CHƯƠNG 27: HỒI SINH TRONG TẨM CUNG
Không khí bên trong tẩm cung của Hoàng đế u ám và nồng đặc mùi t.h.u.ố.c bắc trộn lẫn với mùi nhang trầm—thứ mùi mà Tô Vãn (Tống Nghi) giờ đây cực kỳ dị ứng. Hoàng đế long sàng, thở đứt quãng, gương mặt xám xịt như tro tàn. Đám thái y quỳ rạp sàn, đầu chạm đất, ai dám thốt một lời bởi "y thuật" của họ chạm trần loại bệnh trạng kỳ quái .
Thực chất, đây chính là giai đoạn cuối của thí nghiệm mà Lâm Hựu đang vận hành. Hắn Hoàng đế c.h.ế.t ngay, ông sống trong trạng thái c.h.ế.t lâm sàng để dễ bề thao túng triều đình.
"Tránh hết cho !" Tạ Trầm lạnh lùng gạt phăng hai tên lính canh ở cửa. Sát khí của khiến đám thái y run rẩy dạt sang hai bên.
Tống Nghi bước ngay đó. Cô mặc một bộ y phục gọn gàng, đầu đội khăn che mặt, tay xách hòm dụng cụ y tế—thứ mà đám thái y như một hòm đồ nghề của kẻ ngoại đạo.
"Vương gia! Không thể ! Tô tiểu thư thái y, nếu sơ suất..." Một vị lão thái y già nua lắp bắp ngăn cản.
Tống Nghi dừng bước, liếc lão bằng ánh mắt lém lỉnh nhưng sắc như d.a.o: "Các chữa suốt ba ngày qua, bệ hạ sắp 'thăng thiên' tới nơi . Nếu để các tiếp tục, thì sơ suất lớn nhất chính là sự bất tài của các đấy."
Cô đợi họ phản ứng, tiến thẳng tới bên long sàng. Tạ Trầm chắn ngay phía cô, tay đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt sói quét qua căn phòng để đảm bảo một ai, kể cả nội gián của Lâm Hựu, thể can thiệp.
Tống Nghi bắt mạch cho Hoàng đế. Mạch tượng trầm tế, gần như thể nắm bắt. Cô mở mí mắt của ông quan sát đồng t.ử, đó nheo mắt vết châm kim nhỏ li ti ở gáy ông.
" là tên điên Lâm Hựu." Tống Nghi thì thầm. "Hắn dùng chất ức chế thần kinh để đưa bệ hạ trạng thái hôn mê sâu."
Cô lấy từ hòm gỗ một bộ kim bạc dài, nhưng vì châm cứu theo các huyệt vị thông thường của cổ đại, cô bắt đầu khử trùng kim bằng một loại dung dịch cồn nồng nặc do cô tự chưng cất.
"Tiểu thư, định dùng 'thuật châm cứu' ?" A Thất từ phía cửa hỏi nhỏ, gương mặt gã vẫn còn lộ vẻ lo lắng.
"Không hẳn là châm cứu cổ truyền." Tống Nghi trả lời, tay cô di chuyển cực nhanh. "Ta đang dùng phương pháp kích thích điện cực sinh học thông qua các điểm nút thần kinh. Nói đơn giản là đang 'khởi động ' hệ thống điện não của bệ hạ."
Cô châm một cây kim sâu huyệt Nhân trung, đó là hai huyệt ở vùng tai, nơi tiếp giáp với dây thần kinh trung ương. Khi kim vị trí, Tống Nghi dừng . Cô dùng hai ngón tay vê nhẹ kim với một tần rung cực nhanh và đều đặn.
"Ngài Vương gia." Tống Nghi lém lỉnh , dù mồ hôi bắt đầu rịn trán. "Hệ thần kinh con giống như một mạng lưới dây điện. Lâm Hựu ngắt cầu chì, việc của là tạo một xung lực đủ mạnh để nối mạch điện đó."
Mười phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Đám thái y bắt đầu xì xầm: "Nàng đang gì ? Châm cứu mà rung kim như thế ? Thật là tà thuật!"
Bất thình lình, ngón tay của Hoàng đế khẽ giật một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/27.html.]
Tống Nghi nhếch môi: "Đến !"
Cô rút một chiếc lọ nhỏ chứa tinh dầu bạc hà đậm đặc trộn với amoniac tự chế (thứ mùi khai nồng nặc khiến ai cũng nhăn mũi), đưa sát mũi Hoàng đế. Cùng lúc đó, cô dùng lòng bàn tay vỗ mạnh huyệt Dũng tuyền lòng bàn chân ông.
"Bệ hạ! Tỉnh cho !" Tống Nghi quát lớn.
"Ặc!"
Hoàng đế bất ngờ bật dậy, ho sặc sụa. Một ngụm m.á.u đen đặc, hôi thối tống ngoài. Đôi mắt ông trợn trừng, đó dần dần lấy tiêu cự. Hơi thở của ông từ đứt quãng trở nên dồn dập, định dần.
"Ta... đang ở ?" Giọng của Hoàng đế dù còn yếu nhưng rõ ràng.
Đám thái y kinh hãi, đồng loạt quỳ xuống: "Thần tiên giáng thế! Bệ hạ vạn tuế!"
Tống Nghi thong thả thu bộ kim bạc, lau sạch vết m.á.u tay sang Tạ Trầm bằng vẻ mặt đầy đắc ý: "Vương gia, bài học 6: Đôi khi 'tà thuật' hiệu quả hơn y điển vạn chữ. Ngài thấy kỹ thuật của thế nào? Đủ để mở một phòng khám tư ở kinh thành ?"
Tạ Trầm bước tới, thấy phụ hoàng tỉnh táo, cảm xúc trong mắt d.a.o động dữ dội. Hắn cô, giọng khàn đặc: "Nàng chỉ cứu mạng ông , nàng cứu cả giang sơn đấy."
"Đừng tâng bốc quá." Tống Nghi lém lỉnh nháy mắt. "Bệ hạ mới chỉ tỉnh thôi, độc tố trong vẫn hết . Phải dùng thực đơn của trong vòng một tháng mới thể trừ tận gốc."
Cô sang Hoàng đế, vẫn còn đang bàng hoàng: "Bệ hạ, kẻ ám hại ngài là virus vi khuẩn, mà là một kẻ mang danh thái y nhưng tâm hồn thì mục nát. Ngài tỉnh đúng lúc lắm, vì vở kịch cuối cùng của Lâm Hựu sắp bắt đầu ."
Hoàng đế cô gái trẻ tuổi mặt, đứa con trai vốn lạnh lùng của nay ánh mắt tràn đầy sự tin cậy dành cho cô, ông khẽ gật đầu: "Tô gia... một nữ nhi ."
Tiểu Đào từ ngoài chạy , thấy Hoàng đế tỉnh thì reo lên: "Tiểu thư! Người giỏi quá! Con cứ tưởng định dùng điện giật bệ hạ cơ!"
A Thất cũng chen , nể phục sát đất: "Tiểu thư, đúng là 'pháp sư' thực sự . Châm vài cái mà sắp c.h.ế.t sống , thần phục !"
Tống Nghi bật , xách hòm dụng cụ lên: "Đi thôi, bệ hạ cần nghỉ ngơi. Vương gia, đừng quên bữa tối nay nhé. Sau khi hồi sinh một Hoàng đế, nghĩ xứng đáng một đĩa chân gà rút xương tẩm mật ong đấy!"
Tạ Trầm nắm lấy tay cô, dẫn cô khỏi tẩm cung giữa sự kinh ngạc của bộ hoàng tộc: "Nàng bao nhiêu cũng . Kể cả cái ngai vàng nếu nàng thích."
"Thôi thôi, lên đó mệt lắm, thông gió cũng bằng phủ của ngài !"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Bóng hai khuất dần dãy hành lang cung đình dài dằng dặc. Hoàng đế tỉnh, âm mưu của Lâm Hựu giáng một đòn chí t.ử. Trận chiến cuối cùng đang đến hồi kết, và , Tống Nghi sẽ cho kẻ thù bất kỳ cơ hội nào để "tái khởi động" cuộc chơi điên rồ của nữa.