Trò Chơi Quỷ Dị [Vô Hạn] - Chương 70.1: Trò chơi biện chứng (kết) Chủ nghĩa tồn tại

Cập nhật lúc: 2026-04-28 20:35:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình huống trông vẻ chẳng đổi gì, nhưng so với việc thấy tám cái xác của chính c.h.ế.t t.h.ả.m , thì chuyện chẳng còn là gì.

Tề Tư giả vờ như thấy lời thúc giục, vẫn theo ý , nhặt cái xác ý ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c.

Xác nhận rằng vị trí then chốt đều chính cái xác của che chắn, nở một nụ đổi, hỏi cửa:

“Tại bước ?”

Giọng bên trong khẽ : "Bởi vì thông quan, mà mấu chốt để thông quan đang ở chỗ đây."

“Thông quan”?

Tề Tư khẽ nheo mắt.

NPC phó bản thông thường sẽ rõ ràng như , trừ phi…

“Anh NPC?” Tề Tư hỏi.

Giọng bật , nhả hai chữ:

“Anh đoán.”

“……”

Tề Tư, kẻ từng đoán đúng một câu trắc nghiệm nào, ý định đoán mò.

Anh xách cái xác chắn đóng vai trò khiên, từng bước một bước trong cửa.

Phía cửa là một đại điện khổng lồ, ánh sáng mờ tối, bốn phía bóng tối bao phủ, rõ chi tiết.

Trên bức tường cũ kỹ vẽ những đường nét hỗn loạn, dường như là những bức bích họa kể về các câu chuyện thần thoại, nhưng nó vẽ cái gì, hệt như một loại sức mạnh nào đó cưỡng ép xóa ý nghĩa.

Trên trần điện khảm một đôi mắt đỏ ngầu, rũ mắt xuống bộ đại điện, ánh sáng đỏ nhạt bao phủ tất cả và vật, tô vẽ lên một tầng khí khát m.á.u một cách vô cớ.

Chính giữa đại điện đặt một chiếc ghế lưng cao, bên một thanh niên, hình mạo nhất trí với , lúc đang ngáp một cái, giọng điệu lười biếng: "Chìa khóa mang tới chứ? Đưa cho ."

Tề Tư chú ý thấy, thanh niên mắt lông mày và mắt rõ nét, chiếc áo sơ mi trắng đang mặc là kiểu dáng khi phó bản, ống tay áo cũng .

—— Dù từ góc độ nào, cũng giống thật hơn .

Trước mắt một nữa vụt qua khuôn mặt tràn đầy cảm giác phi nhân loại thấy trong gương, Tề Tư nhớ tên gọi của phó bản.

Trò chơi biện chứng, thế nào gọi là biện chứng? Biện giải bản (biện tự ngã), biện giải bản năng (biện bản ngã), biện giải siêu linh (biện siêu ngã), biện giải sự tồn tại...

Thái độ của các nhân viên nghiên cứu, sự mô tả gián tiếp của Tấn Dư Sinh, phủ định phận xã hội của với tư cách là "Tề Tư".

Sau khi thấy ngoại hình của , tự phủ định phận tự nhiên của với tư cách là nhân loại "Tề Tư", và yên tâm chấp nhận tồn tại phận cơ thể nhân bản.

Sau đó, kịp thời nhận vẫn đang ở trong phó bản, một nữa nhặt phận "Tề Tư", nhưng nhanh phát hiện x.á.c c.h.ế.t của tám "Tề Tư".

Anh kẻ đặc biệt nhất, nhưng bất kỳ một "" nào cũng đều sở hữu bản năng cầu sinh.

Anh để tâm việc rốt cuộc là "Tề Tư" thật sự , nhưng để thể rời khỏi phó bản với tư cách là chơi, bắt buộc và chỉ thể là "Tề Tư".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-choi-quy-di-vo-han/chuong-70-1-tro-choi-bien-chung-ket-chu-nghia-ton-tai.html.]

Mọi suy nghĩ lướt qua trong đầu, sinh vật mặt như : "Cái viện nghiên cứu quá lạnh lẽo và vô vị, một chút cũng dành phần đời còn ở đây —— vẫn là thế giới hiện thực thú vị hơn."

Thanh niên đang nghiêng thẳng dậy một chút, thần thái y hệt : " cũng nghĩ như , thế nên khi thiết kế cái viện nghiên cứu , còn thêm chút trứng phục sinh. Nếu thể thoát ngoài, lẽ thể thấy."

Tề Tư sờ sờ cằm, đầy hứng thú hỏi: "Anh là ai?"

Thanh niên hỏi ngược : "Vậy thấy là ai?"

Tề Tư âm thầm tính toán lộ tuyến và cách tấn công trong lòng, đồng thời mỉm :

thể là bất kỳ ai, nhưng trong tình cảnh , thấy vẫn nên 'Tề Tư' thì hơn.”

“Xem .” Thanh niên cũng , dậy khỏi chiếc ghế lưng cao, từng bước tiến về phía .

Khuôn mặt quen thuộc lạ lẫm xuống , ánh mắt như thương hại như trêu cợt: "Vậy chỉ thể tiếc nuối mà cho , mới là Tề Tư thật sự, còn , là bản của ."

"Kẻ chiến thắng mới tư cách định nghĩa phận của mỗi , ?" Trong lúc chuyện Tề Tư thành việc tính toán, đẩy cái xác trong tay về phía thanh niên, đồng thời lao tới mấy bước, nâng khuỷu tay định thúc cạnh cổ đối phương.

Thanh niên mắt đầy châm biếm, hệt như dự liệu từ , nghiêng tránh khỏi cái xác, đồng thời cũng nâng cánh tay lên, tư thế y hệt , nhưng đầu ngón tay kẹp một tia ngân quang.

Dư quang liếc thấy chiếc vòng tay màu bạc cổ tay đối phương, ánh mắt khẽ ngưng .

Phải , v.ũ k.h.í, thiếu v.ũ k.h.í...

Từ đầu đến cuối, kẻ bày cục đều cho cơ hội nhận v.ũ k.h.í…

Phải , kẻ hiểu rõ nhất, từ đến nay đều là chính .

Trong những cuộc ván cờ trình độ tương đương khác, bất kỳ một chi tiết sai sót nhỏ nào cũng thể trở thành mấu chốt quyết định thắng bại.

Phó bản , vốn dĩ là một trò chơi công bằng.

Trong cuộc ván cờ giữa với chính , kẻ sở hữu ưu thế như "" thể để sơ hở dư địa thất bại nào…

Thanh niên mắt híp mắt , giọng điệu trêu cợt: “"Chỉ Tề Tư mới thể tính kế Tề Tư, như , thấy dễ chịu hơn chút nào ?”

“Thực sự là cảm thấy còn khó chịu đến thế nữa .” Anh , “ cảm giác tính kế rõ rành rành thế vẫn khiến chút khó chịu.”

Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua cạnh cổ, thanh niên cầm d.a.o nở một nụ thể coi là dịu dàng: “Đã khó chịu, thì hãy mau c.h.ế.t .”

Cơn đau nhói như d.a.o cắt truyền đến từ nơi tiếp xúc, chất lỏng ấm nóng phun trào , mang theo bộ khí lực và nhiệt lượng của cơ thể.

Cảm giác bất lực và cái lạnh bao trùm một cách dày đặc, lôi tuột con từ đầu đến chân vực sâu hư vô.

Rõ ràng là tình cảnh tuyệt vọng, nhưng hưng phấn một cách hợp thời.

Trải nghiệm độc đáo của cái c.h.ế.t khiến vui vẻ, cái thú vị của việc chân tướng lấn át giá trị của chính sinh mạng, hưng phấn đến phát điên, bật ha hả.

Tiếc rằng cơ bắp sớm còn trong tầm kiểm soát, lúc đây đến cả một động tác nhỏ như nhếch khóe môi cũng khó lòng .

Thế là, chỉ thể mang theo đầy bụng luyến tiếc, đổ nhào về phía , ôm lấy cái c.h.ế.t.

……

Loading...