Trò Chuyện Ngày Nắng - 1
Cập nhật lúc: 2025-11-26 12:07:29
Lượt xem: 118
dùng miệng lưỡi dẻo quẹo của mà cưa đổ một bạn qua mạng mà tán tỉnh suốt ba năm trời.
Đến ngày gặp mặt ngoài đời, thấy thật, c/h/e/c lặng tại chỗ, hoảng hốt đầu bỏ chạy.
cánh tay kéo giật từ phía .
“Chạy cái gì? Không chính em cứ bám riết đòi gặp ?”
cứng đờ , ngoan ngoãn , cúi đầu thật thấp.
“Thầy ơi, em sai , tha cho em …”
Anh chịu buông tha, ngược còn ép sát tường, kề sát tai thì thầm:
“Ba năm trời gọi là ‘chồng ơi’, giờ đổi cách xưng hô ?”
1.
Hôm nay là ngày hẹn gặp bạn qua mạng.
Từ sáng sớm, dậy để trang điểm kỹ càng.
Trước khi khỏi cửa, còn mạnh miệng tuyên bố với bạn cùng phòng:
“Hôm nay tớ quyến rũ c/h/e/c !”
Giai Giai ló đầu , nhướn mày hỏi:
“Lỡ cực kỳ thì ?”
khựng .
“Không thể . Giọng quyến rũ, tớ còn từng thấy tay , xương khớp rõ ràng, .”
“Yết hầu cũng gợi cảm lắm!”
“Cơ bụng thì trắng trẻo, săn chắc.”
Giai Giai tạt thẳng gáo nước lạnh:
“ là… linh kiện thôi mà!”
“Nếu trai thật, chịu mà gửi ảnh cho ?”
Nhiệt huyết trong lập tức dập tắt phân nửa.
Thôi thì cũng , cùng lắm thì nhắm mắt bỏ qua gương mặt !
tán ba năm trời, cho dù là ma, cũng gặp tận mắt một !
2.
Mùa đông ở Nam thành lạnh thấu xương.
mặc mỗi chiếc quần tất mỏng, lạnh đến run cầm cập.
Bộ đồ hôm nay là do cư dân mạng weibo bình chọn.
Ai nấy đều bảo: “Chân dài miên man! Đảm bảo đối phương ngã gục!”
run rẩy bước quán cà phê, xuống mới thở một .
Chợt thấy một quen.
lén chụp một tấm, gửi cho Giai Giai.
[Cậu xem tớ gặp ai ?]
Giai Giai lập tức phản hồi.
[WTF? Là “Sở Bá Vương”?]
[Kiều Mạch, đúng là xui tận mạng!]
Sở Tụng Nam là giảng viên “chuyên tu vô tình đạo” của khoa Giai Giai.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lớp học của hả, dù bất kỳ thời gian, địa điểm nào.
Chỉ cần trễ một phút, thì học kỳ đó xác định xong đời.
May mắn là giảng viên của .
cúi đầu, gõ tin nhắn như bay.
[Anh là giảng viên của khoa các , chắc liên quan đến tớ nhỉ?]
[Với , tớ sắp nghiệp , yêu qua mạng cũng phạm pháp!]
lén liếc mắt về phía đó, phát hiện đang thản nhiên xuống cạnh cửa sổ.
Khí chất nho nhã, gương mặt lạnh nhạt.
Lại còn sở hữu khuôn mặt y như nam chính ngôn tình bước từ tiểu thuyết.
Quá bí ẩn !
Một lát , điện thoại reo lên tin nhắn:
Người lưu tên “Lưu Manh Tư Nhân” nhắn:
[Hôm nay lạnh, ngoài nhớ mặc ấm.]
Nick của là “McDonald’s Hamburger” trả lời:
[Anh tới đó~]
Lưu Manh Tư Nhân:
[Anh đến, cứ từ từ, cần vội.]
:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-chuyen-ngay-nang/1.html.]
[Em cũng tới nè, mà thấy , hôm nay mặc gì ~]
Lưu Manh Tư Nhân:
[Áo khoác dài, màu đen.]
ngẩng đầu lên, đảo mắt một vòng.
Vẫn còn sớm, khách trong quán khá ít.
Mà mặc áo khoác đen, chỉ một .
Sở Tụng Nam.
Lưu Manh Tư Nhân:[Em đang ở ?]
3.
c/h/e/c trân ngay cửa mất tròn một phút.
lúc xui xẻo nhất, cuộc gọi thoại vang lên.
Sở Tụng Nam ngẩng đầu, ánh mắt theo tiếng chuông thẳng về phía .
Khoảnh khắc ánh mắt chạm , bỏ chạy luôn!
Giai Giai!
Cứu tớ với!
Trời đất ơi!
Người tán tỉnh suốt ba năm trời!
Crush của !
Liều t.h.u.ố.c giải tỏa áp lực mỗi đêm của !
Sao… là ?!
Giai Giai đúng! đúng là xui tận mạng!
Mà bi kịch dừng ở đó, hôm nay còn giày cao gót!
Chạy nổi luôn!
Mới cắm đầu lao mấy bước, cổ tay giữ chặt từ phía .
“Chạy cái gì? Dưới đất nước, trượt ngã thì ?”
Sở Tụng Nam cất giọng lạnh nhạt. sợ đến mức dám ngẩng đầu.
“Không em cứ bám riết đòi gặp mặt ? Giờ gặp chạy?”
cúi gập .
Cúi thật thấp.
“Thầy ơi, em sai . Em dám nữa …”
Cơ thể Sở Tụng Nam cứng trong thoáng chốc.
Anh bật vì tức.
Đột nhiên dùng lực đẩy áp tường, cúi xuống, sát bên tai thì thầm:
“Ba năm trời gọi là ‘chồng ơi’, giờ đổi cách xưng hô ?”
4.
Hơi thở ấm áp của Sở Tụng Nam phả sát bên tai .
Giọng nhẹ như gió thoảng, mập mờ đến mức thể mập mờ hơn.
Nếu đổi sang gương mặt khác, chắc nhào vô .
vấn đề là… là cái mặt đó!
khan mấy tiếng:
“À? Vậy ? Haha… chắc là hiểu lầm thôi, điện thoại em từng nước , nên loạn cảm ứng lắm! Có còn nhắn ‘bố’ thành ‘sếp’ cơ mà! Ừ, chắc chắn là luôn!”
Từ “thầy” mà thành “chồng”…
Chuyện quá đỗi bình thường đúng ?
Không quá đà chút nào mà, đúng ?
Liệu … tin ?
Sở Tụng Nam gì, vẫn giữ nguyên tư thế cúi sát gần , rõ ràng vượt quá cách xã giao bình thường.
run lẩy bẩy, chân nhũn .
Lúc đó chỉ nghĩ: thôi thì… cùng lắm quỳ xuống nhận .
hình như đoán ý định của .
Khẽ bật .
Sau đó buông tay, cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác lên vai , còn cẩn thận siết chặt .
Hơi ấm từ ngay lập tức bao trùm lấy .
ngơ ngác mắt .
Thấy mỉm .
“Váy đấy, nhưng hợp mùa . Để em cảm lạnh bắt dỗ dành, ép uống t.h.u.ố.c thì ?”
Gương mặt , vốn gió thổi lạnh buốt, giờ nóng ran chỉ trong một giây.
chui tọt cổ áo khoác của , lí nhí :
“Biết mà…”