu.

Một loạt động tác lưu loát dứt khoát.

cung đường, giống đường về ký túc xá.

âm thầm lấy điện thoại bật định vị.

Quả nhiên .

Trong đầu lập tức hiện lên hàng loạt kịch bản loạn xà ngầu:

Có cái thể kể…

Cũng cái tiện .

điềm nhiên tắt nguồn điện thoại, ngả dựa lưng ghế, khép mắt , giả vờ ngủ .

Đợi đến khi Sở Tụng Nam đỗ xe, mới lờ mờ mở mắt, tỉnh một cách đúng lúc.

“Ơ… đến nơi ?”

chớp mắt.

“Ơ? Đây là thế?”

Sở Tụng Nam chỉ yên lặng diễn màn kịch vụng về.

đành c.ắ.n răng, mặt dày tiếp tục nhập vai.

“Mấy giờ nhỉ?

“A! Điện thoại em hết pin , sập nguồn mất tiêu !”

nghiêng đầu , chớp chớp mắt, giọng ngây thơ:

“Anh mang sạc ?”

Sở Tụng Nam khẽ cong môi, nụ dần lan gương mặt.

Anh nghiêng tới gần, hạ giọng:

“Có, nhưng ở lầu.”

“Muốn lấy xuống cho em ?”

Ơ hở?

Không đúng kịch bản

cuống quýt túm lấy tay :

“Vậy thì ngại quá… bắt một chuyến thì phiền lắm luôn! Hay là… em cùng lên lấy luôn nha~”

Sở Tụng Nam cúi đầu tay đang nắm tay .

Dừng mấy giây như thể đang cân nhắc điều gì đó.

Một lát , khẽ gật đầu:

“Ừ, cũng .”

22.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Không đầu đến nhà Sở Tụng Nam.

, mắt là một đôi dép lê màu hồng nhạt, còn tai thỏ nhỏ lắc lư phía .

kìm khẽ cong khóe môi.

Ngay đó, Sở Tụng Nam khom xuống, định giúp tháo giày.

giật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-chuyen-ngay-nang/9-het.html.]

Vừa định tránh , cổ chân giữ .

“Em… em tự ! Không cần !”

Sở Tụng Nam ngẩng đầu , ánh mắt sâu thẳm khó lường.

giúp em .”

ghế giày, tay siết chặt lấy vạt áo.

Chỉ thấy bàn tay thon dài của nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân .

Rồi nhẹ nhàng xỏ đôi dép mềm mại cho .

Giày xỏ xong.

Mặt như sắp bốc cháy.

Sở Tụng Nam vẫn chăm chú chân .

ngượng quá, vội rụt chân .

“C-cảm ơn …”

“Ưm!”

Sở Tụng Nam chống tay lên ghế, đột ngột cúi xuống hôn sâu sắc.

nhắm tịt mắt, chút sức lực phản kháng nào.

Đến khi ngón tay lướt nhẹ từ tai xuống dần theo cổ…

Vừa chạm đến xương quai xanh, rời môi , thở hổn hển :

“Nóng quá nhỉ? Cởi áo .”

hôn đến choáng váng, nghĩ gì, mở miệng đáp theo bản năng:

“Vâng…”

Đến khi tiếng kéo khóa, mới bừng tỉnh!

Bên trong đang mặc chiếc “chiến bào” ít vải !

“Đừng… đừng !”

vội đưa tay che ngực, cuống đến độ sắp bốc khói.

ánh mắt Sở Tụng Nam tối , sâu như biển, như nuốt chửng .

“Anh… đừng nữa!”

quýnh lên, đưa tay bịt mắt .

Anh khẽ bật , giọng trầm khàn quyến rũ.

“Mạch Mạch, như vậy công bằng.”

“Em xem gì, đều cho em xem .”

vội vàng thò tay bịt miệng .

“Không giống mà, ánh mắt của đáng sợ lắm.”

Sở Tụng Nam nhẹ nhàng gỡ tay , mặc cho tiếp tục bịt mắt , chỉ khẽ thì thầm bên tai, giọng khàn dụ dỗ:

“Vậy nữa, ?”

“Coi như công bằng, giờ đến lượt em… sờ .”

Nói , cầm tay , nhẹ nhàng luồn trong áo .

rõ ràng là đang che mắt .

thua .

Diệp Giai Giai đúng.

Trước thích, chỉ cần tim đập mạnh một chút thôi cũng thể kháng cự nổi…

Huống hồ còn là tiếp xúc gần gũi như thế .

nhớ lời Giai Giai dặn dò…

Nhắm mắt, liều luôn một !

vòng tay qua cổ , hôn mạnh xuống.

“Xem em hôn c/h/e/c !”

Trong cơn say tình, ôm chặt lấy , giọng mềm nhũn:

“Mai đừng dạy sớm nữa , đổi tiết với giảng viên khác nha?”

Anh tranh thủ giữa nụ hôn, vẫn kiên định lắc đầu:

“Không .”

thầm thở dài trong bụng: Xin Giai Giai, tớ cứu nổi .

Chính còn khó giữ nữa!

Sở Tụng Nam phát hiện đang lơ đễnh, hài lòng nhéo nhẹ eo .

“Tập trung.”

nhịn bắt đầu .

Anh cuống lên, ôn nhu hôn nhẹ lên giọt nước mắt , giọng trầm thấp dỗ dành:

“Gọi một tiếng như em vẫn gọi suốt ba năm mà.”

“Gọi một tiếng ‘chồng’ , dỗ chút, ?”

ngại đến mức thành lời.

Anh cũng tức giận, chỉ kiên nhẫn dạy từng chữ một.

“Từ từ cũng , Mạch Mạch.”

“Dù thì ngày tháng còn dài…”

“Em sẽ quen thôi.”

__Hết__

Loading...